• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.ME SANG VIETWRITER.VIP TỪ NGÀY 1/4

Full Hot Chồng độc tài cứ cưỡng hôn tôi Full dịch (22 Viewers)

  • Chap-75

Chương 75: Tần Nhân Thiên, anh quá đáng lắm rồi đó




Vietwriter

**********












Lục Kiến Nghi tức giận nói: "Hôm qua em chỉ mới đưa cho chị lời cảnh cáo thôi chứ chưa làm thật, tốt nhất chị nên phân biệt rõ ràng."






Lục Kiểu Sam tức giận lườm anh một cái, nói: "Rất cuộc có phải em đưa người phụ nữ kia đến chỗ Tần Nhân Thiên không?" "Không liên quan gì tới em." Lục Kiến Nghi hừ lạnh một tiếng. "Nếu không phải người em đưa tới, vậy đó là ai?" Lục Kiều Sam tức giận gần chết.



Bà Lục thở dài, nói: "Vốn đi Nhân Thiên đã là một người thường hay lăng nhăng, nó muốn tìm phụ nữ, còn cần người khác đưa tới nữa sao? Mẹ thấy có vẻ như nó đã trở lại với bản chất của mình rồi." "Đó là bởi vì anh ta bị chị gái làm phiền đến mức không chịu nổi nữa, không tìm đường chết sẽ không chết." Lục Kiến Nghi cười mỉa mai một tiếng, "Lục Kiến Nghị, em đúng là đó độc mồm độc miệng! Ngày nào em cũng sẽ bị con vật cưng rẻ tiền của mình cảm mấy cái sừng lên đầu cho coi, để xem lực đẩy em còn thể cười trên nỗi đau của người khác nữa không." Lục Kiểu Sam nói kháy.






Hoa Hiền Phương ở bên ngoài nghe vậy, đổ mồ hôi đầy người. Đúng là năm không cũng trúng đạn mà.



Ảnh mắt của Lục Kiến Nghi liếc xuyên qua khung cửa rơi xuống trên người cô, cô nhanh chóng chạy đi, chỉ sợ lại gặp phải tai vạ.






Khóe miệng của anh nhếch lên thành một vòng cung lạnh lùng, ánh mắt lại dịch chuyển về phía Lục Kiều Sam: "Chị có thể đi rồi đó. Em không nhúng tay vào chuyện của chị, chị cũng đừng nhúng tay vào chuyện của em, nếu không người xui xẻo sẽ là chi đấy."



Trong lòng Lục Kiểu Sam vẫn cảm thấy sợ anh, bởi vì lúc này có mẹ làm chỗ dựa nên cô ta mới có dũng khí đến chất vấn anh.






Bà Lục đau lòng cho con gái của mình, vỗ vỗ vai của cô ta, đã cô ta đi xuống lầu.



Bà ta bảo tài xã đến biệt thự của Tàn Nhân Thiên rồi đón anh ta tới đây ăn một bữa cơm, như này anh ta sẽ không thể từ chối.






Tần Nhân Thiên không muốn đi, thế nhưng anh ta muốn gặp một người cho nên mới đồng ý tới.



Vốn dĩ Hoa Hiến Phương đang ở trong phong khách, nhìn thấy anh ta vào cửa, bên phải đứng dậy chạy lên lầu ba, ngay cả lời chào hỏi anh ta cũng không dám nói.






Cô rất lo lắng, sợ việc chào hỏi sẽ khiến Lục Kiểu Sam hiểu lầm là đang dụ dỗ Tần Nhân Thiên.



Cô đi thẳng tới phòng làm việc của Lục Kiến Nghi, gõ cửa rồi nói: "Lục Kiến Nghị, tôi có thể đi vào không?"






Lục Kiến Nghi nhíu mày: "Tôi có gọi cô lên à?" "Báo động đỏ, tôi muốn đến tị nạn." Cô thận trọng nói.



Lục Kiến Nghi khẽ giật mình: "Cút vào đây" Sau khi bước vào trong phòng, cô vỗ vỗ ngực mình, giống như đang thở phào nhẹ nhõm. "Cô muốn trốn tránh cái gì?" Lục Kiến Nghi nhướn mày, liệc cô một cái. "Anh rể tới rồi, bây giờ tôi ở đâu cũng không an toàn. Chỉ cần tôi tình cờ đụng phải anh rể, chắc chắn chị của anh sẽ tưởng rằng tôi muốn cầu dân anh rể, chỉ có cách ở cùng một chỗ với anh mới giữ được an toàn cho tôi." Có nói. khỏe miệng của Lục Kiến Nghi khế cong lên, biết tránh bị nghi ngờ cũng coi như chuyện tốt "Nếu tôi không ở đây thì sao?" "Vậy tôi sẽ ra ngoài chứ sao." Cô bĩu môi nói. Đọc truyện mới nhất tại






Lục Kiến Nghi đứng lên, tựa hồ có hơi bực bội: "Tránh cái gì mà tránh, ở trong nhà mình còn cần trốn tranh thế này sao?" Nói xong, anh nắm lấy tay cô, kéo cô đi ra bên ngoài. Anh muốn xem xem Lục Kiểu Sam muốn tiếp tục tìm đường chết như thế nào.



Ở dưới lầu, Tần Nhân Thiên cảm thấy buồn bực trong lòng, quay sang châm chọc người khiến anh ta thấy phiền phức: "Lục Kiểu Sam, em dâu của cô vừa trông thấy tôi đã chạy đi tựa như chuột thấy mèo, cô hài lòng chưa?" "Hai người như thế này là tốt nhất, vĩnh viễn đừng gặp mặt nhau." Lục Kiểu Sam nghiến răng nghiến lợi nói.






Trong mắt của Tần Nhân Thiên hiện lên rõ ràng về chán ghét: "Tôi đã nghĩ kỹ rồi. Để tránh những hiểu lầm không cần thiết, sau này mỗi lần tới đây tôi đều sẽ dẫn theo một người phụ nữ, như vậy thì cô sẽ không làm hại người vô tội nữa." Anh ta bằng tay một cái, người phụ nữ đứng ngoài cửa lập tức bước vào trong.



Người phụ nữ này vô cùng xinh đẹp, có thể nói là đẹp tuyệt trần.








Với dáng người chuẩn ngực tấn công mộng phòng thủ, cô ta bước tới bên cạnh Tần Nhân Thiên.



Lục Kiều Sam trợn tròn mắt, chỉ cảm thấy có một tia sét đánh trúng vào đình đầu của cô ta: "Tần Nhân Thiên, sao anh lại có thể đối xử với tôi như vậy hả? Công khai đưa người phụ nữ khác vào trong nhà của tôi."






Ở trên cầu thang, Hoa Hiển Phương sửng sốt, chiêu này của anh rề thật sự quá tuyệt.



Cô đột nhiên nhớ tới chuyện hôm qua Hứa Nhã Thanh đã nói với cô rằng sẽ dạy cho Lục Kiều Sam một bài học, hôm nay lại có một người phụ nữ xuất hiện bên cạnh Tần Nhân Thiên. Chuyện này có liên quan gì đến Hứa Nhã Thanh không?






Bà Lục có chút choáng váng: "Nhân Thiên, mặc dù mấy ngày nay Kiểu Sam hơi hồ đồ nhưng cháu cũng không thể đối xử với con bé thế này được. Hai đứa chưa kết hôn mà cháu đã dẫn theo một người phụ nữ ở bên cạnh như vậy, làm sao Kiểu Sam chịu nổi được?" "Khi cô ta suốt ngày nghi ngờ này nọ, có bao giờ cô ta nghĩ đến cảm giác của cháu chưa?"



Tần Nhân Thiên vừa nói xong, bỗng nhiên nhìn thấy Hoa Hiền Phương đang đứng ở trên cầu thang cùng với Lục Kiển Nghi. Ánh mắt của anh ta hơi gợn sông, sự dịu dàng không dễ nhận ra lặng yên xet qua đáy mắt anh ta. Lục Kiều Sam cũng nhìn thấy Hoa Hiền Phương, lừa giận bùng lên trong lòng cô ta: "Cô giỏi chơi trò giả vở thật đấy, vừa rồi giả bộ sợ hãi, còn chạy nhanh hơn cả thò, vậy mà giờ đã lại xuống đây cười trên nỗi đau của người khác." "Là em mang cô ấy xuống." Ảnh mắt của Lục Kiển Nghi vô cùng lạnh lẽo, giọng điệu cũng lạnh như băng.






Lục Kiểu Sam còn muốn nói điều gì đó, nhưng lại bị bà Lục âm thầm nhéo một cái, lập tức ngậm chặt miệng. "Nhân Thiên, trước đây Kiểu Sam đã làm những chuyện không đúng, dì sẽ bảo con bé giải thích với cháu, hai đứa đừng đối chọi gay gắt với nhau như này nữa."



Tấn Nhân Thiên nhếch khóe miệng, lộ ra một nụ cười. "Dì Sở, dì đừng hiểu lầm cháu. Người phụ nữ này tên là Văn Nghệ, cô ấy không phải là người tình của cháu mà là trợ lý của cháu. Không ai hiểu rõ con gái bằng mẹ, chắc hẳn dì là người hiểu tính cách của Kiều Sam nhất, cô ta không sửa cái tính vừa thấy cháu đi cạnh người phụ nữ nào khác là sẽ điền lên được đầu. Về sau Vân Nghệ làm việc cho cháu nên cháu muốn Kiều Sam làm quen với điều này. Bình thường cháu phải xã giao với rất nhiều người, bảo cháu không được tiếp xúc với phụ nữ là chuyện không thể nào xảy ra. Kiều Sam luôn luôn tưởng tượng ra các loại tình địch, động một tỉ là lại ghen tuông, sẽ khiến cháu mất hết mặt mũi. Cháu không thể không bận tâm chuyện này, cho nên mong dì thông cảm cho cháu " Đọc truyện mới nhất tại T ruyện88.net






Cơ thịt trên mặt bà Lục co giật, những người được mang danh là trợ lý trong công việc cuối cùng cũng sẽ trợ lý luôn cả việc giường chiếu, bà ta hiểu rất rõ điều này.



Lục Kiều Sam tức giận đến muốn thét lên: "Tần Nhân Thiên, nếu anh không đuổi việc cô ta, tôi sẽ giết chết cô ta." "Nếu như cô giết chết cô ấy, tôi sẽ đổi một người khác. Trên thế giới này có nhiều phụ nữ như vậy, cô dám giết chết hết sao?" Tần Nhân Thiên giang hai tay, hệ hững nói.






Lục Kiểu Sam tức giận đến nỗi đỏ mặt tí tại, hết “Tần Nhân Thiên, anh quá đáng lắm rồi đó. "Là do quá đáng trước." Tần Nhân Thiên chậm rãi nói. "Được rồi, được rồi, hai đứa đều đang nổi nóng, rất dễ xúc động nói ra những lời không hay. Chúng ta không nói về chuyện này nữa, cháu muốn dẫn theo phụ nữ thì cứ dẫn theo đi, chỉ cần là trợ lý, không có quan hệ khác là được." Bà Lục ra mặt giảng hòa.



Bà ta có thể nhận ra Tần Nhân Thiên đang cố ý chọc tức con gái mình, xem ra chuyện lần trước thật sự khiến Tần Nhân Thiên tức giận. Bây giờ chỉ có thể xoa dịu cơn giận trước đã, để sau hãy nói,






Lúc ăn cơm tối, Tần Nhân Thiên ngồi đối diện vỚI Hoa Hiền Phương, cho nên anh ta có thể len lén nhìn cô mà không khiến người khác phát hiện.



Bởi vì Lục Kiều Sam, anh ta không tìm được cách nào để nói chuyện với cô, điều này khiến anh ta vô cùng phiền muộn.






Đã hai ngày không được nhìn thấy cô, bóng dáng của cô luôn quanh quẩn trong tâm trí của anh ta.



Khi anh ta suy nghĩ, bóng dáng của cô ở đó. Đưa tay tắt đèn, trong đêm tối, bóng dáng của cô chưa biến mất. Anh ta nhắm mắt đi ngủ, bóng dáng của cô vẫn chưa đi. Mà ở sâu trong kinh hồn anh, dường như trong tiềm thức của anh ta có một có một làn sóng dịu dàng, nó muốn chặt quản lấy bóng dáng của cô, để cô chỉ thuộc về một mình anh ta.






Thật không may, ở giữa bọn họ có sự cấm kỵ.



Cô là vợ của Lục Kiến Nghi, còn anh ta là vị hôn phu của Lục Kiều Sam,






Cho dù anh ta không kết hôn cùng với Lục Kiều Sam, cô cũng là phụ nữ đã có chồng. "Hiền Phương, chuyện lúc trước là do Kiểu Sam sai, hy vọng về sau em sẽ không cần kiêng dè tránh mặt anh nữa. Anh là anh rể của em, cũng giống anh trai của em vậy. Chỉ cần chúng ta không làm chuyện thẹn với lương tâm, cần gì phải quan tâm đến những lời đàm tiểu của người khác." Anh ta nói chậm rãi và rõ ràng. Lời này cũng là đang nói với Lục Kiều Sam.



Lục Kiều Sam nhíu mày, luôn cảm thấy chuyện Tân Nhân Thiên tìm phụ nữ là đang có người giờ trò với cô ta. Không phải là con ả Hoa Hiền Phương đầy mưu mô này đang trả thù cô ta đấy chứ?
 

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom