Full Hot Truyện Kết hôn chớp nhoáng tổng tài ly hôn đi (2 Viewers)

Advertisement
Advertisement
Ngồi phía bên kia bàn ăn, Dạ Đình Sâm trông thấy quầng thâm dưới mắt Nhạc Yên Nhi, mở
miệng hỏi:
- Tối qua nghỉ ngơi không đủ à?
Nhạc Yên Nhi làm như không có việc gì, bĩnh tĩnh ăn bánh mì nướng:
- Không có gì, tôi ngủ mơ thôi.
Chắc không phải là giấc mơ đẹp đẽ gì, mới sáng sớm, Dạ Đình Sâm cũng không gặng hỏi thêm.
Ăn xong bữa sáng, chuông cửa của biệt thự Hoàng Đình vang lên.
Quản gia Thẩm đi ra mở cửa, Nhạc Yên Nhi tưởng là Trần Lạc đến đón Dạ Đình Sâm đi làm,
cũng không để ý, cứ bình tĩnh uống hết cốc sữa.
Kết quả không nghĩ tới người nọ không phải đến tìm Dạ Đình Sâm.
Người phụ nữ ăn vận chuyện nghiệp tiến vào biệt thự, chào Dạ Đình Sâm một cái rồi trực tiếp đi
đến bên cạnh Nhạc Yên Nhi, chào hỏi cô.
- Xin chào phu nhân chủ tịch.
Nhạc Yên Nhi không ngờ cô ta lại đột nhiên nói chuyện với mình, suýt bị sặc sữa.
- Khụ… khụ, xin chào.
Dạ Đình Sâm không hài lòng nhìn Nhạc Yên Nhi:
- Uống chậm thôi.
Nhạc Yên Nhi nghi ngờ nhìn qua bên kia, hỏi:
- Đây là?
Chẳng hiểu sao lại qua chào cô, cũng không có ai giới thiệu gì cho cô biết cả.
- Phu nhân chủ tịch, chào cô, tôi là style Ngô Thiến Thiến, hôm nay sẽ là người phục vụ cho cô.
Nghe thấy câu hỏi của Nhạc Yên Nhi, Ngô Thiến Thiến đáp lại rồi cung kính cúi người.
Nhạc Yên Nhi chợt hiểu ra:
  • Là vì buổi tiệc tối nay à? Nhưng tối mới bắt đầu mà, cần chuẩn bị sớm thế sao?
  • Là như vậy, phu nhân chủ tịch, theo dự tính của chúng tôi về giờ giấc làm việc, nghỉ ngơi cùng
với thói quen sinh hoạt trong thời gian này của cô, tốt nhất là hôm nay cô nên chăm sóc tóc,
chăm sóc da cộng thêm một lần spa chuyên sâu để giảm đi mệt mỏi, như vậy cô mới có thể giữ
được vẻ mặt rạng rỡ cho buổi tiệc tối nay.
Nhạc Yên Nhi sửng sốt, hoá ra người trong giới thượng lưu muốn đi ra ngoài đều phiền phức
thế này sao?
Bởi vì phải ra ngoài trang điểm, thay lễ phục, làm tạo hình nên Nhạc Yên Nhi hôm nay không
cần makeup, cũng không cần thay quần áo, tuỳ ý ra ngoài với Ngô Thiến Thiến, trực tiếp lên xe
đi thẳng tới công quán Thục Nữ.
Suốt cả một buổi sáng cộng thêm buổi chiều, Nhạc Yên Nhi đều ở trong công quán Thục Nữ
làm đủ mọi loại chăm sóc, đợi đến lúc nhập tiệc trước hai tiếng đồng hồ, chuyên gia cùng thợ
trang điểm mới bắt đầu tạo hình giúp Nhạc Yên Nhi.
Lần này, style chọn cho Nhạc Yên Nhi một chiếc váy liền màu trân châu, trong sáng ưu nhã lại
không quá trang trọng cứng nhắc, Nhạc Yên Nhi vừa mặc vào, ánh mắt họ liền sáng lên:
- Chính là bộ váy này.
Còn về phần tóc, mái tóc dài của Nhạc Yên Nhi được vấn lên một nửa, lộ ra cần cổ duyên dáng
như thiên nga, có mấy lọn tóc rủ xuống xương quai xanh, trông thanh thoát lại xinh đẹp.
Sau khi việc chính đã hoàn thành, tầm mắt của style và những người có mặt ở đây không cách
nào rời khỏi Nhạc Yên Nhi.
Thợ trang điểm xúc động:
- Đẹp quá, tôi thấy mình trang điểm cho cô cũng đều là dư thừa hết.
Nhạc Yên Nhi không khỏi mỉm cười nói:
  • Vẫn là cô trang điểm quá tuyệt chứ, vừa tự nhiên lại vừa xinh đẹp.
  • Tôi từng trang điểm cho rất nhiều ngôi sao, có lẽ cô là người nhã nhặn nhất đấy.
  • Đúng, đúng, hơn nữa lúc tạo hình, đợi lâu đến thế mà không hề phàn nàn lấy một câu.
  • Cả một ngày trời, không hề sốt ruột, với ai cũng đều khách khí.
Mọi người đồng thanh khen Nhạc Yên Nhi.
Cũng có người thầm nghĩ trong lòng: “Nghe nói đây là người phụ nữ của Dạ thiếu, xinh đẹp
như vậy, tính tình cũng tốt, chẳng trách nào Dạ thiếu lại thích cô ấy.”
Nói chuyện phiếm với mọi người mấy câu, xe đến đón Nhạc Yên Nhi đi dự tiệc cũng đến rồi.
Dựa trên nguyên tắc vừa không muốn gây chú ý lại không muốn mất thể diện, Nhạc Yên Nhi từ
chối đi xe thể thao của Dạ Đình Sâm mà để tài xế lái chiếc Lincoln, dù gì thì chiếc xe này có vẻ
hợp để đi dự tiệc hơn.
Buổi bán đấu giá phải đợi đến bảy giờ mới bắt đầu, năm giờ tối sẽ tổ chức một buổi tiệc tối ở
hội quán Baker, mục đích là để cho các nhân vật nổi tiếng trong giới thương nghiệp có cơ hội
giao lưu, cũng là để chuẩn bị cho màn đấu giá sau đó.
Lúc Nhạc Yên Nhi đến nơi cũng được coi là sớm, những nhân vật nổi tiếng chưa đến nhiều, có
vài người đều đi cùng bạn tiệc đến trước cửa hội trường kiểm tra thư mời.
Cô đi trên thảm đỏ, hoà vào dòng người đi vào bên trong, trông thấy những bóng lưng có đôi
có cặp kia, không hiểu vì sao đột nhiên lại nhớ tới Dạ Đình Sâm.
Chợt nghĩ, nếu như đi cùng hắn thì tốt biết mấy.
Nhạc Yên Nhi bị ý nghĩ này làm cho hoảng sợ, vội vàng lắc đầu, cố gắng xoá bỏ ý tưởng kỳ quái
này.
Rất nhanh liền đến lượt cô kiểm tra thư mời.
- Thưa cô, mời cô xuất trình thư mời, vô cùng cảm ơn.
Bởi vì người đến đây đều là những nhân vật nổi tiếng có máu mặt trong giới thương nghiệp của
thành phố A nên nhân viên đều cực kỳ khách khí, lễ phép.
- Được.
Nhạc Yên Nhi đáp lại, tìm bức thư mời trong túi xách nhưng tìm khắp nơi rồi mà vẫn không
thấy.
Lông mày Nhạc Yên Nhi nhíu lại, quái, rõ ràng cô nhớ là mình đã bỏ vào túi rồi cơ mà.
Nhân viên trông thấy lễ phục cùng với cách trang điểm của cô không giống với người thường,
vẫn kiên nhẫn hỏi:
- Có phải cô quên thư mời ở nhà rồi không ạ? Có cần gọi điện về hỏi một chút không?
Nhạc Yên Nhi lắc đầu:
- Không phải, tôi nhớ là đã mang theo rồi mà.
Dạ Đình Sâm đưa một món đồ quan trọng như vậy cho cô mà cô lại làm mất, Nhạc Yên Nhi
không khỏi sốt ruột, lục từng ngăn túi mà vẫn không tìm thấy thư mời đâu.
Từng phút trôi qua, người chờ đợi phía sau cô càng lúc càng đông.
- Đây là ai thế, sao lại chắn ở cửa lâu như vậy? Chẳng lẽ không có thư mời sao?
Một giọng nói dịu dàng mềm mại vang lên sau lưng Nhạc Yên Nhi, vô cùng quen thuộc, Nhạc
Yên Nhi quay đầu nhìn, lại là Bạch Nhược Mai.
Bạch Nhược Mai mặc bộ lễ phục đuôi cá màu đen, Lâm Đông Lục đi bên cạnh cũng mặc vest
cùng màu, hai người khoác tay nhau đứng trên thảm đỏ, y hệt đôi kim đồng ngọc nữ do trời đất
tác thành.
Nhạc Yên Nhi trông thấy hai người này cũng không có cảm xúc gì, nhưng lúc Lâm Đông Lục
nhìn Nhạc Yên Nhi, đôi mắt tối sầm, ngay cả tay cầm thư mời cũng bất giác dùng lực.
Thật ra Bạch Nhược Mai đã sớm nhận ra Nhạc Yên Nhi, có điều vẫn giả bộ che miệng hỏi:
- Ai da, là Nhạc Yên Nhi đây mà, cô cũng tham gia buổi bán đấu giá này sao? Cô nhận một bộ
phim mới được có mười mấy vạn nhỉ? Đủ để tham gia đấu giá sao?
Nhạc Yên Nhi lạnh lùng nhìn cô ta:
- Không cần cô phải bận tâm.
Bạch Nhược Mai nhìn thấy Nhạc Yên Nhi mặc chiếc váy trắng lộng lẫy, gương mặt được trang
điểm trang nhã tinh xảo, đến nỗi thu hút tất cả ánh mắt của mọi người trước cửa ra vào, đến
Lâm Đông Lục cũng không ngoại lệ, trong lòng cô ta liền không thoải mái.
Bạch Nhược Mai dò xét Nhạc Yên Nhi một lượt, hỏi:
- Vậy sao cô không vào đi còn đứng ở cửa lâu như vậy? Hay là cô không có thư mời? Thực ra tôi
có thể hiểu được cô mà, chắc chắn cô nghĩ rằng kiểm tra thư mời sẽ không nghiêm ngặt đến
thế, có thể nhân cơ hội trà trộn vào bên trong phải không? Ai ngờ lại bị ngăn lại, chỉ đành vờ
như mình có thư mời thôi.
Bạch Nhược Mai nói mấy câu xúi giục khiến ánh mắt nhân viên nhìn Nhạc Yên Nhi thay đổi hẳn,
nhân viên kiểm tra vừa nãy còn khách khí mà bây giờ trong mắt đã có mấy phần ngờ vực:
- Thưa cô, cô có thư mời thật sao?
 
Advertisement
  • Chương 132

Ngô Năng lập tức cứng đờ người, quên cả việc giãy giụa.

Giọng nói này… Quá quen thuộc! Trong lòng Ngô Năng run lên, ra sức an ủi bản thân, sẽ không phải là người đó đâu, sẽ không đâu! Từ động tác cứng ngắc của Ngô Năng dường như có thể đoán ra được trong lòng gã đang nghĩ gì, người kia nhấc chân ra, Ngô Năng cuối cùng cũng có thể mở mắt, từ góc độ của một con kiến nhìn lên.

Người đàn ông mặc bộ vest phẳng phiu, bình tĩnh đút hai tay vào túi quần, dưới ánh đèn giống hệt thần thánh giáng trần, dung mạo vô cùng anh tuấn, nhưng đôi mắt phượng nhìn từ trên cao xuống lại mang theo lãnh ý chết người.

Quả thật là Dạ Đình Sâm! Ngô Năng nuốt nước bọt, hồi tưởng lại những lời Dạ Đình Sâm vừa nói ban nãy.

Hắn nói cái gì mà “người của tôi mà cũng dám động vào, chắc ông không muốn sống nữa nhỉ?”

Con mắt chỉ bằng hạt đậu xanh của Ngô Năng thoáng chốc trợn trừng lên.

Người của hắn? Người phụ nữ kia ư! Lẽ nào cô ta là vợ Dạ Đình Sâm thật sao?!

- Ngô Năng, ông có còn nhận ra tôi không? Giọng nói của Dạ Đình Sâm vẫn lãnh đạm như mang theo sương tuyết.

Nhưng Nghiêm lão đứng phía sau Dạ Đình Sâm biết rất rõ, thiếu gia giận thật rồi.

Ngô Năng lăn lộn trong giới làm ăn nhiều năm như vậy, đương nhiên biết rõ người nào không thể chọc tới, không ngờ hôm nay tự mình lại đá trúng khối thép cứng này, thầm kêu một tiếng đen đủi.

Tuy nhiên trong lòng gã cũng không quá lo, suy cho cùng gã vẫn chưa kịp làm gì Nhạc Yên Nhi, bản thân ngược lại còn bị cô đá bị thương, dù có là Dạ Đình Sâm thì chắc cũng phải nói lý lẽ chứ nhỉ?

- Dạ… Dạ thiếu, đã lâu không gặp.

Ngô Năng nhe răng trợn mắt vì đau, chỉ có thể miễn cưỡng giật khoé miệng coi như là đang nở nụ cười:

- Không ngờ lại gặp anh vào lúc này.

Dạ Đình Sâm hoàn toàn không để ý đến gã, đôi mắt lạnh lẽo quét một vòng qua đám người xung quanh, ánh mắt như băng tuyết khiến trong lòng bọn họ đều rùng mình một cái.

- Các vị vui vẻ quá nhỉ, rất tốt, đều đứng một bên chứng kiến cảnh vợ tôi bị bắt nạt.

Những người này đều là người có máu mặt của thành phố A nhưng cũng bị áp bức trước khí thế và ánh mắt của Dạ Đình Sâm, thậm chí còn không ai dám thở mạnh.

- Nếu các vị đã xem xong kịch rồi vậy thì nhờ các vị giúp tôi một chuyện.

Mọi người vội vàng nói:
  • Dạ thiếu cứ việc giao phó.
  • Các vị đã xem kịch hay rồi, thế thì phiền mọi người lau cho sạch quần của Ngô tổng đi.
Vừa dứt lời, trên mặt mọi người đều loé lên vẻ khó xử nhưng không ai dám đáp trả một câu nào.

Dạ Đình Sâm lãnh đạm bổ sung thêm hai chữ:

- Dùng chân.

Dùng chân chà quần cho Ngô Năng? Vậy chẳng phải là cú đoạn tử tuyệt tôn như lúc Nhạc yên Nhi bỏ chạy sao? Dạ Đình Sâm phân phó xong liền có mấy người đàn ông mặc vest đen đè Ngô Năng bị doạ ngây người xuống.

Tầm mắt lạnh như băng quét một vòng, đôi môi mỏng mở hé, phun ra ba chữ:

- Ai làm trước? Trong lòng bọn họ đều đang cân nhắc, tuy rằng về sau sẽ đắc tội với Ngô Năng, nhưng vừa rồi bọn họ bàng quan chứng kiến người phụ nữ của Dạ Đình Sâm bị sỉ nhục mà không ra tay giúp đỡ, chỉ sợ cũng sẽ đắc tội với hắn.

So sánh hai bên với nhau, đương nhiên Dạ Đình Sâm quan trọng hơn rồi.

Vì vậy hầu như chỉ do dự trong chốc lát, những người vây xem vừa nãy liền hô hào, tranh nhau hung hăng đá vào vị trí giữa hai chân Ngô Năng.

Bởi vì bị vệ sĩ của Dạ Đình Sâm ấn xuống cho nên Ngô Năng không tài nào vùng vẫy được, chỉ có thể thảm thiết kêu lên, người nào không biết còn tưởng rằng chỗ này đang giết heo.

Tiếng kêu thê lương, thảm thiết như sắp đứt hơi đến nơi.

Những người đàn ông ở đây nghe vào trong tai, sợ hãi trong lòng.

E là cái này sắp ứng nghiệm câu nói ban nãy của Ngô Năng.

Trứng… Vỡ thật rồi! Bên này đá nhiệt tình, bên kia, sau khi Nhạc Yên Nhi chạy được mấy trăm mét nhưng cũng không địch lại được hai tên vệ sĩ, bị bọn họ bắt được.

Vệ sĩ ra tay rất nặng, hung hăng tóm lấy cánh tay của Nhạc Yên Nhi khiến cô có cảm giác cánh tay sắp bị trật khớp, không nhịn được kêu lên:

- Đau quá.

Tên vệ sĩ khinh bỉ nhìn cô:

- Thế này mà đã đau rồi, nói cho cô biết nhé, đắc tội với Ngô tổng của chúng tôi, “đau”

còn ở phía sau cơ.

Đi, đừng có giở trò nữa.

Bị vệ sĩ đẩy về phía trước, trong lòng Nhạc Yên Nhi trào lên nỗi tuyệt vọng khôn cùng.

Chẳng lẽ không còn cách nào nữa sao? Vừa nãy cô đã cởi giày cao gót ra rồi, bây giờ trên người đến cả vật phòng vệ cơ bản cũng không có.

Tay Nhạc Yên Nhi nắm chặt, thầm nghĩ trong lòng, cùng lắm thì hai bên cùng chết, chỉ cần tên lợn béo kia dám động vào cô, cô nhất định sẽ khiến gã phải trả giá.

Điều cô không ngờ tới chính là khi trở lại chỗ lúc nãy chạy trốn, vốn dĩ mọi người còn lạnh lùng bàng quang đứng xem, lúc này lại náo nhiệt hẳn lên.

Nhưng Nhạc Yên Nhi không có tâm trạng để ý tới những người xung quanh, tất cả chú ý của cô hoàn toàn bị thu hút bởi thân hình cao lớn đứng ở giữa.

Thoáng chốc khi thấy hắn, bức tường rào kiên cố trong lòng cô từng chút một sụp xuống, không còn sót lại chút quật cường nào, vô thức cảm nhận được sự sợ hãi và hoảng hốt, cô khẽ run lên.

- Dạ Đình Sâm… Cánh môi đã sớm không còn huyết sắc hé mở, gọi ra cái tên này một cách khó khăn.

Vừa mở lời, giọt nước mắt trong veo lăn dài trên má.

Thật kỳ lạ, vừa nãy bị Ngô Năng làm khó, cô không hề khóc, bị mọi người sỉ nhục, cô không hề khóc, thậm chí gặp phải tên vệ sĩ đối xử thô bạo, cô cũng không hề khóc.

Hiện tại mới chỉ trông thấy Dạ Đình Sâm từ xa liền thấy như sự kiên cường trong lòng mình đã không còn sót lại gì nữa, chỉ có mềm yếu cùng với một loại an tâm vô bờ.

Bởi vì lòng cô biết rất rõ, Dạ Đình Sâm sẽ không vứt bỏ cô.

Bọn họ không có huyết thống, không có tình cảm, chỉ có hợp tác, nhưng Dạ Đình Sâm đáng tin hơn bất kỳ ai trên thế gian này.

Dạ Đình Sâm nghe thấy giọng nói của cô lập tức quay đầu lại, trong khoảnh khắc nhìn thấy cô, con ngươi hắn tối sầm, sải đôi chân dài, nhanh chóng đi tới.

Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt đi, ánh mắt bất lực cùng thân hình gầy yếu đang run lên, lòng hắn như có kim châm.

Hắn biết, dù là sinh lý hay tâm lý, cô cũng đều đã sức cùng lực tận, cần một người chở che.

Vì vậy Dạ Đình Sâm tăng tốc, một giây trước khi Nhạc Yên Nhi khuỵu xuống, cuối cùng cũng kịp ôm chặt cô vào lòng.

Cảm nhận được người trong lòng mình không kìm được mà run lẩy bẩy, lòng hắn đau như cắt.

Ánh mắt như tìm được đường sống giữa thời khắc nguy hiểm của cô khiến hắn đau nhói, hắn không dám nghĩ, nếu như mình tới chậm một bước thôi thì Nhạc Yên Nhi sẽ gặp phải chuyện gì.

Ban nãy cô một mình đối diện với biết bao gương mặt xa lạ, phải chịu được biết bao sự sỉ nhục, hắn lại không đến kịp, chỉ cần nghĩ tới đây liền tự trách chính mình.

Từ trước tới nay, hắn không thích náo nhiệt, còn định chuẩn bị lên phòng nghỉ ở tầng hai tìm Nhạc Yên Nhi, nếu không phải động tĩnh ở đằng sau quá lớn nên Nghiêm lão mới đi xem thử thì hắn đã thực sự bỏ lỡ mất cơ hội giải cứu cô.

Người con gái hắn coi như châu báu, sao có thể tha thứ cho lũ đàn ông có ý đồ dơ bẩn với cô đây? Tất cả những kẻ cả gan dám dòm ngó đến cô đều phải trả giá bằng máu! Dạ Đình Sâm cảm nhận được sự bất lực của cô, càng ôm chặt lấy cô hơn, chỉ cảm thấy người trong ngực mình nhẹ bẫng như lông vũ, hắn càng thêm tự trách bản thân, nói:

- Xin lỗi, tôi đến muộn
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom