• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.ME SANG VIETWRITER.VIP TỪ NGÀY 1/4

New MỸ NỮ HOAN LẠC HAI NĂM CÒN TRINH (1 Viewer)

  • Chương 45-46

Chương 45: Phát huy mị lực, hạ gục anh ta!


“Ai thế? Người như thế nào?”


Cố Thiên Tầm vừa đẩy cửa vừa cười trừ.


“Đừng có giả ngốc với mình nữa, mình đều thấy hết rồi, người đấy không phải Cảnh Nam Kiêu! Cậu nói mau, có phải đêm qua cậu ỏ cùng người đó không hả? Cậu đúng là không có tính người mà, gọi cho cậu bao nhiêu cuộc điện thoại đều không nghe, cậu mà không nói thật ra với mình, mình sẽ không nhìn mặt cậu nữa!”


“Được rồi, khổ lắm, tớ nói!” Tối qua đột nhiên bỏ về không nói năng gì Cố Thiên Tầm cũng cảm thấy có lỗi, lại sợ Dương Mộc Tây giận nên phút chốc đầu hàng luôn rồi, “Cậu còn nhớ lần trước mình kể với cậu chuyện ở khách sạn Hoàn Vũ không?”


“Chính là chuyện cậu bị bà mẹ chồng với cô em chồng quái đản đó mưu hại phải không? Đợi đã…” Dương Mộc Tây đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, hai mắt trợn tròn hỏi: “Không lẽ… người đàn ông vừa nãy chính là cái người đêm hôm đó chứ?”


“Ừ, chính là anh ta.”


“Cậu điên rồi à? Sao cậu lại với anh ta cơ chứ? Đúng là anh ta đẹp trai, mọi thứ cũng có phần hơn Cảnh Nam Kiêu nhà cậu, nhưng mà đẹp trai đâu thể đem ra ăn thay cơm được đâu?” Nói đến đây, Dương Mộc Tây hạ giọng, thì thầm vào tai cô, “Không phải kích cỡ của anh ta rất nhỏ sao?”


Cố Thiên Tầm lườm cô một cái, “Mình và anh ta không giống như cậu nghĩ đâu.”


“Nhưng cũng không thể che đậy được sự thực rằng anh ta không ổn!”


Cố Thiên Tầm cảm thấy rất buồn cười. Mộ Dạ Bạch là người đàn ông kiêu ngạo như vậy, nếu như biết được rằng bản thân bị người khác nhận xét “không ổn” thì không hiểu vẻ mặt anh ta sẽ như thế nào.


“Cậu đang cười một mình cái gì thế hả?” Dương Mộc Tây huých tay cô một cái.


Lúc này Cố Thiên Tầm mới định thần lại, nói nhỏ:“Thật ra đem đó mình và anh ta chưa hề xảy ra chuyện gì.”


“A… chưa xảy ra? Vậy kích cỡ của anh ta…”


“Bọn mình có thể không nhắc đến chuyện này được không? Cậu hiếu kỳ như thế, mình đưa cho cậu cái thước dây, cậu tự đi đo nhé!” Cố Thiên Tầm đỏ mặt, nói giọng giận dỗi.


“Được, được, được, không nói chuyện đó nữa. Nói chuyện đêm qua. Vậy đêm qua cậu đã ở cùng anh ta rồi phải không?”


“Đúng vậy, nhưng mình và anh ta hoàn toàn trong sáng.” Cố Thiên Tầm tự nhiên giấu nhẹm chuyện hôn nhau đêm qua và sáng nay, cô bước nhanh vào trong, “Mau lên, còn mấy phút nữa là đến giờ rồi.”


Dương Mộc Tây lộc cộc trên đôi guốc cao gót, chạy chạy theo cô, “Vậy anh ta là người xuất thân như thế nào, cậu có biết không hả?”


“Ừ, biết, Mộ Dạ Bạch.”


“Mộ Dạ Bạch? Cái tên này nghe quen lắm.” Thang máy đến, Dương Mộc Tây ôm đống giấy tờ đi theo sau Cố Thiên Tầm, vừa vào thang máy, đột nhiên nghĩ ra chuyện gì đó, cô nói ầm lên: “Cái gì? Cậu vừa nói anh ta tên là gì? Có phải mình nghe nhầm rồi không?”


“Mộ… Dạ…Bạch… ” Sợ cô không nghe rõ, Cố Thiên Tầm nói chậm từng chữ một.


Dương Mộc Tây trợn trừng mắt lên: “Tổng giám đốc điều hành của khách sạn Hoàn Vũ Mộ Dạ Bạch? Người thừa kế duy nhất của tập đoàn Á Minh?”


Trong thang máy, ánh nhìn tò mò của mọi người đều đổ dồn về phía Dương Mộc Tây, cô cũng không hề phát giác, cả người đang lắp bắp cái tên gây kinh ngạc này.


“Cậu nói nhỏ thôi.” Cố Thiên Tầm xấu hổ kéo nhẹ áo cô.


“Trời ơi! Thiên Tầm, hóa ra cậu nhặt được bảo bối rồi! Cậu yên tâm, chỉ tính riêng về quan hệ giữa cậu và Mộ Dạ Bạch, sếp của chúng ta đã không dám từ chối cậu rồi!” Cố Thiên Tầm vẫn chưa kịp hiểu rõ giữa cô và Mộ Dạ Bạch là quan hệ gì thì Dương Mộc Tây đã ưỡn ẹo xà nẹo bám vào người cô: “ Thiên Tầm, Thiên Tầm xinh đẹp đáng yêu của tớ, cậu hãy mau phát huy hết mị lực của mình, hạ gục anh ta, giúp công ty chúng ta giành được dự án của Hoàn Vũ đi! Cầu xin cậu đấy…”




Chương 46: Thiên Tầm hãy hiến thân đi


“ Thiên Tầm, Thiên Tầm xinh đẹp đáng yêu của tớ, cậu hãy mau phát huy hết mị lực của mình, giúp công ty chúng ta giành được dự án của Hoàn Vũ đi! Cầu xin cậu đấy…”


Thiên Tầm thua luôn rồi, cô đưa tay đẩy mặt Dương Mộc Tây ra, “Tránh ra, tránh ra, mình không có cái mị lực đấy.”


Mộ Dạ Bạch đâu phải mù, điều kiện tốt như vậy, muốn cô gái như thế nào mà chẳng có, sao có thể để ý đến người phụ nữ đã có chồng như mình được! Nhưng… sáng nay sao đột nhiên anh ta lại hôn mình?


Tuy nói là để đòi lại công bằng, nhưng cái việc “hôn” này có thể nào đòi công bằng được chứ?


Dương Mộc Tây không biết lúc này trong lòng cô đang hỗn độn ngổn ngang những suy nghĩ, chỉ biết bám lấy cô: “Không, cậu có. Cậu là cô gái có mị lực nhất trên cái quả đất này! Thiên Tầm, cậu xem xem, cái thân hình này, gương mặt này của cậu, cậu không có mị lực thì còn ai có mị lực nữa chứ! Cậu chỉ cần ngoắc nhẹ tay một cái, Mộ tổng lại chẳng ngoan ngoãn chạy theo ý chứ!”


Cố Thiên Tầm bị cô trêu đến mức dở khóc dở cười, “Mộc Tây, cậu có thôi đi không? Cậu đang định bảo tớ hy sinh thân mình đấy hả?”


“Bảo bối, cậu đoán đúng rồi đó. Kể ra thì cậu hy sinh thân mình cho Mộ tổng cũng không thiệt thòi mà. ”


“Cậu giở mặt nhanh thật đấy! Vừa nãy ai còn bảo mình là anh ta… không ổn, bảo mình đừng có dính vào anh ta hả?”


“Đấy là mình có mắt không thấy núi Thái Sơn.”


“Dương Mộc Tây, cậu thật là gió chiều nào theo chiều ấy, kinh quá đi.” Cố Thiên Tầm hếch mũi khinh bỉ.


“Vì Mộ tổng mình sẵn sàng “để gió cuốn đi”….”


…………Cố Thiên Tầm vừa nói muốn quay lại Lan Điền, quả nhiên trưởng phòng dự án Ngô Ca lập tức tán thành cả hai tay, hơn thế, còn đồng ý cho cô đi làm ngay. Một việc lớn như vậy cuối cùng cũng giải quyết xong, Cố Thiên Tầm rời khỏi Lan Điền về nhà họ Cảnh.


Vừa nghĩ đến việc phải quay lại căn nhà đó, tâm trạng dọc đường của cô không vui nổi.


Những việc xảy ra ở F10 tối qua từng cảnh một tái hiện lại, lướt qua đầu cô, khiến cô cảm thấy tức ngực. Nếu không phải đột nhiên gặp được Mộ Dạ Bạch ỏ đó và được anh ta đưa đi, cô thật không hiểu nổi mình sẽ còn mất mặt đến mức nào trước mặt người phụ nữ đó.


Taxi dừng trước cửa nhà họ Cảnh. Cô nắm chặt lấy túi xách, hít vào một hơi sâu, bước xuống xe.


Vừa vào đến cửa đã nhìn thấy Cảnh Nam Kiêu đang ngồi trên sopha, mặc dù anh ta ngồi quay lưng lại nhưng cô vẫn phát giác được trên người anh ta phát ra một luồng sát khí.


Bố mẹ chồng và em dâu cô đều không có nhà, chỉ có dì Trương đang cúi đầu lau dọn. Có lẽ dì Trương cũng cảm thấy được không khí trong phòng khách hôm nay có phần dị thường nên chỉ lặng lẽ nhìn Cố Thiên Tầm chứ không lên tiếng chào.


Cố Thiên Tầm quay lưng đi, định bước lên gác.


“Đứng lại!” Chân cô vừa đặt lên bậc thang đầu tiên thì sau lưng vọng đến một tiếng lạnh lùng.


Cô cười nhạt, tiếp tục bước đi như thể không nghe thấy gì.


Thái độ đó trong phút chốc như chọc vào máu nóng của Cảnh Nam Kiêu. Từ trước đến giờ đã bao giờ Cố Thiên Tầm dám coi anh ta như không khí, không thèm đếm xỉa như vậy? Cảnh Nam Kiêu đứng phắt dậy khỏi sopha, bước đến bên kéo cô ghì vào lan can có tay đỡ bằng bạch ngọc.


Không đợi cô kịp thở ra, bàn tay to lớn của anh ta bóp chặt lấy cổ cô, dùng lực mạnh như muốn bẻ gãy cổ cô. Mặt Cố Thiên Tầm trắng bệch, không thở nổi.
 

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

[Zhihu] Hợp Hoan
  • Hạc Cửu (鶴九)
Chương 7 END
Mỹ Nhân Quạt Hợp Hoan full
  • Bán Song Tà Nguyệt
QUÂN LỆNH HOAN LẠC CÙNG SẾP
  • Quả Đào Lạc Đường
Chương 21-22
Lưỡng thế hoan
  • Tịch Nguyệt Giảo Giảo
Chương 137

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom