Hot Vô Thượng Tiên Đế

Advertisement

Viet Writer

Và Mai Có Nắng
  • Chương 16-20

Chương 16: Nhà họ Chu trả thù

"Hôm nay cô không đi làm sao?", Trịnh Sở nhìn Hứa Thanh Vân hỏi.

Bình thường Hứa Thanh Vân đều đi làm từ sáng sớm.

Hứa Thanh Vân lạnh lùng nói: "Bên ngoài có người".

"Có người sao?", Trịnh Sở tự hỏi, chẳng lẽ là người nhà họ Chu?

Khi Trịnh Sở mở cửa, anh nhìn thấy Chu Trang Tiêu, Chu Khang và Dương Ngọc Nương mẹ gã, đang nhìn anh với ánh mắt khinh thường và hằn học.

Phía sau lưng ba người bọn họ là hàng chục người mặc áo đen cầm gậy gộc trong tay.

“Trịnh Sở, ngày hôm qua không phải cậu điên cuồng lắm hay sao? Bây giờ còn điên cuồng không?”, Chu Trang Tiêu khoảng bốn mươi tuổi nhưng tính tình lại giống y hệt Chu Khang.

"Chuyện mà mày bảo tao chờ là thế này sao?", Trịnh Sở thản nhiên nói với Chu Khang, không hề quan tâm đến những người trước mặt.

Nhìn thấy Trịnh Sở phải một mình đối phó với nhiều người như vậy thế mà vẫn tỏ ra ngông cuồng, Hứa Thanh Vân thở dài, thầm nghĩ sau khi Trịnh Sở mất tích ba năm trở về thì lại tự nhiên trở nên quá tự cao tự đại.

Trong lòng cô đang lưỡng lự không biết có nên gọi cho người đàn ông đó không.

Mặc dù Hứa Thanh Vân không thích người đàn ông đó nhưng nếu như gã tới thì nhất định có thể giải quyết được chuyện khủng hoảng trước mặt.

Dù sao gia đình của gã cũng có địa vị không hề thấp ở thành phố Giang Nam này.

Nhưng nếu như làm như vậy thì Hứa Thanh Vân sợ mình sẽ nợ gã một ân tình, sau này sẽ không dễ dàng từ chối khi gã mời mình đi ăn hay đi xem phim nữa.

Chu Trang Tiêu nghe Trịnh Sở nói vậy thì cười khẩy nói: "Nhóc con, sắp chết đến nơi rồi mà còn cứng miệng hả? Để tôi bảo người đánh gãy tay chân của cậu xem cậu còn có thể cứng miệng như vậy được nữa không?"

“Trịnh Sở chứ gì, con trai lớn của nhà họ Trịnh chứ gì, hôm nay tao sẽ cho mày nếm thử cảm giác bị tao đánh bầm dập là như thế nào!”, Chu Khang nghiến răng, lộ ra khuôn mặt dữ tợn nói.

Lần trước gã bị Trịnh Sở đá vào bãi rác khiến cho toàn thân hôi thối, trong miệng toàn là rác, nỗi nhục đó gã không thể nào quên được.

Dương Ngọc Nương lãnh đạm nói: "Các người làm gì mà đứng lề mề ở đó vậy, còn lề mề hơn cả đàn bà".

Hứa Thanh Vân nghe vậy thì biết đám người kia đang chuẩn bị ra tay cho nên cô vội vàng bấm số điện thoại của người đàn ông kia, hy vọng khi nghe danh của người đàn ông kia thì đám côn đồ này sẽ dè chừng.

Bíp bíp bíp!

Điện thoại rất nhanh đã kết nối, sau đó có một giọng nam vui vẻ truyền đến: "Thanh Vân, sao hôm nay em lại đột nhiên gọi cho anh vậy? Em đã đồng ý làm người yêu của anh rồi sao?"

“Cậu Vương, tôi có chuyện muốn nhờ anh giúp”, Hứa Thanh Vân nói, giọng điệu có chút khó chịu.

Cô thực sự không muốn nhờ người đàn ông này giúp đỡ vì sợ gã sẽ dây dưa với cô nhiều hơn.

"Có chuyện gì? Chỉ cần làm được thì anh nhất định sẽ giúp em", người đàn ông ở đầu dây bên kia vui vẻ lên tiếng.

"Trịnh Sở đã xảy ra chuyện, tôi mong anh giúp tôi nói vài lời với người nhà họ Chu", Hứa Thanh Vân nhỏ giọng nói.

"Trịnh Sở? Thằng chồng rác rưởi của em đã quay lại rồi sao?", người đàn ông ở đầu dây bên kia còn chưa đồng ý yêu cầu của Hứa Thanh Vân mà đã hỏi ngược lại.

"Rốt cuộc anh có thể giúp hay không?", Hứa Thanh Vân sốt ruột nói.

“Không, thằng đó bị đánh chết sớm thì càng tốt, như vậy thì em mới trở thành người yêu của anh được”, người đàn ông ở đầu dây bên kia khẽ cười nói.

Hứa Thanh Vân dứt khoát cúp điện thoại, cô nghĩ rằng mình không còn gì để nói với người đàn ông này.

Dương Ngọc Nương vừa nghe được cuộc điện thoại giữa Hứa Thanh Vân và cậu Vương.

Sau khi Hứa Thanh Vân cúp điện thoại, bà ta cười mỉa mai nói: "Tôi còn tưởng rằng cô thật sự có thể mời người của nhà họ Vương đến, dọa chúng tôi sợ chết khiếp".

Cậu Vương là con cháu dòng chính của nhà họ Vương, một trong tứ đại gia tộc ở thành phố Giang Nam, nếu để xảy ra mâu thuẫn với nhà họ Vương thì sẽ không tốt cho sự phát triển của nhà họ Chu.

Bây giờ thấy cậu Vương không chịu giúp Trịnh Sở, Dương Ngọc Nương mới cười ha hả nói: "Còn do dự cái gì nữa, mau đánh nó tàn phế đi!"

Mấy chục người mặc đồ đen ở phía sau vừa nghe thấy Dương Ngọc Nương nói thì liền trở thành những con sói hung hãn, cầm gậy gộc trên tay xông về phía Trịnh Sở.

Hai cha con Chu Trang Tiêu và Chu Khang cũng cầm gậy lớn trên tay, chuẩn bị đập thẳng vào đầu Trịnh Sở.

Bọn chúng không chỉ muốn đánh Trịnh Sở tàn phế mà còn muốn đánh anh thành một kẻ ngu dại.

Bọn chúng muốn cho anh biết anh chỉ là một tên rác rưởi, không có tư cách đối nghịch với bọn chúng.

Vẻ mặt của Trịnh Sở vẫn rất bình tĩnh nhìn đám người trước mặt giống như đang nhìn một đám người ngu ngốc đang muốn chống lại mình.

"Đám ruồi bọ tự tìm đường chết", Trịnh Sở vừa nói vừa vung tay phải ra nắm lấy cổ tay của một kẻ mặc đồ đen, đoạt lấy cây gậy trên tay kẻ đó rồi đá kẻ đó bay ra xa.

Trịnh Sở cầm cây gậy trong tay xông về phía đám côn đồ, đánh bọn chúng bay tán loạn.

Bang! Bang! Bang!

Răng rắc!

Đám côn đồ lần lượt ngã xuống, ôm đầu đầy máu, tay chân đều bị đánh gãy.

Còn có một số kẻ vừa ngã xuống đất đã hộc máu rồi bất tỉnh ngay tại chỗ.

Chu Khang và Chu Trang Tiêu đều đang cầm gậy lớn trong tay nhưng thân thể đều đông cứng lại không dám di chuyển.

Bây giờ nhìn thấy những tên côn đồ mà mình gọi tới đều bị đối phương đánh gục chỉ trong chớp mắt, trong lòng hai người cảm thấy hết sức sợ hãi.

Trên trán hai người chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, thân thể khẽ run rẩy.

“Trịnh Sở, chuyện này tao nhất định không để yên cho mày”, Chu Khang đang rất sợ hãi nhưng vẫn giả vờ tỏ ra mạnh mẽ.

"Hôm nay nếu cậu dám gây thương tổn cho chúng tôi thì hậu quả cậu không thể gánh nổi đâu!", Chu Trang Tiêu tuy đang run rẩy nhưng vẫn nói lời uy hiếp.

Hai chân của Dương Ngọc Nương lúc này đã muốn nhũn ra, sắc mặt bà ta tái nhợt nhưng vẫn ngập ngừng nói: "Cậu... cậu đừng quá ngông cuồng, hôm nay chúng tôi tha cho cậu, hôm khác nhất định quay lại".

Sau khi Dương Ngọc Nương nói lời này, bà ta thấy Trịnh Sở không có ý định thả bọn họ đi thì liền tiếp tục nói thêm: "Chúng tôi có quan hệ rất tốt với Trần đại sư, nếu như cậu dám tấn công chúng tôi thì Trần đại sư nhất định sẽ không tha cho cậu".

Hứa Thanh Vân vừa nghe thấy tên Trần đại sư thì liền bước ra khỏi phòng nói với Trịnh Sở: "Thả bọn họ đi, Trần đại sư không phải là người mà anh có thể đắc tội đâu".
Chương 17: Đừng không biết tự lượng sức

“Không thể được”, Trịnh Sở từ chối yêu cầu của Hứa Thanh Vân.

"Trịnh Sở, có những chuyện khi anh mất tích ba năm qua có thể không biết nhưng tôi thì biết. Trần đại sư không phải là người mà anh có thể khiêu khích được đâu", Hứa Thanh Vân nghiêm túc nói.

Mặc dù rất ghét người nhà họ Chu nhưng cô cũng biết Trần đại sư đứng sau bọn họ vô cùng đáng sợ.

Nếu như có người dám ra tay với người của Trần đại sư thì hậu quả sẽ rất bi thảm.

Chu Khang, Chu Trang Tiêu và Dương Ngọc Nương vừa nghe thấy Hứa Thanh Vân nói vậy thì ngay lập tức trở nên tự mãn, nghĩ rằng Trịnh Sở sẽ không dám tấn công nữa.

"Chúng tôi đều là người của Trần đại sư, cậu đừng không biết tự lượng sức mình".

"Mau quỳ xuống dập đầu mấy trăm cái đi, có lẽ chúng tôi còn có thể giảm cho cậu mười năm nằm viện".

Trịnh Sở vẫn tỏ ra bình thản nhìn về phía ba người nhà họ Chu rồi lạnh lùng nói: "Trần đại sư đó còn chưa đủ tư cách để tôi tha cho các người".

Ba người nhà họ Chu vừa nghe Trịnh Sở nói vậy thì khuôn mặt kiêu ngạo tự mãn đột nhiên đông cứng lại.

Bọn họ thật sự không ngờ rằng Trịnh Sở không hề sợ Trần đại sư mà vẫn còn dám tấn công bọn họ.

Uy danh của Trần đại sư ở khắp thành phố Giang Nam này không ai không biết, cũng không có ai dám giở trò sau lưng Trần đại sư vì rất sợ phải rước lấy những phiền phức không đáng có.

"Tôi khuyên cậu nên bình tĩnh một chút, tránh để hối hận cả đời", Chu Trang Tiêu nghiêm mặt mở miệng nhưng thân thể lại phát run.

Chu Khang và Dương Ngọc Nương cũng lần lượt lên tiếng, cảnh báo Trịnh Sở đừng làm chuyện điên rồ.

Trịnh Sở phớt lờ ba người bọn họ, ở trong mắt anh thì ba người này còn đáng ghét hơn cả ruồi bọ.

Anh cầm lấy gậy gỗ đánh thật mạnh vào ba người nhà họ Chu như đánh một đám chó hoang.

"Á!"

"Trịnh Sở, mày muốn chết sao?"

"Chúng tôi sẽ không để yên cho cậu đâu!"

Dương Ngọc Nương, Chu Khang và Chu Trang Tiêu bị Trịnh Sở đánh liên tục bằng gậy gỗ.

Bọn họ cảm thấy xương cốt của mình như đều đã nứt ra, ngay cả máu huyết dường như cũng đã ngừng chảy.

Chu Trang Tiêu, Dương Ngọc Nương và Chu Khang nằm gục trên mặt đất như một đám chó hoang sắp chết, rú lên thảm thiết vì đau đớn.

“Cút đi!”, Trịnh Sở lạnh lùng nói, vừa nói xong thì sát khí đã tràn ngập khắp cơ thể.

Nếu không phải do thực lực hiện tại của anh còn chưa đủ mạnh, sợ giết hết đám người này sẽ đem đến nhiều phiền toái cho nên Trịnh Sở đã nương tay, nếu không anh thật sự đã giết chết bọn họ rồi.

Chu Trang Tiêu, Dương Ngọc Nương và Chu Khang vừa nghe Trịnh Sở lên tiếng thì thân thể đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Ba người bọn họ rõ ràng cảm nhận được luồng sát khí lan tràn khắp thân thể Trịnh Sở.

"Đi, chúng ta mau chạy nhanh đi".

"Không được, xương của tôi hình như bị gãy rồi, tôi không thể đi lại được".

"Các người mau lại đây đỡ chúng tôi rời đi".

Ba người nhà họ Chu thầm thề trong lòng rằng khi Trần đại sư từ ngoại ô trở về bọn họ nhất định sẽ giẫm nát Trịnh Sở dưới chân, cho anh biết rõ thân phận của mình đang nằm ở đâu.

Chỉ là một đứa con bị đuổi ra khỏi nhà họ Trịnh mà cũng dám hành hung bọn họ.

Trong phòng.

Trịnh Sở nhìn Hứa Thanh Vân như không có chuyện gì xảy ra, nói: "Hôm nay cô không đi làm à?"

"Anh có biết Trần đại sư là ai không? Sao anh lại dám nặng tay với bọn họ như vậy?", Hứa Thanh Vân lạnh lùng hỏi ngược, hoàn toàn phớt lờ câu hỏi của Trịnh Sở.

Cô cảm thấy rất kinh ngạc, không hiểu sao Trịnh Sở lại trở nên mạnh mẽ như vậy?

Ba năm trước anh chỉ là một thư sinh yếu ớt, còn rất dễ bị ốm vặt.

Không ngờ sau khi mất tích trở về anh lại trở nên mạnh mẽ như toàn thân đã được lột xác trở thành một người hoàn toàn khác.

Điều đáng sợ hơn nữa là anh thậm chí còn không biết sợ Trần đại sư, không biết Trần đại sư đáng sợ đến mức nào, cũng không quan tâm đến chuyện mình có đủ năng lực đối phó với Trần đại sư hay không.

Trịnh Sở cười nói: "Tôi không biết Trần đại sư là ai nhưng tôi thấy cũng không cần phải biết".

"Anh...", Hứa Thanh Vân cảm thấy mình không còn gì để nói với Trịnh Sở, vì vậy cô chỉ im lặng ăn vài miếng bánh mì sau đó liền đứng dậy rời đi.

Khi Hứa Thanh Vân bước tới cửa, Trịnh Sở liền nói: "Nếu như cô không thích ở với tôi thì có thể ly hôn bất cứ lúc nào".

“Tôi tự có tính toán của mình”, Hứa Thanh Vân lạnh lùng nói, nhưng chính cô cũng cảm thấy tâm tình của mình rất kỳ quái.

Cô luôn muốn ly hôn với Trịnh Sở nhưng khi Trịnh Sở nhắc đi nhắc lại chuyện này thì cô lại có cảm giác không muốn ly hôn.

Hứa Thanh Vân không thể hiểu được cảm xúc của chính mình, vì vậy cô liền lắc đầu, cố gắng ngừng suy nghĩ về nó.

Bíp bíp bíp!

Điện thoại di động của Hứa Thanh Vân đổ chuông.

Bây giờ tâm trạng của cô đang rất tệ, khi thấy điện thoại đổ chuông cô thực sự không muốn trả lời.

Nhưng sau khi Hứa Thanh Vân liếc nhìn tên người gọi thì liền vội vàng trả lời điện thoại.

“Sếp Trương, có chuyện gì vậy?”, ngay cả khi Hứa Thanh Vân nói chuyện với sếp thì giọng điệu của cô vẫn đều đều, không hề có dấu hiệu nịnh nọt đối phương.

“Trưởng phòng Hứa, hôm nay cô không định đi làm sao?”, sếp Trương ở đầu dây bên kia dường như đang tức giận nói.

"Tôi... hôm nay tôi có chuyện nên chưa đến công ty được", Hứa Thanh Vân là một cô gái thông minh, sao có thể không nghe ra sự tức giận trong giọng điệu của sếp Trương: “Trong công ty đã xảy ra chuyện gì sao?"

"Bên tài vụ công ty đang xảy ra vấn đề mà không thấy cô đâu. Cô mau tới đây càng sớm càng tốt đi", sếp Trương tức giận nói.

Hứa Thanh Vân nghe sếp Trương nói thì sắc mặt liền tái nhợt, khẩn trương nói: "Tôi sẽ đi ngay bây giờ".

Nói xong cô liền mở cửa, chuẩn bị đến công ty.

Trịnh Sở trong lòng có linh cảm không tốt, luôn cảm thấy đối phương đang muốn hãm hại Hứa Thanh Vân.

Sau khi Hứa Thanh Vân rời đi, Trịnh Sở cũng rời khỏi phòng, bắt một chiếc taxi và bảo tài xế đi theo xe của Hứa Thanh Vân đến công ty.

Một lúc sau, Trịnh Sở xuống xe, đi theo Hứa Thanh Vân đến công ty.

Trịnh Sở vừa đi tới cửa công ty liền bị một nhân viên bảo vệ chặn lại: "Người ngoài không được phép vào đây".

“Tôi là chồng của trưởng phòng Hứa, tôi đi cùng cô ấy”, Trịnh Sở chỉ vào Hứa Thanh Vân ở cách đó không xa nói.

Nhân viên bảo vệ nghe Trịnh Sở nói vậy thì như đang nghe một chuyện rất nực cười.
Chương 18: Làm giả sổ sách

Làm bảo vệ ở đây đã nhiều năm, mỗi ngày anh ta đều gặp được rất nhiều người đàn ông vọng tưởng mình là chồng của Hứa Thanh Vân.

“Nếu như anh là chồng của Hứa Thanh Vân thì tôi là ông chủ của công ty Thiên Đạt này”, nhân viên bảo vệ không còn kiên nhẫn với Trịnh Sở nữa, lại đuổi anh đi lần nữa.

Hứa Thanh Vân đang đi thì nghe thấy tiếng của Trịnh Sở và nhân viên bảo vệ phía sau lưng.

Cô quay lại, cau mày rồi đi về phía Trịnh Sở.

Nhân viên bảo vệ nhìn thấy Hứa Thanh Vân với sắc mặt lạnh như băng bước tới thì liền nở nụ cười nói: "Trưởng phòng Hứa, tôi sẽ đuổi người này ra ngoài ngay lập tức, cô đừng tức giận".

Hứa Thanh Vân không để ý tới lời nói của nhân viên bảo vệ, chỉ lạnh lùng hỏi Trịnh Sở: "Sao anh lại ở đây?"

Trịnh Sở chậm rãi nói: "Tôi cảm thấy lo lắng nên muốn gặp cô".

Tuy anh cùng Hứa Thanh Vân không có tình cảm nhưng tốt xấu gì cô cũng là người vợ trên danh nghĩa của anh, hơn nữa từ khi gả cho anh thì Hứa Thanh Vân cũng đã phải trả giá rất nhiều.

Hứa Thanh Vân ban đầu cũng muốn đuổi Trịnh Sở đi nhưng khi nghe anh nói vậy thì lòng cô lại mềm nhũn ra.

Cô tỏ ra lãnh đạm nói: "Cho anh ấy vào đi".

Nhân viên bảo vệ vốn tưởng rằng Trịnh Sở chỉ nói chuyện nhảm nhí, không ngờ anh thực sự là chồng của Hứa Thanh Vân, cho nên vội vàng cười làm lành nói: “Vừa rồi tôi không biết nên đã nói lời không hay, anh đừng để bụng nhé".

Trịnh Sở phớt lờ lời nói của nhân viên bảo vệ, trong mắt anh thì anh ta cũng chẳng khác gì một con kiến.

Hứa Thanh Vân nhìn Trịnh Sở nói: "Chờ tôi trong phòng làm việc, đừng chạy lung tung đó".

“Được rồi”, Trịnh Sở đồng ý, dù sao nếu Hứa Thanh Vân xảy ra chuyện gì thì anh vẫn có thể lao ra ngoài ngay lập tức.

Bên trong văn phòng của sếp tổng công ty Thiên Đạt.

Lý Đại Dũng đang ngồi trên ghế sofa với vẻ mặt lạnh lùng đợi Hứa Thanh Vân đến.

Bên cạnh gã có một người đàn ông mập mạp đeo kính gọng vàng, mặc vest đen cung kính nói: "Sếp Lý, anh chờ một chút, trưởng phòng Hứa sắp đến đây rồi".

Lý Đại Dũng nghe Trương Thiếu Khoan nói vậy thì cười lạnh đáp: "Chuyện tối qua tôi bảo anh làm, anh đã làm xong hết chưa?"

"Đã xong hết cả rồi", nghe Lý Đại Dũng nói, Trương Thiếu Khoan lại gật đầu lia lịa, gã luôn cảm thấy rất sợ Lý Đại Dũng.

Bố của Lý Đại Dũng là một trong những nhân vật quyền lực nhất của thành phố Giang nam cho nên không có bao nhiêu người dám khiêu khích gã.

Lý Đại Dũng nghe Trương Thiếu Khoan nói vậy thì cười nói: "Nếu anh làm tốt chuyện này thì tôi sẽ nói vài lời tốt đẹp về anh trước mặt bố tôi, giúp cho anh thăng tiến".

Thấy Lý Đại Dũng hài lòng, Trương Thiếu Khoan nở nụ cười nói: "Cảm ơn sếp Lý đã đề bạt".

Cốc cốc cốc!

Có tiếng gõ cửa bên ngoài văn phòng.

Biết Hứa Thanh Vân đã đến, Trương Thiếu Khoan ho hai tiếng, trên mặt không còn nụ cười nữa mà thay vào đó là sự tức giận, gã nói: "Trưởng phòng Hứa, mau vào giải thích đi".

Hứa Thanh Vân lúng túng không hiểu mình đã làm sai chuyện gì mà khiến cho Trương Thiếu Khoan cư xử với mình bằng thái độ này.

“Sếp Trương, đã xảy ra chuyện gì?”, Hứa Thanh Vân bước vào văn phòng và nhìn thấy Lý Đại Dũng đang ngồi bên cạnh Trương Thiếu Khoan.

Cô không quen biết Lý Đại Dũng, chỉ gặp qua một vài lần khi hai công ty có việc hợp tác.

"Cô đã làm chuyện gì chính cô còn không biết hay sao?", Trương Thiếu Khoan tức giận nói: "Mau nói đi, cô đã làm giả sổ sách bao nhiêu lần rồi?"

"Làm giả sổ sách?", Hứa Thanh Vân bối rối, trước giờ cô luôn làm việc hết sức cẩn trọng, chưa bao giờ để cho người dưới trướng mình làm sai.

Đừng nói đến chuyện làm giả sổ sách, cho dù tính sai một phân tiền Hứa Thanh Vân cũng sẽ chỉ trích nặng nề cấp dưới của mình.

Thấy Hứa Thanh Vân không chịu thừa nhận, Trương Thiếu Khoan liền ném lên bàn một mớ sổ sách dày cộm, nói: "Cô tự mình xem đi, xem tài vụ của công ty thiếu bao nhiêu tiền?"

Hứa Thanh Vân cầm sổ sách lên, nghiêm túc xem xét rồi nói: "Đây là số tiền chuẩn của công ty mà".

“Hừm, sắp chết đến nơi còn dám nói dối”, sắc mặt Trương Thiếu Khoan đỏ bừng, gã quát: “Tiền trong công ty bây giờ thiếu gần 50 triệu”.

“Cái gì!”, Hứa Thanh Vân như bị sét đánh khi nghe những lời này.

Hôm qua trước khi tan ca cô còn thẩm tra đối chiếu sổ sách tài vụ của công ty, rõ ràng không thiếu một phân tiền nào.

Tại sao hôm nay lại đột nhiên mất 50 triệu được?

Trương Thiếu Khoan lớn tiếng quát: "Hứa Thanh Vân, chẳng trách hôm nay cô không muốn tới công ty làm việc, cô định mang theo 50 triệu của công ty chạy trốn sao?"

Nếu như là một người phụ nữ bình thường thì lúc này chắc chắn đã phát khóc, hai chân mềm nhũn ngã xuống đất kêu oan.

Nhưng Hứa Thanh Vân thì khác, cô là một người phụ nữ cực kỳ mạnh mẽ, sẽ không bao giờ tỏ ra yếu đuối. Cô kiên quyết nói: "Chuyện này có điểm đáng ngờ, tôi tuyệt đối không làm ra loại chuyện này".

Lý Đại Dũng nãy giờ vẫn chưa nói gì, lúc này lại đột nhiên ho hai tiếng rồi nở nụ cười nói: "Nghe nói chồng cô là Trịnh Sở, tên vô dụng nhà họ Trịnh?"

Hứa Thanh Vân lạnh lùng nói: "Chồng tôi là ai thì có liên quan gì đến chuyện này?"

Lý Đại Dũng cười ha hả nói: "Chồng cô vốn là một tên nghiện cờ bạc rượu chè, đã nợ một khoản tiền khổng lồ 50 triệu. Vì muốn trả nợ cho chồng cho nên cô đã làm giả sổ sách để chiếm đoạt tiền của của công ty".

Gã rất tự tin, nghĩ rằng cho dù Hứa Thanh Vân có biết được chân tướng thì cũng không thể nào làm gì được trong chuyện này.

“Anh đừng nói bậy”, Hứa Thanh Vân cho dù không có tình cảm với Trịnh Sở nhưng cô hiểu Trịnh Sở là người như thế nào, anh nhất định sẽ không đi đánh bạc.

“Tôi nói bậy sao?”, Lý Đại Dũng cười nói: “Bây giờ tất cả chứng cứ đều chứng minh cô đã chiếm đoạt tiền của công ty, cô còn muốn tiếp tục nối dối sao?"

Gã nói xong thì dừng một chút rồi lại nói tiếp: "Đương nhiên nếu như cô muốn đẩy Trịnh Sở ra rồi đổ hết tội lỗi cho anh ta thì tôi cũng có thể tha cho cô một đường sống, để cô rời khỏi công ty này mà không cần phải gánh món nợ 50 triệu".

Hứa Thanh Vân không phải kẻ ngốc, sau khi nghe Lý Đại Dũng nói thì cô lập tức hiểu rằng tất cả những chuyện này đều là âm mưu của Lý Đại Dũng và Trương Thiếu Khoan.
Chương 19: Hãm hại Hứa Thanh Vân

"Anh cảm thấy tôi là loại người như vậy sao?", Hứa Thanh Vân trừng mắt nhìn Lý Đại Dũng nói.

Nghe Hứa Thanh Vân nói, Lý Đại Dũng cười đáp: "Cô và Trịnh Sở không có tình cảm gì với nhau, cô cần gì phải bảo vệ một tên rác rưởi như vậy? Chẳng lẽ cô thích rác rưởi?"

"Anh...", Hứa Thanh Vân nghe Lý Đại Dũng nói vậy thì hết sức phẫn nộ.

Từ trước đến nay cô chưa bao giờ văng tục, hôm nay nhịn không được liền phải văng tục: "Hai kẻ chết tiệt các người, đừng có mà hiếp người quá đáng, các người nghĩ tôi dễ bị ức hiếp lắm sao!"

Hứa Thanh Vân nói xong liền xoay người rời đi.

Lý Đại Dũng sao có thể để cho cô rời đi dễ dàng như vậy được, lúc này gã liền nói: "Ngăn cô ta lại cho tôi".

Gã vừa lên tiếng thì đã có năm tên đầu trọc mặc đồ đen với cơ bắp cuồn cuộn bước ra từ hai phía để chặn đường Hứa Thanh Vân.

“Các người còn muốn gì nữa?”, Hứa Thanh Vân sẳng giọng nói: “Chẳng lẽ còn muốn giam tôi ở chỗ này sao?"

Lý Đại Dũng cười nói: "Đương nhiên tôi phải làm nhục cô trước sau đó mới xử lý tới Trịnh Sở sau".

“Trịnh Sở và anh có thù oán gì, sao anh lại muốn hãm hại anh ấy?”, tuy Hứa Thanh Vân không thích Trịnh Sở nhưng cô biết anh trước giờ không vô cớ gây sự với ai.

Với tính cách của anh thì làm sao có thể gây hấn với một người có tâm tư ác độc như thế này?

"Cái tên kiêu căng đó đã làm cho tôi mất hết mặt mũi, tất nhiên tôi phải khiến cho cái tên đó phải trả giá đắt rồi. Trước tiên hãy bắt đầu từ cô đi", Lý Đại Dũng cười khả ố, ra lệnh cho năm tên đầu trọc kia bắt Hứa Thanh Vân.

"Các người...", Hứa Thanh Vân nhìn thấy năm tên đàn ông to lớn lao về phía mình thì lập tức chạy về phía khác, né tránh cánh tay đang muốn tóm lấy mình của bọn chúng.

Năm tên đầu trọc nhìn thấy Hứa Thanh Vân chạy tới chạy lui thì trên mặt đều hiện ra nụ cười hung ác, ánh mắt nhìn thấy Hứa Thanh Vân giống như đang nhìn một con mồi.

Bọn chúng lập tức chia ra để bắt lấy Hứa Thanh Vân.

Lý Đại Dũng nhìn thấy cảnh này thì bật cười hả hê nói: "Con đàn bà chết tiệt, dám từ chối yêu cầu của ông đây thì phải lãnh hậu quả".

Trịnh Sở đang uống trà trong văn phòng của Hứa Thanh Vân đã nghe thấy cuộc nói chuyện giữa Hứa Thanh Vân và Lý Đại Dũng.

Trong lòng anh lúc này đang có lửa giận thiêu đốt.

Lý Đại Dũng vì chuyện của anh nên mới hãm hại Hứa Thanh Vân, thậm chí còn muốn làm nhục cô.

Trịnh Sở ngay lập tức mở cửa văn phòng rồi đi thẳng tới văn phòng của Trương Thiếu Khoan.

Cũng may văn phòng của Hứa Thanh Vân và Trương Thiếu Khoan không cách xa nhau lắm, chỉ cách đó mười mét.

Bang!

Cửa văn phòng bị đạp tung.

Trịnh Sở bước vào văn phòng với vẻ mặt lạnh lùng, nhìn thấy một tên đàn ông lực lưỡng đang đứng rất gần Hứa Thanh Vân, hai tay chuẩn bị tóm lấy khuôn mặt của Hứa Thanh Vân.

Nhanh như chớp anh đã phóng đến trước mặt tên đàn ông lực lưỡng rồi tung ra một quyền đánh gục hắn ta. Hắn ta thậm chí còn không có cơ hội phản kháng.

Bốn tên còn lại vô cùng ngạc nhiên khi chứng kiến Trịnh Sở đánh gục đồng bọn của mình chỉ bằng một quyền.

Trong mắt của bọn chúng thì Trịnh Sở chỉ là một người đàn ông gầy yếu, bọn chúng còn có thể đánh chết được mười người giống như vậy.

"Mau đánh nó tàn phế đi, phải khiến cho nó cả đời nằm trên giường bệnh", Lý Đại Dũng nhìn thấy Trịnh Sở xông vào thì lập tức hạ lệnh cho bốn tên đầu trọc lực lưỡng còn lại xử lý Trịnh Sở.

Mấy tên đầu trọc lực lượng vặn vẹo cổ, siết chặt nắm đấm làm phát ra những tiếng răng rắc đáng sợ rồi đồng loạt xông về phía Trịnh Sở.

Lý Đại Dũng nhìn thấy bốn tên đàn ông lực lưỡng xông lên thì liền nở nụ cười trêu tức.

Năm tên này đều là võ giả được gã lựa chọn cẩn thận, bình thường còn có thể một địch hai mươi không thành vấn đề.

Bảo đám người này đồng loạt xông lên xử lý Trịnh Sở chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay hay sao?

Về chuyện Trịnh Sở vừa xông vào đã đánh gục được một tên đầu trọc lực lưỡng thì nhất định là do tên kia không ngờ phía sau có người đánh lén cho nên mới gục nhanh như vậy.

Nghĩ đến đây, hai mắt Lý Đại Dũng đỏ ngầu lên, hưng phấn nói: "Đánh chết nó cho tôi".

Bốn tên đàn ông lực lưỡng vừa nhận lệnh của Lý Đại Dũng thì ngay lập tức đã xông về phía Trịnh Sở cực nhanh.

Trịnh Sở nhìn bốn tên đàn ông lực lưỡng với vẻ mặt lãnh đạm, trong mắt anh thì bọn chúng chỉ là đám kiến hôi chẳng đáng nhắc tới.

Ầm!

Bốn tên kia tuy rằng vẫn xem thường thực lực của Trịnh Sở nhưng chúng biết Trịnh Sở có thể đánh gục đồng bọn của mình chỉ bằng một quyền cho nên nếu như không đồng loạt xông lên thì cũng không chắc chắn có thể đánh gục được Trịnh Sở.

Trịnh Sở siết chặt nắm tay phải, xung quanh nắm đấm của anh có một tia linh lực hiển lộ.

Tốc độ ra đòn của anh cực nhanh, một tên đàn ông đầu trọc lực lưỡng vừa lao tới thì đã bị trúng một quyền.

Ầm!

Tên đó bị trúng một quyền của Trịnh Sở vào ngay lồng ngực, thân thể như con diều đứt dây đập vào tường rồi hộc máu giàn giụa.

Ba tên còn lại vừa nhìn thấy cảnh này thì liền tăng tốc muốn tóm lấy Trịnh Sở.

Chỉ cần một tên bắt được Trịnh Sở thì hai tên còn lại có thể đánh chết Trịnh Sở.

Trịnh Sở vẫn tỏ ra lãnh đạm, tốc độ di chuyển của anh cực nhanh. Khi ba tên kia sắp lao tới thì anh đã chủ động công kích.

Bang bang bang!

Ba tiếng vang lớn liên tiếp phát ra, ngay sau đó cả ba tên đàn ông lực lưỡng kia đều đã bay ngược ra ngoài hộc máu giàn giụa.

Vừa nhìn thấy cảnh này thì khóe miệng đang nở nụ cười trêu tức của Lý Đại Dũng ngay lập tức đông cứng lại, toàn thân gã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Hai chân Trương Thiếu Khoan nhũn ra, thân thể khuỵu xuống đất, sắc mặt đã tái nhợt.

Gã không ngờ Trịnh Sở lại mạnh đến như vậy, năm cao thủ mà Lý Đại Dũng đã bỏ ra rất nhiều tiền để mời về đều bị anh xử lý dễ dàng.

Sau khi Trịnh Sở đối phó xong năm tên đầu trọc lực lưỡng, anh lại chậm rãi bước đến trước mặt Lý Đại Dũng, nhìn gã bằng ánh mắt lạnh như băng.

“Mày… mày muốn làm gì?”, Lý Đại Dũng ấp a ấp úng nói, sắc mặt tái nhợt, trong lòng rất hoảng sợ.

Trịnh Sở giơ tay phải lên rồi vung nó xuống khuôn mặt Lý Đại Dũng.

Chát!

Khuôn mặt bên phải của Lý Đại Dũng ngay lập tức sưng đỏ, cơn đau khiến cho gã giận dữ rống lên: "Trịnh Sở, mày nghĩ mày là cái thá gì? Mày nghĩ mày có thể cậy mạnh mà đánh tao hay sao?"
Chương 20: Không còn là đàn ông

Trịnh Sở nghe Lý Đại Dũng nói thì lại vung tay phải tát vào mặt Lý Đại Dũng.

Bốp!

Một bạt tai này khiến cho nửa khuôn mặt còn lại của Lý Đại Dũng cũng sưng đỏ, đầu óc choáng váng.

“Ngu si đần độn”, ánh mắt Trịnh Sở nhìn Lý Đại Dũng giống như đang nhìn một con kiến hôi.

Anh giơ ngón trỏ ra điểm vào bụng của Lý Đại Dũng.

Vào lúc ngón trỏ của anh chạm vào cơ thể Lý Đại Dũng, trong nháy mắt đã có một luồng linh lực chảy vào trong cơ thể Lý Đại Dũng.

Trịnh Sở biết rằng cả cuộc đời của Lý Đại Dũng đã hoàn toàn bị hủy hoại, từ nay về sau gã đã trở thành một kẻ tàn phế, không còn là đàn ông chân chính nữa.

Xong việc, Trịnh Sở lại đi tới trước mặt Trương Thiếu Khoan, lãnh đạm nói: "Mày và Lý Đại Dũng muốn hãm hại vợ tao, mày có muốn giải thích gì không?"

"Tôi... tôi cũng chỉ bị sếp Lý ép buộc mà thôi", Trương Thiếu Khoan nhìn Trịnh Sở bằng ánh mắt vô cùng kinh hãi, không còn dám tỏ ra cao ngạo như trước, giọng nói lí nhí, chỉ muốn Trịnh Sở buông tha cho mình.

Trịnh Sở giơ tay phải tát mạnh vào mặt Trương Thiếu Khoan, khiến cho đầu gã cũng biến thành đầu heo.

Hứa Thanh Vân thấy Trịnh Sở vẫn ổn thì trong lòng liền cảm thấy vui mừng.

Trong lòng cô cũng cảm thấy rất kỳ quái. Cô rõ ràng rất ghét Trịnh Sở, tại sao khi thấy anh không xảy ra chuyện gì thì cô lại còn cảm thấy vui mừng đến thế?

“Trịnh Sở, tha cho anh ta đi”, Hứa Thanh Vân vẫn rất lương thiện, mặc dù Trương Thiếu Khoan không phải là người tốt nhưng cô cũng không muốn nhân cơ hội trả đũa gã làm gì.

Trương Thiếu Khoan thấy Hứa Thanh Vân cầu xin thay cho mình thì cảm kích vô cùng, gã quỳ rạp trên mặt đất, ra sức dập đầu nói: "Cậu Trịnh, xin hãy rộng lượng bỏ qua cho tôi".

Trong lúc gã đang nói thì nước mắt nước mũi không ngừng chảy giàn giụa, giống y hệt một con chó đang vẫy đuôi cầu xin chủ thương xót.

"Tao nể mặt Thanh Vân cho nên mới tha cho cái mạng chó của mày",Trịnh Sở nói xong thì cũng giơ ngón trỏ tay phải lên điểm vào bụng của Trương Thiếu Khoan.

Tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha, Trịnh Sở đã khiến cho gã trở thành giống như Lý Đại Dũng, cả đời không thể làm đàn ông chân chính được nữa.

Trương Thiếu Khoan vẫn quỳ trên mặt đất, dập đầu thật mạnh nói: "Cảm ơn cậu Trịnh... cảm ơn cậu Trịnh".

Trịnh Sở phớt lờ Trương Thiếu Khoan, chỉ nhìn Hứa Thanh Vân hỏi: "Về nhà chứ?"

Hứa Thanh Vân không nói gì nhiều, chỉ gật đầu rồi đi ra ngoài.

Trịnh Sở cùng Hứa Thanh Vân đứng ở cửa công ty.

Hứa Thanh Vân gặp phải em họ của cô, Tạ Phi Phi.

Tạ Phi Phi có vẻ ngoài rất trong sáng đáng yêu với mái tóc xoăn gợn sóng, mặc áo ngắn tay màu xanh lam, trên tay cầm một túi rau dưa chuẩn bị quay về nhà trọ nấu cơm ăn.

Cô ấy tò mò liếc mắt nhìn Trịnh Sở rồi hỏi: "Chị họ, đây là chồng của chị sao?"

Tạ Phi Phi đã từng xuất hiện một lần khi Trịnh Sở và Hứa Thanh Vân kết hôn.

Sau này vì việc học hành bận rộn cho nên cô ấy không thường gặp Hứa Thanh Vân nữa.

“Ừ”, Hứa Thanh Vân chậm rãi nói, khóe miệng nở nụ cười tươi, cô luôn rất có cảm tình với em họ của mình.

Tạ Phi Phi nhìn Trịnh Sở rồi chớp chớp đôi mắt to tròn, tò mò hỏi tiếp: "Anh rể, nghe nói ba năm nay anh bỗng nhiên biến mất, ba năm nay anh đã đi đâu?"

Trịnh Sở cười nói: "Anh đã đi lang thang vòng quanh Hoa Hạ".

Tạ Phi Phi nghe Trịnh Sở nói vậy thì lại hiếu kỳ hỏi: "Anh có gặp phải chuyện gì thần kì không?"

“Không có”, Trịnh Sở đáp ngắn gọn.

Tạ Phi Phi thất vọng nói: "Ồ! Em còn nghĩ anh rể có thể gặp được chuyện thần bí gì đó, kết quả anh biến mất ba năm mà cũng chẳng gặp chuyện thần bí gì, thật thất vọng".

Hứa Thanh Vân nghe Tạ Phi Phi nói vậy thì xoa đầu cô ấy rồi nói: "Trên đời này làm gì có nhiều chuyện thần bí như vậy? Em nên lo tập trung học hành đi, đừng suốt ngày chỉ nghĩ đến những chuyện đó".

Cô nói xong thì ngừng một chút rồi lại nói tiếp: "Sao em đột nhiên lại đến thành phố Giang Nam này vậy?"

Tạ Phi Phi cười nói: "Chị họ, em đang học đại học ở Giang Nam, khi nào rảnh chị phải dẫn em đi chơi đó".

Hứa Thanh Vân cười nói: "Tất nhiên rồi, khi nào có thời gian thì cứ gọi điện cho chị".

Thấy chị họ đồng ý, Tạ Phi Phi vui vẻ vẫy tay: "Em đi đây, hẹn gặp lại chị họ, anh rể".

Tạ Phi Phi cảm thấy rất khó hiểu, mọi người trong nhà đều nói chồng của chị họ là một tên bất tài vô dụng, nay gặp mặt cô ấy thấy cũng chẳng đến nỗi nào, tại sao mọi người trong nhà lại nói xấu anh như vậy?

Thấy Tạ Phi Phi đã rời đi, Hứa Thanh Vân mới bắt một chiếc taxi để về nhà với Trịnh Sở.

Về đến nhà.

Hứa Thanh Vân bước thẳng lên lầu hai.

Bây giờ cô đang rất phiền não vì bị mất việc, không còn nguồn thu nhập nữa.

Vì tính cách của mình, Hứa Thanh Vân không muốn thể hiện sự phiền não trước mặt người khác.

Hiện tại thì tất cả mọi chi tiêu trong gia đình đều do Hứa Thanh Vân chi trả nhưng cô lại thất nghiệp, tiền thuê nhà hàng tháng, tiền điện nước,… đều là những khoản phải chi.

Nghĩ đến những khoản chi tiêu trong nhà, Hứa Thanh Vân lại càng cảm thấy bồn chồn bất an.

Ngày mai cô sẽ ra ngoài tìm việc, còn hôm nay tâm tình của cô đã quá phiền não, cô cần phải nghỉ ngơi một chút.

Trịnh Sở nhìn theo bóng dáng Hứa Thanh Vân đi lên lầu, sau đó anh lại đi về phía tủ lạnh trong bếp.

Khi mở tủ lạnh ra, anh thấy trong tủ lạnh chỉ có trứng, rau và một miếng thịt heo nhỏ.

Anh lấy nguyên liệu trong tủ lạnh ra, cầm con dao làm bếp và bắt đầu thái rau.

Không lâu sau, Trịnh Sở đã bắt đầu xào rau, mùi thơm quyến rũ thoang thoảng bay ra khỏi nhà bếp.

Hứa Thanh Vân đang nằm trên chiếc giường lớn mềm mại.

Nét mặt của cô lộ vẻ buồn bực chán nản, đang nghĩ về cuộc sống của mình sau khi kết hôn với Trịnh Sở.

Trong quá khứ, có thể nói Hứa Thanh Vân là một người con gái tài sắc vẹn toàn, có vô số cậu chủ nhà giàu theo đuổi cô.

Kết quả là sau khi kết hôn với Trịnh Sở, cuộc sống của cô đã thay đổi hoàn toàn, cô như bị vận xui đeo bám khiến cho ngày ngày đều mệt mỏi, còn bị bao trùm bởi những lời đàm tiếu ở xung quanh.

"Bây giờ tìm việc khó như vậy, có thể tìm được một công việc tốt trong thời gian sớm nhất có thể hay không cũng chưa nói trước được", Hứa Thanh Vân lẩm bẩm, trong lúc đó cô cũng đã ngửi thấy một mùi thơm hấp dẫn truyền tới.

“Mùi gì vậy?”, Hứa Thanh Vân đang uể oải, ngửi thấy mùi thơm thì đột nhiên lấy lại tinh thần, sau đó liền xuống giường rồi đi xuống lầu.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Top Bottom