• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.ME SANG VIETWRITER.VIP TỪ NGÀY 1/4

Full PHÓNG TÚNG (1 Viewer)

  • Chương C27

Cầm thú!
Vu Duyệt còn chưa kịp dứt cơn run rẩy dưới thân, lật người đánh mạnh vào ngực anh, nhưng vừa vận động kịch liệt xong, sức lực trên người cô chỉ như con mèo nhỏ, gãi nhẹ vào lòng anh.
Ngụy Trì Vũ lần đầu tiên được tiến vào vùng đất mới, hưng phấn hơn bao giờ hết, phải một lúc lâu sau mới ổn định được hơi thở.
Dòng tinh dịch trắng đục từ cúc huyệt cô chảy ra từng giọt, vì vừa bị anh dùng gậy thịt to lớn xuyên vào lên lỗ nhỏ vẫn chưa kịp đóng lại, mở ra thành hình tròn nhỏ, tinh dịch màu trắng không ngừng chảy ra ngoài.
Hình ảnh dâm mĩ này vừa nhìn đã khiến gậy thịt vừa mềm của Ngụy Trì Vũ lại nhanh chóng đứng thẳng.
Ngụy Trì Vũ từ sau ôm cô, da thịt hai người kề sát nhau không kẽ hở, bụng dưới anh thoáng chốc ướt nhẹp chính tinh dịch của mình. Anh cúi đầu hỏi nhỏ bên tai cô, "Sướng không?"
Vu Duyệt nhắm mắt định ngủ, nghe thấy anh hỏi lại cáu kỉnh thúc mạnh vào người anh, "Không nói chuyện với cầm thú biến thái như anh."
Anh bị giọng điệu này của cô chọc cười, hôn nhje lên xương quai xanh gầy nhỏ của cô, "Ai là cấm thú biến thái hả?"
Cô không buồn đáp, vùi mặt vào gối giả điếc, mặc kệ anh.
Ngụy Trì Vũ đành im lặng để cô ngủ, một lát sau mới đứng dậy, vào nhà tắm tắm rửa qua một lát rồi cầm khăn ướt ra lau chùi thân thể cho cô. Lúc này mới yên tĩnh lại, đi ngủ.
Vì đồ Vu Duyệt đem đi rất ít nên mãi đến xế chiều ngày hôm sau Ngụy Trì Vũ mới xếp hành lí vào balo cho cô. Không khí trong phòng im ắng đến lạ lùng, anh cặm cụi ở ghế sofa, Vu Duyệt thì lục lọi thức ăn trong tủ lạnh.
Mãi đến khi đã chắc chắn mọi thứ cần thiết đều ở trong balo, anh mới vào phòng bếp, thấy cô chỉ để lộ cái mông nhỏ bên ngoài, còn người đã hoàn toàn chui vào tủ lạnh, bật cười, vỗ nhẹ mông cô,
"Tìm gì sao?"
Vu Duyệt không trả lời, thấy là lạ anh mới khều nhẹ vai cô, bị Vu Duyệt nghiêng người tránh, anh bèn dứt khoát xoay người cô lại, thì ra là mèo hoang nhỏ trốn trong nhà bếp lén lút khóc.
Vừa buồn cười vừa đau lòng, anh ôm chặt cô, để cô tựa lên vai mình, "Ai cho khóc hả?"
Vu Duyệt sụt sịt, không dám khóc to, "Chỉ là bây giờ đi không biết bao giờ mới gặp lại lần nữa thôi."
Ngụy Trì Vũ cũng bị cô làm cho hốc mắt đỏ bừng, lau nước mắt cho cô, hôn lên trán cô, an ủi, "Đồ ngốc, chờ anh thu xếp xong công việc, sẽ trở về thăm em, được không? Chờ anh ổn định sự nghiệp, sẽ cưới em về làm vợ, đừng khóc nữa, nhé?"
Vu Duyệt vừa chùi nước mắt vừa gật đầu nhưng lại khóc càng dữ dội hơn, anh bế ngang cô ra ngoài ghế sofa, lén thở dài, cô gái nhỏ của anh càng ngày càng yếu đuối, càng không có cảm giác an toàn với anh rồi.
Dỗ dành một hồi lâu, cô mới im lặng, nhưng vì trước đó khóc nhiều nên lại bị nấc cụt, thỉnh thoảng nấc lên một cái khiến lòng anh như mềm ra, thoáng chốc muốn đem cả thế giới để chiều chuộng người con gái này.
Lúc ra sân bay, lưu luyến hôn nhau một lúc lâu, đến ki cửa hải quan sắp đóng, anh mới đẩy cô vào.
Vu Duyệt tựa đầu bên cửa sổ máy bay, nhìn lại Moscow hoa lệ trong đêm, bỗng nhiên cảm thấy, hai người sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.
----------------------------------------------

Ngày đầu tiên trở về Trung Quốc, mọi chuyện đều diễn ra trong dự liệu của cô, cô gặp Trần Mạn Thanh, nói đúng hơn là bà ta lại tìm đến cô.
Có chết cô cũng không bao giờ nghĩ chuyện cẩu huyết chỉ có trong tiểu thuyết Hà Miên hay đọc lại xảy ra với mình, cho đến khi tấm séc 1 triệu USD được đặt trước mắt cô, kèm theo đó là một hợp đồng công việc với mức lương hậu hĩnh.
Vu Duyệt nhìn chằm chằm hai thứ trên bàn, trong lòng thầm khinh bỉ. Trần Mạn Thanh thong thả nhâm nhi li trà trên tay,
"Vu tiểu thư, tôi sẽ không bắt cô chọn, cũng không bắt cô phải rời con trai tôi, tôi chỉ muốn nói với cô, Ngụy Trì Vũ là người con duy nhất của gia đình, nhưng không có nghĩa nó sẽ là người thừa kế tập đoàn nhà họ Ngụy, nếu như nó gặp sai lầm. Và yêu cô, chính là sai lầm lớn nhất. Nói đến đây thì chắc cô cũng biết vì sao nó lại phải sang Moscow làm việc đúng không?"
Vu Duyệt nghiêm túc nhìn bà ta, "Bác nói thế nào đi chăng nữa, cháu cũng sẽ không rời xa Ngụy Trì Vũ, trừ khi anh ấy đồng ý chia tay."
Trần Mạn Thanh lạnh giọng, "Cô và nó không chia tay thì nói lên được điều gì? Sau này nó vẫn sẽ phải lấy Anna, nếu không cũng là con của một danh gia quyền thế nào đó. Hay cô định làm người thứ ba xen vào hôn nhân của người khác...Giống mẹ cô?"
Vu Duyệt biến sắc, ý cười đóng băng trên khóe môi, cô run rẩy, "Bác nói gì cơ?"
Trần Mạn Thanh biết mình nói hơi lỡ lời, nhưng nhìn hiệu quả của chuyện này đối với chuyện tác động lên tâm lí của Vu Duyệt, tiếp tục,
"Đừng giả vờ không biết, theo như tôi được biết, nếu như năm đó mẹ cô không ngừng quấn lấy bố cô, người đã có vợ thì ông ta cũng sẽ không bỏ dở sự nghiệp mà li hôn để quay sang cưới mẹ cô. Thế nên bây giờ, cô cũng muốn Trì Vũ giống bố cô sao? Chỉ vì chút tình yêu không biết sẽ đi được đến đâu mà quay lưng với gia đình, quay lưng với tương lai phía trước sao?"
Câu nói này đích thực đã đả kích Vu Duyệt không nhỏ.
Vu Duyệt lắp bắp, "Bác nói bậy...Mẹ tôi, mẹ tôi không phải là người như thế. Còn nữa, Trì Vũ cũng sẽ không..." Bởi anh từng nói, cô chính là tương lai của anh.
Trần Mạn Thanh cầm lấy túi xách trên bàn, đẩy tấm séc cùng hợp đồng công việc về phía cô,
"Tôi không phải là đang bố thí cho cô, mà là đang trao đổi, một công việc ổn định và số tiền đủ để cô và mẹ cô sống đến hết đời, đổi lấy cuộc đời con trai tôi. Cô tiếp tục yêu nó, nếu nó không bị cô hủy hoại thì cũng bị bố nó cắt đứt sự nghiệp mà thôi."




































Vậy là đôi trẻ bắt đầu ngược nhau rồi đó cả nhà, cá nhân mình rất thích truyện có cảnh cửu biệt trùng phùng nên mới chọn truyện này mà đào hố. Nhưng mình nghe phong phanh là tầm 5 chương nữa thôi là hoàn rồi nên chắc ngược cũng không lâu lắm đâu ha?

Nhớ để lại cho ta một vote nhé, ta sẽ cố gắng chăm chỉ để hoàn truyện sớm nhất có thể.
 

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom