• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.ME SANG VIETWRITER.VIP TỪ NGÀY 1/4

Full Hot Truyền Nhân Của Thần Y (thần Y Tái Thế) - Lâm Mạc Huy (17 Viewers)

  • Chap-48

Chương 48: Mời Diêu Hướng Hằng ăn cơm




*Chương có nội dung hình ảnh
Buổi trưa, tại khách sạn Duyệt Vinh. Vợ chồng Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt đã đến cửa.



Bạn đang đọc truyện trên Vietwriter


"Ông nói xem rốt cuộc ông chủ Khang kia có đáng tin cậy không?" Phương Như Nguyệt thấp giọng nói: “Anh ta nói sẽ giúp chúng ta xử lý chuyện này, có thể được sao?"



Tối hôm qua Hoàng Kiến Đình giới thiệu cho bọn họ quen biết ông chủ Khang, sau khi bọn họ nói chuyện tài khoản bị đóng băng thì ông chủ Khang đã đồng ý sẽ giúp đỡ xử lý chuyện này.





Bạn đang đọc truyện trên Vietwriter
Hứa Đình Hùng lo lắng nói: “Đi một bước tính một bước chứ sao, dù sao thì chúng ta cũng không tổn thất gì mà."



“Có thể giải quyết xong thì đây là chuyện tốt, còn nếu không được thì có thể chặt đứt suy nghĩ của Thanh Mây, sau đó đi tìm cậu chủ Vũ giúp đỡ.”



Phương Như Nguyệt gật đầu nói:



Bạn đang đọc truyện trên Vietwriter


"Cũng đúng, chuyện hôm nay không quan trọng, quan trọng nhất vẫn là chặt đứt suy ghĩ của Thanh Mây."



"Tôi đã nói rồi, Thanh Mây gả cho cậu chủ Vũ là thích hợp nhất.”





Bạn đang đọc truyện trên Vietwriter
"Giá trị con người của cậu chủ Vũ rất cao, gia tộc lại lớn mạnh. Nếu như kết hôn với Thanh Mây thì việc làm ăn của chúng ta sẽ càng ngày càng trót lọt."



“Đến lúc đó, ngay cả chúng ta cũng có thể bước chân vào phạm vi những gia tộc lớn ở thành phố Hải Dương. Đám người Hứa Khánh Quân là cái thá gì chứ?"



Trong mắt Hứa Đình Hùng lóe lên chút ánh sáng, lần trước bị cả nhà Hứa Khánh Quân chà đạp đã khiến ông ta cảm thấy rất nhục nhã. Bây giờ có cơ hội trả thù lại, đương nhiên ông ta không muốn bỏ qua.



Bạn đang đọc truyện trên Vietwriter


“Quan trọng nhất vẫn là phải bảo Lâm Mạc Huy ly hôn với Thanh Mây.” Hứa Đình Hùng cắn răng nói: “Nếu không phải tại cậu ta liên lụy thì Thanh Mây đã sớm được gả vào nhà giàu rồi."



"Đúng vậy." Phương Như Nguyệt tức giận nói: “Vậy thì chúng ta sẽ mượn chuyện lần này, nếu như bữa cơm trưa hôm nay không thể giải quyết tốt chuyện này thì sẽ bảo hai đứa nó ly hôn."





Bạn đang đọc truyện trên Vietwriter
Hai người đi đến phòng bao mà Lâm Mạc Huy đã nói. Vừa đẩy cửa bước vào, trong phòng đã có năm người ngồi đó.



Lâm Mạc Huy và Hứa Thanh Mây đã đến từ sớm, còn ba người khác chính là bà Dung, cậu Diệp và vợ của anh ta.



Vợ của cậu Diệp tên là Từ Trúc An, hiện tại cả gương mặt đều đầy vẻ ngọt ngào, rúc vào bên cạnh cậu Diệp giống như vợ chồng mới cưới.



Bạn đang đọc truyện trên Vietwriter


Gương mặt của cậu Diệp thì tràn đầy gió xuân, không hề còn dáng vẻ chán nản mấy ngày qua.



Tối hôm qua mưa móc cả đêm khiến cho cậu Diệp có cảm giác như đầu thai lại làm người.





Bạn đang đọc truyện trên Vietwriter
Buổi sáng hôm nay, ông Phong lại đưa cho cậu Diệp một viên Tiểu Quy Nguyên Đan.



Sau khi ăn xong, không chỉ vết thương của cậu Diệp được chữa lành mà thậm chí tinh thần cũng tốt hơn rất nhiều.



Năm nay cậu Diệp đã sắp bốn mươi tuổi nhưng bây giờ cả người cứ như rồng như hổ, khiến anh ta có cảm giác như bản thân mình vẫn chưa đến ba mươi tuổi.



Bạn đang đọc truyện trên Vietwriter


Những chuyện này đều nhờ Lâm Mạc Huy ban tặng, vì thế cậu Diệp thật sự rất cảm kích anh.



Đương nhiên, cho dù là Hứa Thanh Mây cũng không biết được thân phận của cả nhà cậu Diệp.





Bạn đang đọc truyện trên Vietwriter
Hai người Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt nhìn thấy ba người này thì tràn đầy vẻ nghi ngờ.



Lâm Mạc Huy vội vàng giới thiệu một chút, kế đó cậu Diệp trực tiếp giơ tay ra nói: “Chú dì, xin chào! Tôi là anh em của Lâm Mạc Huy."



Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt nhìn nhau, anh em của Lâm Mạc Huy? Vậy thì có thể tài giỏi đến mức nào chứ?



Bạn đang đọc truyện trên Vietwriter




Vì thế hai người họ không thèm bắt tay cậu Diệp mà chỉ huênh hoang ngồi xuống: “Lâm Mạc Huy, trưa hôm nay là bàn chuyện công việc. Cậu muốn chiêu đãi bạn bè của mình mà lại chọn thời điểm này, cậu thấy có thích hợp không?”



Cậu Diệp hơi lúng túng, Hứa Thanh Mây nghe vậy bèn vội nói: “Bố mẹ, trưa nay anh Diệp đến để giúp đỡ tiếp khách.”





Bạn đang đọc truyện trên Vietwriter
"Tiếp khách?" Phương Như Nguyệt cười lạnh một tiếng: “Con có biết trưa nay mời ai không? Giám đốc Hằng là người quản lý phần lớn các nghiệp vụ ở ngân hàng đấy! Tùy tiện tìm một người tới là có thể nói chuyện với người ta sao?"



Hứa Thanh Mây cũng vô cùng lúng túng: “Mẹ, mẹ... đừng có nói bậy bạ!" “Anh Diệp, thật xin lỗi, mẹ tôi chỉ đùa thôi.”



Cậu Diệp có thể nhìn ra tình hình trong nhà của Lâm Mạc Huy, tuy trong lòng có chút hoài nghi nhưng cũng không để ý nhiều.



Bạn đang đọc truyện trên Vietwriter


Từ đầu đến cuối, Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt đều mang vẻ khinh bỉ cả nhà cậu Diệp, trong khi nói chuyện còn nói bóng nói gió mỉa mai người khác.



Cũng may hôm nay tâm trạng của cả nhà cậu Diệp rất tốt, hơn nữa còn nể mặt Lâm Mạc Huy nên không so đo với bọn họ.





Bạn đang đọc truyện trên Vietwriter
Mắt thấy đã đến mười hai giờ nhưng Diêu Hướng Hằng còn chưa tới.



"Lâm Mạc Huy, rốt cuộc cậu hẹn giám đốc Hằng chưa?" Phương Như Nguyệt không nhịn được cả giận nói.



Lâm Mạc Huy: “Hẹn rồi, ông ta cũng bảo sẽ đến mà."



Bạn đang đọc truyện trên Vietwriter


Phương Như Nguyệt trợn mắt: “Cậu đừng làm hư chuyện đấy! Nếu như chuyện hôm nay không giải quyết được thì tôi sẽ không tha cho cậu đâu."



Mãi cho đến mười hai giờ rưỡi, đột nhiên cửa phòng mới được người nào đó đá văng ra.





Bạn đang đọc truyện trên Vietwriter
Kế đó, Diêu Hướng Hằng mặc âu phục giày da nghênh ngang đi vào.



"Con mẹ nó, mời ông đây ăn cơm mà còn không biết đi nghênh đón một chút nữa, không có thành ý như vậy thì còn gọi là mời khách sao?”



Diêu Hướng Hằng vừa tiến vào cửa đã lập tức mở miệng mắng to.



Bạn đang đọc truyện trên Vietwriter


Hứa Đình Hùng vội vàng đứng lên: "Giám đốc Hằng, thật ngại quá, là do chúng tôi sơ sót, ông rộng lượng đừng trách móc chúng tôi. Xin mời, mời ông vào đây ngồi.”



Phương Như Nguyệt cũng nở nụ cười nịnh nọt: “Giám đốc Hằng, nếu có chỗ nào đắc tội thì xin ông bỏ qua cho. Đều là do thằng nhóc Lâm Mạc Huy này làm việc không tốt, trở về chúng tôi sẽ mắng cậu ta."





Bạn đang đọc truyện trên Vietwriter
"Con mẹ nó, làm việc không tốt thì đừng làm nữa." Diêu Hướng Hằng hùng hổ nói: “Trở về mắng cậu ta hả? Ông đang đứng ở đây rồi, trở về, trở về cái mẹ gì chứ?”



Sắc mặt Phương Như Nguyệt lúng túng, căm hận nhìn Lâm Mạc Huy rồi nói: “Lâm Mạc Huy, còn không mau lăn đến đây nói xin lỗi với giám đốc Hằng đi."



Diêu Hướng Hằng cười ha ha thật lớn: “Lăn thì không cần đâu, chỉ cần quỳ ở đó rồi bò qua đây là được.”



Bạn đang đọc truyện trên Vietwriter


Sắc mặt Hứa Thanh Mây hơi thay đổi, vừa mới tính nói chuyện thì lúc này, đột nhiên cậu Diệp đang ngồi bên trong cùng lại mở miệng: “Giám đốc Hằng, đều là người mình cả mà. Nếu không thì nể mặt tôi, ăn cơm trước đi."



Diêu Hướng Hằng ngẩng đầu lên mắng: “Con mẹ nó ông đây phải nể mặt mày sao, con mẹ nó..."





Bạn đang đọc truyện trên Vietwriter
Giọng nói ông ta lập tức dừng lại, Diêu Hướng Hằng trợn mắt hốc mồm nhìn cậu Diệp, cả người giống như đột nhiên bị rút hết hồn phách, hoàn toàn đứng hình.



Phương Như Nguyệt kinh ngạc nói:




75801121.jpg




Bạn đang đọc truyện trên Vietwriter

1864458314.jpg



1252171083.jpg
 

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom