Full TRÁCH ANH QUÁ ĐÁNG YÊU

Advertisement

Viet Writer

Và Mai Có Nắng
  • Chương 76: Kết thúc

*Chương có nội dung hình ảnh

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.






Ba ngày cuối cùng trước khi thi đại học, Dương Tâm Dược buồn ở nhà, không ra khỏi cửa, trừ đọc sách làm bài ra thì chính là đọc sách làm bài.


Thật ra đến lúc này, nên học thì cũng đã sớm học xong. Điều duy nhất cần chú ý là trạng thái tinh thần. Đừng quá lo lắng nhưng cũng không thả lỏng quá.


Dương Tâm Dược cầm bài thi làm chưa xong, làm cho xong rồi đi làm đề tỉnh khác. Cô hoàn toàn không cho mình một chút thời gian nhàn rỗi cả bởi vì khi cô ngừng lại, hình ảnh của Chung Khả, nụ cười của Chung Khả, lời Chung Khả nói qua sẽ hiện lên ở trong đầu cô.


Ba mẹ Dương sợ có điều gì không ổn với cô, muốn gọi điện thoại cho các bạn nhỏ đội đấu kiếm tới trong nhà cùng cô giải sầu nhưng ai ngờ điện thoại của mấy đội viên đều gọi không được.


Vẫn là Dương Tâm Dược nhắc nhở bọn họ, các bạn nhỏ đội đấu kiếm vì nghênh đón mùa giải sắp đến, hiện tại đang ở núi sâu rừng già tập huấn cho nên toàn bộ điện thoại đều nộp lên trên, phương thức liên lạc duy nhất với bên ngoài chính là máy bàn kiểu cũ.


Dương Tâm Dược vốn dĩ không muốn quấy rầy bọn họ, nhưng các đội viên đều nhớ thương cô. Một buổi chiều trước khi thi đại học, cô nhận được điện thoại từ mọi người trong núi sâu.


Mấy chục đội viên vây quanh ở bên cạnh điện thoại, một người chỉ tới kịp nói một lời.


“Đội trưởng Dương, ký túc xá có chuột vào, Ngọc Ngọc cũng bị dọa khóc!”


“Đội trưởng Dương, khi nào để chúng tớ nhìn xem huy hiệu của cậu thế!”


“Đội trưởng Dương, ngày mai chính là thi đại học, cậu ngàn vạn không cần khẩn trương như thế, chúng tớ lại ở chỗ này cổ vũ cho cậu!



“Đội trưởng Dương, lấy ra khí thế của cậu ở trên sân thi đấu đi!”


“Đội trưởng Dương, Hiểu Nam đã đi đội thanh niên quốc gia, cậu ấy nói cậu ấy chờ ngày cậu tốt nghiệp, ở trên sân thi đấu phỏng vấn cậu ấy!”


“Đội trưởng Dương……”


“Đội trưởng Dương……”



Một người một câu, mỗi câu nói đều lộ ra quan tâm cùng chúc phúc. Tuy Dương Tâm Dược xuất ngũ đã hơn một năm, đội đấu kiếm cũng có “người tâm phúc” mới, nhưng cô vĩnh viễn là đội trưởng trong lòng mọi người. Mọi người đem cô thành mục tiêu phía trước, mà cô cũng từ trên người bọn họ hấp thu sức mạnh vô hạn.


Dương Tâm Dược ôm điện thoại, chỉ có thể nói “cảm ơn” hết lần này đến lần khác. Phía sau cô có nhiều người yêu quý cô, ủng hộ cô như thế, cô còn lý do gì mà không tiếp tục đi tới chứ?


“Các cậu chờ nghe tin tức tốt của tớ đi.” Cô tràn đầy tin tưởng, “Các cậu cũng phải cố lên, bốn năm sau, chúng ta gặp nhau trên sân thi đấu.”


Chỉ là lần trở lại sân thi đấu tiếp theo, cô không phải là vận động viên thiên tài Dương Tâm Dược tay cầm Hoa Kiếm mà là một phóng viên toàn năng lấy tin và biên tập nhất. Cô không phải người dự thi, cũng không phải người đứng xem mà cô sẽ trở thành một người ghi chép, trung thành với sự thật, trung thành với trái tim, trung thành với giấc mơ của cô.


Cuối cùng người cướp được điện thoại là đội trưởng đội nam Đại Bắc.


“Đúng rồi đội trưởng Dương, tớ nhớ rõ học thần ngồi cùng bàn với cậu, cũng muốn thi đại học Yến Kinh phải không?” Đại Bắc còn nhớ cậu, nhiệt tình mà nói, “Lần trước gặp mặt đều ở nửa năm trước, lúc trước cậu ấy dạy cho chúng tớ công thức tính xuất kiếm của đối thủ đặc biệt hữu dụng, chờ thi đại học xong, đội trưởng Dương hẹn cậu ấy ra cho bọn tớ giao lưu nhé!”


“……”


Dương Tâm Dược vốn ban đầu tràn đầy tinh thần chiến đấu, ngay lập tức bị đâm vào bụng, chạy như một quả bóng thu nhỏ không có khí.


Cô thật sự vất vả mới khiến đầu óc mình tỉnh táo, kết quả một câu đã bị đánh trở về nguyên hình. Cô không khỏi nghĩ lại: Chẳng lẽ Chung Khả đã thâm nhập sâu vào cuộc sống của cô, cho nên mọi không khí xung quanh cô đều có hình bóng của cậu sao?


……


Bữa cơm chiều cuối cùng trước khi thi đại học, mẹ Dương lo liệu suốt một bàn lớn đồ ăn ngon.


Khi Dương Tâm Dược xuống lầu, bị gia yến phong phú này làm cho thèm đến nước miếng tí tách, cảm thấy cơm tất niên Tết Âm Lịch cũng không phong phú qua như vậy.


Trên bàn cơm, một nhà ba người nâng ly lên, chúc cô hai ngày thi tới có thể thuận lợi, thi đậu trường đại học mình thích.


Hai năm trước kia, ba Dương chưa từng nghĩ tới nhà mình có thể có một sinh viên; một năm trước kia, nguyện vọng của ông là cô có thể vượt qua kỳ thi…… Mà hiện tại, trải qua nỗ lực của chính Dương Tâm Dược, nửa bước chân cô đã bước vào cổng trường đại học Yến Kinh!


Nghĩ đến đây, ba Dương mừng rỡ không khép miệng được, liên tiếp uống lên vài ly rượu. Mẹ Dương phê bình ông, ông còn ôm chén rượu luyến tiếc buông tay.


Dương Tâm Dược trộm cười, cầm lấy điện thoại chụp được một bàn đồ ăn ngon này, khẽ meo meo bước lên QQ, đăng tới trong nhóm lớp.


Trong nhóm lúc này náo nhiệt muốn chết, buổi tối cuối cùng trước khi thi đại học, không có người xem sách, tất cả mọi người đều đang chúc mừng sắp được giải phóng.


Khí thức ăn của Dương Tâm Dược được đăng tải, lập tức nổ ra một trận trên màn hình. Rất nhanh, nhóm lớp đã biến thành giải thưởng lớn mỹ thực, cậu gửi một tấm, tôi đăng một tấm, đều khoe ra buổi cơm cuối cùng này có bao nhiêu phong phú.


Trên bàn cơm nhà Viên Tiêu, có một phần thịt móng kho tàu, ngụ ý “Kim bảng đề danh”; Mâu Tư Tư chia sẻ cơm dinh dưỡng của cô ấy, người phụ nữ đối diện bàn ăn mơ hồ lộ ra một đôi tay đẹp; Đới Kỳ Lân khoe ra đêm nay cậu ta ăn ở nhà ăn cho sinh viên tại đại học Yến Kinh, dùng đến phiếu ăn của chị gái song sinh của cậu ta; ngay cả Bạch Thiên yên tĩnh đã lâu cũng lặng lẽ đứng dậy đăng một ảnh chụp chung hai mẹ con ngồi ở bàn ăn trước, xem như chính diện thừa nhận quan hệ của hai người. Trên ảnh chụp, hai mẹ con mang theo nụ cười bình tĩnh mà hạnh phúc, mọi người lúc này mới phát hiện, tuy rằng diện mạo hai người không giống, nhưng cười rộ lên lại giống nhau như đúc.


Ảnh chụp mọi người ảnh đều đã gửi xong, nhưng mà có người từ đầu đến cuối, không ở trong nhóm nói chuyện.


Dương Tâm Dược một bên đang ăn cơm, một bên thất thần nhìn điện thoại. Trong nhóm có động tĩnh, cô liền nhanh chóng cầm lấy xem một cái, kết quả mỗi một lần đều thất vọng mà về.


Kỳ quái, chẳng lẽ Chung Khả không online sao? Hay là, hay là chặn tin tức trong nhóm nhỉ?


Ngón tay Dương Tâm Dược run run, trong lòng nói với mình “Chỉ xem một cái” “Xem xong thì không nhìn nữa”, đồng thời nhanh chóng click mở avatar của Chung Khả.


Trong cuộc trò chuyện riêng tư của hai người, đều có một lời chào mỗi ngày. Tất cả đều là Chung Khả đơn phương gửi, Dương Tâm Dược đã không trả lời. Lời chào này đã được kéo dài từ giữa tháng 5 đến hôm qua, Chung Khả biết rằng Dương Tâm Dược đã thấy và biết cô sẽ không trả lời, nhưng không một ngày nào cậu quên.


Ngày 20 tháng 5


Chàng trai trồng sen đá: Hôm nay lúc tan học, trên đường đều là người yêu:smile:


Ngày 21 tháng 5


Chàng trai trồng sen đá: Ven đường có người bán Lay ơn, tớ mua một chậu. Nó thật xinh đẹp, nhánh hoa thẳng, làm tớ nghĩ tới cậu: )


Xem ảnh 1


……


Ngày 1 tháng 6


Chàng trai trồng sen đá: Tết thiếu nhi vui vẻ nhé, bạn thân: )


Ngày 2 tháng 6


Chàng trai trồng sen đá: Đề toán học không hiểu, vì sao phải hỏi Đới tiểu cẩu?: (


Ngày 3 tháng 6


Chàng trai trồng sen đá: Những gì tớ nói trên bục giảng đều là chân thành. Tớ biết họ đang cười, nhưng tôi không quan tâm : )


Ngày 4 tháng 6


Chàng trai trồng sen đá: Hôm nay là ngày đầu tiên ôn tập độc lập, hãy nhớ niên đại của các sự kiện lớn, Ngũ đại Thập quốc * là nhược điểm của cậu, nhất định phải củng cố.: (


Ngũ đại Thập quốc : là một thời kỳ trong lịch sử Trung Quốc, bắt đầu từ khi triều Đường diệt vong, kéo dài đến khi triều Tống thống nhất Trung Quốc bản thổ.


Thời kỳ này phân thành Ngũ Đại (907-960) cùng Thập Quốc (907-979). (Wiki)



Ngày 5 tháng 6


Chàng trai trồng sen đá: Cố lên! : )


Phong cách trò chuyện của Chung Khả rất lỗi thời và biểu tượng cảm xúc sẽ chỉ sử dụng biểu tượng vui vẻ “: )” cùng một cái biểu đạt thương tâm “: (”, Dương Tâm Dược một bên ghét bỏ cậu, một bên chụp màn hình lịch sử trò chuyện này để lưu giữ, luyến tiếc xóa bỏ.


Nhật ký vẫn còn dừng lại ở ngày hôm qua, thật ra trong lòng Dương Tâm Dược đang ẩn ẩn chờ mong, Chung Khả hôm nay sẽ gửi cái gì. Không biết cậu có thể gửi cho cô một tấm ảnh và báo cáo với cô những gì cậu đã ăn cho bữa tối hay không?


Bởi vì Dương Tâm Dược vẫn luôn cầm điện thoại chơi, mẹ Dương bất mãn nhắc nhở cô: “Có chuyện gì với ba con hai người thế này? Ba thì uống rượu không yên, con gái thì thảnh thơi chơi điện thoại. Dược Dược, ngày mai phải thi đại học, không bằng bây giờ con giao điện thoại ra đây, để mẹ bảo quản giúp con cho?”


Dương Tâm Dược sợ tới mức lắc đầu, vội vàng giật điện thoại: “Không không không không có việc gì, con tùy tiện xem một cái thôi. À, con ăn no rồi, ba mẹ từ từ ăn nha!”


Nói xong, cô đứng dậy lên lầu nhưng lại bị mẹ gọi lại một lần nữa


“Được rồi Dược Dược, mấy ngày nay vẫn luôn ở nhà buồn chán, con đi ra ngoài hít thở không khí đi.”


Dương Tâm Dược một chút đều không cảm thấy có chỗ nào buồn, nhưng mẹ nói cô nào dám không từ? Cô méo miệng, dẫm lên dép lê ra cửa.


Mẹ Dương ngăn cô lại: “Con gái ngoan ơi, con mặc áo ngủ dép lê ra cửa hả? Con về phòng đổi quần áo, chải đầu sơ, đừng mang một đầu cỏ dại đi ra ngoài.”


“……” Dương Tâm Dược suy nghĩ linh tinh, “Con đi tản bộ, chứ có phải đi tuyển người đẹp đâu.”


Nhưng lời nói của mẹ còn lớn hơn trời, Dương Tâm Dược không còn cách nào khác là quay trở lại phòng, và lôi ra một bộ đồ từ tủ quần áo: áo hoodie không tay màu hồng với váy kẻ sọc màu nâu, tóc ngắn ở cổ được chải thành một nhúm bên trong. Trong gương cô đẹp như ánh mặt trời, thật là có tham gia “cuộc thi sắc đẹp”.


Cô ấy làm mặt quỷ trong gương và tung tăng nhảy nhót xuống cầu thang.


……


Biệt thự nhỏ của nhà họ Dương nằm ở một vị trí rất tốt, bên đối diện đường là hồ nước trọng tâm trong tiểu khu. Vào mùa hạ, hồ nước nổi lơ lửng hoa sen lá sen đếm không hết, phiến lá xanh biếc vây quanh cánh hoa hồng phấn. Gió đêm thổi tới làm nhăn cả một hồ nước xuân, đồng thời cũng thổi bay một phần tâm sự thiếu nữ.


Dương Tâm Dược đứng ở bờ hồ, cúi đầu nhìn hoa sen tùy gió đêm lay động, thấy bọt nước từ phiến lá lăn xuống thì cô vô thức bị phân tâm. Rõ ràng là hai việc không liên quan nhau nhưng lại làm cô nhớ tới đêm đó trên mặt Chung Khả lăn nước mắt xuống.


Cô lại móc điện thoại ra nhìn nhìn, chính là lịch sử trò chuyện vẫn là dừng lại ở đêm qua.


“Chung Khả sao lại thế này? Không phải là đã quên rồi chứ.” Cô buồn bực mà lẩm bẩm, “Như thế nào hôm nay chưa nhắn tin cho mình nhỉ?”


Nhưng mà cô vừa dứt lời, phía sau liền vang lên một giọng nói ngoài ý.


“Tâm Dược, bởi vì có chút lời nói, tớ muốn giáp mặt nói với cậu.”


Dương Tâm Dược cho rằng chính mình nghe lầm, nhưng thân thể lại trước với ý thức một bước, nhanh chóng chuyển qua.


Dưới ánh đèn đường bên ao sen, thiếu niên đứng lặng lẽ như thể những ngôi sao trên bầu trời rơi vào mắt cậu cả.


Dương Tâm Dược ngây ngẩn cả người, cô không thể tưởng tượng được mà nhìn vào chàng trai xuất hiện trước mặt mình, hoài nghi cậu có phải có siêu năng lực hay không, cho nên mới ở thời điểm cô siêu cấp muốn gặp cậu thì cậu lại xuất hiện ở trong thế giới của cô.


Cô lắc đầu, buộc lý trí của mình quay trở lại, và vô số vấn đề nhanh chóng tan vỡ.


“Tại sao cậu biết tớ ở chỗ nào?”


“Thầy chủ nhiệm có địa chỉ nhà cậu.”


“Ngày mai phải thi đại học, cậu đến đây không sợ xa à?”


“Không xa, trường thi ở bên cạnh, tớ ở khách sạn cách nơi này rất gần.”


“Có phải mẹ tớ cùng cậu thông đồng không?”



“À……” Vấn đề này, chàng trai không có trả lời, chỉ dùng một cái nụ cười thiện lương thay thế.


Dương Tâm Dược tưởng tượng đến chính mình thế mà bị hai người liên thủ tính kế, tức giận, gương mặt đều căng lên.


“Tâm Dược, thời gian cho những câu hỏi và câu trả lời nhanh đã kết thúc.” Chung Khả cất bước, chậm rãi đến gần cô. Thân hình thiếu niên không gầy, vai cậu rộng và lưng cậu rất thẳng, “Hôm nay lời tớ muốn nói, hy vọng cậu có thể nghiêm túc nghe.”


Trong lòng Dương Tâm Dược hốt hoảng, trên mặt nóng lên, cô muốn trốn thoát ngay lập tức, nhưng hai chân cô dường như bén rễ, vững chãi trên mặt đất, đỡ cô đối diện với đôi mắt rực cháy của chàng trai.


Giờ khắc này, bọn họ nội tâm như là đổi chỗ. Cậu không hề ngượng ngùng, không hề ít lời, không hề bị động, mà cô không sợ trời không sợ đất lại sợ nhất là động tâm.


Khoảng cách chỉ vài mét nhanh chóng giảm xuống mức tối thiểu.


Cậu đứng ngoài cô một bước, chỉ cần cậu đưa tay ra là cậu có thể kéo cô vào lòng.


Dương Tâm Dược ngửa đầu bắt gặp ánh mắt của cậu, và cô thấy sự phản chiếu ngây thơ của mình trong đôi mắt rõ ràng đó.


Đôi môi của thiếu niên chậm rãi mở ra. Có vẻ như chuyển động chậm của bộ lọc được thêm vào trong phim. Hai cánh môi mỏng va chạm lên xuống và thốt ra những từ êm tai nhất trên thế giới ….


“Bạn học Dương Tâm Dược, tớ thích cậu.”


“……”


Tuy rằng sớm đã đoán trước được loại phát triển này, nhưng khi thủy triều cao được chờ đợi từ lâu đã đến thì trái tim của Dương Tâm Dược không thể không đập vì cậu.


Trong khoảng thời gian này cô khẩn trương cùng tránh né nhưng trước sự chân thành của Chung Khả thì cô không hề có sự chống cự nào.


Tuy rằng Chung Khả đã cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh, nhưng thực tế, lông mi hơi run rẩy của cậu đã lộ ra một chút lo lắng trong lòng. Cậu liều mạng muốn xuất hiện ổn định và trưởng thành trước cô gái cậu thích, nhưng rung động trái tim không thể che giấu được.


Cậu thích cô.


Nhưng cô…… cô không thích cậu sao?


Tới giờ khắc này, câu hỏi mà cô tự đặt ra cho mình ngày hôm đó…. “Nếu sau khi bọn họ hẹn hò lại chia tay, vậy thì ngay cả bạn bè cũng không thể làm sao?”


Hiện tại, Dương Tâm Dược đã biết được đáp án —— “Vậy không chia tay.”


Vậy không chia tay.


Cô muốn cùng cậu nói chuyện yêu đương dài lâu, cô muốn cùng cậu yêu đương hạnh phúc. Bọn họ sẽ trở thành tri kỷ, trở thành bạn đời, trở thành người nhà.


Khi lời tỏ tình ngắn ngủi nhưng không đơn giản này được nói ra, Chung Khả vẫn luôn chờ đợi câu trả lời của cô gái.


Cảm giác này kích thích hơn so với kỳ thi tuyển sinh đại học sắp tới. Trước cậu là một câu hỏi trắc nghiệm với câu trả lời không chắc chắn, và thời gian để nộp bài sắp hết hạn. Cậu chỉ có thể chọn một và đưa nó vào.


Cậu hy vọng…… Cậu có thể nhận được một lời khẳng định.


Dương Tâm Dược thấy dáng ve của cậu khẩn trương, bỗng nhiên mở miệng hỏi: “Chung Khả, cậu chưa nghĩ tới, tớ sẽ cự tuyệt sao?”


“……” Chung Khả lập tức bị đánh về nguyên hình, con thỏ lớn nhìn cô với sự cô đơn và hỏi, “Cậu muốn cự tuyệt sao?”


Dương Tâm Dược không trả lời, mà là cúi đầu móc điện thoại ra, click mở ứng dụng trò chuyện, vùi đầu gõ gõ một trận.


Chung Khả: “……?”


Dương Tâm Dược vẻ mặt nghiền ngẫm nhìn cậu, nói với giọng đắc ý: “Cậu nhìn điện thoại đi.”


Vì thế Chung Khả mờ mịt móc điện thoại ra, click mở khung cửa sổ chat giữa cậu và cô gái.


Trên màn hình, tên QQ của cô gái đã được thay đổi từ một từ “Dược” thành hai từ “sen đá” khác.


Nhìn qua không thể hiểu được, không hề quan hệ.


Nhưng nickname online của bạn học Chung Khả Ngải là “Chàng trai trồng sen đá” nha.


Trong tiếng trung 养 có nghĩa là nuôi; dưỡng. Sen đá là thực vật nên thích hợp dùng từ trồng. Vậy đáp án của Dương Tâm Dược là Chung Khả nuôi Dương Tâm Dược :smile:)





“Cái kia…… Tâm Dược, tớ có thể hôn cậu không?”


“Chung Khả cậu có phải ngốc hay không, loại vấn đề này mà cậu còn phải hỏi tớ hả?”



Chàng trai nhanh chóng xin lỗi: “Xin, xin lỗi, đầy là lần đầu tiên tớ yêu đương, rất nhiều chuyện không hiểu, mong cậu thông cảm nhiều hơn.”


Dương Tâm Dược không có thời gian nghe cậu khách khí, dứt khoát dùng hành động thực tế tới nói đáp án cho cậu.


Cô nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên, hơi hơi há miệng.


Đôi môi của cô gái có màu hồng nhạt, nhiều nước và ẩm ướt, với một sự hấp dẫn khiến cậu mất tập trung.


Cho dù Dương Tâm Dược nhắm mắt lại, cũng có thể cảm giác được khoảng cách giữa Chung Khả cùng mình từ từ thu nhỏ lại. Hương cỏ cây trên người cậu cùng với nhiệt độ cũng quấy rầy nội tâm cô.


Nhưng rất nhanh cậu đã dừng lại.


Cậu dừng lại cách đó không xa, cô gái đã có thể cảm nhận được hơi thở ngày càng dồn dập của cậu, nhưng nụ hôn của thiếu niên lại không rơi xuống.


Khi cô nhịn không nỗi muốn lên tiếng thúc giục thì một chuyện ngoài dự đoán đã xảy ra. Chung Khả đột nhiên đội mũ trùm áo khoác lên cho cô, đồng thời thắt chặt dây, giấu hơn phân nửa khuôn mặt cô dưới nón!!!


Dương Tâm Dược hoảng sợ, cho dù bây giờ cô mở to mắt thì trước mắt cũng chỉ còn lại một màn tối đen.


Cô kêu lên sợ hãi: “Chung Khả Ngải, cậu ——”


Giây tiếp theo, tất cả những lời còn dang dở của cô gái đã bị chàng trai ngại ngùng chặn lại trong nụ hôn nóng bỏng của cậu.


……


Nụ hôn đầu tiên này thật sự kích thích.


【 Hoàn 】
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Vợ Yêu Hãy Chịu Trách Nhiệm Với Anh
Trách Nhiệm
  • Đang cập nhật..
NGHE NÓI ANH LÀ NAM CHÍNH
  • 月亮与六遍是
Top Bottom