Hot Vô Thượng Tiên Đế

Advertisement

Viet Writer

Và Mai Có Nắng
  • Chương 45-47

Chương 45: Hai mục đích

Sau khi giải quyết xong Dịch Trầm Phong, Vương Nhất Pháp lại nở nụ cười nhạt, nhìn Trịnh Sở ở trên ghế khán giả.

Gã đang cảnh cáo Trịnh Sở, rằng gã đã nhìn trúng Hứa Thanh Vân, nếu Trịnh Sở dám nói một chữ “không” thì đây chính là kết cục.

Trịnh Sở nhìn nụ cười của Vương Nhất Pháp, mặc dù không biết gã nhưng trong lòng vẫn dâng lên một cảm giác không tốt.

Cảm thấy người này quá mức ác độc, không tốt lành gì.

Lý Thiên Thuận không ngờ cao thủ phép thuật mà ông ta mất một triệu để mời tới lại bị giết dễ dàng như thế.

Ông ta phẫn nộ vô cùng, định lên tiếng mắng chửi Vương Nhất Pháp.

Nhưng Vương Nhất Pháp bày ra thực lực quá mạnh, dù Lý Thiên Thuận có ghê gớm thế nào cũng không dám làm loạn.

Tạ Tiểu Mẫn và Tạ Mẫn Phong thấy thân pháp của Vương Nhất Pháp thì kinh hãi vô cùng.

Vương Nhất Pháp ngang tuổi với anh ta, cùng lắm cũng khoảng 30 tuổi.

Thế mà thực lực đã đạt cảnh giới minh kính.

Phải biết rằng, lúc trước, Vương Nhất Pháp cũng có thực lực tương đương bọn họ.

Nhưng chỉ trong một thời gian ngắn mà đã vượt qua bọn họ, đạt cảnh giới minh kính trung kỳ.

Tốc độ thăng cấp quá nhanh.

Tạ Tiểu Mẫn và Tạ Mẫn Phong nghe Tạ Bá Ngọc nói trên đời này có nhiều thiên tài lắm, tuổi còn trẻ mà đến minh kính nhiều như rơm.

Nhưng hôm nay tận mắt thấy thì họ mới tin.

Tạ Bá Ngọc nhìn phản ứng của hai đứa cháu mình, cười nói: “Nhìn hai đứa sợ kìa, chỉ cần các cháu cố gắng thì cũng có thể trở thành võ giả minh kính thôi”.

Tạ Tiểu Mẫn nói rất nhỏ: “Ông ơi, e là vị trí người cầm quyền Giang Nam năm nay phải thuộc về nhà khác rồi”.

Tạ Bá Ngọc hơi chau mày, nghiêm túc nói: “Có ông ở đây, người cầm quyền Giang Nam sẽ không bị đổi sang nhà khác đâu”.

Chu Trang Tiêu nhìn thân pháp của Vương Nhất Pháp thì ánh mắt cũng khẽ kinh ngạc, nói với Trần Hổ: “Trần đại sư, Vương Nhất Pháp này không đơn giản”.

Trần Hổ nghe Chu Trang Tiêu nói vậy thì khinh thường nói: “Nhà họ Vương đó là cái thá gì? Cũng dám sánh với tôi chắc?”

Chu Trang Tiêu nghe Trần Hổ nói vậy thì nghĩ đến thế lực sau lưng ông ta, bèn gật đầu cười: “Nhà họ Vương không là cái chó gì trước mặt ông thật”.

Trần Hổ nghe Chu Trang Tiêu nói vậy thì cười ha hả: “Nhìn tôi đánh cho nó tàn phế đây này”.

Lần này ông ta tới Giang Nam, ngoại trừ vì quyền lực ra thì còn vì đánh bại Tạ Bá Ngọc.

Năm đó Trần Hổ đấu với Tạ Bá Ngọc, cuối cùng thua.

Đây là cơn ác mộng cả đời ông ta, ông ta nhất định phải giết Tạ Bá Ngọc thì mới tiến thêm được bước nữa.

Nghĩ đến đây, Trần Hổ khẽ bước ra, thân thể như một viên đạn bay lên lôi đài.

Vương Nhất Pháp thấy Trần Hổ, cười nói: “Ông ơi, ông già như vậy rồi mà vẫn lên đấu sao?”

“Liên quan gì đến cậu?”, Trần Hổ rất khó chịu với Vương Nhất Pháp.

“Tôi đánh ông tàn phế thì cũng đừng trách nhé”, Vương Nhất Pháp giống như đang cười, nhưng giọng nói lại ẩn chứa sự ác độc, ánh mắt hung hãn.

Gã không quan tâm đối phương có thân phận gì, tuổi tác thế nào, chặn đường gã thì gã sẽ đánh chết.

Vương Nhất Pháp nói xong thì thi triển ra lực minh kính, một lực phá hoại kinh người nhanh chóng lưu chuyển.

Gã nắm chặt hai tay, thân hình vụt lên cực nhanh, chuẩn bị giết Trần Hổ dễ dàng như vừa giết Dịch Trầm Phong.

Trần Hổ là cảnh giới minh kính đỉnh phong, thấy Vương Nhất Pháp xuất thủ thì cũng ra tay ngay.

Ông ta cũng thi triển lực minh kính, dòng khí xoay tròn quanh thân, sau đó quát lên một tiếng: “Tam Liên Quyền”.

Đám người ở đây nghe thấy “Tam Liên Quyền” thì đều sửng sốt.

Bọn họ còn tưởng nhà họ Chu không tìm được ai nên tìm đại một ông già.

Nhưng khi Trần Hổ thi triển ra Tam Liên Quyền thì bọn họ biết mình đã sai. Ông già này có thực lực không đơn giản, bối cảnh cũng rất bất phàm.

Vương Nhất Pháp nghe đến Tam Liên Quyền thì lập tức hét lên: “Hổ Hình Quyền!”

Trần Hổ vung quyền ra, giống như võ giả minh kính đỉnh phong cùng vung ra nắm đấm ngàn cân, tấn công Vương Nhất Pháp.

Vương Nhất Pháp vốn đang rất tự tin, bây giờ lại cảm nhận được áp lực cực lớn, hai nắm đấm như mãnh hổ, phát ra tiếng gào, nghênh đón nắm đấm của Trần Hổ.

Ầm ầm.

Hai nắm đấm chạm vào nhau rồi vang lên một tiếng nổ.

Gạch sàn lôi đài vỡ nát tan tành, tro bụi lan tràn khắp nơi.

Phụt!

Ngực Vương Nhất Pháp bị đấm ba lần, hộc máu ra, phủ tạng đã bắt đầu bị phá vỡ.

Gã đứng không vững nữa, lui về theo bản năng.

Cứ lui mãi lui mãi, Vương Nhất Pháp ngã xuống đất, ánh mắt tràn đầy sự hoảng hốt.

Trần Hổ nhìn Vương Nhất Pháp liền biết gã đã bị thương nặng.

Ông ta cười ha ha: “Núi cao còn có núi cao hơn, đừng tự kiêu quá”.

Vương Nhất Pháp lúc này sao giữ được phong độ như lúc trước nữa, gật đầu như một con chó nói: “Đại sư xin đừng giết tôi, tôi biết sai rồi, tôi biết sai rồi”.

Trần Hổ nghe Vương Nhất Pháp nói vậy thì cười: “Tha cho mạng chó của cậu đấy, lần sau còn dám láo xược, giết không tha”.

Ông ta còn đang định lợi dụng các gia tộc của Giang Nam để tìm ngọc ba màu sau khi trở thành người nắm quyền mà.

Nếu giết Vương Nhất Pháp thì người họ Vương cho dù có chịu phục thì cũng sẽ không chịu làm việc tận tâm.

“Cảm ơn đại sư không giết ạ”, Vương Nhất Pháp như nhặt lại được cái mạng, chịu đựng cơn đau kịch liệt trong cơ thể, rời khỏi lôi đài.

Sau khi Trần Hổ đánh bại Vương Nhất Pháp thì không gian lập tức yên tĩnh trở lại.

Đám Lý Thiên Thuận và người nhà họ Vương lúc này mặt xám như tro, cảm giác vị trí cầm quyền đã nằm trong tay nhà họ Chu...
Chương 46: Đánh bại

Dù sao, ngay cả nhân vật cấp bậc như Trần Hổ mà nhà họ Chu cũng mời đến rồi.

Tạ Tiểu Mẫn, Tạ Mẫn Phong nhìn thấy thực lực đáng sợ của Trần Hổ thì đồng loạt nói với Tạ Bá Ngọc: “Ông nội, chúng ta nhận thua đi!”

“Thực lực của lão già này quá mạnh, chỉ một cú đấm đã có thể đánh bại đối phương”.

Tạ Bá Ngọc lắc đầu nói: “Không thể, người nhà họ Tạ chúng ta sao có thể không khí phách như vậy, cho dù biết rõ sẽ chết thì vẫn phải đi, huống hồ ông là tông sư võ đạo cảnh giới hóa huyền, há lại sợ đối phương?”

Trần Hổ nghe thấy lời nói của Tạ Bá Ngọc, cười ha ha nói: “Tạ Bá Ngọc, ông vẫn tự phụ hệt như năm đó”.

Ông ta nói xong lời này, chợt dừng một lát rồi nói tiếp: “Chỉ là, hôm nay ông chắc chắn phải chết, cho dù là thần phật cũng không cách nào cứu được mạng chó của ông đâu”.

Tạ Bá Ngọc nhìn Trần Hổ, cau mày hỏi: “Rốt cuộc ông là ai? Vì sao căm hận tôi như vậy?”

Trần Hổ thấy Tạ Bá Ngọc quên mất chuyện cũ năm đó thì lửa giận trong lòng bốc cháy hừng hực: “Mười năm trước tôi từng khiêu chiến ông, kết quả bị ông cắt đứt gân tay phải”.

Ông ta nói xong lời này thì nghiến răng nghiến lợi, giọng điệu cực kỳ nặng nề: “Lão già kia, thế mà ông lại quên mất chuyện này, đây chính là mối nhục cả đời tôi!”

Tạ Bá Ngọc nghe thấy lời của Trần Hổ mới nhớ ra quả thật năm đó có chuyện như vậy.

Chỉ là vào trận quyết chiến mười năm trước, ông ta căn bản không muốn cắt đứt gân tay đối phương, nhưng đối phương cứ sống chết muốn đánh, ngoài ý muốn mới bị cắt đứt.

Tất cả mọi người trên khán đài nghe cuộc trò chuyện giữa Tạ Bá Ngọc và Trần Hổ thì hơi ngạc nhiên, không ngờ còn có chuyện cũ như vậy.

Mỗi một người bọn họ đều mở to đôi mắt, mong chờ quyết đấu giữa Tạ Bá Ngọc và Trần Hổ.

Tạ Bá Ngọc bất đắc dĩ lắc đầu, đi lên trên võ đài.

Bọn họ biết Tạ Bá Ngọc là tông sư võ đạo cảnh giới hóa huyền, thực lực mạnh mẽ, không phải người mà võ giả minh kình có thể sánh bằng.

Bây giờ Trần Hổ - Trần đại sư dám dùng thực lực cảnh giới minh kình đỉnh cao đến khiêu chiến Tạ Bá Ngọc thì cho thấy chắc chắn ông ta có chỗ dựa vào.

Bọn họ tin chắc rằng trận quyết đấu này sẽ không phải cuộc đấu tầm thường, sẽ vô cùng đặc sắc.

Tạ Bá Ngọc và Trần Hổ nhìn nhau, sâu trong đáy mắt có lửa cháy hừng hực.

Hai người bọn họ cũng không nói nhiều lời vô ích, dứt khoát ra tay.

Trần Hổ biết năm đó Tạ Bá Ngọc bị Thủy Nguyệt Thiên đánh trọng thương, bây giờ thực lực giảm xuống rất nhiều, không có gì đáng sợ.

Cho dù thực lực của Tạ Bá Ngọc vẫn là cảnh giới hóa huyền thì như thế nào chứ, có bảo bối sư phụ ban cho, trong lòng ông ta có niềm tin tất thắng.

Trần Hổ chợt quát lên một tiếng, luồng khí xoay quanh cơ thể: “Tam Liên Quyền”.

Lúc cất lời, tay ông ta siết thành nắm đấm to lớn, đánh về phía cơ thể Tạ Bá Ngọc.

Mỗi một bước đi của Trần Hổ đều khiến sàn đấu sụp xuống, giống như vật nặng ngàn cân đập xuống sàn đấu.

Mỗi một nắm đấm của ông ta đều mang theo quyền ấn trùng trùng điệp điệp, như có vô số người đồng thời ra tay công kích.

Tạ Bá Ngọc tỏ ra nghiêm túc, nhìn nắm đấm Trần Hổ đánh đến, sắc mặt lạnh lẽo, tay phải bỗng nhiên vươn ra, va chạm với nắm đấm của Trần Hổ.

Rầm rầm!

Tiếng nổ như sấm rền vang lên, Trần Hổ cảm giác thấy nắm đấm của mình như đấm lên trên tấm thép.

Trần Hổ hơi sửng sốt, không ngờ Tạ Bá Ngọc đã khôi phục thực lực cảnh giới hóa huyền.

Nếu không cú đấm này tung ra, tuyệt đối sẽ không có cảm giác thế này.

Tạ Bá Ngọc nhìn Trần Hổ nói: “Ông chỉ có thực lực cảnh giới minh kình đỉnh cao, không thể nào là đối thủ của tôi, nhận thua đi”.

“Nhận thua?”, Trần Hổ cười ha ha: “Tôi còn chưa sử dụng thủ đoạn thật sự đâu”.

Khi ông ta nói chuyện, tay trái nhanh chóng móc ra một miếng ngọc bội màu đen ở trong ngực.

Miếng ngọc bội màu đen này chỉ to chừng ngón cái.

Khi Trần Hổ vừa lấy ngọc bội màu đen ra, sắc mặt chợt trở nên dữ tợn, nhìn Tạ Bá Ngọc nói: “Năm nay, người cầm quyền của thành phố Giang Nam phải đổi thành gia tộc khác rồi”.

Ông ta vừa dứt lời, tiếng nổ rầm rầm vang lên.

Ngọc bội màu đen bộc phát ra chùm sáng màu đen, sau đó lập tức nổ tung, đánh bay cơ thể hệt như sắt thép của Tạ Bá Ngọc ra ngoài.

Trong miệng Tạ Bá Ngọc phun ra một ngụm máu đen, nặng nề đập lên vách tường trong cung thể thao.

Tạ Tiểu Mẫn, Tạ Mẫn Phong thấy ông nội mình bị đánh bay, miệng phun máu tươi, lớn tiếng hét lên: “Ông nội, ông không sao chứ?”

Khi nói chuyện, hai người đã chạy nhanh về nơi Tạ Bá Ngọc bị đánh bay.

Mọi người trên khán đài nhìn thấy Tạ Bá Ngọc cấp bậc tông sư võ đạo bị một miếng ngọc bội màu đen của Trần Hổ đánh bại, còn là bị đánh bại dễ dàng chỉ trong một hai chiêu, điều này khiến cho trong lòng bọn họ khiếp sợ không thôi.

Rốt cuộc ngọc bội màu đen trong tay Trần Hổ là thứ gì? Tại sao có thể lợi hại như vậy?

Chu Trang Tiêu nhìn thấy Trần Hổ chiến thắng, cười lớn, đắc ý nói: “Từ hôm nay, nhà họ Chu chúng tôi chính là người cầm quyền của thành phố Giang Nam rồi”.

Lý Thiên Thuận không quan tâm ai là người nắm quyền, dù sao nhà họ Chu cũng có tranh chấp với Trịnh Sở, ai là người cầm quyền cũng như nhau, Trịnh Sở chắc chắn phải chết.

Sắc mặt Vương Nhất Pháp suy yếu, nhìn thấy Trần Hổ dễ dàng đánh bại tông sư võ đạo Tạ Bá Ngọc như thế thì trong lòng cảm thấy an ủi, mình bại dưới tay Trần Hổ cũng là bình thường.

Vương Nhất Pháp đưa mắt nhìn về phía Trịnh Sở, thấy anh vẫn tỏ ra bình tĩnh nhìn lên võ đài, lắc đầu cười mỉa: “Đồ ngu, sắp chết rồi còn không biết”.

Gã nói xong lời này, lệnh cho thuộc hạ nhà họ Vương đỡ gã rời đi, nhanh chóng đến bệnh viện chữa trị.

Chu Trang Tiêu nhìn biểu cảm choáng váng của mọi người, cười ha hả: “Trần đại sư, bây giờ chúng ta đã chiến thắng, tiện thể phiền ông giết thằng nhãi kia đi”.

Trần Hổ nghe thấy lời của Chu Trang Tiêu, cau mày nói: “Tôi làm gì, không cần ông ra lệnh”.

Chu Trang Tiêu nghe giọng điệu của Trần Hổ, biết tâm trạng ông ta không thoải mái, sắc mặt trắng bệch, trên trán rịn đầy mồ hôi lạnh, nhỏ giọng nói: “Vừa rồi do nhất thời vui mừng quá đỗi, vẫn mong Trần đại sư không trách tội”.

Trần Hổ nhìn Trịnh Sở trên khán đài nhà họ Tạ, giọng điệu lạnh nhạt: “Tự mình xuống chịu chết đi!”

Trịnh Sở nghe thấy tiếng nói của Trần Hổ, cười nói: “Nếu ông đã muốn chết, vậy tôi giúp cho ông”.

Anh vừa nhìn thấy thủ đoạn Trần Hổ thi triển, biết ngọc bội màu đen trong tay ông ta là một món pháp khí nhỏ.
Chương 47: Làm chó cho tôi

Trịnh Sở đứng dậy khỏi chỗ ngồi của khán giả, sau đó chậm rãi đi đến phía dưới võ đài.

Lý Thiên Thuận thấy Trần Hổ muốn ra tay giết Trịnh Sở thì cảm thấy cực kỳ phấn khích.

Ông ta rất muốn tự mình giết chết Trịnh Sở, mang anh về làm bồn tiểu cho Lý Đại Dũng.

Nhưng bây giờ đã không cần nữa, miễn Trịnh Sở chết là được.

Chu Trang Tiêu cảm thấy hơi tức giận khi thấy Trịnh Sở còn dám tỏ vẻ bình tĩnh như vậy khi đứng đối diện với Trần Hổ.

“Một con chó sắp chết mà còn tỏ vẻ hống hách kiêu ngạo, không xem Trần đại sư ra gì thế à!”, Chu Trang Tiêu lạnh lùng, giễu cợt nói.

Tạ Mẫn Phong, Tạ Tiểu Mẫn dìu Tạ Bá Ngọc đang bị thương thấy thái độ cứng rắn của Trịnh Sở thì cũng cảm thấy khó hiểu.

Tạ Tiểu Mẫn từng nghe Tạ Bá Ngọc nói Trịnh Sở là võ giả thực lực minh kình.

Chỉ một võ giả minh kình thôi thì anh lấy đâu ra tự tin để đối đầu với Trần Hổ.

Dù có là ông nội cô ta - tông sư võ đạo hóa huyền cũng không phải là đối thủ của Trần Hổ, sao anh ta có thể hơn ông nội mình được.

Khóe miệng Tạ Bá Ngọc còn đang rỉ máu, nhìn Trịnh Sở bước tới võ đài thì nói: “Cậu Trịnh, cậu không phải là đối thủ của ông ta, chạy đi thì hơn!”

Nghe Tạ Bá Ngọc nói thế, Trần Hổ bật cười: “Đợi tôi giết chết tên này sẽ đến lượt ông ngay thôi”.

Ông ta định giày vò Tạ Bá Ngọc đến chết nên trước tiên ra tay từ Trịnh Sở, sau đó giết chết Tạ Mẫn Phong và Tạ Tiểu Mẫn, cuối cùng mới đến lượt Tạ Bá Ngọc.

Trịnh Sở nghe giọng của Tạ Bá Ngọc, trong lòng cũng biết ông ta đang quan tâm đến mình bèn cười nói: “Ông Tạ cứ yên tâm, một con cá không tạo ra sóng lớn gì được đâu”.

Nghe Trịnh Sở nói vậy, Tạ Bá Ngọc nhất thời nghẹn họng, chẳng biết Trịnh Sở có át chủ bài hay là ngông cuồng đến mức không hay biết gì.

Trần Hổ không chỉ là võ giả cảnh giới minh kình đỉnh cao, trong tay còn có ngọc bội màu đen bí ẩn, dù Trịnh Sở mạnh hơn thì cũng không chắc có thể đánh lại được.

Mọi người đều nở nụ cười khinh thường khi nghe được lời Trịnh Sở nói, họ nghĩ anh không biết kiềm chế, sắp chết tới nơi mà vẫn còn dám hống hách.

Trần Hổ nghe xong cũng bật cười thành tiếng: “Này, nếu cậu đã hống hách thế thì tôi sẽ đánh nát xương cậu ra”.

Ông ta vừa dứt lời, Trịnh Sở đã bước lên võ đài.

Anh vẫn rất bình tĩnh, không nhìn ra cảm xúc gì trên gương mặt: “Này, ra tay đi!”

Mặc dù Trần Hổ không xem Trịnh Sở ra gì nhưng khi nghe Trịnh Sở nói thế, ông ta cũng nổi cơn thịnh nộ, cho rằng anh không tôn trọng mình.

Nếu không hung hăng giày vò Trịnh Sở một lần thì sau này, những người ở thành phố Giang Nam sẽ nhìn ông ta thế nào?

Truyền đến tai sư phụ và sư huynh thì ông ta sẽ bị quở trách ra sao?

Tốc độ ra đòn của Trần Hổ cực nhanh, nhoáng cái đã đến trước mặt Trịnh Sở, tay duỗi tay vồ hướng ngực của anh.

Nếu trúng phải đòn tấn công này thì chắc chắn Trịnh Sở sẽ bị móc tim, sau đó là bị bóp vỡ nát bấy.

Trịnh Sở vẫn bình tĩnh, trơ mắt nhìn hai tay Trần Hổ chỉ còn cách mình mười centimet, thậm chí có thể cảm nhận được sự lưu chuyển khí kình trên tay của ông ta.

Anh vươn tay phải ra, nhảy lên rồi đạp Trần Hổ ra xa.

Rầm!

Cơ thể Trần Hổ như quả bóng làm bằng da, lăn tròn ra cả khoảng mấy chục mét, cả người đều là máu, nhếch nhác vô cùng.

Chu Trang Tiêu thấy thế nhíu chặt mày.

Ông ta không thể tin nổi, sao Trần đại sư lại có thể không đánh nổi thằng nhóc Trịnh Sở này.

Phải biết rằng Trần Hổ là kẻ có thể đánh bại được cả tông sư võ đạo như Tạ Bá Ngọc, một tên vô dụng nhà họ Trịnh thì sao có thể đánh bại Trần Hổ được chứ!

Hai mắt Lý Thiên Thuận hiện lên tơ máu, thấy Trần Hổ bị đánh thành như vậy thì cũng biết người này không thể đánh bại Trịnh Sở.

Ông ta thầm nghiến răng, định là sau khi hội đấu võ này kết thúc, ông ta sẽ cho người ám sát Trịnh Sở.

Lý Thiên Thuận không tin Trịnh Sở này chống lại được súng đạn.

Lúc này, toàn thân Trần Hổ đều là máu, ông ta từ từ đứng lên.

Ông ta cảm nhận được xương cốt trên người mình sắp tách lìa ra rồi.

Trần Hổ nhìn Trịnh Sở, dưới ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, ông ta cười mỉa nói: “Không ngờ tên nhóc cậu lại có năng lực này”.

“Nếu cậu làm con chó cho tôi, không chừng Trần Hổ này sẽ tha cho cậu một mạng”, Trần Hổ nghĩ thực lực của Trịnh Sở có thể thay mình làm một số việc, cứ giết thế thì tiếc quá.

Ông ta vẫn còn con bài thật sự chưa tung ra, Trịnh Sở mà không chịu làm tay sai thì ông ta chỉ đành giết anh thôi.

Nghe Trần Hổ nói thế, Trịnh Sở có cảm giác như mình đang nghe được câu chuyện buồn cười nhất thế giới.

Anh là độ kiếp tôn tiên ở thế giới tu tiên, có biết bao cường giả muốn làm thuộc hạ, thế mà đều bị anh từ chối đấy.

Bây giờ lại có một tên Trần Hổ, chỉ mới cảnh giới minh kình mà lại dám bắt ép anh làm tay sai, đúng là không biết sợ là gì.

“Ông đang đâm đầu vào chỗ chết đấy!”, Trịnh Sở lạnh nhạt nói, ánh mắt nhìn Trần Hổ như đang nhìn một con kiến nhỏ bé mà mình có thể bóp chết bất kỳ lúc nào.

Trần Hổ thấy Trịnh Sở từ chối lời “đề nghị” của mình thì lạnh lùng nói: “Cậu nghĩ thân xác mạnh thì có thể muốn làm gì cũng được sao?”

Nói rồi Trần Hổ lại lấy ngọc bội màu đen trước đó ra.

Ngọc bội màu đen lóe lên ánh sáng màu đen tuyền, bên trong chứa rất nhiều linh lực.

Khi lấy ngọc bội màu đen đó ra, Trần Hổ không hề do dự, quả quyết ra tay: “Chết đi”.

Ông ta sợ nếu mình ra tay chậm một chút thôi, Trịnh Sở sẽ giành trước một bước, ngọc bội màu đen sẽ không còn tác dụng.

Từng luồng sáng màu đen tuyền mang theo khí thế hung hãn như từng con rắn màu đen lao về phía Trịnh Sở.

So với lúc đối phó với Tạ Bá Ngọc, số lượng này nhiều hơn, uy lực cũng đáng sợ hơn.

Mọi người có mặt ở đó cũng nghĩ ngày chết của Trịnh Sở đến rồi khi nhìn thấy chiêu này của Trần Hổ.

Ánh mắt vốn dĩ đã hiện lên vẻ thất vọng của Lý Thiên Thuận chợt trở nên phấn khích, tên này bật cười nói: “Trịnh Sở, cứ thế chết đi cũng hời cho cậu quá”.

Ông ta còn đang muốn đánh cho Trịnh Sở nửa sống nửa chết rồi mang về làm bồn tiểu tiện cho con trai mình.

Chu Trang Tiêu tỏ vẻ khá kích động, mấy tông sư võ đạo như Tạ Bá Ngọc bị ánh sáng màu đen của ngọc bội đó đánh văng ra xa, bây giờ số ánh sáng đen như giao long đang lao về phía Trịnh Sở lại nhiều như thế thì sao anh sống sót được.

Chu Minh phấn khích nói: “Trịnh Sở, dám đấu với tao à, đây chính là kết cục của mày”.

Lúc này Tạ Bá Ngọc đã bị thương nặng, mắt lại chăm chú nhìn Trần Hổ ra tay với Trịnh Sở, chẳng ngờ đối phương lại phóng ra uy lực mạnh hơn khi đánh với mình trước đó gấp mấy chục lần.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Top Bottom