• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.PRO SANG 88.198.7.247 TỪ NGÀY 1/6

Full Thiêu Đốt Tình Yêu: Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình (1 Viewer)

  • Chương 12

Trong nháy mắt tiếng mô tô gào thét phá vỡ sự vắng lặng trong rừng, từng mảnh lá bay lả tả xuống, tăng thêm ý cảnh thơ mộng, nhưng tiếng mô tô cùng tiếng thắng xe lại lại phá hủy.

Trên mặt đất trải dài một lớp lá khô héo của cây ngô đồng, mềm mại.

Nguyệt Tiêm Ảnh nhanh chóng tập trung tinh thần xuyên qua cây ngô đồng, kỹ thuật lái xe tốt, làm cho cô trong lúc chạy qua những cây này tự nhiên sẽ linh hoạt, với lại những thân cây cứng cáp còn có thể trở thành bình phong che chở cho cô.

Tuy chiếc MayBach của Ám Dạ Tuyệt lớn gấp vài lần so với xe của Nguyệt Tiêm Ảnh, nhưng ở giữa những cây ngô đồng mọc san sát nhau, chạy tự nhiên. Nhanh chóng đánh tay lái, dừng ngay, nhấn ga, đổi chắn. . . . . . Động tác lưu loát, hoàn thành hoàn mỹ một loạt động tác. Hắn gắt gao theo sát phía sau Nguyệt Tiêm Ảnh.

Hai tay Nguyệt Tiêm Ảnh cầm chặt tay lái, cau mày, cắn cánh môi. Cái người đàn ông này nổi điên cái gì, giống như chó điên cắn chặt cô không tha, có biết như vậy rất nguy hiểm hay không, chỉ cần cô có một chút không chú ý, sẽ bỏ mạng dưới bánh xe của hắn.

Tốc độ truy đuổi của hay chiếc xe như gió bay điện chớp, cuốn sạch một tầng lá ngô đồng thật dày trên mặt đất.

Đôi mắt u lãnh hung ác buộc chặt, phun ra ánh sáng sắc bén, dơ tay cầm thuốc lá đang bốc khói trắng ngậm vào trong miệng, hai tay điều khiển nhanh nhẹn ăn khớp, di chuyển một cái hắn vọt đến một bên khác.

Nguyệt Tiêm Ảnh có chút mừng thầm, coi kính chiếu hậu không nhìn thấy chiếc Maybach, đúng lúc này, đột nhiên từ bên cạnh có bóng dáng chiếc xe nhảy tót lên.

Ngay trong nháy mắt ——

"Xuy ——" Tiếng thắng xe mãnh liệt thấu cả trời cao.

Nguyệt Tiêm Ảnh đụng vào một thân cây, sau đó ngã xuống, mà chiếc mô tô bị áp ở dưới bánh xe chiếc MayBach. Nếu cô không kịp nhảy ra, hiện tại thịt nát xương tan dưới bánh xe chính là cô.

"Khụ, khụ. . . . . ." Đột nhiên Nguyệt Tiêm Ảnh ho khan dữ dội, bàn tay mãnh khãnh ôm chặt lồng ngực, từng đợt từng đợt đau nhức đánh vào trái tim cô. Cô há miệng lớn thở phì phò, gương mặt trắng bệch đã không có huyết khí.

Ám Dạ Tuyệt đi xuống xe, cầm đầu mẩu thuốc lá ném xuống đất, giẫm lên dập tắt, thờ ơ liếc cô một cái, nhìn đến tình trạng đau đớn của cô, khóe miệng thoáng nổi lên ý cười tà tứ, "Thân thủ, không tệ." Giống như khen ngợi giống như chê bai, làm cho người ta suy nghĩ không ra.

Nguyệt Tiêm Ảnh đột nhiên ngẩng đầu, chất vấn hắn, "Anh có biết vừa rồi rất nguy hiểm hay không, ngộ nhỡ. . . . . ."

"Là em nguy hiểm, không phải tôi." Ám Dạ Tuyệt thoáng khêu đôi mày tuấn tú, "Gia nhập tổ chức ‘Ám’ sẽ luôn luôn gặp phải nguy hiểm, ngay cả một chút nguy hiểm ấy em đã nhút nhát sợ hãi rồi sao?" Giữa đôi mắt lạnh lẽo hung ác lộ ra ánh sáng khinh thường, ánh mắt liếc nhìn đến vài cây khô héo và thuốc trong tay cô.

Khom lưng, nhặt một hộp thuốc lên, đôi mắt bỗng dưng buộc chặt, "Thuốc tránh thai. . . . . . Đây là Hạ Khiên Dật đưa cho em?"

"Là tôi hỏi xin anh ta."

Vẻ mặt Ám Dạ Tuyệt cứng ngắc, thâm thúy nhếch đôi mày tuấn tú, hỏi: "Hạ Khiên Dật biết em là phụ nữ rồi?"

Nguyệt Tiêm Ảnh gật gật đầu, khó chịu liếc hắn một cái, "Lần trước lúc băng bó miệng vết thương bị trúng đạn. . . . . ."

Sắc mặt u ám nằng nề ngưng đọng lại, nghĩ đến cô vừa nói chuyện vui vẻ với Hạ Khiên Dật như vậy, tức giận giẫm nát tất cả thuốc.

"Em muốn thuốc tránh thai, không cần phải hỏi Hạ Khiêm Dật, em muốn bao nhiêu, tôi liền cho em bấy nhiêu!" Ám Dạ Tuyệt lạnh lùng nhìn cô một cái, xoay người đi vào trong xe, nghênh ngang mà đi.

Nguyệt Tiêm Ảnh ôm chặt ngực, gian nan chống đỡ để đứng lên.

Nguyệt Tiêm Ảnh nhìn xe máy đã trở thành một đống sắt vụn, thở dài một hơi thật sâu. Trái tim truyền đến đau nhức như bị kim đâm, xem ra bệnh tim lại phát tác, từ trong túi cô lấy ra một cái hộp sắt nhỏ tinh xảo, nuốt vào viên thuốc hai đầu màu trắng. Chống lên thân cây điều chỉnh nhịp tim hỗn loạn một chút, khó khăn mà di chuyển bước chân yếu ớt.

Một lớp lá khô rụng rãi đầy đất, giống như bày ra một tấm thảm, mềm mại.

Đôi mắt tối tăm của Ám Dạ Tuyệt thoáng nhìn, từ trong kính chiếu hậu nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé, con ngươi thoáng chớp động, ngừng xe lại, quay trở lại.

Đột nhiên truyền đến tiếng động cơ xe, chiếc Maybach vững vàng đứng ở bên người Nguyệt Tiêm Ảnh.

Ám Dạ tuyệt kéo kính cửa xe xuống, lạnh lùng ra lệnh: "Lên xe!"

Trong một lúc Nguyệt Tiêm Ảnh còn chưa kịp phản ứng hơi hơi ngẩn ra, sững sờ nhìn hắn.

"Tôi không muốn nói lần thứ hai!"

Nguyệt Tiêm Ảnh nghe ra được trong lời nói hắn không vui, lập tức mở cửa xe.

Trong lòng cô thầm cười trộm, 15 năm , hắn không có thay đổi, tuy so với trước kia càng tuyệt tình lạnh lùng tàn khốc hơn, nhưng mà trái tim vẫn giống trước kia, bề ngoài lãnh khốc, bao bọc trái tim lương thiện.

************************

Cũng giống như ngày thường, Nguyệt Tiêm Ảnh tắm rửa sạch sẽ lén lút vào phòng Ám Dạ Tuyệt, cũng như dự liệu, Ám Dạ Tuyệt không có trở lại. Nguyệt Tiêm Ảnh bò lên giường đã từng cùng hắn trải qua mây mưa vu sơn, lùi vào ổ chăn,

Cô mờ mịt mà mở to mắt, nhìn lên trần nhà.

Trần nhà thượng hạng màu đen giống như mây đen nghìn nghịt, mặt trên tô vẽ một ngọn đèn, thật giống như tô vẽ ngôi sao lên màn trời màu đen.

"Kẹt xoa xát!" Đột nhiên cửa mở ra.

Tiếng giày da cùng sàn nhà va chạm rõ ràng từng tiếng từng tiếng một, cũng giống như trái tim Nguyệt Tiêm Ảnh càng lúc càng đập nhanh.

Nguyệt Tiêm Ảnh khép mắt lại giả bộ đi ngủ, không hề muốn phải để ý đến hắn.

"Ngồi dậy!" Ám Dạ Tuyệt lạnh lẽo hung ác ra lệnh cho cô, "Không cần giả bộ ngủ."

Nguyệt Tiêm Ảnh cắn cắn môi, ngồi ngay ngắn, nhìn tới một hộp thuốc ở trước mặt.

"Không phải em cần thuốc tránh thai sao! Trước, sau . . . . . . Em thích dùng loại nào thì dùng loại đó!"

Nguyệt Tiêm Ảnh đưa tay ngăn Ám Dạ Tuyệt ném thuốc về phía cô, buồn bực nói: "Anh đang làm cái gì !" Cô đem tất cả thuốc ném trên sàn.

"Thực nhìn không ra, thì ra em như vậy, chê tôi cho tiền em không đủ dùng sao? Lòng tham của em thật đúng là đủ lớn. Nhanh như vậy liền vội vả tìm người khách khác rồi. . . . . ."

Mỗi một câu, mỗi một chữ của Ám Dạ Tuyệt giống như đâm vào ngực Nguyệt Tiêm Ảnh, cô đè nén hô hấp, nhịp tim của mình.

"Đủ rồi! Không cần nói nửa!" Nguyệt Tiêm Ảnh hét lớn với hắn.

Ám Dạ Tuyệt nghiêng người áp chế cô, "Như thế nào, làm được ra loại chuyện này, còn sợ người khác nói đến?"

"Anh cho tôi xuống." Nguyệt Tiêm Ảnh đẩy hắn, nhưng sức lực chêch lệch giữa nam nữ, vẫn không mảy may di chuyển được hắn. Nguyệt Tiêm Ảnh thở dài một hơi, từ bỏ vùng vẫy, nháy mắt với hắn mấy cái, "Nghe giọng điệu của anh hình như là. . . . . . Ghen."

"Ghen. . . . . . Ha ha. . . . . . Em nói tôi đang ghen. . . . . ." Ám Dạ Tuyệt tùy ý cười rộ lên, cười đến ngửa tới ngửa lui, "Chưa thấy qua người phụ nữ không biết xấu hổ, nhưng vẫn là lần đầu tiên gặp được người không tự biết bản thân mình như em. Nói tôi ‘ghen’, chỉ bằng em, em có tư cách sao!" Ám Dạ Tuyệt châm chọc nói.

"Vậy có phải là Tuyệt thiếu đã quản nhiều quá rồi hay không?"

Giữa đôi mắt tối tăm phụt ra mùi nguy hiểm, ôm ngang Nguyệt Tiêm Ảnh lên, "Bây giờ em là người phụ nữ của tôi, tôi vẫn chưa chơi chán ghét, nhớ kỹ! Trước khi em cút khỏi đây, em phải giữ mình trong sạch một chút cho tôi, tôi không thích chơi đùa người phụ nữ dơ bẩn." Ám Dạ Tuyệt ôm cô đi vào phòng tắm.

"Oành ——" bọt nước văng khắp nơi.

Nguyệt Tiêm Ảnh bị hắn ném ở giữa bồn nước ấm áp, cái bồn tắm này không bình thường, thật giống như một cái hồ bơi nhỏ.

"Em cần phải tắm rửa thật tốt!"

"Ám Dạ Tuyệt, anh không cần cố tình gây sự!" Nguyệt Tiêm Ảnh từ trong nước chui ra.

Chiếc áo sơ mi rộng thùng thình xuyên thấu qua thân thể cô, phía trên còn có ký hiệu dấu ấn HelloKitty đáng yêu. Sau khi ướt đẫm, chất vải dệt thuần khiết thấm đầy nước, gắt gao dính vào thân thể cô, buộc vòng quanh đường cong duyên dáng của cô. Sau khi ướt chiếc áo sơ mi hơi mờ, làm nổi bật lên nội y màu tím bên trong.

Giống như hoa sen đơn thuần, khuôn mặt trắng nõn không trang điểm của Nguyệt Tiêm Ảnh dính đầy nước, uốn lượn chảy xuôi xuống.

Ám Dạ Tuyệt cảm thấy trong cơ thể có một ngọn lửa nhỏ đang dẫn đốt bốc cháy, hầu kết (trái cổ) của hắn xoay động một cái, nuốt một ngụm nước miếng, bắt đầu bội vã cởi quần áo trên người ra.

"Anh. . . . . . Anh muốn làm gì?" Giọng nói Nguyệt Tiêm Ảnh sợ hãi run nhè nhẹ.

"Chỗ nào của em để Hạ Khiêm Dật chạm hả? Tôi giúp em tẩy sạch!" Rất nhanh, hắn đã cởi bỏ tất cả quần áo, đôi chân cao to cùng đường cong da thịt tuyệt mỹ.

Thấy hắn bước vào bồn tắm, Nguyệt Tiêm Ảnh nhanh nhanh nhảy ra ngoài. Đột nhiên bên eo có một sức mạnh ngang ngược, Nguyệt Tiêm Ảnh bị hắn túm lại.

"Anh buông. . . . . ." Cô ra sức vùng vẫy, hai chân đá loạn tóe lên ngàn vạn bọt nước.

"Câm miệng!" Ám Dạ Tuyệt gầm nhẹ một tiếng, âm u nói: "Muốn dùng tiếng giết heo kêu của em dẫn mọi người đến vây xem sao?"

Một chiêu này xác thực rất hữu dụng, Nguyệt Tiêm Ảnh ngoan ngoãn khép lại miệng, nhưng cũng không có ngừng phản kháng.

Nguyệt Tiêm Ảnh quật cường không khuất phục ngược lại kích thích dục vọng chinh phục của Ám Dạ Tuyệt hơn, một tay hắn bắt lấy hai tay cô, một tay kia đè đầu cô lại, đem cô ấn vào trong nước.

Cho dù Nguyệt Tiêm Ảnh liều mạng vùng vẫy như thế nào, cũng không thoát khỏi trói buộc của Ám Dạ Tuyệt, ngay lúc cô cho rằng bản thân bị ngạt thở, Ám Dạ Tuyệt xách cô lên.

"Khụ, khụ. . . . . ." Nguyệt Tiêm Ảnh cảm thấy cổ họng như bị lấp kính, bắt đầu ho khan mãnh liệt.

Toàn thân như nhũn ra, vì cô không có ở trượt xuống, chỉ có thể dùng hai tay ôm lấy Ám Dạ Tuyệt, đầu dán vào ngực hắn há mồm thở dốc. Bên tai vang lên tiếng cảnh cáo lạnh lùng: "Đây hậu quả của người phụ nữ không nghe lời, đã hiểu chưa?"

Đối mặt với người đàn ông cường thế thô bạo như vậy, Nguyệt Tiêm Ảnh tâm phục khẩu phục, nhưng vẫn không giơ cờ đầu hàng.

Thân thể mềm mại trong ngực, Ám Dạ Tuyệt huyết khí sôi trào làm sao thân thể lại không nảy sinh phản ứng. Thân Thể Nguyệt Tiêm Ảnh kề sát hắn cũng có thể cảm nhận được lửa nóng dưới than hắn, cô nâng mắt, đang muốn nhìn lên ánh mắt Ám Dạ Tuyệt, đôi mắt thâm thúy của hắn đã cháy sáng ngọn lửa dục vọng nồng đậm,

"Anh sẽ không phải muốn ở trong này......." Nguyệt Tiêm Ảnh ngượng ngùng mà đôi má đã nhiễm một mảnh đỏ hồng.

Bàn tay to vòng qua thăm dò vào áo sơ mi ướt đẫm của cô, dạo chơi trên sống lưng bóng loáng. . . . . .

Nhiệt độ trong phòng tắm không những tăng lên, khí nóng dày cuồn cuộn, mang đến một phần cảm giác mờ mịt, giống như lắp kín một tầng kính mờ. Hơi nóng trên mặt nước lơ lửng lượn lờ, hai người càng không ngừng quấn vào một chỗ.

Tiếng ngâm mềm mại quyến rũ hòa vào tiếng thở dốc nặng nề, tấu vang khúc nhạc nguyên thủy nhất.

Sự thật gì đó, tình nhân gì đó. . . . . .Tất cả áp lực gánh nặng trong ngực Nguyệt Tiêm Ảnh vào giờ phút này đều đồng loại tháo xuống.

Trong mắt cô chỉ có hắn. . . . . .

************************

"Cốc cốc. . . . . ." Thẩm quản gia gõ cửa phòng hai lần,đứng ở cửa hỏi: "Tuyệt thiếu, Nhâm tổng có việc tìm người."

Dường như hôm nay Ám Dạ Tuyệt có quá nhiều tinh lực cần phát tiết, giao chiến ở phòng tắm xong, liên tục chiên đấu ở trên giường, lại muốn cô một hồi.

Giờ phút này, hắn ghét nhất bị người khác cắt ngang, nhưng người tới là anh em tốt. Bây giờ đêm hôm khuya khoắc, hẳn là Nhâm Mục Diệu có việc gấp.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom