New Yêu Từ bào Giờ - Uyên Linh

Advertisement

Viet Writer

Và Mai Có Nắng
  • Chương 14 Đứa trẻ cô độc

    New
Các bạn vào để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

**********



Chương 14 Đứa trẻ cô độc



Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.








Đức Tuấn chờ đến khuya mà vẫnkhông thấy Uyên Linh về nhà. Anh ta hết ngồi trên phòng ngủ lại chạy xuốngphòng khách mà vẫn không thấy động tĩnh gì. Đồng hồ đã điểm 12 giờ, từng khoảnhkhắc trôi qua chậm chạp. Uyên Linh chưa bao giờ đi qua đêm như thế này. Dù biết cô đang ở nhà Văn Thành chăm sóc cho ông Bình. Nhưng nghĩ đến cảnh cô và Văn Thành đang ở cạnh nhau thì ruột gan Đức Tuấn lại nóng như lửa đốt.



Leo lên giường không ngủ được,anh ta quyết định lái xe đi đến nhà Văn Thành. Dù thế nào cũng không thể để bọnhọ ngang nhiên qua đêm trước mặt mình như thế này được. Đức Tuấn tự nhủ rồi dặn dò chị Hoa "Chị để cửa chờ tôi. Tôi đi đón cô ta



Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.








Thái độ sốt sắng của Đức Tuấnlàm chị Hoa cũng hơi bất ngờ. Bình thường như mặt trăng mặt trời, ấy thế mà mới đi vắng có một hôm đã nhảo cả lên. Chị nghĩ thầm. Cô cậu này đúng là oan gia.



Chị đi theo Đức Tuấn ra cổngđóng cửa rồi vào phòng khách ngồi chờ.



Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.








Đường phố đêm tĩnh lặng, vắngtanh. Đức Tuấn rồ ga chạy như tên lửa. Cứ nghĩ đến hình ảnh hai người đang ngồi bên nhau là anh không chịu đựng được. "Chết tiệt! Nghĩ mình là thứ gìchứ". Đức Tuấn đập mạnh tay phải vào vô lăng khiến tay lái suýt bị lảng. Cũng may là đường phố vàng nên không việc gì "Xịch". Tiếng xe dừngmạnh trước cổng nhà Văn Thành. Hồi nãy nôn nóng bao nhiêu thì bây giờ anh ta lại đứng như trời trồng, không dám bấm chuông. Suy nghĩ hồi lâu anh định lấy điện thoại gọi cho Uyên Linh nhưng cuối cùng lại ném máy điện thoại sang mộtbên. "Gì chứ! Mình gọi điện lúc này chẳng khác gì đang nói cho cô ta biết mình là đang quan tâm đến cô ta sao?".



Ngồi trên xe mãi cũng chẳng thể giải quyết được gì. Đức Tuấn liền mở cửa xe đi xuống, từ từ tiến lại cổng nhà Văn Thành. Anh cúi xuống nhòm qua khe cổng. Cửa trong nhà đã khóa, điện cũngtắt, chỉ còn mấy ngọn đèn mờ mờ thắp ngoài vườn hoa hồng. Không gian tĩnh lặngnhư tờ. "Có lẽ họ đã đi ngủ hết rồi". Đức Tuấn tiếp tục ngó nghiêng một lúc nữa cũng không có động tĩnh gì. Đang định giơ tay vào chuông để bấm thìbất giác dừng lại "Mình đang làm cái gì thế này? Bấm chuông giữa đêm giữahôm ở nhà người ta. Chẳng phải tự làm mình mất mặt sao?". Đức Tuấn lưỡnglự một hồi lâu rồi quyết định quay xe ra về nhưng trong lòng vẫn rất bực bội, không cam tâm. "Cô chủ không về cùngạ?" "Mặc xác cô ta"



Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.









Đức Tuấn giận dỗi ném chìa khóaxe xuống bàn rồi kêu chị Hoa đóng cửa lại.



Cảm giác thật trống rỗng. Cũngcăn phòng này nhưng hôm nay sao anh thấy nó rộng lớn quá. Sự cô đơn bao trùmlấy cả không gian tĩnh mịch. Không thấy bóng dáng của cô ấy, cũng chẳng có cuộc tranh cãi nào. Cuộc sống bỗng trở nên nhàm chán và nhạt nhẽo! Đức Tuấn cười nhạt rồi mở tủ lấy một chai rượu ra uống cạn.



Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.








Mel Mẹ về đi! Con chờ ở đây lâu lắm rồi. Mẹ đừng ở thiên đường lâu quá! Về với con đi mẹ



Tiếng đứa trẻ 6 tuổi vừa lầmbẩm một mình vừa quý trước phòng thờ của mẹ nó. Mọi người nói mẹ đã đi lên thiên đường rồi. Nó không hiểu thiên đường là đi đầu nhưng ngày nào nó cũng rabàn thờ này chờ mẹ. Nhớ quá thì nhìn ảnh mẹ. Bất kể là ngày hay đêm, hệ đi học về là nó lại qua đây quỳ xuống lẩm bẩm gọi tên mẹ cho đến khi mẹ trở về. Chấp niệm của đứa trẻ mồ côi này quá lớn.



Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.








Ông Nhân chứng kiến cảnh này nhiều lần lại càng đau lòng hơn. "Mẹ con sẽ không trở về nữa "Nhất định sẽ trở về. Mẹcháu thương cháu thế, mẹ sẽ trở về"





Lớn lên một chút, Đức Tuấn nhận thức được lên thiên đường là đi đâu. Hi vọng mẹ sẽ trở về cũng hoàn toàn tắtngúm. Lúc này, bố anh lại cưới mẹ kế và có Đức Thành. Trong mắt Đức Tuấn, chaanh chính là nguyên nhân khiến mẹ anh lâm bệnh. Thói trăng hoa bên ngoài của ông đã làm mẹ ôm suy sụp nên mất sớm. Tình cảm của anh và bố ngày càng xa cách.Anh luôn cự tuyệt lại bố mình, luôn làm ngược lại những điều mà ông mong muốn. "Sao con lại có thể hỗnhào như vậy?"



Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.








Bố anh cầm chiếc roi da vụt vào mông anh sau khi anh hất đổ miếng thức ăn bà Cẩm Thu gắp cho anh. "Tôi không cần", Đức Tuấn toan đứng dậy chạy lên phòng mình thì bị bố anh bắtđứng lại. Ông sai người làm mang chiếc roi da để phạt con mình. "Bà ta chính là người khiến mẹ phải lâm bệnh mà mất đi". Đức Tuấn chỉ tay thẳng vào mặt bà Cẩm Thu. Roi đòn kia chẳng thấm tháp vào đầu với nỗi đau mất mẹ của một đứa trẻ "Thôi anh! Dù sao nó cũngchỉ là một đứa trẻ". Bà Cẩm Thu cầm chiếc roi trong tay chồng chặn lại. Thái độ và ánh mắt nhìn hoàn toàn khác nhau. Ngoài miệng thì ngọt ngào nhưngtrong lòng thì hận Đức Tuấn đến tận xương tủy, tiếc là không thể bóp chết nóngay lập tức. Đức Tuấn chẳng ưa gì bà, thấy hành động này lại càng chả có chútcảm kích này. Trẻ con luôn có một cảm giác an toàn rất chính xác. Những lời nóingon ngọt khéo léo không thể nào qua mắt được chúng. Kể cả những người giảohoạt giỏi diễn kịch nhất.



Bố anh bất lực buông roi xuống. Đức Tuấn nhìn bà Cẩm Thu một cách hằn học rồi chạy lên phòng khóc tức tưởi. Cólẽ chính cậu cũng không ngờ rằng, đó là lần cuối cùng bố mình cầm roi đánhmình.



Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.








Bố Đức Tuấn vì quá đau lòng vìnhững điều con trẻ nói, lại nhớ về người vợ quá cố khiến cảm xúc không kìm chế được. Ông lái xe trên đường đến công ty làm thì bất ngờ bị tai nạn. Lần đó đã không qua khỏi. Bỗng chốc Đức Tuấn mất cả cha lẫn mẹ khi chưa tròn 10 tuổi.



Lần cuối cùng nhìn mặt cha mìnhtrong tang lễ, cậu bé đã quỳ xuống gọi khẽ hai tiếng "Bố ơi".



Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.








Đức Tuấn bất chợt mở mắt. Anhthở dài mệt mỏi. Đã 3 giờ sáng, tiếng tích tắc của đồng hồ cứ trôi đi chậm chạp, nặng nề. "Có lẽ cô ta sẽ không về nữa". Anh ngồi dậy châm mộtđiếu thuốc hút, uống nốt phần rượu còn sót trong chai. Men rượu cay nồng vẫnkhông thể làm dịu bớt nỗi cô đơn trong tâm hồn một người cô độc như anh. Căn phòng vẫn trống huơ hoắc như thiếu đi một nguồn sống tươi mát. Uyên Linh khôngcó ở đây, tất cả đều trở nên thừa thãi và mờ nhạt. "Chết tiệt! Sao mìnhlại nhớ cô ta chứ? Cô ta chả là cái thá gì trong cuộc đời mình cả". Đức Tuấn tức giận với chính mình ném chai rượu ra xa. Vỏ trai làm bằng thủy tinh chất liệu tốt cộng với chiếc thảm mềm mượt như nhung lót sàn trong căn phòng đãkhông làm chiếc chai bị vỡ. Nó lăn lông lốc vào một xó như chọc tức anh. Năm một góc lạnh lùng, cô độc. ở Cập nhật nh*anh nhất trên ТгцyenАРР.cом



Đức Tuấn nằm vật xuống giường,mắt mở trận trận nhìn lên trần nhà. Mãi cho đến khi mệt quá rồi thiếp đi.



Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.








Đức Tuấn lặn ngụp trong dòngnước, miệng liên tục uống nước, bụng no căng, chân tay vùng vẫy một hồi đã mệt nhừ. Dòng nước hung hãn nhấn chìm anh từ từ xuống đáy. Đức Tuấn kiệt sức buôngthống 2 chân, hai tay cũng xuôi theo người, không còn sức để để quẫy đạp nữa thì bỗng có một bàn tay ai đó kéo tay anh lại. Tiếp theo là một vòng tay ôm quaeo anh, cảm giác mình đang dần nổi lên mặt nước. Anh lờ mờ cảm nhận được ánhsáng sau khi sắp chìm xuống dòng nước tối tăm. Anh để mặc người đó ôm mình lôi vào bờ, cũng không còn sức để níu tay họ.



Một làn môi ẩm mềm đang úp trên môi anh. Hình ảnh một cô gái tầm 15 16 tuổi đang vội vã vừa hô hấp nhận tạo vừa thổi ngạt vào miệng anh. Mái tóc dài rũ rượi che lấp nửa gương mặt bám chặt vào má. Cô gái dường như đang rất tập trung vào hơi thở của anh mà không hề đẩy để ánh mắt anh đang he hé nhìn cô một cách yếu ớt. Hình ảnh mờ ảo khiến gương mặt lúc ẩn lúc hiện không rõ ràng.



Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.








Một lúc sau, cảm nhận được hơiấm đang dần nóng lên trong người Đức Tuấn cô gái mới dừng lại định đứng lên thì bất chợt Đức Tuấn giơ tay ra níu chặt tay cô gái. "Cứu! Cứu tôi với". Đức Tuấn kêu lên giọng yếu ớt, hai tay níu chặt lấy cổ tay cô gái kéo về phíamình. Cảm giác trong lòng bàn tay cần cần bởi một sợi dây gì đó xung quanh cổtay cô. Đức Tuấn cổ mở mắt ra nhìn thì thấy đó là một sợi dây màu đỏ được kết bằng nhiều sợi dây khác. Xung quanh là các hoa văn màu vàng. Cô gái nhìn xuốngcười với Đức Tuấn. "Tôi ở đây! Cậu an toàn rồi, yên tâm nào".



Cô gái đưa tay còn lại của mìnhúp lên đôi bàn tay đang run rẩy vì sợ hãi của Đức Tuấn. Cô dịu dàng ngồi xuốngbên cạnh cậu để trấn an. Đức Tuấn vẫn mơ hồ cổ nhìn mặt cô bé đó nhưng mãi vẫnkhông rõ. Mãi khi cô cúi đầu xuống cận mặt mình, Đức Tuấn mới nhìn ra cô bé này có đường nét rất giống Uyên Linh. Chính là đôi mắt ấy, đôi mắt to tròn và hàngmi dài rủ xuống. Đây chẳng phải là Uyên Linh hay sao? "Uyên Linh! Uyên Linh!". Đức Tuấn luôn miệng la lớn. Chân tay quơ quơ trên không loạn xạ cảlên. Lúc này trông anh ta hệt như một đứa trẻ đang vô cùng sợ hãi, hoàn toàn không giống như vẻ kiêu căng, ta đây khi còn thức.



Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Top Bottom