Viết cho thế giới - Mie Huyền Phương

Advertisement

Chất lượng bài viết?

  • Rất tốt

    Votes: 2 100.0%
  • Khá

    Votes: 0 0.0%
  • Trung bình

    Votes: 0 0.0%
  • Kém

    Votes: 0 0.0%

  • Total voters
    2

Mie

Tìm về 1 chốn yên bình
*Cảnh báo: Bài viết có nhiều yếu tố tiêu cực gây ảnh hưởng đến tâm lý người đọc.


Đã bao giờ bạn tự hỏi: “Thế giới này đang đi theo con đường nào?”


Tôi chưa từng nghĩ đến điều đó, bởi lẽ những suy nghĩ “cao siêu” đó tôi cho rằng mình chẳng cần phải bận tâm khi bản thân chỉ là một người dân bình thường, một đứa trẻ đang tuổi ăn, tuổi lớn.


Nhưng cuối cùng tôi cũng không thể chịu được khi mỗi ngày sờ vào máy tính, thứ đầu tiên đập vào mặt chính là những cuộc dội bom xuống Syria, những đoạn băng quay cảnh giết chóc của lũ ác quỷ IS, những vụ khủng bố đẫm máu, những động tĩnh báo hiệu khói thuốc súng chuẩn bị tràn ngập thế giới.

ISIS_TRAIL_OF_TERROR_4x3_1600.jpg


Tôi đã giật mình thảng thốt, tự hỏi tại sao những điều kinh khủng này lại diễn ra? Và vì lý do gì mà đến tận bây giờ tôi mới tỉnh ngộ khỏi cơn mê rằng sẽ được sống trọn đời trong hòa bình? Chẳng phải từ mấy năm trước, Trung Quốc “rục rịch” ở Biển Đông, các vụ tai nạn máy bay, chìm phà từng gây nỗi hoang mang cho cả châu Á đó sao? Chẳng phải chúng ta vẫn một mực thờ ơ và tiếp tục gây nên những sai lầm khác đó sao?


Tất cả những tai họa này, kể cả vấn đề Trái Đất nóng lên hay thảm họa sóng thần gì gì đi chăng nữa, tôi tin đều là tội lỗi của con người. Chúng ta đang hủy hoại chính cuộc sống của bản thân. Dù cho chiếm được cả thế giới thì sao kia chứ? Dù cho được tận hưởng cuộc sống xa hoa từng khao khát thì sao kia chứ? Đến một lúc nào đó, khi thiên nhiên giận dữ thì dù có muốn quay lại cũng đã là quá muộn. Chỉ mới đây thôi, người dân Việt Nam xót thương cho cái chết của Cụ Rùa. Mọi người bày tỏ tình cảm bằng nhiều cách, nhưng có ai từng nhìn lại xem lý do THỰC SỰ khiến Cụ ra đi là gì chưa? Có gì khác ngoài ý thức một số người quá kém cỏi để nhận ra tác hại của việc ném rác thải xuống hồ Gươm.

shutterstock_102221782.jpg


Chúng ta khao khát chế ngự tự nhiên, khao khát làm chủ toàn bộ hành tinh này. Nhưng thay vì đưa ra quyết định sáng suốt, ta lại tiến hành những công việc nồng nặc khói thuốc súng. Chiến tranh tàn phá tự nhiên, tàn phá cây cối. Và sau những cuộc khai thác tài nguyên vô tội vạ chỉ còn lại mảnh đất khô cằn…


Thậm chí, không những làm hại thiên nhiên, ta còn chà đạp chính đồng loại của mình. Học lịch sử, các bạn biết rồi đấy. Thế kỉ mười chín, hai mươi tôi tin là thời kì đen tối nhất của loài người, khi mà “cá lớn ăn thịt cá bé”, các nước đế quốc, thực dân, phát xít thi nhau đàn áp các quốc gia yếu thế hơn, vơ vét của cải để phục vụ cho chính quốc. Cho dù bây giờ không còn bóng dáng hai chữ “thuộc địa, phụ thuộc” ngoài những giờ Sử, nhưng ai dám khẳng định thế giới sẽ không một-lần-nữa đi theo vết xe đổ kia chứ?


Bà Vanga đã từng nói sẽ có một ngày chủ nghĩa Cộng Sản là ngọn cờ vĩ đại cho người lao động toàn thế giới. Phải chăng đó là lúc tái diễn tình cảnh hai thế kỉ trước kia ư? Các nhà tiên tri thực thụ thường đưa ra những câu nói bí hiểm, khó hiểu, sai lệch về ý nghĩa cũng là lẽ thường tình. Nhưng theo như tình hình thế giới hiện giờ, mọi chuyện có lẽ rất ăn khớp với nhau.


Dường như bất kì thế kỉ nào, con người cũng phải gây nên vài cuộc chiến tranh đẫm máu mới có thể thoải mái? Nếu không thì sao tôi lại phải học về các cuộc nổi dậy của tầng lớp bị áp bức nhiều đến vậy? Sao tôi lại phải rơi nước mắt trước lịch sử tang thương của thế giới? Sinh linh, mạng sống những người dân thường chẳng lẽ nhỏ bé đến thế ư? Thật dễ dàng để thổi bay linh hồn của hàng trăm nghìn con người trong một lúc, nhưng nuôi dạy một đứa trẻ để nó trở thành người có ích cho xã hội lại gặp muôn vàn khó khăn. Con người giống như cây cối, phải mất bao công chăm bón mới có thể trưởng thành, to lớn, vững chãi. Đừng vì chút lợi ích mà hủy hoại cả một rừng cây.

End-Of-The-World-2012-main-picture.jpg

Khi lần đầu lắng nghe tiếng hát của cô bé Ghina trên MBC Voicekids, tôi đã thực sự rung động. Dù không hiểu lời bài hát nhưng không hiểu sao tôi lại khóc. Nước mắt cứ chảy ra không ngừng. Lời ca của em tha thiết quá! Dường như nó được cất lên từ tận đáy lòng khi chứng kiến cảnh quê nhà bị tàn phá. Một đứa trẻ mới chín tuổi, nhưng lại cất giấu nhiều tâm tư nhường ấy trong tiếng hát, đủ để hiểu em ước ao hòa bình đến mức nào. Khi em cất lời ca cũng là khoảnh khắc tôi xúc động nghẹn ngào, chưa bao giờ tôi cảm thấy hòa bình là điều quý giá đến nhường ấy. Có vị tổng thống, nhà cầm quyền nào dành chút thời gian lắng nghe tiếng lòng của các em bé đáng thương đó không?


Tôi cảm nhận được ngày kết thúc của thế giới đã rất cận kề. Có thể là vài chục năm nữa, hoặc một thế kỉ nữa, không biết là lúc nào nhưng chắc chắn nó sẽ đến sớm thôi, nếu như chúng ta vẫn tiếp tục hành động như vậy. Có lẽ đến lúc ấy tôi cũng là một cụ già, hoặc có thể đã nằm xuống lớp đất kia rồi. Nhưng còn con cháu, thế hệ sau của chúng ta thì sao? Chẳng lẽ chúng phải gánh chịu hậu quả những sai lầm của những người đi trước hay sao? Liệu đến ngày đó, thế giới có còn bình yên được nữa không đây?




*Bài viết này nói lên những mặt tối tăm của thế giới hiện tại, dưới góc nhìn một người dân bình thường. Tác giả có thể sẽ viết thêm một bài về những điều tích cực.
 
Advertisement
  • Like
Reactions: 2L

Bình luận facebook

Top Bottom