Hot Vợ Yêu Bảo Bối Của Lục Tổng Dị Bản

Advertisement

Viet Writer

Và Mai Có Nắng
  • Chương 1443-1447

Chương 1443
Lau mồ hôi lạnh trên trán, cô ngồi xuống ghế, trong đầu dường như có hàng trăm con sói hoang đang gặm nhấm, giẫm đạp, như có hàng nghìn con dao găm đâm xé rách lồng ngực cô.
Cả buổi chiều, cô ngồi bất động như vậy, như thể linh hồn của cô đã bị lấy mất, cô như trở thành một con rối.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại di động vang lên xé tan bầu không khí u ám này.
Đây là nhạc chuông dành riêng cho Lục Lãnh Phong.
Lúc này, nghe thấy nó cô cảm thấy cực kỳ đinh tai nhức óc, như thể nó sắp đâm thủng màng nhĩ của cô vậy.
Cô bật dậy như bị điện giật điên cuồng lao ra ngoài.

Màn đêm dần bao trùm thành phố.
Cô lái xe một mình vô định trên các con đường của thành phố, cho đến khi Lục Lãnh Phong lái xe tới chặn cô lại.
Anh gọi điện cả buổi chiều nhưng cô không nghe máy.
Điều này vô cùng bất thường.
Nếu như không có Khải Liên đi theo phía sau cô, sợ là sẽ mất liên lạc với cô rồi.
“Cô ngốc, em đang đi hóng gió sao? Tại sao lại không nghe điện thoại?”
“Không mang theo điện thoại.” Cô nhún vai nhẹ nói.
Lục Lãnh Phong ánh mắt sắc bén và sâu thẳm đảo quanh khuôn mặt cô vài vòng.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
“Không có chuyện gì, chỉ là lái xe đi hóng gió tìm cảm hứng.” Cô nhếch khóe miệng lên, đến cô còn cảm thấy thật giả tạo.
Lục Lãnh Phong vén tóc trên trán cô lên: “Đưa em đến một nơi.”
“Ở đâu?” Cô không có chút hứng thú nhàn nhạt hỏi.
Hiện giờ trong lòng cô rất hoảng loạn, chỉ muốn ở một mình.
Sau khi lên xe, lái hết một vòng ra ngoại ô, đến trước một ngôi biệt thự kỳ dị.
“Anh có rất nhiều bất động sản nhỉ.” Cô nhếch môi cười.
“Anh xây nơi này đặc biệt cho em.” Đôi môi mỏng của anh nở một nụ cười bí ẩn.
Cô hơi nhướng mày vẻ mặt nhàn nhạt, không chỉ không có kinh ngạc mà còn có chút châm chọc: “Xây cho em sao? Không phải là lãnh cung đúng không? Anh là đang nghĩ nếu một ngày muốn lấy thêm vợ, anh sẽ chuyển em đến đây sống sao?”
Lục Lãnh Phong ho khan vài tiếng, cả người đang tràn đầy nhiệt huyết, như gặp phải một luồng gió lạnh lẽo quét qua: “Em thật biết làm giảm bầu không khí!”
Cô ấy xòe hai tay ra: “Em đùa thôi.”
Lục Lãnh Phong búng trán rồi bịt mắt cô rồi dẫn vào biệt thự.
Anh cầm chiếc điều khiển từ xa trên tường lên và ấn nhẹ, căn phòng khách rộng lớn đã biến thành một cánh đồng Provence tuyệt đẹp, với hoa oải hương tím đung đưa trong gió nhẹ.
Khi cô mở mắt ra, cả người đều kinh ngạc: “Oa, thật đẹp.”
Lục Lãnh Phong đưa chiếc điều khiển từ xa cho cô, cầm ngón tay cô và ấn nhẹ, cả thế giới lại thay đổi và trở thành dãy Alpis phủ đầy tuyết trắng.Chương 1444
Mọi thứ diễn ra vô cùng tự nhiên, không hề có một chút cảm giác giả nào, khiến cô ấy đắm chìm, như thể cô ấy đang thực sự đứng trên dãy Alpis.
“Đây là căn phòng cảm hứng mà anh đặc biệt xây dựng cho em.”
Trái tim cô run rẩy kịch liệt như dây đàn, rất lâu mới có thể bình tĩnh lại.
“Anh gọi điện cho em là để đi xem căn phòng này à?”
“Em thích không?” Anh duỗi hai tay ra, vòng tay qua eo thon của cô.
Cô thực sự rất thích nó, nếu như không có bản xét nghiệm quan hệ bố con đó thì bây giờ cô sẽ rất sung sướng. Thật không may, không có từ “nếu” trong thế giới này.
“Cám ơn.” Cô trầm mặc nói.
Giọng điệu đơn giản như vậy khiến Lục Lãnh Phong có chút thất vọng, đây không phải là phản ứng mà anh mong đợi.
“Xem ra em không hài lòng lắm.”
“Không, hôm nay em không được khỏe, có lẽ sắp đến kỳ kinh nguyệt.” Cô thì thầm.
Lục Lãnh Phong ôm cô nằm xuống chăn, ấn điều khiển từ xa, mái nhà mở ra, bầu trời đầy sao hiện ra trong tầm mắt.
Một đợt ấm nóng ập vào mắt cô.
“Ma vương Tu La, anh có nhớ trước khi sinh con, chúng ta đã thỏa thuận rằng nếu anh và Kiều An có một đứa con, anh sẽ để cho em mang hai chị em Kiến Dao rời đi không.”
Lục Lãnh Phong rung động dữ dội, cảm giác như có một luồng gió lạnh thổi qua trước mặt.
“Cô ngốc, chuyện của Kiều An có thể giải quyết được?”
“Có thể giải quyết được không?” Cô hùng hồn hỏi, cho dù anh có phủ nhận cũng không thể cắt đứt quan hệ huyết thống của mình.
Lục Lãnh Phong bất lực, trầm mặc: “Anh nói rồi, con của Kiều An và anh không có quan hệ gì, em không thể tin anh một lần sao?”
“Em xin lỗi, em phải suy nghĩ cho bản thân và con của em.”
Vẻ mặt cô trở nên lạnh lùng, giọng điệu càng lạnh lùng: “Em muốn một cuộc sống đơn giản và bình yên. Em không muốn Kiều An một ngày nào đó lại đến nhận người thân trong tương lai và ép em vào một tình thế khó xử!”
Trái tim Lục Lãnh Phong như bị thiêu đốt, lồng ngực anh bị kích động nặng nề: “Em không cần nghĩ đến chuyện này, điều đó không thể xảy ra.”
“Nếu trưởng bối yêu cầu anh làm xét nghiệm quan hệ bố con thì sao, nếu bọn họ muốn đứa trẻ được nhận tổ tiên thì anh sẽ làm gì?”
Cảm xúc của cô có chút mất kiểm soát, giọng nói cũng hơi cao lên.
“Đồ ngốc!” Lục Lãnh Phong nâng đầu cô lên: “Đều là do em suy nghĩ lung tung, đừng để chuyện này lại ảnh hưởng đến chúng ta nữa, được không?
Hy Nguyệt hất tay anh ra.
Kiều An giống như là cái gai đâm vào tim cô, khi không chạm đến sẽ không đau, nhưng chỉ cần chạm vào là cô sẽ cảm thấy khó chịu.
“Lục Lãnh Phong, tôi không phải đồ ngốc, để anh có thể tùy ý lừa gạt. Nếu đứa con của Kiều An không chút liên quan gì đến anh, tại sao anh lại tự mình đem đứa nhỏ đi, đích thân nuôi dưỡng?”Chương 1445
“Đứa trẻ ở với Finn.” Lục Lãnh Phong nhẹ nhàng trả lời.
Khi nghe thấy cái tên này, Hy Nguyệt lập tức trở nên vô cùng tức giận.
“Gần đây, tôi vẫn luôn có một câu hỏi. Rốt cuộc Finn làm bia đỡ đạn cho anh, hay là anh ta và Kiều An hợp tác để lừa anh? Nếu là trường hợp hai, thì anh chắc chắn đã sớm để anh ta cút đi rồi, làm sao còn có thể để anh ta ở lại bên anh làm việc. Lẽ nào là trường hợp thứ nhất sao?”
Từng câu chữ của cô đều thể hiện sự nghi ngờ đối với anh, anh cáu kỉnh và buồn chán, như một con thú bị thương, gấp gáp thở không ra hơi.
“Hy Nguyệt, anh đã nói rồi, nếu như anh có con riêng, anh sẽ tự cung, xuất gia làm hòa thượng. Lời nói của anh nhất ngôn cửu đỉnh, tuyệt đối không nuốt lời.”
Anh nghiến chặt răng nói điều này.
Những nghi ngờ của cô sắp làm anh phát điên.
Cả đời này anh ghét nhất là đi giải thích, nếu đổi sang người khác, anh sẽ không lãng phí chút nước bọt nào mà đi giải thích.
Nhưng cô là vợ anh, là người phụ nữ anh trân trọng nhất, anh không muốn cô luôn có suy nghĩ rằng mình bị cắm sừng, không thể dứt ra được.
Trái tim của Hy Nguyệt đã đau đớn cả ngày nay, sau khi vào biệt thự, cảm giác này không hề giảm đi mà còn tăng lên theo thời gian, nó vừa thắt chặt lồng ngực vừa kích thích thần kinh của cô.
Khi cơn đau lên đến tột cùng, nó trở nên tê dại, như thể lục phủ ngũ tạng đều biến mất, chỉ còn mỗi bộ da bên ngoài.
“Tôi không muốn bất cứ điều gì khác, miễn là anh có thể thực hiện thỏa thuận.”
Lục Lãnh Phong nắm chặt cằm cô, tức giận mà nói từng từ từng chữ một: “Một khi anh đã dám ký, thì anh sẽ không sợ gánh chịu hậu quả. Thỏa thuận này không thể có hiệu lực được. Hôm nay em thật là mất hứng quá, anh sẽ cho em ghi nợ, đợi đến ngày anh rửa sạch được nỗi oan này, anh sẽ tính với em cả gốc lẫn lãi.”
Anh đã khổ tâm chuẩn bị kỹ lưỡng từ lâu, muốn tạo bất ngờ cho cô, không ngờ cuối cùng thứ anh nhận được lại là một gáo nước lạnh dội vào đầu, khiến anh vô cùng đau lòng.
Một nụ cười thê lương từ từ hiện ra trên mặt Hy Nguyệt: “Tôi cũng mong có ngày này!”
Nhưng điều đó là không thể.
Căn phòng được bao phủ bởi sự im lặng ngột ngạt.
Không ai trong hai người họ nói thêm câu nào nữa.
Không khí im ắng và gần như nghe thấy tiếng thở gấp gáp và nhịp tim đập mạnh.
Một lúc lâu sau, giọng nói trầm thấp của Lục Lãnh Phong truyền đến như một cơn gió lạnh: “Hy Nguyệt, trong lòng em có phải anh là người có cũng được mà không có cũng được? Em không hề quan tâm đến anh chút nào?”
“Không.” Hy Nguyệt lắc đầu: “Anh là chồng tôi, là bố của con tôi, anh là người quan trọng nhất đối với tôi, vì vậy tôi phải hết sức thận trọng đối với mọi chuyện của anh. Tôi sẽ không tùy tiện tin anh, mà cũng không tùy tiện tin vào người khác, tôi chỉ tin tưởng vào phán đoán của chính mình.”
Lục Lãnh Phong không biết nên vui hay nên buồn, hai cánh tay anh ôm lấy đầu, nhìn về bầu trời đầy sao trên đầu, ánh mắt dần dần trở nên sâu thẳm: “Em có còn nhớ lời thề của anh trong lễ cưới không? Từng câu từng chữ mà anh nói, anh sẽ dùng cả đời để chứng minh no.”
Trái tim của Hy Nguyệt như bị đánh một cái.
Lục Lãnh Phong là vị thần của chín tầng trời, thân phận vô cùng cao quý, sự bất khả chiến bại đó, sự kiêu ngạo ngang ngược đó.
Anh muốn tìm phụ nữ, e rằng cũng sẽ quang minh chính đại, không cần phải lén lút làm gì.Chương 1446
Bởi vì tính kiêu ngạo cố hữu của mình, anh không thèm làm những chuyện như thế.
Có lẽ, anh thật sự bị hãm hãi, anh không biết đứa con của Kiều An là của anh.
“Lục Lãnh Phong, anh phải cực kỳ thành thật và thẳng thắn trả lời câu hỏi của tôi.”
Anh quay đầu nhìn cô: “Câu hỏi gì vậy?”
“Nếu con của Kiều An thực sự là của anh, anh sẽ làm gì?” Vẻ mặt cô vô cùng nghiêm trọng, ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào anh, không bỏ sót một chút thay đổi nào trong biểu cảm trên khuôn mặt anh.
“Không có chuyện nếu đó.” Lục Lãnh Phong trả lời dứt khoát không chút do dự.
“Vậy anh hãy cho rằng ở một thế giới khác, Anh phải cho tôi một câu trả lời chính xác, không thể nói qua loa cho xong chuyện.” Cả khuôn mặt cô toát lên sự cố chấp, không dừng lại cho đến khi đạt được mục tiêu của mình.
Lục Lãnh Phong thở dài, anh biết rất rõ Kiều An là cái gai nhọn trong lòng cô, muốn rút ra cũng không dễ dàng.
“Em có nhớ rằng hòn đảo ở biển Caribekhông?”
Cô bỗng nhiên cảm thấy run rẩy.
Đó là nơi mà năm năm trước anh đã xây dựng một “Ni viện” dành riêng cho cô!
Chẳng lẽ anh muốn đón người khác vào nhà, tống cô đến đó hay sao?
“Ý anh là gì?”
Lục Lãnh Phong xoa đầu cô: “Nếu thật sự là của anh, đây chắc chắn sẽ là cái hố mà em không thể bước quá. Điều duy nhất anh có thể làm là đem bọn họ đến đó, để bọn họ biến mất trên thế giới này.”
Đôi mắt đen của cô lấp lánh trong màn đêm đầy ánh sao: “Đây là tự anh nói.”
“Quân tử không nói chơi!” Anh nói rõ ràng, mạnh mẽ và chắc chắn từng chữ một.
Hy Nguyệt quyết định tin anh lần này.
Kiều An và Finn đã dám hợp lực và đâm sau lưng cô một đao, cô nhất định sẽ không ngồi chờ chết, cô nhất định sẽ đem những gì bọn họ đối xử với cô trả lại cho bọn họ.
“Ma vương Tu La, tôi nghĩ rồi. Đứa trẻ để ở chỗ Finn tôi không yên tâm. Tôi sẽ sắp xếp một nơi bí mật và nuôi dạy nó thật tốt.”
Lục Lãnh Phong nghẹn ngào: “Em đang nói nghiêm túc sao?”
Cô ngồi dậy, hai tay ôm ngực, ánh mắt hiện lên vài phần hung dữ: “Tôi không tin Finn.Chuyện này chính là do anh ta làm ra. Đứa trẻ ở trong tay anh ta sẽ trở thành một mối nguy hiểm. Nếu anh phản đối, nghĩa là trong lòng anh có quỷ.”
Lục Lãnh Phong kéo cô vào lòng: “Em muốn làm gì thì làm.”
Đối với vợ anh, cô trước giờ vẫn luôn là đòi gì được nấy, không có ngoại lệ.
Hy Nguyệt cong môi lên, khẽ nhếch một nụ cười gian xảo.
Hai ngày sau …
Cô đến biệt thự của Kiều An.
Kiều An mỗi ngày đều cảm thấy buồn chán, tất cả những gì cô có thể làm là dùng điện thoại di động bí mật của mình liên lạc với thuộc hạ của Mộ Dung Cẩm Lý và Tư Mã Minh Thịnh, để bọn họ bày mưu tính kế cho cô.
Nhìn thấy Hy Nguyệt, lửa hận trong lòng cô ta lại dâng trào như sông, dài vô tận.Chương 1447
“Bà Lục, cô đại giá quang lâm đến đây, là có chuyện gì vậy?”
Hy Nguyệt ngồi trên ghế sô pha, vẻ mặt lạnh nhạt: “Tôi đến đây để nói với cô một chuyện. Finn đang ở nước ngoài, không thể chăm sóc cho con trai nên đã giao cho tôi chăm sóc. Bây giờ tôi đã thu xếp ổn thỏa cho đứa trẻ rồi. Tôi sẽ chăm sóc nó thật tốt.”
Kiều An bỗng nhiên co giật, hoảng sợ tái mặt: “Cô muốn làm gì, cô muốn hại con tôi sao? Tôi nói cho cô biết, đừng tưởng rằng cô là bà lớn nhà họ Lục còn có thể làm gì cũng được. Đứa trẻ đó là con của tôi và Lãnh Phong, là máu mủ ruột thịt của hai chúng tôi, là con cháu nhà họ Lục, nếu để người nhà họ Lục biết chuyện này, cô sẽ mắc tội mưu hại con cháu nhà họ Lục.”
Hy Nguyệt cười chế nhạo: “Con cháu nhà họ Lục? Bằng chứng đâu? Các người đã điền tên của Finn vào cột bố đứa bé trên giấy khai sinh. Cô nghĩ rằng chỉ bằng vài lời nói nhăng nói cuội của cô là có thể dễ dàng thay đổi hay sao?”
Kiều An hai mắt nóng rực, trên trán không ngừng nổi gân xanh: “Tôi có thể đi kiểm tra quan hệ huyết thống của bọn họ.”
Hy Nguyệt cười lạnh: “Sợ rằng cô sẽ thất vọng thôi. Chồng tôi sẽ không tham gia trò hề này đâu.”
Đôi mắt cô giống như chúa tể sơn lâm oai phong lẫm liệt, lóe lên tia lạnh lùng, nếu cô ta muốn gây chuyện, cô sẽ tiếp đến cùng.
Kiều An rùng mình một cái: “Cô muốn bắt đứa trẻ làm con tin rồi uy hiếp tôi đúng không?”
“Cô nghĩ gì cũng được?” Hy Nguyệt xòe bàn tay ra, cô nhất định phải tự mình nắm quyền chủ động trong tay.
Kiều An như bị hàng ngàn con ong vò vẽ đốt, khóe miệng cong lên đến tận mang tai: “Hy Nguyệt, cô cũng là một người mẹ. Cô nên biết rằng người mẹ có thể làm bất cứ điều gì để bảo vệ con mình. Nếu con trai tôi có mệnh hệ gì, tôi sẽ cho con trai cô chết cùng.”
Cô ta còn chưa kịp dứt lời, Hy Nguyệt đã thuận tay tát cô một cái giáng trời: “Còn dám uy hiếp tôi? Cô không tự nghĩ xem mình là cái thá gì!”
Kiều An bị đánh tới hoa cả mắt, lấy tay che mặt, tức giận đến phát điên.
Chỉ dựa vào sức lựa của cô thì không thể đối phó với Hy Nguyệt, nhưng có thêm sẽ trợ giúp của hai người nữa thì mọi chuyện sẽ khác.
Cô ấy không mong có thể yên ổn ở bên Lục Lãnh Phong.
Cô nhất định phải đưa con trai qua cửa lớn nhà họ Lục.
“Hy Nguyệt, cố tốt nhất nên làm cho rõ, tôi không phải là người tình, tôi còn quan biết với Lục Lãnh Phong trước cả cô, chính cô mới là người xen vào giữa tôi và Lục Lãnh Phong.”
Hy Nguyệt lắc lắc ngón tay: “Trước khi kết hôn gọi là cạnh tranh công bằng, sau khi kết hôn mới gọi là chen chân vào, cô hiểu không?”
Kiều An sắc mặt trắng bệch, hít một hơi thật sâu để cố gắng giữ bình tĩnh: “Lẽ nào chúng ta không thể giống như thế hệ trước, chung sống hòa thuận hay sao?”
“Không, tôi sẽ không chia sẻ chồng với bất kỳ ai, anh ấy thuộc về một mình tôi.” Hy Nguyệt dứt khoát nói.
Nắm đấm của Kiều An dấu trong túi áo nắm chặt lại: “Cô đừng hòng lấy con tôi ra uy hiếp tôi.”
Hy Nguyệt cười cười: “Cô cũng đường mơ tưởng dựa vào đứa trẻ mà có thể nâng cao địa vị bản thân. Đứa bé không phải là điều kiện để mặc cả.”
Hùng Văn trốn bên ngoài lặng lẽ theo dõi.
Con thỏ bị ép đến đền cùng cũng sẽ quay lại cắn người, huống hồ cô chủ không phải là con thỏ.
Cô ấy là kiểu người điển hình bên ngoài mềm mại nhưng bên trong lại vô cùng cứng rắn, cô thường trông có vẻ dịu dàng và mềm yếu, nhưng một khi bị khiêu khích, cô cũng có thể cắn chết người.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Top Bottom