[Zhihu] Có câu nói nào khiến bạn cảm thấy nuối tiếc không?

Advertisement

Viet Writer

Và Mai Có Nắng
1652622034989.png

1. Đổng Khanh đã từng viết thế này: “Mặc kệ là đến cuối cùng chúng ta sẽ xa lạ đến thế nào, nhưng em đối tốt với anh là thật. Nếu như sau này có một ngày phải xa nhau cũng đừng phụ lòng tương ngộ. Hy vọng rằng anh không hối hận khi đã từng quen biết em, cũng đã từng thật sự vui vẻ. Nếu như có thể quay lại trước kia một lần nữa, em sẽ chọn không quen biết anh. Không phải do em h.ố.i h.ậ.n mà là em không thể đối diện với cục diện ngày hôm nay.”

2. Mấy ngày trước, chân phải tôi đụng phải chân ghế, lúc đó chỉ cảm thấy đau một hồi là sẽ không sao nữa rồi. Đến hôm nay mới phát hiện, nơi đó đã xanh tím cả một mảng. Đời người có rất nhiều chuyện phải kéo dài tới rất lâu rất lâu về sau mới cảm thấy đau. Bạn có thể tưởng tượng ra không? Vào một đêm hè nào đó năm 40 tuổi, khi bạn lái xe về nhà, trong lúc đợi đèn đỏ trên một con đường nào đó, bạn mới đột nhiên hiểu ra ý tứ ẩn sâu trong câu nói mà người kia đã nói năm bạn mới 20. Nhưng mà lúc nhận ra, bạn đã đi qua nửa cuộc đời m.ấ.t rồi!

3. Nếu đã đủ dũng cảm rồi thì có dũng cảm hơn nữa cũng không thể thêm phần nào lịch sự được đâu.

4. Nếu như người ta đã không muốn mở cửa cho bạn, cứ gõ cửa mãi đất chính là thiếu lịch sự đó!

5. Rất nhiều năm sau, tôi đi trên đường lớn đông như mắc cửi, nghe tiếng xe chạy qua chạy lại, nhìn vầng thái dương đã dần lặn ở phía đằng xa, hoàng hôn kéo bóng tôi thật dài, trong lúc tình cờ tôi lại nhìn thấy ánh sáng luồn ra từ trong những khe hở, tôi mới hiểu được hoá ra năm ấy câu nói của người chính là như vậy.

6. Tại sao những người ấp ủ trong lòng sự chân thành lại luôn là người phải rơi nước mắt?

7. “Mình hình như đang đợi cậu, lại như đã quên m.ấ.t cậu rồi!”

8. Chỉ là đơn phương nhung nhớ sau có nổi trùng phùng đây?

9. Người đang ở bên cậu, có thể khiến cậu sống vui hơn so với tớ trước đây từng làm.

10. Bồ câu muốn bay. Trong lòng tớ rất buồn, liền gọi cậu là con bồ câu hư hỏng. Nhưng mà tớ hy vọng bồ câu bay càng ngày càng cao, chỉ cầu nguyện rằng sau khi đã qua muôn núi ngàn sông, bồ câu đừng quên m.ấ.t tớ.

11. Tớ không bằng lòng đem tình yêu đi l.ừ.a ai cả, nếu như cậu không muốn ở lại bên cạnh tớ, vậy tớ sẽ tắt đèn đợi tới khi trời sáng.

12. Tớ không muốn lại va vào ai đó nữa, trong lòng họ đều đã có bông hồng trắng nhớ mãi không quên, đều có những tâm tình chẳng thể nói ra thành lời. Đem những nỗi đau của tình yêu trước tới cùng tớ sống chung ngày qua ngày, lại cứ lặp lại những thứ thói quen được mài giũa bởi người cũ. Tớ cũng biết đây không được tính là một chuyện xấu, hai người đã từng có kinh nghiệm yêu đương ở cạnh nhau dù gì cũng dễ dàng hơn một chút. Thế nhưng tớ không thể nhịn nổi sự chán g.h.é.t, những thói quen mà cậu được mài giũa bởi người kia nhiều quá, khó lòng mà nhìn ra sự chân thành. Loại chán g.hét này cũng với những rung động khó trốn tránh liều mạng đối đầu với nhau, lần này tới lần khác cảm tình dần tan vỡ, lần này tới lần khác áp bức chia xa, đều khiến tớ mệt không chịu nổi. Tớ cứ đem mình so sánh với bông hoa hồng trong lòng cậu ấy nhưng tớ làm thế nào mới có thể vượt qua người đó đây? Cậu làm cho cô ấy rất nhiều chuyện nhưng có những chuyện lại chưa một lần làm với tớ. Cuối cùng, tớ cũng không còn bối rối chuyện cậu có yêu tớ hay không. Tớ chỉ muốn làm bông hoa hồng của chính bản thân mình.

13. Hương hoa hồng lần đầu tiên gió trên đồi mang tới, ngày đó ta nghĩ mình đã gặp được thiên sứ rồi. Ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy, ta đã biết mình không giữ nổi nàng. Nàng bỏ nhà đi, sống ở trong thôn chịu biết bao khổ sở, khi ấy không một xu dính túi liền trở thành chuyện cười trong thôn. Ta thành trò đùa thì không sao nhưng người ta yêu thì không được vậy. Cho nên ta thường xuyên g.â.y gổ với những kẻ cười nhạo nàng, nhìn nàng giúp ta thoa thuốc. Đoạn thời gian ấy là những tháng ngày ta cảm thấy vui vẻ nhất. Ta luôn muốn vì cô ấy làm thứ gì. Nàng là thiên sứ nên quay về trên mây chứ không phải ở cùng ta lán lại nơi đất nhão. Tuy rằng biết sẽ mất đi nhưng tình yêu chân chính lại chính là buông tay. Thế là một ngày ta đi làm ba phần công việc, tiêu sạch tất cả tiền tích cóp trong vài năm, mở rộng quan hệ, cuối cùng cũng tìm thấy người nhà của nàng, là dòng danh gia vọng tộc. Bọn họ muốn tới đưa nàng đi, nhìn nàng ngồi trên xe, ta cảm thấy tất cả điều mình làm đều là xứng đáng. Lúc chia xa chẳng có gì không nỡ, nàng nói ta phải tới tìm nàng. Nhưng mà ta từ chối, ta phải chăm sóc cho em trai và em gái không thể đi bất kì nơi đâu. Những việc không làm được, ta không dám hứa hẹn gì. Ta tựa như những hạt giống hoa hồng mà nàng muốn, sau dần biến m.ấ.t trong tầm mắt của nàng. Nàng khóc rồi, ta cũng khóc. Sau này, kẻ vốn trồng cải trắng lại đi trồng hoa hồng, có những tình yêu đôi khi không cách nào giữ lại, bị c.h.ô.n c.h.ặ.t vào trong lòng đất, thành dưỡng chất cho hoa. Mạn núi màu đỏ rực là sự lãng mạn duy nhất ta có thể dành cho nàng. Cả đời này ta không cưới một ai.

14. Chỉ nhớ có một khắc, ánh sáng cũng từng chiếu trên người tôi.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Top Bottom