• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.ME SANG VIETWRITER.VIP TỪ NGÀY 1/4

Full Chàng rể chiến thần (11 Viewers)

  • Chương 350: Cho tớ mười năm

Nhìn thấy Tần Yên nghiến răng nghiến lợi, Dương Chấn bật cười.



Anh rất thích cảm giác này, cảm giác như Tần Yên vốn là em gái của anh vậy.



Cuộc gặp mặt giao lưu 8 giờ tối mới bắt đầu nên ban ngày anh rất rảnh.



“Yên, sao em lại đến thành phố?”



Thấy tâm trạng của Tần Yên đã tốt lên, Dương Chấn hỏi.



“Em tới đây để tham gia cuộc gặp mặt giao lưu!” Tần Yên nói. . truyện kiếm hiệp hay



“Em cũng được mời à?”



Dương Chấn sửng sốt, anh chỉ biết người được mời đến tham gia cuộc gặp mặt giao lưu là những người lãnh đạo quyền lực ở tỉnh Giang Bình.



Tần Yên đương nhiên biết tại sao Dương Chấn lại kinh ngạc, cô trợn mắt nói: “Cuộc gặp mặt giao lưu mà em và anh tham gia không giống nhau. Anh tham gia cuộc gặp mặt giao lưu giữa các nhà lãnh đạo quyền lực hàng đầu, còn em tham gia cuộc họp giao lưu của các công ty hàng đầu, tổ chức ở khách sạn Lục Châu.”



Dương Chấn kinh ngạc, lúc này anh mới chợt nhớ ra chuyện Tô San đã nói với anh trước đây, các gia tộc hàng đầu ở tỉnh Giang Bình và một số công ty hàng đầu, cũng sẽ tổ chức một cuộc gặp mặt giao lưu.



Với tư cách là tổng giám đốc chi nhánh Giang Châu của tập đoàn Nhạn Chấn, Tần Yên được mời đến đây cũng là chuyện bình thường.



“Tần Yên?”



Đúng lúc này, giọng nói của một phụ nữ trẻ truyền đến phía sau họ.



Hai người vô thức quay đầu lại nhìn thì thấy một nam một nữ đang bước tới.



Người gọi Tần Yên vừa rồi là người phụ nữ tóc dài đeo kính râm.



Cô ta mặc quần short màu xanh nhạt, áo phông trắng và cầm một cây dù che nắng.



Lúc này, cô ta đang khoác tay một người đàn ông trẻ tuổi mặc đồ của Armani.



Người thanh niên mặc đồ của Armani nhìn thấy Tần Yên thì hai mắt sáng lên.



“Cô là?”



Tần Yên có chút kinh ngạc khi đụng phải người quen biết mình ở đây.



Chỉ là đối phương đeo kính râm quá khổ, che gần hết khuôn mặt, chỉ dựa vào giọng thôi thì cô không thể nhận ra là ai.



“Yên Yên, là tớ này! Từ Giai!”



Người phụ nữ tháo kính râm ra, mỉm cười nói.



“Hóa ra là cậu, Từ Giai!”



Tần Yên ngạc nhiên, sau đó giới thiệu cô ta với Dương Chấn: “Dương Chấn, cô ấy là bạn tốt của em ở cấp 2, tên là Từ Giai!”



Dương Chấn khẽ gật đầu với Từ Giai, nói: “Chào cô!”
















Từ Giai để ý thấy Tần Yên đang khoác tay Dương Chấn.



Cô ta nhìn Dương Chấn, xác định rằng Dương Chấn chỉ là một tên nghèo mạt. Ánh mắt không ở trên người Dương Chấn quá lâu liền dời đi chỗ khác.



“Yên Yên, chúng ta không gặp nhau đã bảy tám năm rồi phải không?” Từ Giai cười nói.



Tần Yên gật đầu, vui vẻ nói: “Ba năm cấp 3, bốn năm đại học, hai năm sau tốt nghiệp. Nói chính xác là đã chín năm không gặp rồi.”



Sau khi tốt nghiệp cấp 2 thì bọn họ chưa từng gặp lại nhau, quả thực là đã rất lâu rồi.



Từ Giai thở dài xúc động: “Tớ thật sự không ngờ đã chín năm trôi qua rồi, giờ nghĩ lại quá khứ của chúng ta, thật sự rất đáng nhớ!”



“Đúng, đúng vậy, tớ còn nhớ lúc chúng ta chuẩn bị tốt nghiệp cấp 2 thì đã chụp rất nhiều ảnh, tớ đã cất tất cả những tấm ảnh đó vào một chiếc hộp nhỏ!” Tần Yên hào hứng nói.



Bạn học cũ gặp lại, lại còn là phụ nữ, nói mãi không hết chuyện.



“Giai Giai, đây là ai?”



Người thanh niên Từ Gia đang khoác tay đột nhiên mở miệng hỏi.



Từ Giai lúc này mới hoàn hồn, nhanh chóng nói: “Chồng à, cô ấy là Tần Yên, là chị em tốt của em ở cấp 2 đó, lúc đó cô ấy là hoa khôi của trường chúng em!”



“Chào người đẹp, tôi tên Đường Khôn, chồng sắp cưới của Từ Giai!”



Đường Khôn nở nụ cười tỏa nắng, đưa tay ra muốn bắt tay với Tần Yên.



Lúc này Tần Yên mới chú ý tới người thanh niên mặc đồ Armani này, tuy rằng đối phương là chồng sắp cưới của chị em tốt của cô, nhưng Tần Nhã lại không có ấn tượng tốt.



Vì ánh mắt của Đường Khôn khiến cô rất không thoải mái.



Nếu không phải Từ Giai đang ở đây thì với cái tính đanh đá của cô thì cô đã mắng người rồi.



“Xin chào!”



Tần Yên không bắt tay với đối phương mà chỉ nhàn nhạt đáp.



Tay Đường Khôn cứng đờ, một chút tức giận xẹt qua trên mặt anh ta, anh ta thu tay lại, mỉm cười nói với Từ Giai: “Giai Giai, nếu đã là chị em tốt của em, lại lâu rồi không gặp nhau, hay là chúng ta cùng đi dạo đi?”



“Được nha!”



Từ Giai nhanh chóng gật đầu, lại nhìn về phía Tần Yên, vui vẻ nói: “Yên Yên, không dễ gì mới gặp nhau, chúng ta đi dạo tán gẫu đi.”



Tần Yên không thể từ chối sự nhiệt tình của Từ Giai, cô nhìn Dương Chấn, thấy anh gật đầu thì Tần Yên mới đồng ý.



Hành động nhỏ này không thoát khỏi tầm mắt của Từ Giai, trong lòng có chút kinh ngạc, đồng thời cũng có chút giễu cợt.



Cô ta thấy Dương Chấn chỉ là một tên nghèo hèn.



Hồi còn học cấp hai, Tần Yên là hoa khôi của trường, gần như là nữ thần trong lòng của tất cả học sinh nam trong trường.
















Mà cô ta, tuy rằng có chút nhan sắc nhưng vì thường xuyên chơi cùng với Tần Yên nên chỉ làm nền cho cô thôi.



Bây giờ, Tần Yên lại tìm một người đàn ông không có phẩm vị làm bạn trai, tự nhiên cô ta rất vui mừng, có loại cảm giác áp đảo Tần Yên.



Cho dù cô có là hoa khôi của trường thì đã làm sao?



Bây giờ không phải cũng tìm một một tên nghèo mạt để làm bạn trai sao?



So với bạn trai của cô ta thì bạn trai của cô không xứng xách giày cho bọn họ!



Tần Yên không biết chị em tốt của mình lại có suy nghĩ như vậy.



“Yên Yên, sao cậu lại ở đây?”



Tần Yên còn chưa kịp trả lời thì Từ Giai tựa hồ như đã biết trước, cười nói: “Chắc cậu biết hôm nay thành phố tổ chức cuộc gặp mặt giao lưu ba năm một lần, sẽ có rất nhiều thứ tốt mà giá thấp có phải không?”



“Tớ…”



Tần Yên đang định nói thì lại bị Từ Giai cắt ngang: “Yên Yên, không phải tớ đã nói với cậu rồi sao, dù sao trước kia cậu cũng là hoa khôi trong lòng bọn mình? Lấy nhan sắc của cậu thì muốn tìm bạn trai như thế nào mà không được?”



Nói xong, Từ Giai nhìn Dương Chấn với vẻ khinh thường.



“Anh ta là……”



Tần Yên đang định nói rõ quan hệ giữa mình với Dương Chấn thì lại bị Từ Giai cắt ngang: “Yên Yên, cậu biết tập đoàn Đại Hà không?”



Tần Yên có chút tức giận, nhưng nghĩ đến chút cảm tình trước đây, cô đành nhịn, gật đầu.



Sao cô lại không biết tập đoàn Đại Hà được?



Đây là sản nghiệp của Dương Chấn ở Châu Thành, sau khi nhà họ Dương ở Châu Thành tính kế Dương Chấn, Dương Chấn rất tức giận nên đã tiêu diệt nhà họ Dương.



Tập đoàn Đại Hà cũng về tay Dương Chấn.



Sau đó, Lạc Khải đích thân đến Châu Thành để hợp nhất sản nghiệp của nhà họ Dương, bây giờ thực lực của tập đoàn Đại Hà đã mạnh hơn trước rất nhiều.



“Chồng tớ, Đường Khôn, bây giờ là phó giám đốc của tập đoàn Đại Hà, cậu thấy giỏi không?”



Từ Giai vẻ mặt đắc ý nói: “Anh ấy đến thành phố lần này là để đại diện tập đoàn Đại Hà tham gia cuộc gặp mặt giao lưu.”



Nghe thấy lời nói của Từ Giai, vẻ mặt Dương Chấn có chút kỳ quái, anh nhìn Đường Khôn, tên này là phó giám đốc tập đoàn Đại Hà?



Từ khi Lạc Khải bị anh phái đến Yên Đô thì chức vị tổng giám đốc tập đoàn Đại Hà đã giao lại cho người Lạc Khải bồi dưỡng, cho tới bây giờ Dương Chấn cũng không biết đối phương là ai.



Tần Yên cười ngượng ngùng: “Cũng giỏi đấy!”



“Mặc dù tôi không đủ tư cách tham gia cuộc gặp mặt giao lưu của khách sạn Trung Châu, nhưng tớ vẫn còn trẻ, chỉ cần cho tớ thêm mười năm nữa, tớ nhất định sẽ được mời!”



Đường Khôn đứng thẳng người, vẻ mặt kiêu ngạo.



Trong mắt Từ Giai tràn đầy sùng bái.
 

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Chàng Rể Chiến Thần - Dương Chấn
Chàng Rể Đỉnh Cấp
  • KK Cố Hương
Chàng rể bất đắc dĩ của nữ thần
Chàng Rể Đệ Nhất

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom