Hot Vô Thượng Tiên Đế

Advertisement

Viet Writer

Và Mai Có Nắng
  • Chương 26-30

Chương 26: Nồi áp suất

Tất nhiên Tạ Bá Ngọc muốn dùng “nhất cự ly nhì tốc độ”, lôi kéo Trịnh Sở trước.

Hai anh em Tạ Mẫn Phong và Tạ Tiểu Mẫn nghe thấy ông nội nói ra câu ấy thì không khỏi giật mình.

Họ chưa từng thấy ông nội đối đãi với người khác như thế, cho dù đối phương là nhân vật quyền cao chức trọng, ông nội vẫn hỉ mũi khinh thường.

Nhưng khi đối diện với Trịnh Sở, Tạ Bá Ngọc như biến thành một người khác, tỏ ra kính trọng anh vô cùng.

Trịnh Sở nghe thấy câu này của Tạ Bá Ngọc thì mỉm cười: “Nếu đã như thế, bây giờ tôi có một chuyện cần ông Tạ giúp đỡ”.

“Chuyện gì thế?”, thần sắc của Tạ Bá Ngọc thoáng thay đổi, không khỏi thấy tò mò, người mạnh như Trịnh Sở, rốt cuộc có chuyện gì cần mình phải ra tay?

Hứa Thanh Vân cảm thấy khá lo lắng, chẳng lẽ Trịnh Sở định nhờ Tạ Bá Ngọc giúp mình đối đầu với nhà họ Trịnh?

Tuy rằng nhà họ Tạ trông có vẻ rất mạnh, nhưng cũng chỉ là “rất mạnh” ở một thành phố nhỏ xíu như Giang Nam thôi.

So với nhà họ Tạ ở Giang Nam, nhà họ Trịnh ở Vân Châu mạnh hơn vô số lần.

“Đợt này tôi thiếu dược liệu hiếm”, Trịnh Sở điềm tĩnh nói: “Không biết ông Tạ có thể tìm kiếm giúp tôi được không?”

Tạ Bá Ngọc còn tưởng là chuyện gì to tát lắm, hóa ra chỉ là tìm dược liệu. Ông ta gật đầu: “Cần loại dược liệu thế nào?”

“Chỉ cần là dược liệu hiếm thấy thì có thể đưa hết cho tôi”, trên gương mặt Trịnh Sở là nụ cười điềm nhiên.

Tạ Bá Ngọc nghiêm túc đáp: “Cho tôi thời gian hai ngày, tôi nhất định sẽ không để cậu Trịnh phải thất vọng”.

Tạ Mẫn Phong thấy thái độ của ông nội mình với Trịnh Sở thì hết sức khó chịu.

Đường đường là người nhà họ Tạ, trước giờ chỉ có kẻ khác bợ đỡ lấy lòng họ, đâu có chuyện họ phải nịnh nọt người bình thường.

Tạ Bá Ngọc trò chuyện cùng Trịnh Sở trong chốc lát rồi dẫn Tạ Tiểu Mẫn và Tạ Mẫn Phong rời đi.

Trong xe.

Tạ Mẫn Phong tỏ ra khinh thường: “Ông nội, cho dù y thuật của anh ta cao siêu đến mấy, chúng ta cũng đâu cần phải nịnh nọt anh ta chứ”.

Anh ta cảm thấy, biết trị bệnh thì đã sao, suy cho cùng vẫn bị nhân vật có quyền có thế đè đầu cưỡi cổ thôi.

Tạ Bá Ngọc nghe Tạ Mẫn Phong nói vậy, biểu cảm lập tức trở nên nghiêm nghị: “Nếu cậu Trịnh thực sự chỉ có y thuật thì cũng không đáng kể gì”.

Nói đến đây, ông ta thoáng ngừng lại: “Cậu ta còn trẻ như vậy mà đã là võ giả minh kình, phía sau chắc chắn có thế lực ghê gớm hỗ trợ. Nếu có thể xử lý tốt mối quan hệ với thế lực sau lưng cậu ta, lợi ích sẽ rất nhiều”.

Tạ Mẫn Phong nghe lời phân tích của ông nội mà lông mày nhíu chặt, ánh mắt lộ vẻ khó tin: “Tên nhóc đó là võ giả minh kình?”

Cảnh giới võ giả chia làm bốn loại.

Loại thứ nhất là võ giả nội kình, bên trong cơ thể sinh ra nội kình, sức mạnh có thể đạt tới cả trăm cân.

Loại thứ hai là cảnh giới võ giả minh kình, nội kình biến thành ngoại kình, có thể đả thương được người khác dù đứng ở xa.

Cảnh giới thứ ba là cảnh giới hóa huyền, cũng được gọi là cảnh giới tông sư võ đạo, đạt đến cảnh giới này thì có thể đi bộ trên mặt nước, ngự khí tác chiến.

Loại cảnh giới thứ tư là cảnh giới Thần trong truyền thuyết, tới nay vẫn chưa thấy có ai đạt tới.

Võ giả minh kình là cấp độ khó khăn cỡ nào? Có một số võ giả, cả đời chỉ dừng bước ở đỉnh cao võ giả ám kình, mãi mà không bước sang được cảnh giới minh kình.

Trong nhà họ Tạ, ngoại trừ vị yêu nghiệt kia, vẫn chưa có ai đạt tới được đỉnh cao minh kình ở độ tuổi này.

Nghĩ đến đây, Tạ Mẫn Phong không khỏi ớn lạnh, ban nãy mình còn định ra tay “giáo huấn” Trịnh Sở cơ đấy.

May mà lúc nãy chưa kịp ra tay, nếu không là ăn đòn rồi.

Đợi khi Tạ Bá Ngọc và hai đứa cháu rời đi, Hứa Thanh Vân mới liếc nhìn Trịnh Sở, cô định hỏi gì đó nhưng cuối cùng chẳng nói gì.

Cô nhìn Trịnh Sở một cái rồi quay về phòng mình.

Hứa Thanh Vân cảm thấy rất kỳ lạ, rõ ràng mình chán ghét Trịnh Sở lắm, nhưng tại sao đợt này cảm giác chán ghét đó dần dần biến mất nhỉ?

Cô khẽ lắc đầu, quẳng suy nghĩ này sang một bên, không nghĩ tới nó nữa, bây giờ, tìm công việc mới là chuyện cấp bách.

Lần này vào trong rừng cây lâu năm, Trịnh Sở hái được nấm linh chi đen, cộng thêm nhân sâm trăm tuổi và mộc lưu hương lấy được trước đó là có thể chế thành đan dược bồi nguyên.

Người dùng đan bồi nguyên có thể khiến linh lực khô cạn nhanh chóng khôi phục.

Trịnh Sở lấy ra ba cây thảo dược, tới phòng bếp của mình.

Anh bỏ dược liệu vào nồi áp suất cao, mở lửa lớn để luyện chế.

Trịnh Sở cũng bất đắc dĩ lắm. Nếu không phải vì lò luyện đan mà anh luôn mang theo bên cạnh đã bị phá hủy khi tới Trái Đất, anh đâu cần dùng tới nồi áp suất cao để luyện chế.

Thời gian qua đi, nồi áp suất dần tỏa ra mùi thơm ngào ngạt của dược liệu.

Ở trên tầng hai, Hứa Thanh Vân đang ngồi trước máy tính nộp hồ sơ, tìm kiếm công việc phù hợp.

Cô đột nhiên ngửi thấy mùi thơm thoảng nhẹ của cây thuốc, khẽ nhíu mày: “Trịnh Sở bị ốm à?”

Nghĩ đến đây, Hứa Thanh Vân rời mắt khỏi máy tính, xuống tầng một tìm anh.

“Anh bị ốm à?”, Hứa Thanh Vân đứng bên ngoài căn bếp nhìn từng làn khói trắng bốc lên từ nồi áp suất.

Cô không khỏi tò mò, cho dù bị ốm cũng không nên dùng nồi áp suất để sắc thuốc đông y chứ, Trịnh Sở định làm gì vậy.

Trịnh Sở lắc đầu: “Thương thế của ông Tạ vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, tôi đang luyện chế nước thuốc để giúp ông ấy khôi phục nhanh hơn”.

“Ồ!”, Hứa Thanh Vân thấy Trịnh Sở không sao thì quay về phòng, tiếp tục tìm việc.

Bây giờ cô cũng rất nghẹn lời với bản thân mình, rõ ràng không thích Trịnh Sở, nhưng cứ vô thức quan tâm tới an nguy của anh.

Sau khi Hứa Thanh Vân rời khỏi đó, Trịnh Sở nhận thấy nồi áp suất đã luyện chế dược liệu tới mức phù hợp.

Anh tắt lửa, mở vung nồi áp suất thì thấy bên trong có một viên thuốc lớn khoảng ngón trỏ.

Trịnh Sở nhìn thấy viên thuốc này thì mỉm cười, lấy nó ra khỏi nồi.

Ban đầu anh còn không dám chắc là nồi áp suất có thể luyện chế thành công hay không, bây giờ thấy thành công rồi thì hết sức mừng rỡ.

Trịnh Sở lấy đan bồi nguyên ra mà không hề rửa nồi áp suất.
Chương 27: Bắt cóc

Lúc này đây, hương thơm của dược liệu vẫn còn sót lại trong nồi áp suất, nếu bỏ các thực phẩm thông thường vào nấu chung cũng sẽ có một phần hiệu quả như đan bồi nguyên vậy, giúp người ăn khỏe mạnh hơn.

Trịnh Sở quay về phòng, khoanh chân ngồi xuống, lưu chuyển cửu huyền linh công.

Hiện giờ anh đã tu luyện tu vi luyện khí trung kỳ tới trạng thái hoàn hảo, chuẩn bị đột phá tu vi của bản thân, đưa nó lên tới đỉnh cao của luyện khí.

Linh lực mỏng manh trong phạm vi một ngàn mét xung quanh không ngừng hướng về phía Trịnh Sở.

Khi đi qua hạt châu đen tuyền, linh lực mỏng manh trở nên tinh túy hơn rất nhiều.

Từ sau nửa đêm, tu vi của Trịnh Sở đã đạt tới luyện khí hậu kỳ.

Anh không thấy thỏa mãn, nuốt luôn viên đan bồi nguyên vừa mới luyện chế được.

Sau khi sử dụng đan bồi nguyên, Trịnh Sở cảm nhận được một dòng nhiệt chảy tới tứ chi bách hài, không ngừng lao đến các kinh mạch và mạch máu, khiến thể chất của anh xảy ra biến hóa thêm lần nữa.

Qua một đêm.

Thực lực của Trịnh Sở đã đạt tới đỉnh cao luyện khí.

Trông qua thì bề ngoài hiện tại của anh không khác biệt gì trước kia, nhưng thực lực đã mạnh hơn rất nhiều.

Bởi vì thể lực bị tiêu hao quá nhiều nên bụng anh hoàn toàn trống không.

Trịnh Sở tới phòng bếp, nhìn thấy một mảnh giấy đặt trên bàn ăn.

“Trịnh Sở, nếu muốn cứu vợ mày thì nhanh chóng tới ngay đỉnh núi Thiên Lan!”

Trịnh Sở nhìn nội dung của mảnh giấy mà hai mắt ngùn ngụt lửa giận.

Sau khi quay trở về Trái Đất, anh đã cố gắng khiêm tốn hết mức, nhưng một số người như chó điên vậy, cứ luôn đối đầu cùng anh.

Cơn đói ban nãy của Trịnh Sở bỗng chốc tiêu tan bằng sạch, anh lập tức ra khỏi cửa, vẫy một chiếc xe, đi về phía đỉnh núi Thiên Lan.

Núi Thiên Lan là khu nghĩa trang của thành phố Giang Nam.

Những ngôi mộ to nhỏ đủ loại nằm rải rác trên khắp ngọn núi này, thỉnh thoảng còn thấy cả tiền vàng bay theo chiều gió.

Một mình Trịnh Sở leo lên đỉnh núi Thiên Lan.

Trên đỉnh núi, hơn hai mươi gã đô con mặc áo đen quần đen lăm lăm dao phay trong tay trông rất giận dữ đang đứng chờ sẵn ở đó.

Những gã đô con này có vẻ thường xuyên làm chuyện này, thành thói quen luôn rồi.

Ở giữa đám người, Hứa Thanh Vân bị trói bằng xích sắt dày và nặng, miệng bị dán kín bằng băng dính trong suốt.

“Trịnh Sở, không ngờ mày sẽ đến thật!”, một tên đàn ông bị mù một bên, trên cánh tay chằng chịt vô số vết sẹo nở nụ cười gian xảo: “Vốn định để các anh em “vui vẻ hưởng dụng” một tí, bây giờ phải đánh mày tàn phế đã rồi mới cho các anh em sung sướng được”.

Trịnh Sở nhìn người đó, vẻ mặt rất bình tĩnh: “Ai phái chúng mày tới đây?”

Người đàn ông lắm sẹo cười khà khà, ánh mắt nhìn Trịnh Sở chẳng khác nào con dê đợi làm thịt: “Phế vật làm gì có tư cách mà biết!”

Vứt lời, con dao to trong tay gã chém mạnh về phía Trịnh Sở.

Trịnh Sở lạnh mặt, khéo léo và linh hoạt tránh được nhát chém của tên đô con, giơ chân phải đạp mạnh vào bụng dưới của gã.

Đùng uỳnh.

Gã lắm sẹo văng ngược ra ngoài như con diều đứt dây, miệng phun ra máu tươi, chỉ còn cách vách đá đúng một bước chân.

Gã khiếp hãi vô cùng, bởi dù sao gã cũng là võ giả đỉnh cao ám kình, thế mà lại bị cậu thanh niên kia hạ gục thế này chỉ bằng một cú đá.

Gã lắm sẹo tức tối quát ầm lên: “Các anh em, đánh nó tàn phế cho tao!”

Lúc này đây, hơn hai mươi tên cường tráng cầm dao phay bổ nhào về phía Trịnh Sở.

Trịnh Sở trông thấy ngần ấy người lao về phía mình, anh khẽ nhíu mày: “Một đám kiến hôi mà cũng dám ra tay với tao hả!”

Trong lúc này, anh di chuyển cực kỳ nhanh, vung nắm đấm đánh vào đám to con kia.

Đùng uỳnh uỳnh!

Binh!

Chát.

Nắm đấm của Trịnh Sở như khối đá nặng ngàn cân, đánh vào người mấy tên lớn xác kia khiến chúng lập tức phun máu phèo phèo, ngã vật xuống đất, không nhúc nhích nổi nữa.

Chỉ chớp mắt, đám người này đã bị Trịnh Sở giải quyết gọn ghẽ, chúng lê lết trên nền đất và rên la như mấy con heo bị chọc tiết.

Giải quyết xong đám người kia, Trịnh Sở tới bên cạnh vách đá, liếc mắt nhìn gã lắm sẹo chột một mắt đang nằm trên đó, giọng điệu hết sức bình thản: “Ai sai mày tới đây?”

Tên lắm sẹo run như cầy sấy, nỗi khiếp sợ tràn ngập trong lòng.

Ban đầu gã còn tưởng Trịnh Sở cũng chỉ là một võ giả ám kình thôi, bên mình có hơn hai mươi người, thắng chắc rồi.

Thế rồi sau cùng mới biết thực lực của Trịnh Sở quá mạnh, vượt xa tưởng tượng của gã.

Gã rất hối hận khi nhận mối làm ăn này, bây giờ chỉ sợ sẽ phải gán mạng cho nó.

“Nếu không nói thì mày sẽ được đi chết ngay bây giờ”, Trịnh Sở thấy gã lắm sẹo không chịu nói nên giọng điệu cũng lạnh đi, giống như đang đối diện với con sâu cái kiến.

“Tôi nói… tôi nói là được mà, xin đừng giết tôi!”, tên to xác chột mắt lập tức nói: “Là sếp Lý phái chúng tôi tới đây!”

“Lý Đại Dũng?”, Trịnh Sở hỏi.

Gã lắm sẹo lắc đầu nguầy nguậy: “Không phải đâu… bây giờ Lý Đại Dũng vẫn còn nằm trong bệnh viện mà, là bố của gã, Lý Thiên Thuận”.

“Lý Thiên Thuận nghe bác sĩ nói rằng thân thể của Lý Đại Dũng rất kỳ lạ, sau này có thể bị “hỏng” hoàn toàn, tức là đến cả chức năng vốn có của đàn ông cũng mất luôn!”

“Tuy ông ta không có chứng cứ cụ thể chứng minh việc này do anh gây ra, nhưng vẫn muốn làm nhục anh đến chết”.

Trịnh Sở nghe tên kia nói vậy thì sẵng giọng: “Lý Thiên Thuận đang ở đâu?”

“Ông ta đang ở Thanh Thành, phải hai ngày nữa mới quay về!”, tên này khiếp sợ, chỉ lo Trịnh Sở giết luôn cả mình.

Thanh Thành cách thành phố Giang Nam tới năm ngày đường, bây giờ Lý Thiên Thuận đang trên đường về Giang Nam rồi.

Trịnh Sở nhìn tên to con, thấy gã dám ra tay với vợ mình, bèn giơ chân giẫm lên cơ thể gã, đá xuống vách đá.

Anh là tiên tôn độ kiếp trong thế giới tu tiên đấy, ở thế giới tu tiên, đâu kẻ nào dám đánh lén người bên cạnh anh.

Bây giờ có kẻ dám ra tay với vợ anh, đúng là điều vô cùng tối kỵ.

“Á!”, to con chột mắt hét ầm lên, trong giọng nói tràn ngập phẫn nộ và kinh hoàng: “Trịnh Sở, Lý Thiên Thuận sẽ không tha cho mày đâu, mày phải chết…”

Trịnh Sở coi những lời trước lúc chết của gã lắm sẹo như gió thoảng bên tai.

Anh bước tới trước mặt Hứa Thanh Vân, gỡ xích sắt trên người cô: “Không sao rồi!”

Mặt mũi Hứa Thanh Vân trắng bệch, tim đập thình thịch, lúc này vẫn ở trong trạng thái sợ hãi và khiếp vía.

Ban nãy cô tưởng rằng mình cầm chắc cái chết rồi, vừa cầu mong cho Trịnh Sở tới, vừa không hi vọng Trịnh Sở sẽ tới.
Chương 28: Dược liệu hiếm

Khi thực sự trông thấy bóng dáng Trịnh Sở xuất hiện, Hứa Thanh Vân rất muốn hét ầm lên để anh mau chạy đi, nơi này quá nguy hiểm, lỡ như bị chém trúng chỗ yếu hại thì chết như chơi.

Hứa Thanh Vân “ừm” một tiếng, bởi vì sợ hãi quá độ nên ngất đi luôn.

Trịnh Sở vội vàng giơ tay ra ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Hứa Thanh Vân, kéo cô vào trong lòng.

“Lần sau mà còn dám làm bậy, đừng trách tao ra tay giết chúng mày!”, Trịnh Sở nhìn đám người đang gào thét trên nền đất, sẵng giọng nói.

Đám đàn ông lực điền cố nén cơn đau, gật đầu lia lịa: “Không dám, lần sau không bao giờ dám nữa”.

Chúng cảm nhận được, khi nói câu đó, trên người Trịnh Sở tỏa ra một thứ sát khí.

Nếu chúng thực sự dám mạo phạm Trịnh Sở thêm lần nữa, chắc sẽ có kết cục giống như kẻ cầm đầu.

Trịnh Sở bế Hứa Thanh Vân đã ngất đi, vẫy xe taxi về thẳng nhà.

Khi về tới nơi, anh trông thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng trước cửa.

Bên cạnh cô ta là khoảng mười vệ sĩ mặc âu phục màu đen.

“Trịnh Sở, cuối cùng anh cũng về rồi”, Tạ Tiểu Mẫn đến nơi này đúng lúc Trịnh Sở vừa mới rời khỏi nhà.

Trịnh Sở trông thấy cô ta bèn hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Trong lúc này, anh vẫn tiếp tục bế Hứa Thanh Vân đi vào nhà.

Thấy thái độ của Trịnh Sở đối với mình, tuy Tạ Tiểu Mẫn thấy hơi bực, nhưng cũng chẳng dám lên tiếng phàn nàn.

Cô ta theo sát sau lưng Trịnh Sở, đi thẳng vào trong nhà.

Trịnh Sở thấy Tạ Tiểu Mẫn theo vào trong: “Cô đợi tôi ở phòng khách”.

Tạ Tiểu Mẫn “ờ” một tiếng rồi ngồi xuống sô pha, không dám đi theo nữa.

Theo lời của Tạ Bá Ngọc thì nên lôi kéo người như Trịnh Sở, không nên đối đầu cùng anh.

Nếu không chắc Tạ Tiểu Mẫn đã nổi cáu từ lâu rồi, cô ta sẽ quở trách Trịnh Sở về thái độ của anh.

Trịnh Sở đặt Hứa Thanh Vân lên giường, kiểm tra cơ thể cô một hồi mà thoáng nhíu mày.

Anh phát hiện ra, thể chất của Hứa Thanh Vân là thể chất huyền âm rất hiếm gặp.

Người con gái mang thể chất huyền âm, từ nhỏ đến lớn thường xuyên đau ốm bệnh tật.

Đã thế, sinh mệnh còn ngắn ngủi, không quá ba mươi tuổi sẽ chết đi.

Nhưng đối với tu tiên giả, người mang thể chất huyền âm là một báu vật cực phẩm.

Ở thế giới tu tiên, một số tu tiên giả cường đại sẽ cố tình đi tìm nữ tử mang thể chất huyền âm, biến họ thành vật dẫn khi tu luyện của mình, từ đó giúp thực lực của bản thân tăng cao.

Người mang thể chất huyền âm sau khi kết hợp cùng người tu tiên sẽ khiến thể chất của bản thân sinh ra biến chất, không chỉ không đau ốm nữa mà thiên phú tu luyện cũng sẽ rất mạnh.

Trịnh Sở không ngờ rằng Hứa Thanh Vân là một người mang thể chất huyền âm.

Anh biết năm nay Hứa Thanh Vân đã hai mươi rồi, còn bốn năm nữa sẽ tới đại hạn hai mươi tư tuổi.

Trịnh Sở lắc đầu, lầm bầm tự nhủ: “Tuy cô mang thể chất huyền âm, nhưng tôi sẽ không cưỡng ép cô kết hợp tu luyện cùng tôi, tất cả cứ thuận theo tự nhiên đi”.

Nói xong câu này, anh ấn hai ngón tay lên vùng bụng dưới của Hứa Thanh Vân, linh lực dọc theo vùng bụng của cô chảy tới khắp cơ thể, giúp loại bỏ bớt đau đớn trên người.

Trịnh Sở làm xong mọi thứ, Hứa Thanh Vân vốn không có động tĩnh gì bỗng cử động hai tay.

Biết Hứa Thanh Vân sắp tỉnh dậy, Trịnh Sở sải bước ra khỏi phòng của cô, đi về phía phòng khách.

Tạ Tiểu Mẫn ngồi trên sô pha, cuối cùng cũng thấy Trịnh Sở bước ra.

Cô ta cố gắng để giọng nói của mình trở nên dịu dàng: “Trịnh Sở, đây là dược liệu mà anh cần”.

Bấy giờ, Tạ Tiểu Mẫn mới vỗ tay, một vệ sĩ mặc đồ đen xách theo hai chiếc rương đựng đầy thảo dược đi vào trong.

Tạ Tiểu Mẫn nhận lấy chiếc rương mà vệ sĩ đưa tới, nhìn Trịnh Sở với vẻ đắc ý: “Ông nội tôi quen nhiều biết rộng, đã hứa sẽ tìm dược liệu cho anh nên mới giúp anh tìm đấy”.

Nói xong, cô ta còn ngừng lại đôi chút: “Những dược liệu này, dù là người có tiền cũng không mua được, chỉ có ông nội tôi mới lấy được thôi”.

Sở dĩ Tạ Tiểu Mẫn cố tình nói nhiều như vậy là để Trịnh Sở biết ông nội mình giỏi giang cỡ nào.

Anh nên nịnh nọt lấy lòng ông nội của cô ta.

Trịnh Sở không hề để tâm tới lời nói của Tạ Tiểu Mẫn, anh cầm lấy chiếc rương, mở ra xem, bên trong bày đầy các loại dược liệu quý hiếm.

“Hà thủ ô trăm tuổi, linh chi đen trăm tuổi, tuyết liên trăm tuổi, thậm chí cả nhung hươu và thận hươu cũng có”.

Tạ Tiểu Mẫn thấy Trịnh Sở không nói gì thì tiếp tục đắc ý: “Bình thường những dược liệu này được bán ở bên ngoài với giá hàng chục triệu tệ, mà có cầu nhưng không có cung, ông nội tôi giỏi lắm đúng không?”

Trịnh Sở thực sự không hề có ý muốn trả lời mấy câu nói của Tạ Tiểu Mẫn: “Những dược liệu này tôi nhận rồi, về báo với ông nội cô rằng, chuẩn bị thêm ba rương dược liệu nữa”.

“Anh…”, Tạ Tiểu Mẫn nghe thấy Trịnh Sở nói vậy thì cơn giận bốc lên trong lòng, mãi mà không thể bộc phát ra được.

Cô ta là cô cả nhà họ Tạ đấy, ở Giang Nam này, đâu ai dám đối đãi với cô ta như vậy?

Trịnh Sở bình tĩnh nói: “Cô có thể đi được rồi”.

Tạ Tiểu Mẫn thấy Trịnh Sở tiếp đãi mình như vậy thì “hừ” một tiếng, quay về chuyển lời của Trịnh Sở tới ông nội.

Cô ta cảm thấy, cứ khi nào đối diện với Trịnh Sở, nhìn thái độ nhẹ bẫng như không của anh là lòng dạ bốc hỏa, rất muốn đánh anh một trận.

Đợi khi Tạ Tiểu Mẫn đi rồi, Trịnh Sở mới cầm dược liệu, chuẩn bị quay về phòng.

Nhưng Hứa Thanh Vân đã tỉnh, vừa day thái dương vừa đi ra ngoài, giọng nói lộ vẻ nghi hoặc: “Trịnh Sở, anh bế tôi về đấy à?”

Trịnh Sở gật đầu: “Thấy cô ngất xỉu nên tôi bế cô về”.

Nói xong câu này, anh ngừng lại trong thoáng chốc: “Cô yên tâm, tôi tuyệt đối không làm gì cô”.

Hứa Thanh Vân không hỏi chuyện này, bởi cô không lo Trịnh Sở sẽ “làm gì” mình.

Cô nhìn Trịnh Sở, do dự mãi mà không nói được thành lời.

“Cô muốn nói gì thì cứ nói thẳng, không cần phải do dự”, Trịnh Sở rất bình thản.

Thấy Trịnh Sở cũng nói vậy rồi, Hứa Thanh Vân không chần chừ thêm nữa: “Cảm ơn anh vì chuyện ngày hôm nay”.

Hôm nay cô ra ngoài để đi ứng tuyển công việc, nào ngờ vừa ra cửa đã gặp chuyện như vậy.

Trịnh Sở còn tưởng là chuyện gì to tát, hóa ra chỉ có vậy, anh mỉm cười đáp: “Chuyện nhỏ thôi mà”.

Hứa Thanh Vân lí nhí nói: “Lần sau tôi sẽ cố gắng không làm phiền anh cứu tôi”.

Cô cảm thấy giọng điệu của Trịnh Sở đối với mình rất lãnh đạm, giống như không hề thích thú gì.

Nếu không phải nể tình mình là vợ anh, có lẽ anh sẽ không thèm để tâm đến.
Chương 29: Trần đại sư

Hiện tại Hứa Thanh Vân rất không hiểu nổi bản thân mình. Cô rõ ràng rất ghét Trịnh Sở, nhưng lại cứ để tâm đến suy nghĩ của anh về mình.

Trịnh Sở nghe Hứa Thanh Vân nói vậy thì đáp: “Cô là vợ trên danh nghĩa của tôi, bảo vệ tôi là chuyện tôi nên làm”.

Hứa Thanh Vân nghe vậy thì trong lòng hơi hụt hẫng, hỏi: “Chỉ vậy thôi sao?”

Cô rất muốn biết, chẳng lẽ Trịnh Sở không thích cô sao?

Chỉ vì cô là vợ trên danh nghĩa nên mới bảo vệ cô, không để cô bị thương?

Trịnh Sở gật đầu đáp: “Chỉ vậy thôi”.

Hứa Thanh Vân ồ một tiếng, nói: “Tối nay tôi bận, không về đâu”.

Cô nói xong thì chuẩn bị ra ngoài tìm em họ Tạ Phi Phi.

Hứa Thanh Vân cũng không biết vì sao sau khi nghe thấy Trịnh Sở nói bốn chữ kia thì đáy lòng giống như bị dao cứa, vô cùng khó chịu.

Rõ ràng cô không yêu anh mà, Hứa Thanh Vân dạo này toàn tự nhủ với bản thân câu này.

“Cô ra ngoài thì cẩn thận một chút, gặp chuyện gì nguy hiểm thì gọi cho tôi”, Trịnh Sở bình thản nói, sau đó về phòng chuẩn bị luyện chế dược liệu thành đan dược. Lấy trình độ luyện khí đỉnh phong của anh hiện tại thì phải cần rất nhiều sức lực mới luyện chế được hết chỗ này.

Cũng may mấy ngày này Hứa Thanh Vân không về nhà, Trịnh Sở có thể thoải mái luyện chế đan dược.

Sau khi Trịnh Sở luyện chế xong thì cũng đã là mấy ngày sau đó.

Sáng sớm hôm ấy.

Chu Trang Tiêu, Dương Ngọc Nương, Chu Khang băng bó khắp người, ngồi trên xe lăn đi ra bến tàu thành phố Giang Nam.

Sau bọn họ là ba tên vệ sĩ mặc đồ đen, thần sắc nghiêm nghị đang giúp họ đẩy xe lăn.

“Trần đại sư nói hôm nay sẽ trở về”, Chu Trang Tiêu hung dữ nói: “Chỉ cần Trần đại sư quay về thì Trịnh Sở chắc chắn sẽ phải chết, mối hận trong lòng cũng sẽ được giải tỏa đôi chút”.

“Nhỡ đâu Trần đại sư không về thì sao ạ?”, Chu Khang nói ra mối nghi hoặc trong lòng.

Nhỡ đâu Trần đại sư không về mà mấy ngày sau mới về, thì chẳng phải là cần chờ thêm mấy ngày nữa mới thấy Trịnh Sở chết hay sao.

Dương Ngọc Nương nghe con trai cưng nói vậy thì cười ha hả: “Trần đại sư quay về là muốn đoạt giải quán quân lần này, cho đám người kia phải nghe lệnh Trần đại sư và giúp Trần đại sư tìm bảo bối”.

Bà ta nói xong thì hơi khựng lại một chút: “Nếu hôm nay Trần đại sư không đến thì phải chờ thêm 5 năm nữa đấy”.

Hội đấu võ 5 năm mới tổ chức ở thành phố Giang Nam một lần, để còn chia lợi ích.

Chỉ cần là người có tiền có quyền ở Giang Nam thì đều biết chuyện này.

Chu Khang nghe Dương Ngọc Nương nói vậy thì chắc chắn là Trần đại sư sẽ tới, ánh mắt lóe lên một chút ác độc, chỉ muốn Trần đại sư nhanh chóng giết chết Trịnh Sở, giải mối hận cho gã.

Chờ một lúc lâu mà ba người nhà Chu Khang vẫn chưa thấy Trần đại sư đến.

Dương Ngọc Nương nói: “Trang Tiêu, ông gọi điện thoại cho Trần đại sư xem thế nào, chẳng lẽ ông ta giữa đường gặp sự cố gì nên không đến được à?”

Chu Trang Tiêu lắc đầu: “Gọi điện thoại hỏi Trần đại sư như vậy thì khác nào khiến tôi ăn mắng”.

Nhà họ Chu mặc dù do Dương Ngọc Nương quản lý, nhưng có một số chuyện Chu Trang Tiêu rất giữ nguyên tắc.

Dương Ngọc Nương hừ lạnh: “Ông xem ông đi, chuyện này cũng không dám hỏi, nhỡ ông ta không đến thì chúng ta chờ phí công à?”

Chu Trang Tiêu nghe vậy thì chỉ tự tin đáp lại: “Không đâu, Trần đại sư chắc chắn sẽ đến, tôi tin Trần đại sư”.

Dương Ngọc Nương hừ một tiếng, mặc kệ Chu Trang Tiêu, bảo vệ sĩ đẩy mình về bệnh viện.

Chờ khoảng năm, sáu tiếng rồi mà vẫn chưa thấy Trần đại sư đâu, ai biết được hôm nay ông ta có đến hay không.

Ầm ầm ầm ầm!

Có một âm thanh cực lớn bỗng phát ra từ con thuyền, ngay sau đó là một người đàn ông trung niên mặc đồ tập võ màu đen đứng ở trên boong tàu, đang chém giết liên hồi với một nhóm người đàn ông cầm đao mặc áo đen khác.

Người đàn ông trung niên này có thực lực bất phàm, chỉ vung tay ra là bắt được con đao của người đàn ông áo đen rồi đánh bay ra, khiến cả người cả đao rơi xuống biển, máu tươi tràn ngập.

Mấy tên còn lại thấy sự đáng sợ của người đàn ông trung niên này, sắc mặt hơi sững sờ rồi gào lớn lên, tiếp tục cầm đao xông vào chém giết.

Người đàn ông kia mặt không đổi sắc, tay phải nắm thành quyền, động tác cực nhanh.

Trong nháy mắt, đám cầm đao trên thuyền đã bị ông ta đánh cho máu me khắp người, rơi xuống biển sâu.

Chu Trang Tiêu nhận ra thân phận của người đàn ông trung niên kia, bèn hô lên: “Trần đại sư, Trần đại sư tới rồi”.

“Không ngờ có người lại muốn ám sát sư phụ, đúng là chán sống rồi”.

Dương Ngọc Nương nhìn thấy Trần đại sư, khóe miệng nhếch lên nụ cười yếu ớt, nói: “Trần đại sư đến rồi, Giang Nam chuẩn bị chào đón nhà họ Chu có một nhân vật đỉnh cao thôi”.

Thuyền cập bến.

Một người mặc đồ luyện võ màu đen, đầu trọc, sắc mặt nhìn hung dữ như một ác bá đang đi xuống tàu.

Ông ta đi xuống, nhìn ba người Chu Trang Tiêu, Dương Ngọc Nương, Chu Khang ngồi trên xe lăn, cả người băng bó.

Trần Hổ chau mày, đúng là ức hiếp người quá đáng, ức hiếp lên đến đầu ông ta luôn.

“Tôi đến rồi, kẻ đánh mọi người chắc chắn sẽ không sống được bao lâu đâu”, ánh mắt Trần Hổ xẹt qua một tia độc ác.
Chương 30: Ngọc ba màu

Ông ta tự tin vô cùng, chỉ cần là người ông ta muốn giết thì chắc chắn sẽ không sống nổi.

Trần Hổ bây giờ đã đạt đến cảnh giới minh kính đỉnh phong, chỉ còn cách tông sư võ đạo một chút xíu.

Trần Hổ tự tin vô cùng, Giang Nam nho nhỏ này chắc chắn không có cao thủ tông sư võ đạo nào, cho dù có thì cũng không thể là một thanh niên được.

“Cảm ơn Trần đại sư thay chúng tôi báo thù”.

“Trần đại sư về sớm như vậy là định đi đâu ạ?”

“Trần đại sư, nếu hôm nay ông rảnh thì chúng ta đến khách sạn Thiên Quan ăn được không?”

Trần Hổ lắc đầu từ chối, nói: “Tôi về sớm thế này là muốn nhà các ông sử dụng thế lực bản thân để tìm giúp tôi ngọc ba màu”.

“Ngọc ba màu?”, ba người nhà họ Chu tuy hay nhìn thấy ngọc thạch nhưng cũng chưa bao giờ nghe đến cái tên này.

Trần Hổ nhìn phản ứng của ba người nhà họ Chu thì rất đỗi hài lòng: “Ba người là người phàm, đương nhiên sẽ không biết ngọc ba màu rồi. Lát nữa tôi đưa ảnh cho ba người, ba người dựa theo ảnh tôi gửi để đi tìm là được”.

“Nếu như tìm thấy, tôi cam đoan sẽ giúp cho Chu Khang đạt cảnh giới minh kính sơ kỳ ngay”, Trần Hổ nói chuyện, chắp hai tay sau lưng, nhìn y như một cao thủ võ lâm.

Ba người nhà họ Chu nghe xong thì đều sững sờ.

Bọn họ biết thực lực của Trần Hổ là minh kính đỉnh phong, vẫn chưa thể lĩnh ngộ được cảnh giới hóa huyền.

Chỉ cần đạt đến cảnh giới hóa huyền thì sẽ được xưng là tông sư võ đạo.

Cho dù chỉ có thực lực minh kính đỉnh phong thì cũng đã là một tiền bối hoành hành một phương, không ai dám động vào rồi.

Bây giờ thấy chỉ cần tìm được ngọc ba màu thì Chu Khang sẽ có thể đạt cảnh giới minh kính sơ kỳ.

Điều này khiến cho bọn họ vô cùng hưng phấn, thề phải đào ba tấc đất để tìm được ngọc ba màu.

Trần Hổ thấy ba người phản ứng như thế thì nói tiếp: “Khi nào hội đấu võ bắt đầu thì tôi sẽ xuất hiện, giờ tôi cần bế quan một thời gian, thử xem có thể lĩnh ngộ vào cảnh giới hóa huyền được không”.

“Vậy xin chúc mừng Trần đại sư lĩnh ngộ cảnh giới hóa huyền trước”.

“Trần đại sư chắc chắn có thể đột phá đến cảnh giới tông sư hóa huyền”.

Trần Hổ nghe ba người nói vậy thì cười ha ha, trong lòng rất thỏa mãn về phản ứng của họ.

Trong thời gian này, Trịnh Sở luyện chế toàn bộ số dược liệu quý hiếm mà Tạ Tiểu Mẫn mang đến.

Nếu không vì thực lực còn thấp, chỉ ở cảnh giới luyện khí đỉnh phong thì anh còn luyện ra được nhiều loại đan dược hơn ấy chứ.

Trong thời gian này, tinh thần lực và thể lực của Trịnh Sở tiêu hao rất nhiều.

Nếu không vì bản thân nhanh chóng tiến vào cảnh giới trúc cơ thì anh việc gì phải luyện ngày luyện đêm như vậy.

Sau khi Trịnh Sở đã luyện chế xong, anh ngồi xếp bằng dưới đất, vận chuyển cửu huyền linh công hấp thụ linh lực mỏng manh xung quanh.

Sau khi hấp thụ xong, bụng anh đã kêu ọc ọc biểu tình.

Trịnh Sở lúc này mới nhớ ra mình đã mấy ngày liền không ăn cơm.

Cũng may anh đang là cảnh giới luyện khí đỉnh phong, thể chất khác xa người bình thường, nhịn ăn mấy ngày vẫn không chết được, không thì anh đã chết đói giữa đường rồi.

Trịnh Sở ra khỏi phòng, đi vào bếp, thấy bàn ăn trống không, chẳng có đồ gì.

Anh mở tủ lạnh ra thì cũng không thấy có gì bên trong.

Trịnh Sở thấy vậy thì chuẩn bị ra ngoài ăn cơm.

Giờ đang là sáng sớm, Trịnh Sở ăn đại bánh bao thịt và sữa đậu nành, sau khi no bụng thì định về nhà thử đột phá cảnh giới trúc cơ.

Khi Trịnh Sở định quay về nhà thì nghe thấy một thanh âm quen thuộc.

“Anh rể, sao anh lại ở đây?”, Tạ Phi Phi hỏi Trịnh Sở.

Mặc dù người trong nhà không cho cô ấy tiếp xúc với Trịnh Sở, vì cho rằng Trịnh Sở là loại vô dụng của vô dụng.

Tạ Phi Phi lại cảm thấy Trịnh Sở rất tốt, tiếp xúc cũng không hề đáng ghét như trong nhà nói, mà cũng không hề yếu đuối.

Trịnh Sở nhìn Tạ Phi Phi, nói: “Anh ra ngoài ăn cơm”.

“Chị họ em đâu ạ?”, Tạ Phi Phi đột nhiên hỏi, giọng nói rất nhỏ.

Trịnh Sở nghe Tạ Phi Phi hỏi thì nghi hoặc trong lòng, không hiểu Tạ Phi Phi định giở trò gì.

“Cô ấy không ở nhà, sao vậy?”, Trịnh Sở thử cảm nhận, Hứa Thanh Vân đúng là không ở nhà.

Tạ Phi Phi nhìn Trịnh Sở, hỏi: “Anh rể, anh đi hát với em được không?”

Đây là lần đầu cô ấy đến đây, nên muốn Trịnh Sở đi cùng mình.

Tạ Phi Phi vừa vào đại học Giang Nam, ngoài Trịnh Sở và Hứa Thanh Vân ra thì không có người thân nào.

“Anh không đi đâu”, Trịnh Sở lắc đầu từ chối, không có hứng thú với karaoke.

Tạ Phi Phi thấy Trịnh Sở từ chối thì nói nhỏ: “Anh mà không đi thì em cũng không dám đi nữa”.

“Làm sao vậy?”, Trịnh Sở nghe Tạ Phi Phi nói vậy thì thấy kỳ lạ trong lòng, đi hát với bạn thì có gì mà phải sợ?

Tạ Phi Phi nói: “Hôm nay là một tên nhà giàu mời mấy chị em trong ký túc bọn em đi hát, chúng em ngại mặt mũi của người ta nên không dám từ chối, nhưng mà người đó cũng không tốt lành gì, nên em sợ lắm”.

“Vậy thì không đi nữa là được”, Trịnh Sở nói rất đơn giản.

Tạ Phi Phi lại lắc đầu: “Không được, mấy chị em trong ký túc xá đến hết rồi, chỉ còn mình em thôi, nếu hôm nay em không thì thì sau này khó làm bạn với họ”.

Trịnh Sở nhìn Tạ Phi Phi: “Vậy em định làm gì?”

“Anh rể đi với em đi”, Tạ Phi Phi nở nụ cười nói.

Trịnh Sở xét thấy Tạ Phi Phi là em họ Hứa Thanh Vân, hai người có quan hệ cũng tốt.

Cộng thêm thái độ của Tạ Phi Phi với anh cũng ổn, không giống những người thân khác của Hứa Thanh Vân là coi anh như đồ vô dụng.

“Được, vậy anh đi cùng em”, Trịnh Sở lạnh nhạt nói.

Tạ Phi Phi thấy Trịnh Sở đồng ý thì vui vẻ vô cùng: “Vậy giờ ta đi thôi ạ”.

Nói xong, hai người bắt xe taxi đến quán Karaoke Thiên Vũ.

Tạ Phi Phi vừa đến quán thì đã đưa Trịnh Sở đến phòng số 28.

“Phi Phi, sao cậu đến muộn thế?”, một cô gái trang điểm nhạt, mặc đồ gợi cảm hỏi.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Top Bottom