• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.ME SANG VIETWRITER.VIP TỪ NGÀY 1/4

Full Mưu Đồ Làm Loạn (1 Viewer)

  • Chương 5+6

☆, Chương 5:

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn Lê Quý Đôn

*****

Hạ Hàm vội vàng nhắm mắt lại, cảm thấy trái tim đập dữ dội, màng nhĩ cô cũng thấy ong ong, bàn tay bé nhỏ chống xuống drap giường trắng noãn sạch sẽ, kéo theo ống kim truyền nước đang ở mu bàn tay, đâm đau nhức khó chịu.

Lông mi dài mà cong của cô không ngừng run rẩy, nhưng vẫn khép chặt mí mắt, Chung Tuyển nâng ngường đứng dậy, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như sứ của cô thì cười khẽ, mặt không thay đổi, tất nhiên anh biết cô gái nhỏ đã tỉnh.

Hạ Học Đông vội vàng chạy tới, thả túi xách xuống trán đã đầy mồ hôi.

“Chú Hạ.” Chung Tuyển thấp giọng chào, giọng rất rắn rỏi, nhẹ nhàng đánh thẳng vào đáy lòng cô.

“Vẫn đang ngủ ạ, trong cục còn có việc, cháu xin đi trước.”

Hạ Học Đông vỗ vai Chung Tuyển, gửi Chung Tuyển một ánh mắt cảm ơn.

Cảm giác Chung Tuyển phải đi, Hạ Hàm quýnh lên, nhưng lại không dám mở to mắt, sợ bị anh nhìn thấu.

“Hàm Hàm.” Hạ Học Đông nhẹ nhàng gọi cô.

Hạ Hàm mừng thầm trong lòng, cuối cùng cũng có lý do để mở mắt, chính xác là để cho anh nhức đầu vì: Vừa rồi hôn môi có giả vờ như không biết hay không?

“Tỉnh rồi à.” Giọng Hạ Học Đông đầy vẻ của người cha già hiền từ, lộ ra chút đau lòng.

Trong phòng bệnh yên tĩnh Hạ Hàm đã quên một chuyện, Chung Tuyển đã sớm không thấy bóng dáng rồi!

“Chung Tuyển đâu ạ?” Cô vội hỏi, chống người lên nhìn ra bên ngoài.

“Trong cục nó việc, vừa mới đi.” Hạ Học Đông không chú ý vẻ mặt buồn bã của con gái, cởi áo khoác giơ tay sờ lên mặt con gái.

Hạ Hàm có chút không được tự nhiên, quay mặt đi, đầu cúi thấp.

Hạ Học Đông lúng túng thu tay, theo quán tính vò vò tóc.

Nhìn thấy ba mình như vậy, Hạ Hàm cũng không chịu nổi, cô đã khỏe hơn nhiều, không còn khó chịu nữa. Nhìn ba cười cười, nụ cười này thế nhưng khiến Hạ Học Đông vui như hoa nở.

“Ba, đêm nay con có thể về nhà chưa?” Cô không chịu nổi mùi vị nước sát trùng ở bệnh viện, giọng nói mềm xuống, muốn để cho Hạ Học Đông dẫn cô về.

Điều này cũng làm cho giáo sư Hạ hơi rối loạn, đi tìm bác sĩ hỏi xem tình hình thế nào, bác sĩ nói có thể dẫn về, mấy ngày này qua đây truyền nước là được, vấn đề ăn uống thì kiêng chua cay. truyện của diễnđanlequydon.com.

Truyền xong một chai nước, Hạ Hàm liền xuống giường đi về nhà, tất nhiên phải về bên chỗ ba, cũng được, còn tốt hơn ở bệnh viện ngửi mùi nước sát trùng.

Hạ Học Đông lái xe chậm mà ổn định, bật bài hát xưa cũ, nhẹ nhàng ngân nga.

Hạ Hàm nhìn cảnh đêm chập chờn ngoài cửa kính, nghĩ ba cô đơn nhiều năm như vậy, anh trai ở bội đội quanh năm. Ba ngoại trừ bạn đồng nghiệp thì cũng không có bạn bè gì, bên cạnh cũng không có phụ nữ, một người có cuộc sống như vậy khiến hai mái tóc bạc càng thêm nổi bật.

Cô đau lòng.

*****

Vừa đúng lúc đi qua cửa hàng tổng hợp, Hạ Hàm đề nghị vào siêu thị đi dạo.

Hạ Học Đông là người có thói quen đi chợ, đường phố buôn bán xa hoa thời thượng quả thật không thích hợp với ông, cũng may có Hạ Hàm.

“Khăn mặt phải đổi thường xuyên, còn có bàn chải đánh răng nữa.” Hạ Hàm đứng ở khu hàng bán đồ tắm cầm mấy cái khăn lông sờ vào cảm xúc khá tốt, bàn chải đánh răng lại càng chọn rồi lại chọn.

“Lớn tuổi rồi, trí nhớ càng ngày càng kém, cứ hay quên, trước kia anh trai con phụ trách những việc này.” Bây giờ nhớ được nhiều nhất chính là giờ lên lớp.

“Có con ở đây, về sau con sẽ giám sát ba.” Hạ Hàm vẫn còn yếu, giọng nói không lên cao, trên mặt cũng không tức giận.

Hạ Học Đông giúp cô đẩy xe, đi theo phía sau con gái, khóe mắt thỏa mãn mỉm cười.

Lê Chính giáo dục cô rất tốt, khôn khéo hiểu chuyện, về phần nét đẹp nội tâm tính tình tĩnh lặng vẫn giống ông nhiều hơn.

Về tới nhà, Hạ Học Đông vội vàng xắn tay áo lên vào bếp, trong cháo thả nho khô đen, đun lửa liu riu. Còn Hạ Hàm, đắp tấm chăn ru rú trên sofa xem phim.

“Ba, con còn chưa xin nghỉ ốm!”

“Ngày mai ba đi gặp người hướng dẫn của con, xin nghỉ phép cho con.”

“Có thể xin nghỉ thêm vài ngày không ạ, thời tiết nóng quá, vừa phải truyền nước vừa phải lên lớp, con không thích.”

“Vậy…. Muốn nghỉ mấy ngày?” Ông hỏi.

“Một tuần!”

*****

Một tuần này trôi qua thật sự thoải mái, Hạ Hàm ngày ngày ở nhà, hàng xóm là giáo sư trường y khoa hộ lý đại học A, thế cho nên Hạ Hàm tiến hành truyền nước ở nhà. Hạ Học Đông lại đúng giờ đi làm và nấu cơm cho cô, mấy ngày trôi qua, cô sờ sờ eo, thịt nhiều hơn một chút rồi.

Truyền nước xong cũng khá tốt, ở bên chỗ ba không tự do, muốn về nhà của anh trai, dù sao Hạ Cận cũng không ở nhà, hôm nay lại là Chủ nhật, cô muốn kêu Diệp Vấn và Thanh Phong tới ngủ.

*****

Vừa xong việc trong Cục, Chung Tuyển nhìn đồng hồ, thời gian không sớm không muộn, cô nhóc chắc cũng đã khỏi bệnh, tính dẫn cô ra bờ sông hóng gió, vừa tiện giải quyết chuyện quan trọng luôn.

Vừa nghĩ tới chuyện quan trọng, Chung Tuyển lại đắc ý.

Du Lộ là một học sinh xuất sắc tốt nghiệp trường cảnh sát năm nay, vừa phân về đây mới mấy tháng, người bộ dạng xinh đẹp không nói làm việc cũng rất nhanh nhẹn gọn gàng, mọi người từ trên xuống dưới trong Cục đều thích cô gái nhỏ mới tới này.

Chung Tuyển một mình một văn phòng, mà bàn làm việc của Du Lộ vừa vặn đối diện với cửa văn phòng Chung Tuyển, cô ta đợi rồi lại đợi, mở văn kiện gõ chữ lung tung, giả vờ đang có việc để làm, vểnh tai thận trọng nghe động tĩnh trong văn phòng của Chung Tuyển.

Chung Tuyển vừa bước ra khỏi văn phòng, Du Lộ liền đứng dậy: “Đội trưởng, đi về ạ?”

“Sao cô còn chưa tan tầm?” Anh hỏi.

Du Lộ nhanh chóng “Bốp” đóng nắp laptop, trên khuôn mặt cũng nhiễm ánh đỏ, trả lời: “Em ở lại làm quen công việc một chút, bây giờ về.”

Chung Tuyển dừng lại nửa giây, thấy thư ký Cục trưởng là Tiểu Trương đang ăn mỳ ăn liền, ánh đèn huỳnh quang mờ ảo chiếu lên khuôn mặt anh giống như ma quỷ.

“Tiểu Trương, cậu đưa Du Lộ về nhà, luôn tiện về ngủ bù đi.”

Tiểu Trương miệng mặt đều rớt xuống, cảm động đến rơi nước mắt nhìn Chung Tuyển, còn không dám khẳng định: “Đây chính là mệnh lệnh của anh đó nhé!” Nhìn Chung Tuyển mà sắp khóc, một tuần liền cậu ta ăn ăn ngủ ngủ trong Cục rồi, văn phòng Cục trưởng trên lầu cao đèn còn sáng, sao cậu dám chạy về.

Người trong Cục từ trên xuống dưới dám làm trái mệnh lệnh Cục trưởng cũng chỉ có mỗi Chung Tuyển mà thôi.

“Đi thôi, công việc trong tay cô tạm thời đưa cho tôi.” Chung Tuyển nhìn vẻ mặt bóng nhoáng của Tiểu Trương cũng rất muốn cười, nhưng vẫn nhịn xuống.

“Không cần, tôi đang gõ chữ làm mấy việc vớ vẩn, cũng không dám làm phiền anh.” Tiểu Trương nhìn khuôn mặt vô cùng thê thảm trong gương, chỉ thiếu điều kêu loạn gào khóc.

“Vậy thì mau đưa con gái nhà người ta về đi.” Chung Tuyển đi vòng qua trước bàn của Tiểu Trương, anh rút một tờ báo cáo trong đống lộn xộn đầy bàn để xem.

“Độ trưởng, anh không về sao?” Du Lộ đưa mắt đắm đuối đầy nước nhìn Chung Tuyển.

“Các cô đi trước đi, tôi ở lại lát đã.” Anh ngồi xuống, đốt điếu thuốc, chậm rãi nhả khói nhìn cảnh đêm xa hoa mê loạn ngoài cửa sổ.

*****

Hạ Hàm vừa vào nhà liền cảm thấy không thích hợp, cửa ra vào có giày da của anh trai, còn có đôi giày cao gót nằm ngổn ngang, giống như đang rất vội vã. Áo Hạ Cận đầy nếp nhăn nằm trên mặt đất, đó là bộ đồ lần trước Hạ Cận mặc đi về đơn vị, chính tay cô giặt rồi gấp lại sắp xếp vào rương hành lý cho anh, cửa phòng ngủ bên cạnh phòng ngủ chính đang khép hờ, Hạ Hàm bước hai bước, trong phòng lặng lẽ, nam nữ đang nằm bẹp dí si mê quấn quít ~ tiếng rên rỉ lọt vào tai cô rất rõ ràng.

Cơ thể cũng không chịu khống chế tiến lại gần vài bước, tay cũng nâng lên mở cửa phòng Hạ Cận.

Váy dài màu tím bị xé một nửa vắt lên giường một phần khác nằm trên mặt đất, trên lưng người đàn ông chảy đầy mồ hôi, đè người phụ nữ mềm mại dưới cơ thể, thắt lưng đang cố gắng di chuyển. Hạ Hàm chỉ có thể nhìn thấy đôi chân mảnh khảnh trắng nõn như ngọc quấn chặt eo cường tráng đều đặn của người đàn ông, còn có mấy tiếng ngâm nga mềm mại như đang khóc nhưng cũng không phải, vừa đau đớn vừa sung sướng.

Mà sao cô có thể không nhận ra chứ, cái người đàn ông vai rộng mông hẹp chính là Hạ Cận.

Hạ Hàm rất ghê tởm tròn xoe hai mắt, sợ hãi, một màn cung xuân đồ sống động này thật sự là quá kinh sợ đối với cô. Không phải cô không biết chuyện tình cảm nam nữ, nhưng mà sống động như thật hiện ra trước mắt cô như thế này, mà người đàn ông lại chính là anh trai cô, khiến cô nhồi máu đầy đầu. Bệnh nặng mới khỏi, dạ dày lại đột nhiên cuồn cuộn khó chịu.

Vọt chạy vào toilet, liều chết chống lên mép bồn rửa nôn khan.

Động tĩnh của cô không nhỏ, quấy nhiễu đến đôi nam nữ đang triền miên quấn quít trên chiếc giường lớn trắng như tuyết. Hạ Cận mồ hôi đầy đầu nhìn thấy găng tay màu trắng của Hạ Hàm ở cửa, xoay người đứng dậy, chỉ vây khăn tắm quanh người rồi đi thăm tình tình của Hạ Hàm.

“Hàm Hàm…. Không phải em đang ở trường học sao?” Hạ Cận vén mấy sợi tóc mềm mại của cô ra sau tai, giọng trầm khàn, thở hổn hển một tiếng.

Cánh tay Hạ Cận cũng đều mồ hôi, cả người tràn đầy mùi hormone của người đàn ông thành thục, cô không chịu nổi, đẩy Hạ Cận nhích ra.

“Em chỉ hơi khó chịu, anh… Có thể đi ra ngoài trước được không…” Hơi thở Hạ Hàm không ổn định, nhắm chặt mắt không nhìn Hạ Cận, cô hơi sợ, cô sợ bản thân không chịu nổi khuôn mặt nhiễm tình dục của anh trai.

Có lẽ ý thức được đã khiến Hạ Hàm hoảng sợ, Hạ Cận đóng cửa lui ra ngoài. Còn Tân Dao lúc này tóc bay loạn xạ, sắc mặt ẩm ướt đỏ lên, trên cơ bản đã sửa sang xong bản thân.

Hạ Hàm đứng trong toilet rửa sạch mặt mũi, rồi đánh răng, để bản thân mình thoạt nhìn bình thường một tý, nghĩ thầm: Coi như chưa xảy ra chuyện gì, rồi đi ra ngoài.

Hạ Cận đã mặc quần dài áo T-shirt, ngồi trên sofa chờ cô.

Túi xách của cô đã được cất rồi, cô cười cười xấu hổ: “Anh, sao anh lại trở về?”

Hạ Cận nhất thời nghẹn lời, há miệng thở dốc, cũng chỉ “Ừ” một tiếng.

“Lần sau giới thiệu chị dâu cho em đi, đêm nay em về trường học.”

“Anh đưa em đi.” Hạ Cận ngồi dậy, cầm chìa khóa xe.

“Không cần đâu, tự em đi nhờ xe tới là được rồi, chờ bọn anh dọn dẹp xong, thì gọi điện bảo em trở về.” Hạ Hàm mang theo chút van xin nhìn anh trai, thật sự rất lúng túng, cô phải trở lại bình thường một chút đã.

Tân Dao trong phòng ôm ngực đứng ngồi không yên, lắng nghe động tĩnh ở phòng khách.

Hạ Cận gật gật đầu, chỉ đưa cô đến cửa thang máy, trong lúc này Hạ Hàm vẫn luôn nắm chặt túi xách, gắt gao nhìn chằm chằm mặt đất, hết sức cố gắng tránh nhìn thẳng vào mắt Hạ Cận.

Ánh mắt anh cô không giống với những người đàn ông khác, cô chỉ thấy con mắt Hạ Cận trong suốt rất đẹp.

Cửa thang máy đóng một lát cô mới dựa vào vách tường thở ra một hơi.

Trong một thang máy khác Hạ Cận cũng dựa vào tường, xoa huyệt thái dương, tay cầm điện thoại ra gọi cho Chung Tuyển.

Đầu bên kia điện thoại Chung Tuyển đang đặc biệt thư giãn thích ý, giọng nói cũng miễn cưỡng, “Nhà cậu đến thành phố A rồi hả?”

Hạ Cận rầu rĩ “Ừ” một tiếng, kể qua loa chuyện lúc nãy cho Chung Tuyển.

Đầu óc Chung Tuyển là gì chứ, cười to “Ha ha” bên đầu kia điện thoại, rồi hỏi: “Hạ Hàm đâu?” truyện của djendanlequydon.,com

“Nó về trường học rồi.”

“Tôi biết rồi.” Chung Tuyển nói xong liền cúp máy.

Hạ Cận buồn bực cầm điện thoại, tình huống gì vậy, sao đã tắt máy!

Trên đường đi Chung Tuyển đều suy nghĩ bộ dạng của Hạ Cận, lại nghĩ tới Hạ Hàm, không cười nữa, xe chạy nhanh hơn vài phần, đứng ở cửa Nam cô thường qua lại chờ cô.

Cô gái nhỏ nhìn thấy anh tới sẽ có phản ứng gì đây? Có phải đáng thương đáng yêu nhào vào lòng anh, sau đó ôm chặt thắt lưng anh, yêu kiều nói: “Hôm nay em bị anh trai dọa sợ….”

Hết chương 5

☆, Chương 6:

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn Lê Quý Đôn

***

Không lâu sau, liền nhìn thấy phía trước có bóng dáng nhỏ bé bước từ trên xe xuống, Chung Tuyển cười cười, nhìn về hướng đó.

Hạ Hàm trả tiền xuống xe, nắm chặt góc váy đứng một lát, chỉ nhìn chằm chằm xuống mặt đường nhựa. Vừa rồi hình ảnh kích thích như vậy, thậm chí ngay cả những hạt mồ hôi chảy đầy trên lưng Hạ Cận nằm ở vị trí nào cô cũng đều nhớ rất rõ ràng.

Chung Tuyển thấy bóng dáng nhỏ bé đứng ngay ngắn chỉnh tề cũng nghi hoặc, đã đứng đó hồi lâu mà chưa thấy nhúc nhích gì.

Chân dài bước tới, đi về phía Hạ Hàm.

Bàn tay to xoa đầu cô, Chung Tuyển giơ tay kéo cô ôm vào lòng.

“Ai vậy?” Hạ Hàm buồn bực né tránh nói, khi thấy anh, khuôn mặt lại giãn ra, còn cười cười.

“Em cứ đứng như vậy, cũng không nhìn xe?”

Còn tưởng rằng anh thực sự ôm mình cơ đấy, thì ra là để cô nhìn xe! Giống như đang đi tàu lượn, mà bây giờ cô đang đặt mình vào chỗ thấp nhất, bên cạnh vừa có một chiếc xe đen bóng gào rít chạy qua, mang theo cảm giác công kích, cô nhắm chặt mắt, an ủi bản thân không có chuyện gì.

“Đi thôi.” Chung Tuyển nắm tay cô, dẫn cô đi về phía xe mình.

Chỗ nào cũng nhỏ, bàn tay to dễ dàng bao trùm cánh tay mảnh khảnh của cô, nhưng cảm xúc rất tốt, thịt mũm mĩm, nhìn nho nhỏ, nhưng lại rất có thịt, cúi đầu nhìn cô một cái.

Anh ‘người cao ngựa lớn,’ chân lại dài, Hạ Hàm gần như là phải chạy chầm chậm, cúi đầu thở hổn hển mấy tiếng, hôm nay cô mặc một chiếc váy có dây thắt eo màu vàng nhạt, khoác bên ngoài chiếc áo dệt kim hở cổ màu trắng trong suốt, cổ áo hơi rộng, vóc người Chung Tuyển thì cao, chỉ cúi đầu nhìn thoáng qua, là đã thu hết phần tinh tế trơn bóng phập phồng trắng như tuyết vào trong tầm mắt.

Anh cười tự giễu, kéo mở cửa xe giúp Hạ Hàm.

Hạ Hàm mơ mơ màng màng, quay đầu hỏi anh: “Đi đâu ạ?”

Miệng nhỏ xinh của cô khi đóng khi mở, đôi mắt hạnh trong mắt anh thoạt nhìn yêu kiều quyến rũ như thế, tay nhỏ xíu còn níu chặt cánh tay anh.

“Đi hẹn hò.”

Làn môi anh rất mỏng, khi cười chỉ hơi nhếch nhếch khóe môi, đẹp trai mê người, cô nhìn đến ngây ngốc.

Anh dẫn cô tới ăn ở một nhà hàng Tây khá yên tĩnh, nhà hàng này cũng đã mở mấy năm ở thành phố A, trang trí thanh cao khiêm tốn, quản lý nhà hàng cũng quen biết anh, nhưng mà…. Lần đầu thấy Chung Tuyển dẫn bạn là con gái tới đây, quản lý xoay đầu nhìn về phía anh, chắc là cháu gái? Cơ mà quản lý không khẳng định được, cũng không hỏi nhiều.

Anh cắt bít tết thành những miếng nhỏ rồi đổi đĩa trước mặt Hạ Hàm, “Tân Dao là bạn gái của anh em, cũng là chị dâu em, tính cách cô ấy rất tốt, về sau ở chung hòa thuận.”

Hạ Hàm gật gật đầu, có vẻ đăm chiêu, “Em mới không cần ở chỗ anh trai em, anh nghĩ gì vậy?”

“Cũng đúng, Hạ Cận có thương em, về sau cũng phải ‘thành gia lập nghiệp.’”

“Nhưng ở cùng một chỗ với ba em còn có chút không được tự nhiên…..”

Chung Tuyển cắt lời cô nói, “Anh có chỗ ở trong đơn vị, bình thường sẽ không ở nhà, chìa khóa này em cứ cầm đi.” Chung Tuyển tháo chiếc chìa khóa nhà từ trong chùm chìa khóa, đưa cho Hạ Hàm.

Hạ Hàm không nhận, “Không cần đâu, em đã làm phiền anh nhiều rồi.”

“Hạ Hàm, là anh đang hẹn hò với em.”

“Có ý gì!” Hạ Hàm kinh ngạc vui mừng nhìn anh, “Anh đồng ý rồi ư? Anh đồng ý kết giao với em rồi hả?”

“Có thể thử.” Anh nhàn nhạt nói.

Hạ Hàm cướp lấy chìa khóa, nắm trong tay còn không nỡ buông ra, người yêu? Vậy thì có nghĩa là sẽ có tính chất phát triển hơn, Chu Tuyển đưa chìa khóa nhà cho cô, vậy thì có nghĩa là …. Sống cùng nhau?

Mặc dù cô cũng rất muốn thân mật với anh, nhưng quả thật hơi nhanh quá, nghĩ đi nghĩ lại, Hạ Hàm vẫn đưa chìa khóa trả lại cho anh, nói: “Chúng ta như vậy có phải quá nhanh hay không hả?”

“Anh chỉ có một chiếc chìa nhất này, những thứ khác đều do đơn vị giữ, cho nên, chìa khóa cho em, anh không vào được.” Chung Tuyển nói tới điểm thì dừng, cũng khiến Hạ Hàm gặp nạn đỏ cả mặt.

Anh nói mấy câu gây thương tích, khiến Hạ Hàm cho rằng bản thân mình suy nghĩ lung tung, chậm rãi cất chìa khóa.

“Chuyện hôm nay em đều biết hết?” Cơm nước xong, Chung Tuyển lái xe đưa cô về nhà, đỗ xe trước cổng vườn hoa, nắm tay cô cùng nhau đi bộ. truyện bên djendanlequydon.com

“Thế nào, sợ rồi hả?”

Cầm tay với anh, tất nhiên Hạ Hàm căng thẳng, trong lòng bàn tay đã có tầng mồ hôi mỏng, cảm thấy lúng túng, muốn thoát bàn tay ấm áp khô hanh của anh, vừa mới khẽ động, đã bị anh nắm chặt hơn.

“Chưa từng thấy anh trai như vậy, có phần khiến em hoảng sợ.”

Thường ngày tính tình Hạ Cận điềm đạm, chăm sóc cô rất cẩn thận, nhưng hôm nay một màn kia, giống như là ăn thịt người, quả thật có chút dọa người.

Cô còn nói: “Đàn ông đều như vậy sao? Thật là dọa người.”

“Đúng vậy, đàn ông chính là như vậy, việc này chờ về sau em sẽ biết.”

Về sau…. Hạ Hàm ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, mà Chung Tuyển mặt không biến sắc, thích thú hài lòng nhìn Hạ Hàm chằm chằm.

Đàn ông đều như vậy sao? Vậy anh thì sao?

***

Bên khu nhà ở của Chung Tuyển chỉ có một phòng ngủ chính rất to, drap giường màu tối, sạch sẽ gọn gàng, thư phòng thì ở trên lầu, ngoài ban công lộ thiên tầng cao nhất đặt bộ ghế sofa màu đen cao quý mà khiêm tốn.

Nghĩ tới nửa người dưới của anh chỉ vây chiếc khăn tắm màu đen, ngực đều đặn cường tráng, nhấp ngụm rượu đỏ thượng hạng lâu năm, nhìn bầu trời đêm sâu thăm thẳm lại thần bí….

Một bức tranh mỹ nam tắm rất đẹp, Hạ Hàm không nhịn được nuốt nước miếng.

“Ba và anh biết được em ở đây.”

Chung Tuyển gật đầu.

Hạ Hàm chuyển suy nghĩ: “Để bồi thường, em nấu cơm cho anh.”

“Không ăn cơm, để anh ôm trước đã.”

Cô tất nhiên vui vẻ, rúc vào lòng Chung Tuyển, nghe mùi vị nam tính sạch sẽ lại mát lạnh, càng siết chặt hơn. Hạ Hàm từ trong ngực anh ngẩng đầu lên, tóc cũng rối tung, cả người thoạt nhìn như nhím xù lông, chậm rãi nói: “Sau này không được ra lệnh cho em kêu “Chú” nữa đâu.”

Chung Tuyển hôn lên trán cô, gật đầu đồng ý.

Thật ra chuyện bắt cô gọi “Chú”, hoàn toàn là hứng thú độc ác của anh, không nghĩ tới vật nhỏ này lại ngoan như vậy, bị dọa giật mình liền ngoan ngoãn gọi “Chú.”

Hạ Hàm cảm thấy vừa lòng thỏa ý, nâng mặt lên chạm anh hung hăng hôn lên môi anh một cái.

Chủ động như vậy, khiến Chung Tuyển cũng có chút bất ngờ, nhưng anh lập tức phản ứng kịp, giữ chặt gáy cô, miệng cắn làn môi mềm mại thơm ngọt của cô, càng hôn càng sâu, lần đầu tiên Hạ Hàm ý loạn tình mê như vậy, nhón chân cố gắng đáp lại anh. Chỉ là càng lúc càng không ngừng được, đầu lưỡi bị anh cắn nhẹ cảm giác rất kỳ diệu, cô chưa từng trải qua những việc như vậy, trong lúc nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, ngay cả hô hấp cũng theo không kịp.

Anh nhìn cô gái nhỏ ~ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ au nhẹ nhàng thở gấp, ngay cả ngón tay nắm áo sơ mi của anh cũng đỏ lên, lướt qua thì ngừng lại, không thì dọa cô mất.

Lưu luyến buông môi cô ra, ôm cô dỗ dành.

Rất nhiều năm sau, Chung Tuyển cũng từng nghĩ, nếu như Hạ Hàm không chủ động theo đuổi cô, chỉ sợ đời này anh cũng cứ như vậy. Anh sẵn lòng chờ cô lớn lên, sắp đặt một đoạn tình cảm này sang trang mới, hoàn toàn che chở cho cô, nâng trong lòng bàn tay.

Sau khi Hạ Cận biết cũng không phản đối chuyện của hai người, nhưng mà vẫn có chút tức giận bất bình, miệng rất chua ngoa, hoa bướm bên người Chung Tuyển không ít, làm sao lại để mắt đến em gái bảo bối cơ chứ, nhưng cũng chẳng có cách nào khác, ai bảo Hạ Hàm thích!

***

Đại học A quản lý sinh viên khá thoải mái, đại thể là nuôi thả, kế hoạch của anh là như thế này, trước hết cứ cho cô không gian riêng, sau đó từng chút từng chút hướng cô qua bên này, chờ thời cơ chín muồi, anh sẽ vào ở. Chương trình đại học năm tư của Hạ Hàm chủ yếu là đi thực tập, nước chảy thành sông không phải là việc khó, cô gái nhỏ yên tĩnh đáng yêu như vậy, anh chỉ mong sao lấy được về nhà để cưng chiều.

Hôm nay Hạ Cận hẹn Chung Tuyển đi ra ngoài, hai người gặp nhau trên sân bóng rổ thành phố A. Lúc đến Hạ Cận đã mồ hôi đầy đầu, áo T- shirt màu xám trên người đã ướt hết, Chung Tuyển cũng tham gia vào.

Lúc anh học trung học chính là một thành viên của đội bóng rổ thành phố, một cuộc chọi trâu ba đối ba nhẹ nhàng vui vẻ thế này, cả người sảng khoái.

Chạy vào phòng tắm thay bộ quần áo rồi cùng Hạ Cận lên tránh nắng ở bể bơi ngoài trời trên tầng cao nhất bên cạnh, nơi này là hội sở tư nhân, là chỗ mấy anh em thường tụ tập. Chung Tuyển nhìn thoáng qua Hạ Cận tinh thần sảng khoái, trêu đùa: “Sao cậu lại không cẩn thận như vậy, dọa Hạ Hàm bỏ chạy sao cậu xong việc được, Lê Chính đang thúc giục cô ấy nghỉ hè thì về bên đấy.”

Hạ Cận giận tím mặt, khuôn mặt đẹp trai sạch sẽ tối sầm, anh biết Hạ Hàm đang yêu nhau với Chung Tuyển, liền hỏi thăm: “Hàm Hàm không nói chuyện Lê Chính với cậu chứ.”

“Cậu của cậu, làm sao vậy?” Chung Tuyển hỏi.

“Mẹ tôi đi, cậu nuôi nó lớn lên, cũng rất vất vả, không thể tiếp tục làm phiền cậu ấy nữa.”

Mặc dù Hạ Cận nói như vậy, nhưng với kinh nghiệm điều tra người bị tình nghi nói cho Chung Tuyển biết chuyện không đơn giản như vậy, thân phận của anh bây giờ chính là bạn trai của Hạ Hàm, có một số việc hỏi nhiều cũng không tốt.

“Gần đây chú Tân có khỏe không?” Hạ Cận hỏi anh.

“Xin nghỉ hưu sớm, Hạ Cận, cậu cũng đừng nghĩ nhiều, cậu và Tân Dao cũng đã có mấy năm rồi, chuyện này cũng nên quyết định thôi, sớm sinh con trai đi, để chú Tân nuôi, cũng khiến trái tim ông ấy bình yên hơn.”

Hạ Cận cười cười, chuyện với Tân Dạo quả thật cũng nên có quyết định rồi.

“Vừa đúng dịp người cậu cũng đang ở thành phố A, gọi Tân Dao ra đi, cũng dẫn cả Hạ Hàm, cùng nhau ăn bữa cơm. Hạ Hàm vẫn không vượt qua được điểm mấu chốt kia, không biết làm thế nào để đối mặt với Tân Dao, hôm nay vừa vặn có cơ hội, cậu tôi đều ở đây, tình hình sẽ phải tốt hơn một chút.”

Chung Tuyển nhìn đồng hồ, còn nói: “Tôi qua đại học A đón Hạ Hàm, buổi chiều cô ấy không có tiết, Tân Dao thì giao cho cậu.”

Hạ Cận nhìn bóng dáng xuân phong đắc ý của Chung Tuyển, tức tối nghiến răng nghiến lợi, thời khóa biểu của Hạ Hàm cũng điều tra một rõ hai ràng, ra tay thật sự là nhanh độc ác chuẩn xác.

Nhận được tin nhắn của Chung Tuyển Hạ Hàm liền đứng ngồi không yên, còn có nửa tiết nữa, cô thừa dịp nghỉ giữa tiết lén lút chạy ra ngoài, đại sảnh lầu chính lớp học bằng phẳng và rộng rãi, cô chân bước nhẹ nhàng, liếc mắt một cái đã nhìn thấy chiếc xe màu đen của Chung Tuyển.

Chung Tuyển duỗi cánh tay mở cửa xe cho cô, hỏi: “Còn chưa tan học à?”

“Em sợ anh chờ sốt ruột.” Cô lè lưỡi phủi bụi phấn, ném cặp ra phía sau.

“Hôm nay đi đâu?” Hạ Hàm nhìn Chung Tuyển định hỏi, lập tức nói sang chuyện khác.

“Đi gặp anh em và chị dâu.”

“Đợi một chút, là Tân Dao à?” Hạ Hàm luống cuống.

Chung Tuyển vuốt vuốt tóc dài của cô, “Gặp mặt xong, sau này thì không có gì phải xấu hổ nữa.”

Hạ Hàm lắc đầu: “Không được, em ăn mặc thành như vậy, rất không lễ phép, nhanh đưa em về thay quần áo.” Một thân quần jeans áo lót khiến người luôn lễ phép Hạ Hàm tuyệt đối không đồng ý.

Cuối cùng không kịp, tạm thời tới cửa hàng bán quần áo nữ cao cấp mua một chiếc váy, Chung Tuyển vừa mới vào tới cửa hàng đã nhìn trúng một chiếc váy dài màu đen bằng voan mỏng, chỉ vào cái đó rồi nói nhỏ với cửa hàng trưởng.

Phía sau lưng hở rộng, Hạ Hàm đứng trong phòng thay quần áo, những chỗ khác đều rất vừa lòng, Hạ Hàm đứng trong phòng thay quần áo lẩm bẩm không dám ra ngoài, cô còn chưa từng ăn mặc lộ quá nhiều như vậy trước mặt Chung Tuyển!
 

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom