• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.ME SANG VIETWRITER.VIP TỪ NGÀY 1/4

Full ĐIỀU BÍ MẬT (3 Viewers)

  • Chương Q.2 - 97: Những Mầm Sống

Linh hướng nhìn di ảnh người chồng cũ, lặng lẽ vái ba vái rồi cắm hươnglên bàn thờ. Xong đâu đấy cô mới quay về bàn uống nước, nơi cả bàPhượng, Đại và Alex đang ngồi. Cả ba đều ngẩng đầu nhìn theo cô cho tớitận khi cô quay trở lại bàn uống nước. Alex ngồi trong lòng bà nội, nódường như đã không còn chút bài xích nào với bà nữa.

Vụ bắt cócAlex đã được giải quyết trong êm đẹp. Sau sự ra đi của Cường, Linh cũngkhông muốn Gia Hân phải thiếu cả sự chăm sóc của mẹ nữa. Hà Phương đánggiận nhưng vẫn đáng được tha thứ, cả người đàn ông bắt cóc Alex nữa,không hiểu sao thằng nhóc lại rất có cảm tình với người đàn ông đó, mộtmực bênh ông ta chằm chặp. Thế là cuối cùng vụ án không được đưa ra khởi tố, hung thủ gây án đến khi được thả ra rồi vẫn còn bàng hoàng khôngtin nổi là mình được tha. Từ sau hôm đó, Linh không gặp lại Hà Phương.

- Vậy là hai đứa sẽ kết hôn?

Bà Phượng rót nước đưa cho cả hai, sau đó cất giọng hỏi. Từ sau cái chếtcủa con trai, bà già nua hẳn đi, dáng vẻ đạo mạo quý phái hoàn toànkhông còn nữa, thay vào đó là ánh mắt buồn rầu và có phần hơi u uất. Bàcũng không còn hăng hái tham gia vào chuyện thương trường như trước đâynữa mà hoàn toàn khép kín cuộc sống lại, ngày nào cũng chỉ quanh quẩntrong ngôi nhà hoang lạnh mà con trai bà đã từng sống.

Sau sự ra đi của Cường, những khúc mắc trong lòng Linh và bà Phượng cũng được đảthông hoàn toàn. Linh vẫn chưa thể thật sự nhìn nhận bà Phượng như mẹchồng cũ của mình, nhưng cô đã có thể mỉm cười mà đối diện với bà. Cứhai tuần một lần cô đều đưa Alex tới chơi với bà, cho bà bớt cô quạnh.Bà Phượng cũng đã cho phép Hà Phương gặp Gia Hân, thậm chí còn đề nghịcô tới ở với hai bà cháu, thậm chí còn tìm cho cô một công việc yên ổnngay tại công ty của gia đình. Hôm nay, khi Đại đưa hai mẹ con Linh tớichơi thì Hà Phương đã đưa con đi mua sắm từ sớm.

- Chúng cháu đã định ngày cưới rồi. Cháu mong cô có thể tới dự, chia vui cùng chúng cháu – Đại cười.

- Nhìn con có bụng, đang mang bầu phải không? – Bà Phượng gật đầu, lại nhìn sang Linh hỏi.

Linh gật đầu đáp:

- Vâng.

- Thời kỳ đầu mang thai cần phải chú ý nhiều. Con đã từng mang thai mộtlần chắc cũng đã có kinh nghiệm rồi. Quần áo sơ sinh của Gia Hân còn rất nhiều, để hôm nào mẹ sắp ra rồi gửi cho con. Trẻ con mới sinh da cònnon, nên mặc quần áo cũ, vải nó mềm hơn quần áo mới.

Lối xưng hô của bà Phượng làm Linh lúng túng. Trong suốt thời gian khi cô và Cườngmới kết hôn, bà Phượng cũng chưa từng một lần chủ động xưng “mẹ” gọi“con” với cô như thế này. Không để ý tới dáng vẻ của cô, bà Phượng lạicúi nhìn đứa cháu trai, đưa tay vuốt cái má phúng phính của nó, cưngnựng:

- Gia Bảo, mẹ con sắp có em bé rồi, hay là con ở đây luôn với bà nhé!

Linh đưa mắt nhìn Đại, chỉ thấy anh mỉm cười không nói gì. Alex ngước nhìn bà nó, sau đó lắc đầu:

- Con muốn ở với em bé. Khó khăn lắm con mới được làm anh mà…

Linh thở phào, thằng nhóc này càng lớn càng thông minh và đối đáp đâu rađấy. Chưa đầy một tháng nữa là Alex sẽ vào lớp một. Thời gian trôi quathật nhanh!

Trong khi Đại đưa hai mẹ con Linh tới chơi với bàPhượng, lúc này, bên gốc cây tường vi nở hoa rực rỡ trong khu vườn củangôi biệt thự cũ với những mảng tường rêu, có hai người đang đứng. Mộtgià, một trẻ, cả hai đều giống nhau bởi bộ quân phục trên người, dángngồi thẳng tắp và ánh mắt nghiêm trang.

- Con thật sự muốn đi?

Ông Phương lẳng lặng nhìn con trai út của mình, cố gắng tìm ra một nét yếuđuối nào đó trên sắc thái gương mặt của con, nhưng cuối cùng ông vẫn chỉ thấy vẻ kiên cường tới cố chấp giống hệt mình năm xưa. Ngày trước, ôngluôn muốn có một đứa con nối nghiệp mình, nhưng không ngờ lại là đứa útvốn được nuông chiều từ nhỏ, ngang ngạnh và ương bướng nhất trong nhà.Với tấm bằng kiến trúc sư trong tay, Minh hoàn toàn có thể tìm được mộtcông việc ổn định với mức lương khá khẩm trong thành phố, nhưng cuốicùng anh lại lựa chọn làm lại từ đầu với nghiệp quân nhân. Và ở đây anhđã tìm được lý tưởng phấn đấu của cuộc đời mình.

- Vâng, con đãđăng ký với Bộ tư lệnh rồi. Lần nghỉ phép này của con cũng là muốn thông báo cho cả nhà biết. Năm ngày sau con sẽ lên đường.

- Không đợi qua được ngày giỗ mẹ con sao? – Ông Phương quay vào tiếp tục cắt tỉa những cành lá sâu, miệng lại hỏi.

- Việc của đoàn thể, không thể vì mình con mà trì hoãn được – Minh lắc đầu không một chút do dự.

- Bố biết, cũng chỉ thuận tiện hỏi như vậy thôi.

Sau đó ông Phương lại thở dài một hơi:

- Con cũng ba mươi tuổi rồi, giá mà con lấy trước khi đi thì tốt. Đi làmnhiệm vụ ở ngoài đó cũng phải vài năm, biết bao giờ mới được về nhà?

- Chị Tâm, anh Đại và anh Lâm đều đã có gia đình yên ổn, bố còn có cáccháu nữa. Việc riêng của con, con xin hứa với bố khi nào trở lại đấtliền nhất định sẽ hoàn thành.

Minh cười, nếu có điều gì có thểlàm cho anh cảm thấy yên lòng nhất lúc này, đó là chứng kiến cô có đượchạnh phúc trọn vẹn. Bảy năm, kể từ lần đầu tiên gặp cô, hình bóng ấychưa một lần phai nhạt trong tâm trí anh. Đó là thứ tình yêu bền bỉ, dai dẳng đến khó lý giải, dù không được nhìn thấy cô, không được chạm vàocô, không được cô nhìn nhận tình cảm của mình, anh vẫn cảm thấy ấm ápmỗi lúc trong lòng hiện lên hình bóng của cô. Nếu anh vẫn còn ở Hà Nộinày, vẫn đi qua những góc phố anh đã từng chở cô đi qua, anh sẽ vẫn cònthấy cô trong những giấc mơ của mình. Trường Sa, đó sẽ là nơi trui rènlý tưởng của anh, sẽ là nơi giúp anh biến tình yêu của mình thành mộtthứ cao cả hơn, bền vững hơn, thiêng liêng hơn. Đó là nơi anh sẽ đẩyhình bóng cô vào trong mênh mông biển cả, biến nỗi nhớ cô thành nỗi nhớquê hương, bến bờ, gia đình, tri kỷ…

Ông Phương dừng tay, quaylại nhìn con trai, thấy được trong mắt con một ý chí kiên định không gìcó thể xoay chuyển nổi. Hình ảnh những người đồng đội cũ, kẻ ngã xuống,người bị thương nơi chiến trường khói lửa cứ thế vùn vụt qua tâm tríông, rồi chợt một giọt nước mắt chảy dài trên gò má già nua. Ông nhìncon trai, sau đó đặt một tay lên bờ vai vững vàng, chắc nịch của con,vừa gật đầu vừa run rẩy nói, giọng ông trầm vang giống như một ngày xaxưa khi ông đặt tay lên vai những người lính của mình:

- Bố tự hào về con.

Minh không hiểu sao ông khóc, đời lính của anh chẳng phải trải qua nhữngngày đấu tranh cam go, giành giật từng mạng sống ấy, nhưng những lời của ông làm cho anh cũng run nhè nhẹ. Anh ôm lấy ông, vỗ nhẹ lên lưng ông,khẽ nói:

- Con cũng rất tự hào về bố.

©STE.NT

***

Nắng mùa thu nhè nhẹ hắt trên con đường rợp bóng cây, len lỏi qua tầng tầngtán tán lá xanh, in xuống mặt đường những bông hoa nắng. Cây bằng lăngtrước cổng đã qua không biết bao nhiêu mùa thay lá, lúc này hoa đã tímngợp một góc đường.

Trong sân nhà, trên chiếc xích đu sơn màutrắng, có mấy đứa trẻ đang chơi đùa với nhau. Một thằng nhóc chừng chíntuổi, cao lêu nghêu, gầy nhom, mắt đeo kính cận đang ngồi vẽ trên xíchđu. Cạnh nó là một thằng nhóc khác, hơn sau tuổi, trắng trẻo, má phính,môi hồng, mái tóc tơ có màu hơi nâu thỉnh thoảng bay phất phơ theo từngcơn gió thổi qua. Thằng nhóc này đang chơi với khối rubik đủ các sắcmàu. Ở dưới sân, ngồi bệt trên gờ đá cao uốn quanh ngõ, một cô nhóc đang ngồi tết một chiếc vòng hoa bằng những bông hoa thủy tiên màu hồngphấn. Tết xong, cô bé đội lên đầu rồi quay sang hỏi hai đứa trẻ còn lại:

- Anh Tin, Alex, xem này.

- Anh lớn rồi, em phải gọi anh là anh Tùng chứ – Cu Tin ngày nào mới chập chững học đi, không ngờ bây giờ đã vào lớp năm.

- Chị hái hoa của ông nội, em sẽ mách ông – Alex ngẩng đầu nhìn sau đóbuông một câu, lại tiếp tục quay trở lại với trò chơi yêu thích của nó.

- Chơi với con trai thật chán – Như Ý dậm chân phụng phịu.

- Được rồi, nếu chị xếp được một mặt của khối rubik này thì em sẽ giúpchị tết một cái vòng hoa đẹp hơn – Alex vươn tay, chìa khối rubik ratrước mặt chị mình.

Như Ý nhăn mặt, rõ ràng đây không phải tròyêu thích của nó. Nhưng nghĩ tới mấy cái vòng làm bằng hoa tường vi vàhoa bằng lăng vô cùng đẹp mắt mà Alex từng làm cho nó xem, nó lại khôngcưỡng lại được lời cám dỗ từ lời hứa đó của thằng nhóc, lập tức cầm lấykhối rubik và bắt đầu xoay vặn điên cuồng. Alex ngồi nhìn chị gái nóxoay khối rubik với tốc độ chóng mặt, mặt nó nhìn theo cũng đảo như rang lạc.

Lúc này, trong nhà bếp, có ba người phụ nữ vừa nhặt rau,vừa trò chuyện vui vẻ. Một người đang cắm những bông hoa cúc vào hai lọhoa là chị Tâm, con gái cả của gia đình. Một người phụ nữ khác đang nhặt từng cọng rau non vào rổ, đó là Yến, vợ của Lâm. Còn Linh thì mang tạpdề đứng nấu ăn. Ba chị em vừa làm việc của mình vừa không quên támchuyện rôm rả.

Mâm cơm cúng được mang lên, ba người đàn ôngtrong phòng khách đã ăn mặc gọn gàng, lập tức đứng lên, đi tới bàn thờ.Hôm nay là ngày giỗ của bà Nguyệt, trừ Minh đã lên đường ra Trường Sa và chồng Tâm đi công tác không về kịp, còn lại tất cả con cháu trong giađình đều quây quần đông đủ cả. Lâm đặt mâm cơm cúng lên bàn thờ. Đạichâm ba nén hương, cắm lên bát hương, sau đó đứng trở về đứng bên cạnhvợ mình. Ông Phương đứng trên cùng, nhìn vào di ảnh của vợ, chắp tay thì thào nói:

- Hôm nay là ngày giỗ của bà, bố con, ông cháu chúngtôi có làm mâm cơm mời bà về ăn cùng gia đình. Được bà phù hộ, năm naynhà mình có nhiều tin vui. Thằng Đại cuối cùng cũng đã lấy vợ rồi, vợ nó còn đang mang thai, ra Tết sẽ sinh. Thằng Lâm cũng đã có con đầu lòng,tên cháu là Cát Tường. Các cháu Tùng, Như Ý, Gia Bảo đều đã đi học, rấtngoan ngoãn. Chỉ có thằng Minh là không về được ngày hôm nay. Con nó đãra Trường Sa được mười ngày. Bà hãy phù hộ cho con nó đi xa chân cứng đá mềm, sớm ngày hoàn thành nghĩa vụ với đất nước…

Một trận giónhè nhẹ lướt qua làm khói của những cây hương quyện lại với nhau, mangtheo hương thơm dìu dịu lan tỏa khắp căn phòng.

Ngoài hiên nhà, hai đứa trẻ của Đại đang cùng tranh cãi về đứa em sắp chào đời của chúng.

- Chị thích em gái, chị muốn đặt tên là Nguyệt Anh – Như Ý khởi xướng đầu tiên.

- Em thích em trai hơn, như thế em sẽ có người chơi ghép hình và rubikcùng rồi. Em sẽ đặt tên em bé là Nhật Anh – Alex lập tức hùa theo.

- Không, em gái cơ. Em ấy có thể chơi búp bê cùng với chị – Như Ý giãy nảy.

- Thôi thế này đi, chúng ta sẽ bảo bố mẹ sinh hai em bé, một em gái chochị, một em trai cho em, thế nào? – Alex thở dài như ông cụ non và lêntiếng quyết định.

- Hay đấy. Tốt nhất là chúng ta nên có hai embé, như vậy sẽ dễ dàng chia đồ chơi hơn – Như Ý hoàn toàn đồng tình vớicách giải quyết của em trai.

Những lời của hai đứa trẻ lọt tớitai của Đại. Chỉ thấy anh khẽ siết lấy tay Linh. Hai người đưa mắt nhìnnhau, cùng khẽ mỉm cười. Linh chợt có cảm giác hai đứa trẻ đang từngngày lớn dần lên trong bụng cô vừa khẽ động, như muốn nói rằng chúngthật sự thích hai cái tên mà anh chị chúng vừa quyết định cho mình.

Chiều buông dần, rơi rớt lại trên bậc thềm những vạt nắng xô nghiêng.
 

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom