Full [zhihu] Viết Một Câu Truyện Bắt Đầu Bởi [ba Giờ Sáng, Bạn Bị Tiếng Tin Nhắn Báo Động Từ Phía Chính Phủ Đánh Thức]

Advertisement

MissYu

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Moderator
Tác giả
Mặt trăng nhỏ - 小月亮
Thể loại
  1. Truyện Ma
Tình trạng
Đang viết
Số chương
đang ra
Nguồn
Mặt trăng nhỏ - 小月亮
Lượt đọc
1,952
Cập nhật
Ba giờ sáng, bạn bị tiếng tin nhắn báo động từ phía chính phủ đánh thức, nội dung tin nhắn là: “Không được nhìn lên mặt trăng.”
Đồng thời, bạn cũng nhận được mấy trăm tin nhắn tới từ số lạ, nội dung tin nhắn là: “Đêm nay rất đẹp, hãy nhìn ra ngoài cửa sổ mà xem.”

Trước khi đi ngủ bạn đã kém rèm cửa, nhưng bình thường vẫn sẽ có ánh đèn đường chiếu vào. Bây giờ ngoài ánh sáng hắt ra từ màn hình điện thoại, bốn phía tối đen như mực, đưa tay ra cũng không thấy được năm ngón.

Bạn sờ soạng xung quanh rồi đứng dậy, tới gần bệ cửa sổ

Bạn muốn nhìn xuống đường

Khi ngón tay bạn chạm tới tấm rèm, ngoài cửa sổ bỗng vang lên một tiếng nhai nuốt kì lạ. Lúc này, bạn không nhìn thấy gì, chỉ có thể nghe được âm thanh, não bạn lúc này tự động hiện lên hình ảnh trong những bộ phim kinh dị, dọa bạn sợ phải bước lùi lại phía sau.

Điện thoại di động của bạn lại rung lên, chính phủ liên tiếp nhắn tin cảnh báo: “Không được nhìn lên mặt trăng, đề nghị người dân tránh xa cửa sổ và cửa ra vào và chờ tới khi bình minh lên.”

Điều bạn lo lắng từng bước được xác định

Bạn nhớ tới bố mẹ còn đang ở ngay phòng bên cạnh, vội vàng bật dậy và tới vặn tay nắm cửa

Bỗng nhiên bạn lại nghĩ tới tin nhắn cảnh báo: “Tránh xa cửa sổ và cửa ra vào.”

“Nhìn ra ngoài cửa sổ đi.”

Tiếng bố nói trầm trầm, chậm rãi từ ngoài cửa truyền vào

Tay bạn đột ngột dừng lại, mồ hôi lạnh toát ra như tắm

“Nhìn ra ngoài cửa sổ đi.

Tiếng của mẹ cũng vang lên

“Nhìn ra ngoài cửa sổ đi.”

“Nhìn ra ngoài cửa sổ đi.”

Bạn lặng lẽ hạ tay rồi nhẹ nhàng khóa cửa phòng lại

Tiếng “Cạch” vang lên giữa đêm cực kỳ rõ ràng

“Cộc cộc cộc, cộc cộc cộc.”

Cửa phòng bạn bị đập mạnh liên tục

Sau đó là tiêng ngâm nga khe khẽ kì dị

“Nhìn ra ngoài cửa sổ đi, Nhìn ra ngoài cửa sổ đi,...”

Bạn hốt hoảng lùi lại phía sau, trong bóng tối, chân bạn vấp phải thứ gì đó, đầu đập vào góc giường sau đó mất ý thức.

____________________________________

Đó là một giấc mơ rất dài.

Trong mơ, bạn bị đủ mọi loại quái vật rượt đuổi, một số con trong đó còn mang khuân mặt của bạn bè và người thân của bạn.

Bạn hét lên một tiếng và chợt tỉnh giấc, mồ hôi nhễ nhại

Ánh nắng tràn vào trong phòng qua các khe hở trên rèm cửa

Trời sáng rồi.

Chiếc đồng hồ quả lắc treo trên tường vẫn phát ra những tiếng tích tắc đều đều, xung quanh bốn phía đều yên tĩnh.

Bạn vẫn còn đang nằm trên mặt đất, theo thói quen cầm điện thoại lên, mở màn hình

Không có chuyện gì xảy ra

Cửa sổ chat vẫn trước sau như một, chỉ có một vài tin nhắn về tiền cước phí điện thoại và số dư của tài khoản ngân hàng

Bạn cảm thấy đó chỉ là một cơn ác mộng, sờ lên phần phía sau gáy vẫn còn hơi đau, từ dưới sàn ngồi dậy, sau đó vặn cửa bước ra ngoài.

Trong phòng khách, bố mẹ bạn đã chuẩn bị bữa sáng rồi, nghe tiếng mở cửa, họ ngẩng đầu, dùng giọng điệu quen thuộc bảo bạn ngồi xuống ăn sáng

Bạn ăn một quả trứng chiên, cười nói rằng bạn vừa gặp ác mộng

Bố mẹ ngẩng đầu nhìn bạn, mỉm cười nhưng không nói gì

Bạn từ từ ngừng việc nhai đồ ăn, ánh mắt của bố mẹ đột nhiên khiến bạn rùng mình.

Bạn quay đầu lại và nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện trời đã lại tối rồi

Đồng hồ treo trên tường vẫn đang chỉ 3 giờ sáng

Ánh sáng dần dần mờ đi

Trong bóng tối, giương mặt bố mẹ bạn trở nên vô cùng kỳ lạ, bọn họ cười nói: “Cuối cùng con cũng mở cửa rồi, bố mẹ đưa con đi ngắm trăng nhé.”

Tiếng nhai nuốt của bố bạn giống hệt tiếng nhai ngoài cửa sổ
Món trứng chiên trong miệng bạn tự nhiên trở nên khó nuốt, còn có chút mùi tanh. Dạ dày của bạn quặn từng cơn, sau đó nôn hết ra
Bạn ý thức được rằng có điều gì đó không ổn, vội vã lao về phòng
Sau lưng truyền tới tiếng cười kỳ dị.

Bạn đóng sập cửa lại, phía sau tiếng đập cửa xen lẫn với tiếng cười trong đêm khuya yên tĩnh trở nên cực kỳ chói tai. Cách đó không xa là màn hình điện thoại vẫn còn đang sáng, bạn từ từ bò lại, trên màn hình lại có thêm một tin nhắn cảnh báo: “Không được ăn thức ăn của bọn chúng, nếu không bình minh sẽ không bao giờ tới.”

Bạn rơi vào hố sâu tuyệt vọng.

Ngồi ở góc tường, bạn móc cổ họng hết lần này tới lần khác, ép chính mình nôn ra

Tiếng thở hổn hển quanh quẩn trong phòng, bạn tuyệt vọng nghĩ, hay là mình nhìn ánh trăng hôm nay đi.

Bạn không phải là một người mạnh mẽ, bạn chỉ là một người bình thường, nếu như kết cục cuối cùng của loài người là biến thành loại quái vật đó thì bạn cũng sẽ chấp nhận số phận.

Bạn kéo rèm cửa ra

Bóng tối bao trùm trước mắt bạn đột nhiên trở nên mờ ảo, đường phố vắng vẻ, đèn đường màu vàng lờ mờ, nhìn lên, trên bầu trời vẫn là vầng trăng tròn đang tỏa sáng.

Không có gì khác biệt

Mọi thứ thật bình yên và tốt đẹp

Sự hoảng loạn trong lòng bạn bỗng chốc được thứ gì đó kìm lại, bạn cảm thấy có lẽ mình bị bệnh, hoặc là bị điên rồi, hoặc có lẽ, mình chỉ gặp một cơn ác mộng thôi.

Đúng lúc đó, điện thoại rung lên, bạn nhận được một tin nhắn: “Chào mừng đến với bữa tiệc mặt trăng.”

“Chủ đề của chúng tôi là: Hiện thực hóa hạnh phúc vĩnh cửu của nhân loại.”

Cửa phòng của bạn lại bị gõ vang.
 
Advertisement

Danh sách chương

  • Loading...

Bình luận facebook

Top Bottom