• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.ME SANG VIETWRITER.INFO TỪ NGÀY 1/4

Full Hot Thay Chị Lấy Chồng Full dịch (5 Viewers)

Advertisement
Advertisement
  • Chap-409

CHƯƠNG 409: ANH NÓI KHÔNG SAI, TÔI KHÔNG CẦN ANH NỮA!




CHƯƠNG 409: ANH NÓI KHÔNG SAI, TÔI KHÔNG CẦN ANH NỮA!
Tôi thất kinh, quay đầu, nhìn thấy nơi không xa, Lý Hào Kiệt đứng ở đó, người đàn ông không đẩy xe như những người xung quanh, mà trên tay cầm nước uống tăng lực.
Dường như muốn vào mua đồ rồi định đi ra.
Lúc tôi nhìn đến, Lý Hào Kiệt đã nhìn về phía tôi, con ngươi màu đen của người đàn ông mang vài phần âm u.Mở APP Mê Tình Truyện đọc
Nhìn thấy anh tôi không kìm được mà căng thẳng.
Thực ra dạo này tôi vẫn luôn tính từng ngày, ba tháng mà Lý Hào Kiệt nói đã trôi qua rồi.
Nhưng anh vẫn chưa liên hệ với tôi, trong lúc tôi định buông bỏ, lại gặp anh ở đây, đúng là có hơi giễu cợt.
“Ba!”
Thiểm Thiểm chạy qua trước.
Bạc Cảnh Hậu ở bên cạnh hơi ngẩn ra, hỏi: “Chị Tiểu Điệp, đó là…chồng trước của chị?”
Chồng trước.
Anh được coi là chồng trước của tôi sao?
Nghiêm túc mà nói, cũng coi như vậy đi.
Tôi gật đầu: “Phải.”
Lý Hào Kiệt cúi đầu cười với Thiểm Thiểm, nụ cười ấy, rõ ràng có hơi miễn cưỡng, sau đó, ánh mắt nghiêng về phía chúng tôi rồi đi tới đây.
Người đàn ông thẳng thắn đứng trước tôi và Bạc Cảnh Hậu, anh cao hơn Bạc Cảnh Hậu một chút, đánh giá cậu ta một lượt, sau đó ánh mắt lại lạnh như gió lốc mà nhìn tôi, hỏi: “Cậu ta là ai?”
“Cậu ấy…”
Phản ứng đầu tiên của tôi là giải thích, nhưng rất nhanh, tôi lại cảm thấy mình hình như chẳng cần phải giải thích, đằng nào tôi cũng Lý Hào Kiệt cũng chẳng còn quan hệ gì, có gì để giải thích đây?
Tôi thẳng thắn nói: “Liên quan đến giám đốc Lý sao?”
Nghe tôi nói, sắc mặt Lý Hào Kiệt trở nên rất kém.
Mà lúc này, Thiểm Thiểm ở bên cạnh lại hét lên: “Đây là anh Bạc! Con được nghỉ, mẹ đưa anh đến chơi cùng con! Anh Bạc còn dạy con học từ mới tiếng Anh, chơi trò chơi với con, gắp lego với con nữa! Anh Bạc rất tốt!”
Thiểm Thiểm là trẻ con, thế giới của nó rất đơn thuần, lúc nói, đôi mắt sáng ngời như những ngôi sao.
Nó tất nhiên không nhìn ra Lý Hào Kiệt trong lời có ý.
Tôi lại nhìn ra.
Hơn nữa, Thiểm Thiểm càng nói, sắc mặt Lý Hào Kiệt càng khó coi.
Đợi đến lúc Thiểm Thiểm nói hết câu “Anh Bạc rất tốt”, biểu cảm trên gương mặt Lý Hào Kiệt tuy không thay đổi, nhưng tuyệt đối là bình yên trước giông bão.
Vốn dĩ tôi tưởng anh sẽ làm gì đó hoặc nói gì đó.
Nhưng Lý Hào Kiệt lại chẳng nói gì cả, đặt chai nước tăng lực lên trên quầy hàng, xoay người rời đi.
Tôi muốn gọi anh lại, hơi mở miệng, nhưng vẫn là kìm lại.
Một thời gian lâu như vậy, tôi một mình vẫn sống tốt, không phải sao?
Tôi không cần anh, không có anh, cuộc sống của tôi cực kỳ yên ổn.
Thế nên, tôi không cần anh.
Tôi thầm nói với bản thân mình.
Chỉ là không biết tại sao, trái tim tôi lại trống rỗng.
Đợi người đàn ông đi ra khỏi siêu thị, tôi mới thu lại ánh mắt, nói một câu: “Mua đồ thôi.”
“Mẹ, ba giận rồi sao?” Thiểm Thiểm ngẩng đầu hỏi tôi, trong mắt viết lên nghi hoặc.
Tôi động môi, không biết nên giải thích cho Thiểm Thiểm thế nào, cuối cùng chỉ ôm nó lên đặt vào chỗ ngồi cho trẻ em ở trên xe đẩy hàng, sau đó nói: “Không có, ba chỉ là bận quá thôi.”
“Vậy sao? Con tưởng ba không cần Thiểm Thiểm nữa rồi.”
Lúc Thiểm Thiểm nói câu này, gương mặt tràn đầy sự tủi thân.
Tôi nhìn nó, trong lòng khó chịu muốn chết, nhưng lại không biết nên an ủi làm sao.
Lúc này Bạc Cảnh Hậu ở bên cạnh nhấc tay vò tóc Thiểm Thiểm nói: “Đương nhiên là không rồi, người cha nào cũng yêu thương con của mình, chắc chắn sẽ không bỏ con của mình đâu.”
“Thật sao?”
“Thật!”
Bạc Cảnh Hậu gật đầu khẳng định.
Tôi đẩy xe mua hàng, nhìn chai nước tăng lực vừa bị Lý Hào Kiệt đặt xuống, ma xui quỷ khiến mà cầm nó lên, đặt vào trong xe.
Buổi tối về nhà, tôi đang nấu cơm, Bạc Cảnh Hậu chơi xếp lego cùng Thiểm Thiểm.
Mọi thứ đều như lúc trước.
“Ding dong.”
Tiếng chuông cửa vang lên.
Bạc Cảnh Hậu ra mở cửa, tôi đứng một bên có chút bồn chồn, dù gì nhà chúng tôi bình thường sẽ không có người tới.
Lúc cậu mở cửa ra, tôi rõ ràng nhìn thấy trên mặt Bạc Cảnh Hậu có vài phần kinh ngạc.
Giây tiếp theo, tôi đã nhìn thấy Lý Hào Kiệt trực tiếp đẩy cậu ra, bước chân vào cửa, nhìn trái nhìn phải, sau khi thấy tôi, liền bước thẳng qua đây, kéo tay tôi nói: “Lên tầng chúng ta nói chuyện một chút.”
“Làm gì vậy?”
Tôi ngây người, không rõ Lý Hào Kiệt định làm gì.
Chỉ là sắc mặt của người đàn ông cực kì âm u đáng sợ, giống như giây tiếp theo sẽ ăn tươi nuốt sống tôi vậy.
Anh nắm tay tôi rất chặt, cưỡng chế kéo tôi lên tầng.
Bạc Cảnh Hậu nhìn thấy liền nhanh chóng đi đến ngăn cản, kéo Lý Hào Kiệt lại: “Anh định làm gì!”
“Bỏ tay ra.” Lý Hào Kiệt quay đầu nhìn chằm chằm Bạc Cảnh Hậu, ánh mắt đó, chứa đầy sự u ám, giống như muốn giết cậu ta tới nơi!
Bạc Cảnh Hậu rõ ràng có chút thối lui, nhưng cậu vẫn không buông tay: “Chị tiểu Điệp…”
“Chị Tiểu Điệp?” Lý Hào Kiệt nghe cái cách gọi này không kìm được mà nở một nụ cười giễu cợt: “Con trai tôi gọi cậu là anh, cậu gọi người phụ nữ của tôi là chị?”
Tôi biết, Lý Hào Kiệt chắc chắn nghĩ sai rồi.
Suy cho cùng Bạc Cảnh Hậu đã hai mươi tuổi rồi, rốt cục vẫn là một người đàn ông.
Lúc này tôi thế mà lại có hơi hối hận để cậu ấy ở nhà mình, chắc chắn Lý Hào Kiệt hiểu lầm rồi.
“Chúng tôi…”
“Chị không sao, chỉ là tùy tiện nói vài câu thôi, em cứ chơi cùng Thiểm Thiểm đi.” Tôi mau chóng ngắt lời Bạc Cảnh Hậu.
Tránh cho cậu càng giải thích càng đi xa.
Thiểm Thiểm nghiêng đầu sang một bên nói: “Anh Bạc, ba của em rất yêu mẹ em đó, anh mau xuống đây đi.”
Tôi nói, Thiểm Thiểm cũng nói.
Cộng thêm ánh mắt âm u khủng bố của Lý Hào Kiệt, Bạc Cảnh Hậu do dự một lát, rồi vẫn buông tay, nhưng cậu không cam tâm mà nói một câu: “Nếu anh ta đánh chị, chị phải hét lên, em giúp chị báo cảnh sát!”
“Ha.” Lý Hào Kiệt lạnh lùng lướt qua cậu.
Sau đó kéo tôi lên tầng.
Người đàn ông kéo thẳng tôi lên phòng ngủ, cửa vừa đóng, đã ép chặt tôi vào cửa, không nói nhiều lời, đã hôn xuống!
Trong nụ hôn của người đàn ông có mùi vị của rượu, vừa cay vừa đắng.
Tôi bị buộc phải chịu đựng, muốn đẩy anh ra, nhưng Lý Hào Kiệt ép chặt tôi, một tay ép lên gáy tôi, tay còn lại khóa lấy hai cánh tay tôi.
Không cho tôi bất cứ một cơ hội phản kháng nào!
Tôi chỉ cảm thấy không khí trong lồng ngực mình bị cướp đi từng ngụm.
Cho đến lúc suýt nghẹt thở, người đàn ông cuối cùng cũng thả tôi ra.
Anh ở trên cao nhìn xuống tôi gần trong gang tấc, ánh mắt đầy trào phúng mà hỏi: “Em thiếu đàn ông đến vậy à, ngay cả nhỏ như vậy cũng không bỏ qua?”
“Anh nói cái gì?”
“Cậu ta ở nhà em, em đừng nói với tôi, hai người cô nam quả nữ không xảy ra chuyện gì? Sao? Có phải không có tôi, cô đơn khó nhịn, đã bụng đói vơ quàng rồi? hay là…”
“Chát”
Anh vẫn chưa nói hết, tôi đã dùng lực rút hai tay ra khỏi sự khống chế của anh, mạnh mẽ tát lên gương mặt người đàn ông!
Sau đó, cắn răng, nói: “Cút!”
“Xem ra cậu ta thỏa mãn em tốt nhỉ, em đã không cần đến tôi rồi?”
“Chát!”
Tôi nhấc tay, lại một cái tát nữa!
Lần này đánh rất mạnh, gương mặt của anh đã hơi đỏ lên.
Sau đó tôi mạnh mẽ đẩy anh ra: “Cút đi! Lý Hào Kiệt! Mãi mãi đừng có xuất hiện trong cuộc sống của tôi nữa! Anh nói không sai, tôi không cần anh nữa!”
Đọc trên APP Mê Tình Truyện thêm nhiều nội dung hấp dẫn!!
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom