Hot Truyện của tác giả Nguyễn Thị Thùy

Advertisement

Viet Writer

Và Mai Có Nắng
  • Chương 16-20

    New
(16)

"Tôi không nghe những lời nói suông, người đó là mẹ tôi thì càng không. Muốn người khác tin, trước tiên phải có bằng chứng"

"Nhưng, tôi tin Tiêu Nhi vợ sắp cưới của tôi..."

Hải cười khẩy, bất lực với tính cách ngoan cố, bảo thủ của Tùng Quân, bởi thế mới làm khổ Mộc Miên.

Đào uất ức khóc không ra tiếng, nước mắt giàn giụa, thân là kẻ ăn người ở sao dám cãi cậu Quân, Đào đành ngậm ngùi, hận không thể xé xác Tiêu Nhi kia. Bà chủ là mẹ của cậu, mà cậu còn không tin, chỉ tin người xấu đó, điện thoại hiện giờ cũng bị cô Nhi lấy mất rồi, chả còn gì để mà thanh minh?

Bầu không khí còn đang căng thẳng, thì cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, Tùng Quân vội vã đi lại, gấp gáp hỏi.

"Bác sĩ, tình trạng mẹ tôi sao rồi"

Ngoại hình của vị bác sĩ khá vạm vỡ, tuổi tác cũng không còn trẻ, bác sĩ chầm chậm kéo bỏ khẩu trang, nhẹ giọng đáp.

"Bệnh nhân đã ổn, cũng may là sơ cứu kịp thời trước khi đưa đến đây, không biết trong bốn người ai đã làm điều đó thế"

Đào thút thít chỉ qua Hải, bác sĩ đột nhiên đưa tay lên vỗ vào vai Hải khen ngợi.

"Cậu làm rất tốt"

Hải cười mỉm, để lộ hai má lúm đồng xu, ngại ngùng khẽ gật đầu, Quân ngơ ngác quay mặt nhìn sang cũng chả thấy cảm ơn câu nào.

"Chút nữa y tá sẽ chuyển bệnh nhân qua phòng hồi sức, đợi bệnh nhân tĩnh người nhà sẽ được vào thăm"

"Cảm ơn bác sĩ"

Vị bác sĩ gật gật, ngắt lời liền sải chân bước đi, đôi mắt Đào lấm lem hai hàng lệ, Đào đưa tay dụi, vô tình thấy Mộc Miên cùng bác sĩ Cố Thành đi đến, Đào vội vàng chạy lại ôm chầm lấy Miên.

Quân nheo mắt, sao Mộc Miên lại xuất hiện ở đây? Còn đi cạnh Cố Thành nữa chứ, Quân liền có chút bất mãn, khó chịu, thở dài, đút tay vào túi quần.

"Cô Miên"

"Bác sao rồi Đào"

"Bà đã qua cơn nguy hiểm, cô Miên à, Tiêu Nhi đã hại bà chủ á cô, Đào nói mà cậu Quân không chịu tin, bằng chứng cũng bị cô Nhi kia lấy luôn..."

"Tiêu Nhi sợ cậu Quân biết những chuyện quá khứ nên đã giựt điện thoại rồi đẩy bà"

Đào nhón chân lên ghé sát vào tai Mộc Miên thầm thì, Miên nghe xong nhướm mi mắt khẽ nhìn Quân và Nhi, Miên bây giờ cũng lực bất tòng tâm, vốn đã không còn liên quan gì, cũng không có bằng chứng, cô đành chịu thua. Giờ phải đợi bà chỉ lại xem sao? Miên xoa đầu Đào an ủi.

"Cô biết rồi! Phần còn lại cứ để cô giải quyết, bây giờ Đào về nhà trước, có gì cô Miên sẽ gọi sau ha"

"Hải..."

"Dạ cô Miên"

"Hải đưa Đào về nha, hiện giờ nhà còn cần người trông coi, trong đây có Tiêu Nhi và cậu Tùng Quân lo cho bà rồi"

Hải nhìn Miên bằng đôi mắt ấm áp, nhẹ nhàng cúi đầu dạ, nghe lời đưa Đào rời khỏi bệnh viện. Lí do Mộc Miên biết bà bị vậy cũng nhờ cậu Hải nhắn tin báo ấy. Hải báo cho Miên đầu tiên. Miên lo lắng có hai người ở viện nên mới lật đật chạy đến.

Sau khi Đào và Hải đi khuất, Quân đùng đùng bước lại, Tùng Quân thoáng nhìn bác sĩ Cố, rồi tia ánh mắt sắc bén qua Miên, cộc cằn nói.

"Cô đến đây làm gì"

"Mộc Miên à, Trương Gia và cô hình như đã không còn liên quan, sao cô cứ mặt dày đeo bám? Tôi và anh Quân đã đăng ký kết hôn, cô nghĩ bản thân còn cửa hả"

Miên chỉ cười lạnh một cái, ai thèm tranh giành đâu mà Tiêu Nhi phải nói thế? Hay muốn Miên vỗ tay chúc mừng, Miên không muốn cãi cọ với Quân, cô đến cũng vì lo lắng cho tình trạng bác gái.

Nhưng mà Quân có nhất thiết vừa thấy Miên đã thể hiện bộ mặt chán ghét, chất vấn thế kia không? Thật khiến người khác không thoải mái, Miên thở sâu, biết bác đã ổn Miên cũng nhẹ nhõm rồi.

"Tôi nghe tin bác nhập viện nên đến..."

"Không cần, bản thân có còn là con dâu nữa đâu mà lo chuyện bao đồng? Ở đây đã có tôi, Tiêu Nhi tôi mới chính là con dâu bác"

Tiêu Nhi hóng hách ra vẻ, chen ngang lời Mộc Miên, cô nhếch mép, đanh thép hỏi lại.

"Chị lo thật không? Hay có dụng ý khác với bác"

"Cô..."

Tiêu Nhi cứng họng, quay qua uất ức, lay lay cánh tay Tùng Quân mếu máo. Quân liền ra mặt bênh vực.

"Cô đừng có mà đứng đây ăn xằng bậy, cô thì tốt đẹp gì? Suốt ngày chỉ giỏi diễn, tỏ vẻ đáng thương, quyến rũ hết người này đến người kia"

Quân đá đểu, Cố Thành đứng bên nghe liền hiểu ngay, Cố Thành cười mỉm, rõ ràng không thích Miên vậy Mộc Miên đi với ai là quyền của cô, mắc gì Quân phải ý kiến nhỉ? Vả lại khi nãy, lúc vào cửa vô tình gặp bác sĩ, Cố Thành nghe Miên nói mới cùng cô lại đây.

"Tùng Quân, trước giờ tôi cứ nghĩ anh rất hiểu chuyện, thông minh lắm, nhưng hóa ra tôi đã nghĩ sai..."

Dứt lời Mộc Miên định bỏ đi thì đột nhiên một chị y tá bước đến khom lưng cúi chào, dáng người mảnh mai, nhã nhặn, lịch sự thông báo.

"Bệnh nhân 204 tỉnh rồi, bây giờ người nhà có thể vào thăm..."

"Được, cảm ơn cô"

"Nhưng bệnh nhân chỉ muốn gặp một người, là chị Mộc Miên, không biết ai là Mộc Miên ạ"

"Là...là tôi"

"Bác muốn gặp chị, mời chị theo lối này"

Nữ y tá nhẹ giọng, Miên đứng im, nét mặt hơi ngạc nhiên một chút còn chưa kịp đi, Tùng Quân cau có tức giận, gằn giọng chất vấn nữ y tá.

"Tôi mới chính là con trai, người nhà, cô gái này chẳng liên quan gì cả. Sao tôi không được vào"

Chị y tá hết sức lịch thiệp, mỉm cười đáp.

"Thế ạ. Vậy anh nên coi lại đạo làm con của mình. Xem tại sao khi bác tỉnh, lại cự tuyệt gặp mặt"
(17)

"Thế ạ. Vậy anh nên coi lại đạo làm con của mình. Xem tại sao khi bác tỉnh, lại cự tuyệt gặp mặt."

"Cô..."

"Bác chỉ muốn gặp chị Miên, ngoài ra không cho phép bất cứ ai vào phòng."

"Chị Mộc Miên, mời chị."

"Bác sĩ Cố, em đi trước nhé."

Y tá đằm thắm nhìn Cố Thành dịu dàng nói, bác sĩ Cố cong môi cười gật gật, Miên sải bước theo chân chị y tá. Tùng Quân nghẹn ứ không nói thành lời, khuôn mặt tuấn tú bỗng chốc căng cứng, đen như nhọ nồi, Quân nổi điên khi bị một y tá giáo huấn, Quân chỉ tay gọi nhưng kịp thời Tiêu Nhi cản lại. Anh quay sang Thành, điệu bộ không hài lòng.

"Y tá bệnh viện cậu ăn nói với người nhà bệnh nhân thế hả."

Cố Thành vỗ vỗ lên vai Quân thản nhiên, thẳng thắn trả lời.

"Y tá Niệm nói đúng đấy chứ. Tùng Quân cậu cũng nên coi lại bản thân."

"Giờ tôi có việc phải đi trước, tạm biệt hai người."

Ngắt lời, Cố Thành xoay gót bỏ đi, Tùng Quân trơ mắt nhìn theo, bất lực, từ hôm xảy ra cãi nhau, cả hai đã không còn thân thiết như trước. Nhi thở dài, bức bối trong người. Không muốn ở đây chút nào, ghét phải chăm sóc bà già ấy, nhưng để Quân tin tưởng, Nhi buộc nhẫn nhịn. Nhi bảo Quân sang khu vực phòng bệnh.

Tại phòng bệnh.

Mộc Miên bước vào thấy mẹ chồng đang nằm trên giường, đầu quấn một đoạn băng gạc, Miên nhẹ nhàng bước lại, bà nhìn thấy liền nhóm người ngồi dậy, Miên nhanh tay cản bà, khẽ nói.

"Mẹ đừng cử động, mẹ cứ nằm nghĩ đi ạ."

"Mẹ ổn, may mắn ông trời vẫn còn thương mẹ."

"Dạ. Anh Quân vẫn đang chờ được vào thăm mẹ."

"Mẹ chẳng muốn gặp cái thằng súc sinh, trời đánh đó. Trương Gia thật sự là vô phúc."

"Con nghe Đào nói, do Tiêu Nhi làm mẹ nhập viện nhưng mà anh Quân không tin."

Bà nghe thế động thái vẫn bình thường, vốn dĩ bà đã biết thằng Quân chả tin, nó si tình dẫn đến đần độn cả khối óc, tứ chi rồi. Đâu còn lo lắng cho bà mẹ này. Bà à ừ đại khái cho qua, nhắc tới lại khiến bà đau đầu. Nói chuyện một chút thì bà thiếp đi, Miên chu đáo đắp chăn ngay ngắn rồi liền rời khỏi. Quân vẫn túc trực ở bên ngoài.

"Bác ổn rồi, vừa mới ngủ."

Quân hời hợt không nói gì, lành lùng bước qua, vào trong trước. Tiêu Nhi ở phía sau, quay đầu bĩu môi cười, dáng vẻ cợt nhả, cất giọng.

"Chúng tôi sẽ tổ chức đám cưới vào ngày 20/7, tôi muốn mời...Aa, tôi quên, ngày đó hình như cũng là giỗ bố mẹ cô nhỉ."

"Anh Quân thật khéo chọn ngày..."

"Chúc mừng."

Miên cười mỉm, thốt ra hai chữ nhẹ tênh, rồi rời đi, Tiêu Nhi ngơ ngác với thái độ ấy, Nhi còn nghĩ Mộc Miên phải tức giận chứ? Sao lại điềm tĩnh thế kia? Không đâu lòng ư. Nhi vùng vẫy, dẫm mạnh chân xuống sàn, hằm hằm.

Hôm sau, Mộc Miên bận không thể đến bệnh viện, Miên nấu cháo gửi vô cho bà ăn lại sức, Quân thì tất bật vừa chăm bà vừa chu toàn cho đám cưới, Quân nhất quyết cử hành ngày 20/7.

Bà chán ngán, chả buồn nói, bà đuổi Quân về rồi gọi Đào vào, cũng may bệnh viện còn bác sĩ Cố nên bà cũng đỡ cô đơn hơn.

19/7 sức khỏe bà đã ổn, bà xuất viện về, để đặng 20 này sang nhà phụ giỗ cùng Miên, vừa bước vào cửa, bà thấy con nhỏ Tiêu Nhi đang thảnh thơi ngồi ở phòng khách ăn hoa quả, chả chào bà lấy một câu, còn giở giọng vô lại, thất học.

"Về rồi à, mạng bà cũng lớn thật? Sao không chết quách luôn đi."

"Muốn đấu với tôi, bà nghĩ dễ dàng thế hả."

"Biết điều thì nên an phận."

Bà nghe chỉ cười nhạt, Đào tức kinh khủng, nhưng bà không cho đánh, Đào liếc Nhi rồi dìu bà về phòng.

(...)

Sáng hôm 20/7 tất cả người làm trong nhà từ sớm đã sang nhà Miên làm giỗ, không một ai hứng thú với đám cưới của Tùng Quân.

Tùng Quân cũng không bận tâm cho lắm.

...

"Ủa, Cố Thành..."

"Em ngạc nhiên thế hả, là dì Sáu gọi anh đến."

Mộc Miên cười trừ, cô hơi bất ngờ vì Cố Thành không đến đám cưới của Quân sao, hai người bạn thân kia mà? Cố Thành vui vẻ cởi bỏ chiếc áo vest ở ngoài, sắn tay áo liền vào phụ. Miên chăm chăm nhìn, im lặng không hỏi gì thêm.

...

Bên đám cưới, vẫn diễn ra suôn sẻ, mọi người khá thắc mắc, đằng gái không có người thân đã đành, đến cả phía Trương Tổng phu nhân cũng không có mặt là sao nhỉ, lập tức nhiều nghi vấn, lời ra tiếng vào. Quân chả mảy may đoái hoài, đắm đuối nhìn cô dâu xinh đẹp, Nhi nét mặt hạnh phúc, đúng là đám cưới trong mơ, Tiêu Nhi lần này giàu to, hốt chọn con cá lớn.

Phía dưới Tử Sâm trợ lý Quân nốc cạn ly rượu, bĩu môi lắc đầu chê cười.

Trên bục cưới, Tùng Quân miệng cười không ngớt, chầm chậm đeo nhẫn cho Tiêu Nhi, đột nhiên máy chiếu chập chờn, chuyển đến clip hôm ấy Nhi thú nhận với bà, còn cả đoạn Tiêu Nhi cố tình đẩy ngã mẹ Quân rồi chạy đi mất hút luôn.

Quân khựng lại, nụ cười trên môi ngay lập tức biến mất, sững sờ nhìn Tiêu Nhi, Quân bàng hoàng đến nỗi rởi cả chiếc nhẫn.

Tiêu Nhi lúng túng, khuôn mặt tái ngắt, nhợt nhạt, lắc đầu giải thích: "Không...không phải vậy, đây là hiểu lầm. Quân, anh tin em đi."

Phía dưới dường như nháo nhào, xôn xao, vài chục cái máy ảnh, chớp nháy, chụp hình liên tục, bắt chọn mọi khoảng khắc.

Ui chao, thảo nào phu nhân không có mặt.

Vợ của Trương Tổng làm thế với mẹ chồng ư? Thật ác độc.

Thế mà còn tổ chức đám cưới, Trương Tổng đúng là người con bất hiếu.

Lần này tin tức phải lên trang nhất rồi.

Hàng loạt câu nói bàn tán, Quân lặng thinh chẳng biết nói gì. Mọi thứ trong chốc lát đã sụp đổ. Nhi bị phóng viên làm cho sợ hãi, mặt mũi trắng bệch, Nhi bước lại nắm tay Quân van xin nhưng bị Quân phũ phàng đẩy ra.
Quân dường như mất mặt, nhanh chóng rời khỏi buổi lễ, mặc kệ Nhi còn ở đấy, phóng viên ập đến vây kính anh.

"Trương Tổng, anh thấy thế nào về đoạn clip vừa rồi."

"Người trong clip là vợ sắp cưới của anh phải vậy không."

"Tình trạng phu nhân bây giờ ra sao ạ..."

"Trương Tổng..."

Bảo vệ chạy đến giúp Quân giải vây, phóng viên trở lại chụp hình Tiêu Nhi, quá nhiều câu hỏi dồn dập khiến Nhi say sẩm, choáng váng, rồi ngất xỉu, phải đưa đi cấp cứu.

...

Sau cách cửa lớn, một người đàn ông cao to, khá trẻ trung, âu phục đen thui từ đầu xuống chân vẫn luôn âm thầm quan sát, thấy Tiêu Nhi được đưa đi, anh ta móc điện thoại ra gọi.

"Alo."

"Phu nhân, hôn lễ bây giờ vô cùng rất hỗn loạn, cậu Quân đã rời khỏi nhà hàng."

Cuộc gọi kết thúc rất nhanh, xong xuôi, người đàn ông cũng quay gót bước đi.

(...)

Tại Mộc Gia.

Mọi người bận rộn công việc, cũng chả hay hôn lễ của Tùng Quân gặp vấn đề.

Cố Thành bước vào bếp, thấy mỗi mình Miên đang ôm đống đĩa liền ngỏ ý.

"Mộc Miên, để anh giúp."

"Dạ, không cần đâu ạ, em làm được mà..."

"Cẩn thận, dưới sàn có nước."

Chẳng biết vũng nước ở đâu ra, khiến Miên loạng choạng trượt chân, Cố Thành vội vàng chạy đến ôm người Miên, cả hai chao đảo ngã xuống sàn, đống đĩa vì thế cũng rơi hết.

Cố Thành dùng thân đỡ, va ở đâu chẳng va lại va chúng môi nhau. Miên cứng đơ trợn tròn hai mắt, lật đật, vội vàng đứng dậy, mặt mũi đỏ hừng hực, Miên chu môi hít thở, đưa tay sờ lên gò má.

Cố Thành nằm dưới sàn bất giác cười mỉm. Thành bặm môi lọ mọ đứng lên, Miên cứ quay đầu sang nơi khác. Dì Sáu chạy vào thấy đống đĩa lăn lóc vỡ vụn

"Mộc Miên, con không sao chứ."

"Dạ, con...con bị trượt chân..."

"Ấy chết, nãy Sáu vội quá quên béng lau vũng nước nhưng mà...sao mặt con đỏ thế Mộc Miên."
(18)

"Ấy chết, nãy Sáu vội quá quên béng lau vũng nước nhưng mà...sao mặt con đỏ thế Mộc Miên."

"Con...chắc là do trời nóng."

"Nóng? Dì đâu thấy nóng nhỉ, vã lại máy lạnh mở hết công suất mà."

Sáu lầm bầm bước lại, mặt Miên càng lúc càng đỏ hơn, đến cả hai lỗ tai cũng đỏ nốt, không biết con bé có ăn nhầm thứ gì? Mộc Miên vén tóc, bộ dạng có chút chột dạ lúng túng.

"Con ra ngoài trước nha Sáu."

"Ừ con ra với mọi người đi, để Sáu gọi sắp nhỏ vào dọn."

Mộc Miên gật đầu dạ rồi bước thật nhanh, ra khỏi nhà bếp Miên đột nhiên đứng im lại, bàn tay chậm rãi đặt lên ngực cảm nhận rõ sự khác thường, sao hồi hộp, tim đập thình thịch loạn nhịp thế này, loại cảm giác lạ lùng này chưa xảy ra với bất kỳ ai ngoại trừ với bác sĩ Cố. Miên phồng má vỗ vỗ mạnh, trấn an tinh thần, gạt bỏ hết những suy nghĩ. Cố Thành đã có người thương rồi, huống hồ bản thân Miên cũng dang dở một lần chồng, không được nghĩ ngợi linh tinh, Miên chỉnh lại quần áo tươm tất, liền đi nhanh ra ngoài ngồi với mọi người.

Ở trong bếp, Cố Thành đưa tay sờ sờ lên chóp mũi cười mỉm mãi. Đúng là nên cảm ơn vũng nước của Sáu. Sáu nghiêng đầu nhìn, cất giọng hỏi thăm bác sĩ Cố khi thấy Cố Thành cứ đứng ngây ra.

"Cố Thành, mảnh vỡ của đĩa có làm cháu có bị thương không hở? Sáu sơ ý quá."

"Dạ, cháu không sao, để cháu phụ Sáu."

"Không được, không được, ai lại để khách làm chứ, cháu cứ ra ngoài ngồi chơi..."

Sáu vừa nói vừa bước đến ngăn Cố Thành lại, Sáu ngước mắt nhìn bác sĩ Cố. Ấy chết cha, sao mặt cũng đo đỏ như con bé Mộc Miên thế. Hộ hai đứa ăn nhầm thứ gì chăng, sáu bất giác đưa một tay đặt lên trán Thành coi thử, dì trợn mắt hoảng hốt hỏi.

"Cháu đang bị sốt đấy hả? Sao nóng hổi thế."

Cố Thành cười, gương mặt điển trai hiền lành, gãi đầu ngượng ngùng, không phải sốt chỉ là đã 35 năm, anh mới được hôn nên cơ thể có chút biến đổi.

Cố Thành điềm đạm, nhanh trí tìm cớ nói khéo. Dì Sáu nheo mày, vẫn còn lo lắng liền đi lại mở tủ lấy vài viên thuốc cảm đưa cho Thành. Cố Thành lịch sự nhận, rồi đút vào túi quần giấu đi.

"Cháu mau uống đi, khẻo bệnh nặng đấy."

"..."

Cố Thành gật gật đầu dạ răm rắp nghe theo, nhưng viên thuốc vẫn nằm trong túi.

...

Cả buổi giỗ chẳng hiểu sao Mộc Miên cứ né tránh Cố Thành suốt, ngay lúc dùng cơm cũng thế. Không nhìn bác sĩ Cố lấy một cái, khiến Cố Thành có đôi chút buồn buồn. Hay Miên còn ngại nụ hôn khi nãy? Ăn được vài thìa cơm Miên vội lên phòng với con trai.

Cố Thành đang dùng cơm ngon miệng cùng mọi người, được nửa chừng thì bệnh viện gọi có ca mổ gấp cần bác sĩ Cố hỗ trợ giúp đỡ, Cố Thành sau khi nghe điện thoại xong liền nhã nhặn xin phép đi trước.

(...)

Kết thúc giỗ, bà ở lại chơi, ẵm bồng cháu nội một lúc.

Hiện giờ trên tất cả trang mạng, báo chí truyền thông đã tràn ngập tin tức về buổi hôn lễ của Tổng Giám Đốc Quân.

Đào ở phòng khách nhồm nhoàm miếng dâu tây một cách ngon lành, mở điện thoại lên xem thì vô tình lướt chúng tin tức về cậu Quân, Đào suýt nữa nghẹn, Đào dụi dụi mắt vài lần xem thử bản thân liệu có nhìn nhầm không, Đào há hốc mồm vội vàng,hớt ha hớt hải chạy lên lầu gọi bà chủ.

"Ối dồi ơi, bà...bà ơi..."

Mọi người giật nảy mình hoảng hồn tưởng đâu nhà có trộm hay động đất đến nơi chứ? Giọng gì khiếp thế? Bà biết Đào sẽ nói gì liền kịp thời ngăn lại.

"Đào, suỵt, khẽ tiếng thôi, cậu chủ nhỏ đang ngủ."

Bà vẫn chưa muốn cho Mộc Miên biết, đợi sau khi bà giải quyết êm đềm mọi chuyện, con tiểu hồ ly kia và thằng con trai, Miên biết cũng chưa muộn.

Đào thấy nét mặt bà chủ liền hiểu ý, đứng lại, nuốt nước bọt, Đào lau vài giọt mồ hôi ở trán, bật cười khanh khách giấu bẻng đi điện thoại có chứa hình cậu Tùng Quân coi như không có chuyện gì, Miên quay đầu ra nhướm mày cất giọng hỏi.

"Đào, có chuyện gì thế."

"Dạ, dạ. Không có gì đâu cô Miên..."

"Mộc Miên à, giờ mẹ còn có việc, hôm khác về sang thăm con và cháu nhé."

Mẹ chồng xoa xoa tay Mộc Miên khẽ nói, Miên dịu dàng gật đầu rồi tiễn bà xuống nhà ra về. Nhìn chiếc xe đi khuất, Mộc Miên thở sâu quay lưng lên phòng với con trai.

(...)

Ngồi trong xe, Đào bẽn lẽn đưa điện thoại qua cho bà xem, dáng vẻ bà chủ vô cùng điềm tĩnh dường như đã biết trước được mọi chuyện. Bà nhếch môi cười.

"Về thôi, còn phải xử lý con ranh đấy nữa"

Đào hăng hái dạ thật lớn, anh Hải lái xe nhanh chóng đưa bà chủ về biệt thự. Vừa chạy vào tới cổng đã thấy chiếc xe của Tùng Quân đậu ngay thác nước.

Đào lật đật bước xuống mở cửa dìu bà đi vào nhà.

Ở phòng khách đồ đạc bị vứt lung tung, Quân phờ phạc nằm vật ở ghế sofa, thân tàn ma dại, nhìn thằng Quân quần áo nhếch nhác, xộc xệch, những chai rượu lăn lóc dưới sàn nhà, bà chậc chậc lưỡi chầm chậm đi lại, giọng nói nhẹ tênh.

"Thế nào? Đám cưới vui không con trai."

Tùng Quân nghe xong, lê thân xác lọ mọ ngồi dậy, cười nhạt nhìn bà đáp.

"Là mẹ chiếu đoạn clip đó sao."

"Phải. Nghe con Đào bảo anh cần bằng chứng thì mới tin, nên tôi gửi tặng vợ chồng anh."
(19)

"Phải. Nghe con Đào bảo anh cần bằng chứng thì mới tin, nên tôi gửi tặng vợ chồng anh."

"Mẹ cao tay quá rồi, khiến con còn phải sợ..."

"Sợ? Tôi sống đến ngần tuổi này, một mình tôi nuôi nấng anh, trên thương trường gặp vô số hạng người khác nhau. Anh nghĩ tôi dễ dàng bị con ranh đó qua mặt thế hả."

"Cái loại phụ nữ chỉ ham hư vinh, độc ác muốn giết cả mẹ chồng, còn mắng luôn anh là thằng ngu, thì có xứng làm vợ làm dâu nhà họ Trương không."

"Đến lúc anh cũng nên tỉnh ngộ rồi đấy. Tôi không bao giờ chấp nhận Tiêu Nhi bước chân vào Trương Gia làm dâu."

Quân cười ra nước mắt, bộ dạng đau thương, thất vọng tràn trề. Nói thật, bị người mình yêu nhất lừa dối nó đau như dao đâm, còn công bố ngay trong hôn lễ.
Vậy mà suốt thời gian qua Tùng Quân chống chế ra sức bảo vệ Tiêu Nhi hệt như thằng ngu. Bây giờ có trách thì trách bản thân Quân quá ngoan cố, nhu nhược, ngu dốt. Tùng Quân chả nói chả rằng cầm chai rượu lên một hơi nốc cạn.

Bà lắc đầu đi lại ngồi xuống ghế, nhìn thằng Quân khiến bà chán ngán, vì một người phụ nữ chẳng ra gì mà bê tha thế kia liệu có đáng? Mẹ Quân không hề nương tình, gằn giọng, đanh thép.

"Mau tỉnh táo lại, anh lo mà giải quyết hậu quả bản thân gây ra kia kìa."

Đào lẹ làng đi nhanh vào bếp pha cho cậu Quân một ly nước mật ong chanh gừng giải rượu, chậm rãi bê ra ngoài đặt lên bàn. Đào lùi lại đứng phía sau bà chủ.

Ở ngoài cửa lớn, Tiêu Nhi trở về liền xồng xộc chạy vô, nét mặt nhợt nhạt tỏ vẻ đáng thương, trên người còn mặc cả bộ đồ bệnh nhân, Nhi khóc thút thít bước lại, vứt bỏ cả lòng tự trọng quỳ xuống níu kéo, van xin Quân. Quân lờ đờ, hời hợt nhìn Tiêu Nhi.

Quân bây giờ đã mất niềm tin ở Nhi rồi.

"Quân, em xin lỗi, em thật sự xin lỗi anh và mẹ."

"Em biết mình không nên nói những lời đó với mẹ, cũng không nên đối xử với mẹ như vậy, là em sai, anh tha thứ cho em lần này có được không?"

"Em hứa làm người vợ tốt, con dâu hiếu thuận với mẹ. Tùng Quân, em xin anh..."

"Em...hic hic rất yêu anh, thật sự rất yêu anh."

Tiêu Nhi phải nói diễn như thật ấy, nước mắt chảy giàn giụa trên gương mặt nhỏ, Nhi nắm chặt cánh tay Quân khẩn cầu tha thiết.

Bà nhướm mày, thảnh thơi ngồi uống chút trà xem thử thằng Quân xử trí như thế nào? Bà quan sát thái độ, dường như Quân tổn thương khá sâu sắc. Nếu thằng Quân mềm lòng tha thứ cho con Nhi thì thú thật bà hết lời để nói. Nhưng chắc chắn không có điều đó xảy ra, bà sớm đã chuẩn bị phương án đối phó.

Quân cười nhạt, vô hồn, cúi đầu thở sâu, trong người lúc này có chút men say, nhưng Quân đủ tỉnh giải quyết chuyện này. Quân lạnh lùng phũ phàng gạt bàn tay Nhi ra, quay mặt sang cất giọng, trong lời nói pha lẫn vị đắng đau thương.

"Được, anh tha thứ cho em..."

"Quân, anh nói thật chứ, em biết anh yêu em nhất mà, em cảm ơn anh."

Tiêu Nhi nhảy dựng lên, cười rạng rỡ đầy tự mãn, đắc ý. Không ngờ chỉ mới vừa rơi vài giọt nước mắt đã khiến Quân lung lay. Bà nghe thế suýt nữa thì sặc nước, vội ngẩng mặt nhìn thằng con trời đánh. Hết, thật sự là hết thuốc chữa.

Dáng vẻ Quân trầm uất, Quân im lặng một hồi suy ngẫm, dường như bản thân đang muốn chấm dứt. Quân ngập ngừng, do dự.

"Nhưng..."

"Nhưng gì cơ? Anh nói đi em đang nghe đây."

"Sẽ không có đám cưới nào diễn ra, anh không lấy em. Tụi mình...ly hôn đi."

Dứt lời Quân liền đứng dậy loạng choạng bước đi về phía thư phòng. Tiêu Nhi trợn tròn hai mắt, cổ họng nghẹn ứ, bàng hoàng, vội vàng kéo Quân giữ lại hỏi kỹ.

"Tùng Quân, anh muốn bỏ em? Anh bỏ đấy à."

"Anh coi Tiêu Nhi em là gì hả? Anh vì một chút nhỏ mà ly hôn với em ư? Anh là đồ khốn."

"Chút chuyện nhỏ? Mẹ anh suýt chết mà bản thân em coi là chuyện nhỏ sao Tiêu Nhi?"

"Em..."

"Dù anh là thằng con chẳng ra gì nhưng anh không có phép bất kì ai đối xử bà ấy như vậy. Tiêu Nhi, anh rất yêu em, tin tưởng em vô điều kiện. Anh cho rằng mẹ ngã chỉ là do bất cẩn, sơ suất. Vì anh không nghĩ người lương thiện như em lại có thể làm ra chuyện đó..."

"Nhưng trong clip chính là em đã đẩy mẹ anh."

"Tiêu Nhi, anh chỉ cần em thật lòng một chút thôi, yêu anh, quan tâm mẹ anh, chắc chắn tài sản này về sau sẽ cho em..."

"Nhưng mà...cuối cùng chỉ có anh yêu em, thật lòng muốn xây dựng một gia đình, còn em luôn lăm le gia sản nhà anh. Em chưa bao giờ yêu anh."

Tiêu Nhi nghe xong lòng dạ bứt rứt, khựng lại, hai tay bấu chặt bên hông quần. Bà thẫn thờ chạnh lòng nhìn Quân nói không nên lời. Quân đơn giản khao khát có một mái ấm cùng người mình yêu, nhưng tiếc là đặt nhầm chỗ. Đôi mắt Quân đỏ lòm, vài giọt lệ chua chát tuôn ra.

"Đơn ly hôn, anh sẽ gửi cho em sau."

"Không được, em có thai rồi, khi nãy nhập viện em cũng vừa mới biết."

"Đứa bé là con anh..."

"Em sinh đi, anh sẽ chịu trách nhiệm nuôi đứa bé."

"Gì chứ? Quân, anh tuyệt tình với em thế sao? Hai chúng ta không thể vì đứa trẻ mà..."

"Không."

Tùng Quân lạnh nhạt chen ngang lời Tiêu Nhi, làm sao có thể nhắm mắt cho qua chứ? Trước đây anh yêu Nhi vì con người thánh thiện, đơn thuần. Quân giữ vững lập trường suốt mấy năm. Oán trách mẹ tại sao lại ép mình kết hôn, còn nghĩ là do chuyện đó mới khiến Tiêu Nhi bỏ đi, luôn đay nghiến, chì chiết Mộc Miên người con gái vô tội.

Bây giờ Quân nhìn thấu Tiêu Nhi, Quân không thể chung giường với người con gái có rắp tâm muốn giết mẹ mình. Tất cả tội lỗi, sai lầm Tùng Quân nhận hết, nhưng không thể quay lại.

Chết tiệt.

Tiêu Nhi không vừa lòng, nhếch mép chửi thề, liền lộ bộ mặt thật, Nhi lau sạch hai hàng nước mắt, khoanh tay, dáng vẻ ngang tàng.

"Được thôi, nếu anh đã muốn thế thì ly hôn nhưng để tôi ký giấy anh phải chia cho tôi nửa gia sản nhà họ Trương."

"Dựa vào đâu."

Chất giọng bà đanh thép nhìn Tiêu Nhi hỏi. Nhi bật cười nham nhở, hóng hách đáp.

"Dựa vào tôi là vợ hợp pháp của Tùng Quân, hai chúng tôi đã đăng ký kết hôn và hiện tại tôi mang thai đứa con của anh ấy."

Bà cười lạnh, liền móc trong túi xách ra một xấp ảnh ném xuống bàn, khinh bỉ nói.

"Mang thai con của thằng Quân? Tiêu Nhi, thế thì cô mau nhìn cho kỹ những người đàn ông bữa giờ cô đã mây mưa đi."

"Ngay chính bản thân cô còn không biết rốt cuộc đứa nhỏ là con ai? Nên mới đẩy sang cho thằng Quân nhà tôi."
(20)

"Ngay chính bản thân cô còn không biết rốt cuộc đứa nhỏ là con ai? Nên mới đẩy sang cho thằng Quân nhà tôi."

"Cái trò này của cô, tôi sớm đã bắt được."

Tiêu Nhi hốt hoảng đưa tay che miệng nhìn xuống bàn, hàng loạt tấm ảnh Nhi cùng những người đàn ông kia đi vào khách sạn được chụp lại rất kỹ, mỗi bức là một người khác nhau. Nhi nuốt nước bọt, nét mặt trắng bệch như không có máu, sợ hãi quay đầu sang phía Quân. Tùng Quân đứng bất động, dường như không thể tin đó là sự thật.

Tiêu Nhi khom lưng vơ hết những tấm ảnh giấu ra sau lưng, giọng ấp a ấp úng.

"Bà...bà dám cho người theo dõi tôi sao."

"Không chỉ có nhiêu đây, còn cả quá khứ bẩn thỉu của cô khi bên Mỹ nữa, thế nào có muốn tôi phanh phui ra..."

"Bà im đi, quá khứ gì chứ, tôi không biết."

Nhi lớn giọng quát, lấp liếm chối cãi. Bà điềm tĩnh nhếch miệng chê cười. Quân không còn gì để nói, suy sụp ngồi xuống ghế thất thần vò đầu. Nhi cắn môi dưới nắm chặt tay, biết bây giờ đứa nhỏ đã vô tác dụng, liền nghĩ cách khác, nhất định phải lấy được nửa gia sản nhà họ Trương mới cam tâm. Tiêu Nhi láo liên một hồi nói tiếp.

"Tôi sẽ không đi, nếu như không có tiền bồi thường thỏa đáng. Tiêu Nhi tôi là vợ hợp pháp của Tùng Quân, bà nghĩ đuổi tôi được sao."

"Tôi nói cho các người biết, tôi không có ngu như con nhỏ Mộc Miên dễ dàng đồng ý ly hôn ra đi với hai bàn tay trắng cùng đứa nhỏ đâu."

"Những thứ mà tôi muốn bằng mọi giá phải có, hiểu không?"

Tiêu Nhi nghênh ngang cười đểu nói.

Dáng vẻ cao quý, sang trọng của mẹ Quân vẫn rất tao nhã, điềm nhiên, bà nhẹ nhàng thở ra chăm chăm nhìn Nhi. Tùng Quân đưa tay vuốt mái tóc ngược ra sau nghiêng đầu ngước mặt lạnh lùng, mang theo thanh âm lừ đừ, mệt mỏi thất vọng.

"Tóm lại, em muốn tiền thôi đúng không?"

"Phải, là nửa gia sản của anh, cũng coi như là tiền đền bù không phải sao? Dù gì tôi cũng ở cùng anh mấy tháng rồi còn gì."

Tiêu Nhi thẳng thắn, rạch ròi nói lớn, Quân gật gật đầu. Hóa ra tình yêu lâu nay Quân dành cho Nhi có lớn đến mấy cũng không bằng chữ tiền trong lòng Nhi. Nói trắng ra Nhi chưa bao giờ xem trọng thứ tình cảm này, thứ Nhi mong muốn, quanh quẩn chỉ là tiền và tiền. Trương Tùng Quân, mày đúng thật thảm bại, thảm bại trước một người đàn bà.

Quân không dài dòng, dứt khoát đáp: "Được, anh cho em."

Trước nay những thứ Tiêu Nhi muốn Quân đều đáp ứng, hôm nay cũng không ngoại lệ. Anh sẽ cho em nửa gia sản, xem như lời cảm ơn em thời gian qua đã rủ lòng bố trí chút tình cảm giả dối, rẻ mạt kia cho anh. Bờ môi mềm của Nhi cong lên mỉm cười ngụ ý hài lòng khi nghe Tùng Quân nói thế.

Mẹ Quân vẫn im lặng bộ dạng nhã nhặn quan sát, bỗng dưng ngoài cửa dáng người cao lớn vội vàng chạy vào, nét mặt có chút ửng đỏ vì bên ngoài trời đang nắng gắt, luật sư Dương đưa tay chặm chặm những giọt mồ hôi ở trán điềm đạm cúi đầu cất giọng.

"Chào phu nhân. Xin lỗi tôi đến muộn, đường hôm nay khá kẹt xe."

Bà cong môi cười nhẹ, vài nếp nhăn xuất hiện quanh vùng mắt, tao nhã đáp: "Không, không, ông đến rất đúng lúc."

Luật sư khẽ giật, chầm chậm bước lại, Quân nheo mi mắt nhìn, không hiểu tại sao ông Dương lại đến vào lúc này? Buộc miệng thốt lên.

"Luật sư Dương, ông đến đây làm gì."

Ông nghe xong liền cười một cái, đặt mông từ tốn ngồi xuống ghế. Tiêu Nhi bất ngờ nhìn qua, khi biết ông ta là luật sư trong lòng mừng rỡ. Xuất hiện một ý nghĩ non nớt, đến để phân chia tải sản sao? Thế thì tốt. Tiêu Nhi khoanh tay hân hoan.

Luật sư Dương không quá gấp gáp, chậm rãi đáp.

"Phu nhân đã gọi tôi tới, là để công bố di chúc thưa cậu."

"Công bố di chúc? Mẹ tôi còn mạnh khỏe sao phải lập di chúc sớm như vậy chứ?"

Tuy rằng trong người Tùng Quân lúc này đang có hơi men của rượu nhưng Quân đủ tỉnh táo để hiểu và nghe ông Dương nói gì, luật sư Dương mở chiếc cặp da màu đen tuyền, lấy ra một tời giấy đặt lên bàn, Tùng Quân không đá động gì đến tời giấy kia, chỉ chờ câu hồi đáp của ông.

"Cậu Quân không cần quá lo lắng, phu nhân hoàn toàn bình thường khỏe mạnh. Di chúc lập để trách một số trường hợp xấu xảy đến bất ngờ thôi."

Quân nghe vậy thì gật đầu.

"Nếu đã đến vậy nhờ ông chuyển một nửa gia sản nhà họ Trương qua Tiêu Nhi đứng tên giúp tôi."

Luật sư Dương chậm rãi hướng tầm nhìn tới cô gái đang đứng trước mặt, quả thực không thể xem thường dung nhan cô ta, Tiêu Nhi sở hữu ngoại hình rất xinh đẹp, làn da trắng trẻo mịn màng, vóc dáng thon thả, mĩ miều vòng nào ra vòng đó, khuôn mặt toát lên vẻ thánh thiện, hiền lành, đáng tiếc tâm địa lại trái ngược quá độc ác.

Luật sư Dương khẽ cong môi.

"Cậu Quân, hiện tại tài sản của cậu chỉ vỏn vẹn là con số 0 tròn trịa. Tất cả gia sản nhà họ Trương sớm đã đứng tên người khác."

"Gì chứ? Ông đang đùa với tôi đấy à."

Tùng Quân có chút khó chịu hiện rõ, Nhi đứng bên sắc mặt đen thui, Nhi buông lỏng hai tay xuống, nhướng mày. Ông Dương liền đáp.

"Không, không! Tôi nào dám đem chuyện hệ trọng này ra đùa chứ. Phu nhân đã giao toàn bộ tài sản cho tiểu thư Mộc Miên và chú nội..."

"Đây là di chúc và giấy chuyển nhượng, cậu Quân không tin có thể tự mình đi xác nhận lại."

Luật sư vừa nói vừa cầm giấy lên đưa về phía anh đang ngồi. Quân dường như bất ngờ đến mức chả thể thích ứng kịp, trong đầu trống rỗng, tỉnh cả rượu. Tiêu Nhi lật đật giựt lấy tờ giấy lên xem, giấy trắng mực đen, ngày tháng năm rõ ràng còn có cả con dấu của mẹ Quân đóng lên.

Tiêu Nhi đờ đẫn, hóa ra bà già đó từ lâu đã có dự bị đối phó. Nhi cất công sắp xếp kế hoạch bây giờ lại ra đi trắng tay còn mang tiếng xấu.

Tiêu Nhi vò nát tờ giấy vứt xuống sàn, hằm hằm liếc mẹ Quân, bà rất thản nhiên, nhìn Nhi giận dữ như vậy quả thực bà vô cùng ưng thuận.

Tiêu Nhi hét lên: "Tất cả là giả, sao có thể là thật chứ."

"Cô không tin có thể đi kiểm tra lại, toàn bộ tài sản nhà họ Trương đã đứng tên Mộc Miên con dâu tôi."

Bà lạnh giọng đáp, Tiêu Nhi bức xúc ánh mắt trợn trừng, bước lại đôi co.

"Bà là mẹ ruột của Quân, lại không cho anh ấy một đồng ư? Bà thật nhẫn tâm."

"Nhẫn tâm? Thế nào là nhẫn tâm? Ý cô là tôi phải trơ mắt đứng nhìn thằng Quân bị một con ranh mê hoặc lừa dối? Rồi vét hết của cải, tiền bạc xong đá đít cả hai mẹ con ra đường..."

"Tôi đang thay ông trời trừng phạt cái độ ngu dốt của nó. Đánh đổi gia đình, vợ con theo cô chỉ nhận được kết cục như vậy thôi."

"Chuyện này người ngu vẫn là thằng Quân. Tôi đang giúp nó sáng mắt."

Cổ họng Tiêu Nhi dần như nghẹn đắng, Quân ngồi đó im lặng, Quân biết khi anh đã làm sai mẹ sẽ ra tay dạy dỗ nghiêm khắc, để bản thân anh nhận ra lỗi lầm. Xưa nay vẫn thế, bà chưa bao giờ nương tay, cũng nhờ vậy Quân mới trưởng thành, thành công vẻ vang. Tùng Quân giỏi tất cả mọi thứ chỉ duy nhất trong tình cảm giống y đúc ba mình ngu si.

Bầu không khí trong phòng khách trùng trùng vẻ u uất, bất ngờ tiếng chuông điện thoại của luật sư reo in ỏi lập tức đánh tan mọi thứ. Ông lúng túng móc điện thoại ra vội tắt chuông, bà quay lại khẽ lên tiếng.

"Ở đây đã xong rồi, ông cứ đi giải quyết công việc của mình."

"Vậy...xin phép phu nhân tôi đi trước, có vấn đề gì phu nhân cứ gọi cho tôi."

Bà khẽ gật gật, luật sư cầm cặp đứng dậy lịch thiệp cúi chào một thể rồi xoay người sải chân bước đi ra cửa. Đào nhanh nhẹn theo sau tiễn luật sư thay bà chủ.

...

"Tiêu Nhi. Chắc cô cũng hiểu rồi, thằng Quân đã không còn gì cả. Bây giờ hai bàn tay trắng, chẳng thể chia chác gì cho cô. Cô có muốn ly hôn hay không thì tùy..."

"À, phải rồi, thằng Quân còn cái xác là thuộc quyền sở hữu của nó đấy. Cô muốn chia năm sẻ bảy thì cứ tự nhiên. Bà già này không quản."

"Bà..."

"Đào ơi?"

"Dạ, bà chủ gọi con."

"Lên gọn hết đồ đạc của Tiêu Nhi, những thứ dùng tiền nhà họ Trương mua, cho dù mang đi bỏ cũng phải giữ lại dù là món đồ nhỏ nhất..."
 
Advertisement

Bình luận facebook

Top Bottom