Tình Yêu Là Không Ai Muốn Bỏ Đi

Advertisement
Advertisement
Vietwriter

Vietwriter

Ad cute phô mai que :"))
Bài viết
1,468,164
Reaction score
15,504
Points
278

Chương 7

Giật mình giữa mùa xuân
Ngày 23 tháng 4 năm 2004. Năm đó cô vừa tròn hai mươi tuổi. Trong lúc đang ngồi cặm cụi ghi chép ở giảng đường thì cảnh sát đến. Họ bảo T đã cắt cổ tay tự vẫn. Ngoài di thư ghi là gửi cho cô. Thời điểm ấy, châu Âu bắt đầu vào xuân, hoa anh đào rộn ràng nở đầy các lối đi bộ ở thành phố. Cô chưa từng khóc một lần nào, chưa từng muốn kể lại hay nhắc về với T với bất kì ai. Bởi vì, suốt mười năm qua, cô luôn tin rằng lựa chọn cái chết là sự lựa chọn ích kỉ nhất của một con người…
Cô gọi cô ấy là T, lúc đọc theo tiếng Anh sẽ đồng âm với từ “tea”, có nghĩa là trà, do mối quan hệ của hai người có nhiều kỉ niệm xinh đẹp liên quan đến thứ nước âm ấm và thơm dịu dàng ấy. Lúc quen T, cô chỉ vừa mười tám, chân ướt chân ráo đặt chân đến nước Pháp với vẻn vẹn 1.000 euro trong tay. Đóng học phí và các thể loại bắt buộc xong thì còn gần 200 trong túi. Vậy là chẳng còn cách nào, bắt buộc len lỏi đi xin việc ở khắp nơi. Không phải ai cũng có may mắn được nhận làm ở các văn phòng tư vấn du học hay quảng cáo như McDonald’s, KFC, những công việc mang lại thu nhập 8 e/h, mà đa phần tập trung tranh đấu lấy một chỗ ở các nhà hàng châu Á nằm san sát trên phố Tàu. Ở Paris, thỉnh thoảng bạn vẫn tìm được một nhà hàng châu Á trả lương tử tế, còn ở các thành phố nhỏ, 20 euro làm việc từ năm giờ chiều đến một giờ đêm, bạn còn phải nài nỉ để có. Như cô chẳng hạn. Cô cần tiền. Nên sẵn sàng đứng kì kèo suốt ba mươi phút với mụ chủ người Hoa biết nói tiếng Việt cho đến khi mụ gật đầu với cái bĩu môi khinh miệt. Mười tám tuổi. Cô đã nung nấu trong đầu. Dù có thế nào, cũng nhất định phải sống và không thể thua.
Nhưng T thì không vậy. T là người Việt sinh ra ở Pháp. Luôn có một cái nhìn trìu mến với mọi điều, cho dù là bé nhỏ nhất. Cô gặp T vào ngày 23 tháng 4 năm 2003, ở một tiệm hoa có bán trà và bánh ngọt trên gác xép. Không khí thật thanh an và khiết lành. Hôm ấy, lần đầu tiên trong đời, cô nhìn thấy hoa camellia (hoa trà) ở ngoài đời thực, muốn mua một bông cho mình nhưng tiếc tiền nên cứ chần chừ mãi trước cửa. T làm việc ở đó, đã quan sát cô hồi lâu rồi bất ngờ tiến đến nói. “Những bông hoa này, chỉ nên ngắm nhìn thôi, chúng không còn đẹp nữa khi mua về.” Ngay vào khoảnh khắc đầu tiên kia, cô đã hiểu, cho dù cuộc đời sẽ đi qua những vùng đất nào, gặp gỡ, yêu thương rồi sai lầm với những người nào, cũng chưa chắc tìm được một người có thể đồng cảm trân trọng mình từ những vụn vặt ý nhị như thế. Sau này, họ gặp gỡ nhau thường xuyên hơn, sự thân thiết giống như một điều hiển nhiên lớn dần theo mỗi phút. T không có nhiều tiền. Còn cô là một sinh viên nghèo không gì chối cãi, phải làm việc tất cả các buổi tối cho đến một giờ đêm nếu muốn có đủ tiền sinh sống. Nhưng cô bớt hoảng sợ hơn, bớt bất an và đơn độc hơn vì có một người bạn bên mình.
T không có bố. Giống cô. Gia đình không còn lại nhiều người nhưng chẳng ai có thể nói với ai câu nào. T ra ngoài sống riêng từ khi mười sáu và thường xuyên khóc một mình. Có lần cô hỏi. “Tại sao người ta khóc mãi mà chẳng thấy mệt nhỉ?” T mỉm cười. “Vì có những điều khác còn nặng nề hơn cả nước mắt.” Cô không để tâm. Cô muốn làm việc thật nhiều, học hành cật lực để thoát ra khỏi những tháng ngày chật vật. Mười tám tuổi, cô không khóc vì mình đơn độc. Cô khóc vì mình không nghĩ ra cách nào khác để lại có thể sống những ngày tháng thảnh thơi như người này, người khác. Có đôi lần, cô giận mẹ. Vì đã sắt thép với đứa con gái duy nhất như thế. Nhưng càng lớn mới càng hiểu, để rèn giũa ý chí của một con người luôn cần có một ai đó nhẫn tâm và lạnh lùng với họ. Nhưng mà, hình như cô cũng đã quá thờ ơ với T. Lần này, không thể khiến T đứng dậy mà trái lại, rời bỏ cô mãi mãi.
Đột nhiên, cô không muốn kể tiếp câu chuyện nữa. Vì những ngày này, cô thường xuyên nghĩ về T, đến nỗi, sau ngần ấy năm mới đủ can đảm đọc di thư mà T để lại cho mình. Nó không giống một bức thư tuyệt mệnh. T kể chuyện hồi xưa họ đã gặp gỡ nhau ra sao, nói với nhau những lời thế nào. Trong thư, T vẽ những cái icon hình gấu cười nhăn nhở thật đáng yêu. T bảo rất thích nhìn cô cười. T biết cô thực ra rất chơi vơi và cô độc, chỉ cố thể hiện mình mạnh mẽ mà thôi. T lúc nào cũng muốn cuộc sống giữa hai người trôi qua bình yên và lặng lẽ. Cô từ chối tình cảm của T cũng được, nhưng đừng ruồng rẫy, lúc nhọc tâm hãy cứ tìm T mà nằm gối đầu lên chân cho nước mắt chảy ngang. Nhưng khi ấy, cô là đứa trẻ con hèn nhát, vì sự bối rối và hoang mang của cá nhân mình mà sẵn sàng trốn chạy, rời khỏi T. Một con người nếu không có tình cảm này thì rồi từ từ cũng sẽ đón nhận được tình cảm khác. Một mối thương đau dù u uẩn cũng có cách mà dần dần phai nhạt theo thời gian. Đấy là người ta nghĩ thế. Người ta quy định thế. Người ta hi vọng thế. Còn T thì không…
Mà bây giờ cô cũng không. Vì nếu người ta buộc phải sống tốt, sống trách nhiệm và tuân thủ mọi luân thường đạo lí, thì người ta cũng nên được có quyền chọn cách kết thúc cho mình khi trái tim kiệt sức.
[1] Chúc mừng sinh nhật bạn, cái bánh su nhỏ của mình.
Là như vậy. Cô tưởng mình đã hiểu. Mà vẫn không hiểu. Vì lúc yêu M đã vô tình mặc định M là tất cả những gì mình có. Cô không chấp nhận sự thật là mình yếu đuối. Ở tuổi hai mươi bảy, công việc, trải nghiệm, quan hệ, tài sản... cô đã chăm chỉ xây dựng tất cả như lời hứa với bản thân từ năm mười tám tuổi. Cô bắt đầu cho phép mình được khóc, được mưu cầu những điều hết sức phụ nữ và thật lòng với người đàn ông nào đó. Rồi M xuất hiện. M ngọt ngào. M có giọng nói ấm. Ánh mắt M nhìn cô khiến trái tim cô bối rối. Bàn tay M nắm lấy tay cô khiến cô thấy mình được an toàn. Cơ mà nếu M buông ra, hoặc không ở bên cạnh nữa, cô sẽ sợ hãi và hoang mang vô cùng. Anh đang làm gì, với ai, có nghĩ đến cô không. Hôm nay anh mặc áo màu gì, có cười không, hút bao nhiêu thuốc, nghe nhạc gì, ăn gì lúc trưa, tại sao không nhắn tin cho cô buổi sáng. Mỗi một ngày trôi qua, sự hiện diện của M càng trở thành một phần bất di bất dịch trong cuộc sống của cô. Cô hạnh phúc nhưng cô bất an. Cô có những ngày rộn rã nhưng càng lúc càng tự vấn quá nhiều. Và khi không nhận được câu trả lời cho mọi lo lắng (có thật hoặc không) của mình, cô vỡ òa.
“Nếu không có mình nữa, bạn có buồn không chouquette?”
“Bạn đừng hỏi những câu vớ vẩn như thế!”
“Mình đang sợ hãi lắm!”
“Tại sao?”
“Mình có linh cảm rằng bạn ấy sắp thuộc về người khác rồi!”
“Mình chẳng thuộc về ai cả. Bạn hãy thôi đi!”
Hôm ấy, cô thấy T khóc. Rất lâu, một mình bên cửa sổ. Hoa anh đào lại bắt đầu he hé phía bên ngoài bầu trời đang tỏa nắng dìu dịu. Cô thấy phiền quá, cái bầu không khí u ám này. Tại sao không thể yên ổn bình thường ở cạnh nhau đi qua những ngày khó nhọc? Tuổi trẻ đã không suôn sẻ rồi, đã đau đầu lắm rồi, sao lại còn tìm cách bi lụy nó thêm nữa? Cô xốc ba lô lên vai, mở cửa ra khỏi nhà, bỏ lại phía sau một khoảng u uất nghẹn ngào.
Một tuần sau T đã ở phía bên kia thế giới. Cô oán giận T vô cùng. Cắn chặt môi mình đến khi ứa máu, nước mắt nhòe hết cả quãng đường trước mặt. Cảnh sát hỏi gì cô cũng không thể nghe rõ, đều trả lời: “Không biết”. Tang lễ của T thưa thớt người. Cô lầm lũi đứng từ xa nhìn lại. Trời mưa mưa. Giữa mùa xuân. Lòng hun hút những mất mát vô hình. T đã chọn một kết cục cho mình. Cái ngày T nói với cô rằng T sợ hãi, hôm trước mẹ T nhảy từ tầng hai mươi bảy xuống. Cô không biết gì. Hoặc giả đã quá thờ ơ để biết. Cô bận rộn vun đắp cho tuổi trẻ của mình, cho thanh xuân của mình. Cô cần gì phải quan tâm xem hôm nay ai đã khóc vì ai, ai đã nhảy từ nơi nào xuống đất, ai không còn niềm tin hay hi vọng nữa. Cô đã luôn nghĩ cuộc đời đâu chỉ toàn những chuyện tồi tệ, có u ám hay không cũng đều là do con người nhìn nhận hết cả. Cô ghét T. Ghét lựa chọn của T. Ghét cách hành xử của T. Ích kỉ và nông cạn. Bồng bột và độc ác.
Nhưng nhiều năm đã qua, cô vẫn luôn nhớ đến T. Nước mắt vẫn hoang hoải rơi vào mỗi ngày 23 tháng 4, giữa mùa xuân ở bất kì thành phố nào trên thế giới. Thỉnh thoảng cô vẫn mong, có ai đó nắm tay mình mà bảo: “Đi từ từ thôi, Yên à!” Lớp vỏ bọc phía xung quanh mình, cô trang hoàng cho nó thật lộng lẫy, nhưng khi M bước lại gần, không cần vũ khí nào, anh cũng đã chạm được đến tận bên trong và cô bất an đến run rẩy. M nhìn cô thở dài. “Em làm anh sợ quá!” Lời nói ấy nghe thật buồn. Như thể giữa cô và M là những khoảng trống không bao giờ có thể lấp đầy. Cô dần dần đã hiểu được cho T những phút giây của mùa xuân năm ấy, khi đối diện với người mình yêu thương hơn hết thảy nhưng lại hoàn toàn bất lực. Rất mong mỏi đối phương hiểu, rất hi vọng đối phương cảm nhận được nhưng suy nghĩ ấy thực ra quá vô lí. Vì rốt cuộc, một người khác vẫn chỉ là một-người-khác mà thôi!
Và M dứt khoát bỏ đi, dứt khoát buông tay cô vào lúc cô còn chưa kịp nói rằng: “Anh ơi, em không còn ở bên cạnh anh được lâu nữa!” Rõ ràng nó không phải là một kết cục tươi sáng, có hậu chút nào. Cô mặc chiếc váy xinh nhất, chải tóc thành từng lọn nhỏ buông dài sau lưng. Cô đi gặp M. Cô thản nhiên cười, thản nhiên nói chuyện như giữa họ chưa từng có khoảng cách nào. M vẫn điềm nhiên im lặng. Vết nứt trong lòng cô toác ra từng chút, từng chút một. Bất giác cô hét lên.
“Em chết rồi anh có còn nhẫn tâm được thế này không?”
Cô thật dại dột. Vì quên mất rằng với đàn ông, chỉ có thể mong chờ người ta chìa tay ra với mình, lau khô nước mắt cho mình lúc người ta còn tình cảm. Chứ một khi đã hanh hao rồi, nước mắt có lấp đầy địa cầu cũng không tài nào lung lay được lòng dạ sắt đá ấy. Trong chiếc hộp nhỏ mà T để lại có một tấm bưu thiếp bằng giấy cũ. T viết.
“Bạn luôn là cái bánh su ngọt ngào nhất với mình ngay cả khi bạn thích làm một cái bánh cháy đắng ngắt. Nhiều lúc bạn thật xấu tính nhưng mình chưa bao giờ giận bạn cả. Bạn chắc chắn không thể nào hiểu hết được mình và cũng không thể đoán mò mà an ủi mình được. Thế nên sau này, cho dù quyết định của mình là gì, mình chỉ mong bạn có thể hứa với mình một điều duy nhất mà thôi. Bạn đừng giận mình nhé, chouquette!”
Chẳng hiểu tại sao con người ta cứ phải lớn lên, rồi những câu hỏi của bản thân cũng từ đó mà trở nên pha tạp đủ mùi hỉ nộ ái ố. Nếu mà hỏi “Chúng ta lâu rồi chưa nắm tay nhau nhỉ”, sao không đủ tự tin nhìn vào mắt đối phương để bảo: “Hãy nắm tay em đi!”? Giống như cô, cứ muốn M phải chủ động ôm lấy mình mà chưa một lần vứt bỏ sự kiêu ngạo để thẳng thắn: “Em đau, em sợ, em không có ai và em cần anh lắm!” Vì mãi cứ e ngại những điều mình nói ra sẽ bị từ chôi mà quên mất rằng đôi khi bộc bạch là để bản thân được thanh thản chứ không phải duy nhất chuyện mưu cầu được đáp trả. Người ta mệt rồi. Là tại mình cũng được. Là tại người ta cũng được. Hay tại ông trời cũng thế. Mọi thứ đều chỉ mang trong mình một điểm dừng nhất định, bất kể ai muốn gì đi nữa. Khi câu chuyện của bạn được kể xong, luôn có người đứng lên bỏ đi, có người dừng lại đôi chút nhìn bạn, hoặc người khác nữa sẽ ôm bạn. Nhưng chẳng phải vì như vậy mà thay đổi được mọi việc đã xảy ra. Chỉ duy nhất thứ mà bạn có thể lựa chọn. Chính là vào ngày mai, mình sẽ đứng lên hay vẫn ở mãi tại chỗ buồn bã này? Rốt cuộc, đời sống này gói gọn đơn giản vậy thôi!
Bạn đừng thắc mắc về kết thúc. Rằng cô có chết đi hay ko. Rằng M có quay lại hay ko. Hay đến cuối cùng tình yêu ở đâu khi nỗi buồn thì dài vương đến vậy. Giữa mùa xuân, mọi thứ đều đẹp. Kể cả giọt nước mắt trong veo của ai đó vào ngày cuối cùng nhìn thấy ánh nắng vàng len qua tấm rèm thêu hoa nhỏ li ti. Cô lôi chiếc phong bao nhỏ ở dưới gối ra, nhẹ nhàng miết dọc những cạnh hơi quăn góc. Vào lúc này, đột nhiên cô không còn cảm thấy bản thân mình đơn độc nữa. Ngày mai, khi mở mắt ra, nhất định sẽ là những ngày đầu tiên tươi đẹp của một tuổi thanh xuân hoàn toàn mới...
“Vì tình yêu vốn chẳng phải là do một người quá ưu tú mà bi lụy hay dốc lòng. Là lỡ nhắm mắt rồi nên mãi mãi e ngại không dám mở mắt ra mà thôi...”
Hết__
 
Advertisement

Bình luận facebook

Top Bottom