Full TRUYỆN NGẮN - LAN RÙA

Advertisement

Viet Writer

Và Mai Có Nắng
  • Hè Qua Đông Tới

05.2018
Có những chuyện rất tệ đã xảy ra. Nhưng cho tới cuối cùng, phải chăng sẽ chỉ là kỉ niệm.
12.06.2018
21.15 pm
Không thể tin nổi, hạnh phúc vỡ oà, chỉ muốn hét lên, sau đó thì thực sự đã hét rồi!!!!
AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA
22.32 pm
Chợt nhớ tới vụ cãi nhau với con bạn thân. Xong chắc bạn tức quá, bạn nhắn.
"Mày thử hỏi V xem ai là người vô lý? Mày thử hỏi hộ tao cái!"
"Khỏi hỏi, với V tao luôn là người đúng."
Nó thản nhiên nhắn lại, bạn kêu chịu rồi. Nó chợt thấy buồn cười, nhưng sự thực đúng là như thế. Nó thương ai V thương người đó, ai làm nó buồn V lập tức có phản xạ bảo vệ và khó chịu với người đó. Bởi vì V luôn nhìn vấn đề bằng một cái nhìn thiên vị, cho nên V không thể nhìn thấy ấm ức của người khác, nếu có.
Quay lại vụ cãi nhau, lần nào cãi nhau bạn cũng kiểu viết rất hoành tráng, kiểu như yêu nhau không bằng, kiểu đôi ta dứt từ đây, nó cũng hoành tráng không kém, nói chung bạn và nó đều hoành tráng. Xong chả biết có lần nào được một tuần không, bạn lại bắt đầu nhắn tin làm nũng, gọi N ngọt ngào, phụng phịu đầy bánh bèo, xong lại đâu vào đấy.
V thì không vậy, trước giờ V chưa bao giờ dỗi kiểu serious như thế, V chỉ dỗi kiểu khác thôi. Dỗi xong không được dỗ bắt đầu càu nhàu, càu nhàu chán thì cấu véo và bắt đầu bài ca.
- Tao ghét mày lắm, con chó ạ.
- Mày ghét tao thì mày tránh xa tao ra.
Nó gào, V cáu.
- Tao méo tránh.
Dạng vậy!!!
13/06/2018
Đăng cái status rồi đi họp. Họp về kéo qua phần bình luận thấy hồng rực luôn, hỏi thì bạn V bảo bạn V vui nên thả tim đồng loạt , dễ sợ! :P
05/07/2018
Đi ra tháp chơi xong ngồi livestream, đêm hôm mà đông người thức.
Đi ra tháp chơi xong ngồi livestream, đêm hôm mà đông người thức.
17/07/2018
Vô gia cư giữa Paris là gì?
Là khi bạn dặn cả chục lần...
Là khi mỗi lần ra khỏi nhà bạn luôn nhắc nhở, là khi người ấy còn cảm thấy phiền khi bị bạn nhắc phải mang chìa khoá.
Nhưng rồi cậu ấy vẫn quên, vì ngỡ rằng tiếng kêu của đồng xu trong túi chính là tiếng chìa khoá va vào nhau.
Và rồi, 9h đêm, các bạn lang thang giữa Paris.
10h đêm, may cũng thuê được một phòng. Chí ít còn mang ví!
19/07/2018
Liên hoan trước vacation với đồng nghiệp của V. Tụi nó rất cố gắng trong việc dùng đũa, và V cũng rất cố gắng dạy nhưng không thành công.
- Cầm như Lan kìa.
Một đứa tò mò bảo, nhưng V không cầm được như thế nên phán câu xanh rờn.
- Lan cầm sai đấy. Cầm như tao mới là đúng.
...Ờm...hẳn là sai!!!
20/07/2018
9 a.m
Cherry còn xanh rờn xem chừng cuối tháng tám mới chín, lại lỡ một mùa chery, vì phải về núi đi làm rồi!
15 p.m
- Tắt camera rồi à? Con lợn này, tao ghét mày, ghét mày lắm N ạ bla bla...
Cho ghét! Can cái tội đi làm thì chăm chỉ mà làm đi còn cứ thích mở camera lên theo dõi người ta.
29/07/2018
Việc này việc kia ngó đi ngó lại đã tối mịt rồi. Cảm xúc lúc này là an yên, hạnh phúc, tròn đầy. Và có hơi nhớ một chút khoảng thời gian thường xuyên dạt dào cảm xúc và có thời gian để viết.
23/09/2018

23/09/2018
Hôm nay là chủ nhật, và bạn vẫn làm việc. Hôm qua cũng thế. Nhưng đây không phải là tuần bận nhất của bạn, có những tuần bạn phải bay rất nhiều. Đó là công việc chính, bạn phải giữ nó để ổn định cho cuộc sống của mình, cho đam mê của bạn. Đôi khi người ta không biết cuộc sống của bạn không phải chỉ là ngồi online 24/24. Nhưng vấn đề ở đây là gì? Vấn đề ghi lại làm kỉ niệm thôi chứ...cest la vie...
26/09/2018
Gửi những đứa bạn ruột của tao. Tất nhiên chỉ là tao cảm xúc nên tao viết thế thôi chứ tao biết tụi mày không theo dõi wattpad của tao. Tao muốn ghi lại những ngày này, những ngày đối với tụi mày là cả một bầu trời mây đen gió rét. Tao không biết làm cách nào để giúp tụi mày, bởi đôi khi tao cũng không giúp được chính tao.
30/9/2018
Lại bị ưn chựi vì tội không rep comment, không rep inbox! Dành cả thanh xuân để bị ghét vì chảnh và vô tâm! Ôi cuộc sống!!!
11.13 am
Ghi lại chuyện của một ngày hè nắng ấm.
- Cút mịa mày về rừng đi! Ghét vãi!
- Mày đừng ôm bố mày nữa thì bố mày về ngay và luôn, không phải thách.
- Tao méo bỏ. Việc gì phải bỏ?
- Á à, thế mà còn làm kiêu, bố lạy mày!
- Mày biết vì sao không? Vì bố biết mày không có gan về nên bố mới ôm mày để giữ chút sĩ diện hão cuối cùng cho mày!
- Ghê! Tao sợ mày nhỉ? Thế sao hôm tao giận tao định đi ra tháp một mình chơi có đứa nào cứ đi theo sau tao thế nhờ? Cái hôm đang ngồi trong nhà nữa, tao định đi đổ rác thôi mà cũng xí xa xí xớn chạy theo là nàm thao?
- Ơ bố đi theo mày hồi nào? Bố đi hóng gió mà! Trùng hợp thôi!
- Ừ, kinh thật!
...
11.21 am
Mùa đông rồi, lạnh gớm. Đi làm quên không mang găng tay là lạnh buốt luôn!
Đói quá, đi nấu phở!
 
Advertisement

Bình luận facebook

Top Bottom