• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.ME SANG VIETWRITER.INFO TỪ NGÀY 1/4

Full Hot Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp - Lục Trần (9 Viewers)

Advertisement
Advertisement
  • Chương 301: Tổng lãnh sự

Ngày thứ hai, một mình Lục Trần đến Naypyidaw, đi thẳng đến Đại sứ

quán.

“Đứng lại, làm gì vậy?” Bảo vệ chặn Lục Trần lại, không cho anh đi vào.

“Tôi tìm Tổng lãnh sự Kim.” Bị bảo vệ chặn lại, Lục Trần nói ra người mà

anh cần tìm.

Tổng lãnh sự Kim tên Kim Chí Quân, là Tổng lãnh sự của Hoa Hạ ở Đại

sứ quán Myanmar.

Tối qua, sau khi Lục Trần và Tạ Vĩ Hào liên lạc với nhau, Tạ Vĩ Hào đã

giúp anh liên hệ với bên ngoại giao ở thủ đô, sau đó đưa số điện thoại của

Kim Chí Quân cho anh, trước khi đến cũng đã gọi điện trước cho Kim Chí

Quân rồi.

“Anh cho rằng ai cũng có thể gặp Tổng lãnh sự Kim sao?” Bảo vệ nhìn Lục

Trần từ đầu đến chân, nói chế giễu.

Lục Trần nhìn bảo vệ một lượt, hiếm thấy bảo vệ hống hách, bèn rút điện

thoại ra chuẩn bị gọi điện cho Kim Chí Quân.

Điện thoại của anh vừa gọi đi, liền nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang

lên ở cách đó không xa, sau đó một người trung niên mặc vest cổ da từ bên

trong bước ra.

“Xin chào Tổng lãnh sự.” Nhìn thấy người trung niên, hai người bảo vệ lần

lượt hành lễ với ông ta.

“Cậu là Lục tiên sinh phải không?” Người trung niên gật đầu, liền bước lên

hỏi Lục Trần.

“Ngài là Tổng lãnh sự Kim nhỉ, tôi là Lục Trần.” Lục Trần tắt điện thoại,

nhìn người trung niên.

Người trung niên cất điện thoại đi, vội vàng đưa tay về phía Lục Trần: “Tôi

chính là Kim Chí Quân, Lục tiên sinh mời đi theo tôi.”

Biết được Lục Trần là bạn của Tạ Vĩ Hào, Kim Chí Quân liền đối xử với

Lục Trần rất nhiệt tình.

Địa vị của ông ta, ở trước mặt Tạ Vĩ Hào hoàn toàn chỉ là nhân vật nhỏ,

đẳng cấp thua kém Tạ Vĩ Hào quá nhiều.

Lục Trần và Kim Chí Quân bắt tay, liền cùng ông ta đi vào trong Đại sứ

quán.

Hai người bảo vệ thấy thái độ của Kim Chí Quân với Lục Trần, sắc mặt

đều có chút ngại ngùng.

Vừa nãy bọn họ còn xem thường Lục Trần, cũng không hỏi rõ thì đã chặn

Lục Trần lại, nếu như Lục Trần nói với Kim Chí Quân, bọn họ chỉ còn cách

cuốn gói ra đi.

Nhưng bọn họ hiển nhiên là nghĩ nhiều rồi.

Trừ khi Lục Trần ăn no rửng mỡ, nếu không thì sao có thể đi so đo với

người hiểu biết bình thường như bọn họ được.

“Lục tiên sinh, cậu chuẩn bị đến Myanmar đầu tư sao?” Đến phòng làm

việc, Kim Chí Quân vừa rót trà cho Lục Trần, vừa hỏi.

Lục Trần nhận lấy ly trà, khẽ gật đầu nói: “Ừm, tôi nói thật với ông, tôi đã

tiêu diệt Hắc Long Hội ở Kokang rồi, bây giờ Hắc Long hội nằm trong tay tôi

nắm giữ, tôi muốn hẹn tổng thống của bọn họ bàn bạc.”

“Hả?” Kim Chí Quân giật mình, có chút không dám tin và hỏi, “Tối qua tiêu

diệt Hắc Long Hội chính là Lục tiên sinh sao?”

Lục Trần gật đầu.

Thấy Lục Trần xác nhận thêm một lần nữa, Kim Chí Quân vô cùng chấn

động.

Ông ta đến Myanmar bốn năm rồi, đối với tình hình ở Myanmar dĩ nhiên

rất rõ, mặc dù quân phiệt Ngang Gia đã thống nhất Myanmar, nhưng đồng

thời vẫn còn rất nhiều cát cứ quân sự khác, những quân phiệt đơn lẻ này thực

lực không bằng quân phiệt Ngang Gia, nhưng nếu liên hợp lại với nhau,

Ngang Gia cũng không phải là đối thủ của bọn chúng.

Thế nên Ngang Gia lựa chọn hợp tác với các quân phiệt lớn, hợp tác cùng

có lợi.

Trong đó Hắc Long Hội ở Kokang này dù quân lực không mạnh, nhưng vũ

khí so với các quân phiệt khác cũng không thua kém chút nào, thế nên Ngang

Gia cũng không xem thường bọn họ.

Nhưng Hắc Long Hội lại bị người ta tiêu diệt chỉ trong một đêm, đến bây

giờ vẫn chưa có ai biết được là ai đã ra tay.

Không ngờ rằng lại chính là người thanh niên trước mắt.

Ở trong nước cậu ta rốt cuộc là có thân phận gì?

“Lục, Lục tiên sinh, Myanmar có khả năng sẽ không đàm phán với cậu

đâu.” Sau khi Kim Chí Quân hết kinh ngạc liền nói.

“Tại sao?” Lục Trần không hiểu, nhìn Kim Chí Quân.

“Bởi vì cậu không phải là người Myanmar đó, bọn họ khó mà chấp nhận

một người ngoại quốc như cậu cũng cùng chơi cát cứ quân phiệt ở Myanmar

bọn chúng, trừ khi, cậu để một con rối Myanmar tiếp cận con cờ lớn của Hắc

Long Hội.” Kim Chí Quân giải thích.

Ông ta ở Myanmar đã bốn năm rồi, nên cũng khá hiểu một số sự tình của

chính phủ Myanmar.

Lục Trần im lặng một lúc, nói: “Thế thì phiền Tổng lãnh sự Kim giúp tôi liên

hệ với bọn họ một phen, truyền đạt ý của tôi cho bọn họ, để xem bọn họ lựa

chọn như thế nào nhé.”

“Được, thế thì tôi sẽ hỏi cho cậu trước .” Kim Chí Quân nói xong liền rút

điện thoại ra gọi đi, đợi khoảng năm sáu phút, bên kia mới kết nối đến văn

phòng tổng thống.

“Ngài tổng thống, tôi là Kim Chí Quân - Tổng lãnh sự của Hoa Hạ ở nước

ngài, là như thế này, tôi có một người bạn tự xưng là người đã giết Hắc Long,

khống chế Hắc Long Hội, cậu ta muốn nói chuyện với ngài.” Sau khi điện thoại

kết nối, Kim Chí Quân liền vào thẳng vấn đề.

“Tổng lãnh sự Kim, các ông như thế là không được, không sợ ảnh hưởng

đến quan hệ bạn bè tốt của hai nước sao?” Đối phương trực tiếp nói.

Kim Chí Quân khẽ nhướng mày, giọng không thay đổi và nói: “Ngài Tổng

thống, trước tiên người bạn này của tôi, ân oán giữa cậu ấy và Hắc Long Hội,

chỉ đại diện cho cá nhân cậu ấy, không có liên quan gì đến nước tôi, tiếp đó,

tôi thấy lần sau khi ngài Tổng thống nói những lời như thế này, thì vẫn mong

chú ý một chút ngữ khí của mình. Được rồi, người bạn này của tôi có nói rồi,

cho dù các ngài có đàm phán hay không, tất cả những đãi ngộ trước kia Hắc

Long Hội nhận được, bây giờ cậu ấy cũng muốn nhận được, nếu các ngài

đồng ý, thì cậu ấy sẽ đầu tư ít nhất một tỷ Nhân Dân Tệ xây dựng Kokang và

Naypyidaw, nếu các ngài không đồng ý, thế thì bỏ đi.”

Thân là đại sứ quán của đất nước lớn, Kim Chí Quân đương nhiên có sức

mạnh nói những câu này.

Hoa Hạ của ngày hôm nay, đừng nói là một cái Myanmar nhỏ bé, cho dù ở

Liên Hợp Quốc, cũng dám ở trước mặt cắt đứt quan hệ với đế quốc Mỹ.

Đối phương lặng im khoảng một phút, mới nói: “Chuyện này cho phép

chúng tôi suy nghĩ thêm một chút.”

Đối phương nói xong liền tắt điện thoại.

“Lục tiên sinh, tôi cảm thấy có chút hài hước.” Sau khi đối phương tắt điện

thoại, Kim Chí Quân nói với Lục Trần.

“Ừ, cảm ơn nhiều. Đúng rồi, hôm nay Tổng lãnh sự có bận không?” Lục

Trần gật đầu hỏi.

Kim Chí Quân hơi ngớ ra, cười: “Người của nước chúng ta đến đây cũng

tương đối thuận lợi, chúng tôi cũng rất thoải mái, một tháng hiếm có mấy lần

xảy ra sự việc bất hòa.”

Lục Trần cười và nói: “Thế thì tốt, tôi mời mọi người đi ăn một bữa cơm,

ông sắp xếp nhé.”

Nếu sau này anh muốn phát triển ở Myanmar, rất nhiều phương diện đều

cần gọi Kim Chí Quân giúp đỡ, vì thế Lục Trần muốn kéo gần chút quan hệ

với Kim Chí Quân trước.

Kim Chí Quân cười và nói: “Để Lục tiên sinh tốn kém, thế thì thật ngại quá

đấy.”

Lục Trần cười và nói: “Tha hương nơi xứ người, hiếm khi gặp được mấy

đồng bào, chuyện này là nên làm, hơn nữa nhóm người Tổng lạnh sự đến đất

nước xa xôi khác làm việc, cũng rất vất vả.”

Kim Chí Quân gật đầu, nói: “Thế thì để Lục tiên sinh tốn kém rồi.”

Ông ta nói xong liền đi sắp xếp người, nhưng cũng chỉ có sắp xếp mấy

nhân viên quan trọng, nhóm lãnh sự, phó lãnh sự, thư ký, vừa đủ ngồi một

bàn.

Đúng vào lúc Lục Trần mời nhóm người Kim Chí Quân đi ăn cơm, ở phủ

Tổng thống Naypyidaw, lúc này Tổng thống triệu tập một nhóm cán bộ cấp

cao của Myanmar mở cuộc họp khẩn cấp.

Việc Lục Trần giết Hắc Long, khống chế Hắc Long Hội, khiến cấp cao của

Myanmar không ngừng kinh ngạc.

Mấu chốt nhất là, người khống chế Hắc Long Hội là người Hoa Hạ.

Mà vừa rồi Lục Trần muốn tìm bọn họ đàm phán, bọn họ không thể không

coi trọng, mở cuộc họp khẩn cấp để bàn bạc đối sách.

-------------------------
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom