Full Hot NGÔI NHÀ MỒ - Người Khăn Trắng( truyện ma hay)

Advertisement

Viet Writer

Và Mai Có Nắng
  • Chương 11-15 Full

    New
ra, đầu ngó nghiêng, trông trước rồi trông sau. Thấy không có gì khả nghi, hắn mới nổ máy cho xe chạy đi.



Trọng Danh và anh trưởng phòng cùng bật dậy, nhảy lên xe bám theo. Với kinh nghiệm lâu năm của mình, anh trưởng phòng điều tra và Trọng Danh đã theo dõi hắn một cách trót lọt. Hắn không có vẻ gì nghi ngờ, ung dung đi theo lộ trình như mọi lần.


Hắn đi tắm hơi, rồi đi ăn, sau cùng hắn ghé vào quầy bán trái cây mua ít hoa quả.


Theo chân hắn, hai người đã dừng lại trước một căn nhà lá. Họ thấy hắn bước vào nhà, ngồi trò chuyện với một cô gái. Họ nói gì thì hai người không nghe rõ, vì khoảng cách quá xa.


Trọng Danh thì thầm:


- Em nhớ không lầm thì đây là cái xóm nhà lá, mà có lần em đã truy đuổi hắn và hắn đã chạy vào đây.


- Cậu có chắc không?


Trọng Danh quan sát một lần nữa rồi quả quyết:


- Chắc mà, lúc nãy ngoài đầu đường có một cái cây to, làm em hơi ngờ ngợ, lúc cho xe chạy vô đây em đã nhận ra nơi này.


Mắt anh trưởng phòng vẫn giám sát chặt đối tượng tình nghi. Anh ghé tai Trọng Danh nói nhỏ:


- Không biết cô gái ấy có quan hệ gì với hắn? Người thân hay chỉ là bạn bè?


Trọng Danh thì thầm:


- Ngày mai mình cho người đến xác minh là biết ngay.


- Mình chỉ sợ bứt dây động rừng. Nếu chưa kịp bắt hắn. Hắn sẽ cao chạy xa bay, nếu biết có người hỏi thăm hắn.


- Nếu tối nay mà phát hiện ra nơi ẩn nấp của hắn. Anh có cho lệnh bắt ngay không?


- Cũng có thể. Cậu đứng đây giám sát, mình ra ngoài điện về cho đội, sẵn sàng lên đường.


- Dạ, anh đi đi.


Sau khi điện về đội thông báo những điều cần thiết, anh quay lại chỗ quan sát.


Hắn ta ngồi chơi tới gần mười giờ đêm mới ra về. Hai người lại bám sát theo hắn ta.


Nó không hề biết có người theo dõi, nên ung dung đi ra quán nhậu.


Sau khi uống cho đã đời, hắn lên đường chạy được một đoạn (khúc), bỗng hắn tấp vào lề đường. Mấy cô gái bán hoa bu lấy hắn. Sau khi ngã giá, một cô đã đi theo hắn. Hắn móc gói thuốc ra mời cô gái ăn xương một điếu. Cô gái bật quẹt (lửa) cho hắn và mồi luôn điếu thuốc gắn lên môi. Cô ta nhảy lên xe ngồi sau lưng ôm lấy eo hắn. Chạy thêm một đoạn thì thấy cô gái gục đầu vào vai hắn, có vẻ như đang ngủ gục.


Anh trưởng phòng nói với Trọng Danh:


- Thôi rồi! Cô gái đã bị hắn cho hút thuốc lá có thuốc mê rồi. Hắn ta đã dùng chiêu này để bắt cóc các cô gái trước đây, nên hầu như không gặp phải sự kháng cự hay cầu cứu nào.


Trọng Danh thắc mắc:


- Nhưng hắn bắt những cô gái làm tiền này để làm gì cơ chứ? Cái hắn cần là quan hệ nam nữ, xong thì thôi chứ bắt người ta làm gì?


Trưởng phòng thử phán đoán:


- Có thể hắn thuộc một tổ chức buôn người. Có thể là bắt cóc các cô gái rồi bán sang Trung Quốc hay Campuchia gì đó.


Trọng Danh không đồng tình lắm với giả thiết này của anh trưởng phòng, nhưng hiện thời anh đành tạm chấp nhận vì chẳng còn giả thiết nào hợp lý hơn được nữa.


Anh nhìn hướng đi của chiếc xe phía trước rồi nói:


- Anh à! Có lẽ hắn quay về nghĩa địa đó. Ta phải làm gì hả anh?


- Cậu cho xe chạy vọt lên trước đi, qua mặt hắn luôn, mình đã biết đích đến của hắn rồi, phải tới trước ẩn náu để quan sát. May chăng sẽ phát hiện ra nơi ẩn náu của hắn. Nếu mình đi sau, chắc lại mất dấu hắn như đêm hôm qua thôi.


Trọng Danh kéo ga, lao nhanh về phía trước. Anh cho xe chạy hết tốc lực. Tới nghĩa địa, họ giấu xe vào một lùm cây, rồi chạy vọt vào sâu trong nghĩa địa, nép mình vào một ngôi mộ gần đó.


Càng về đêm, không khí càng lạnh, gió rít lên từng cơn nghe rợn cả người. Những cây thập tự lấp ló dưới ánh trăng mờ nhạt. Trọng Danh thấy ớn lạnh cả người.


Hai người phải chờ khoảng mười phút sau hắn mới lộ diện.


Hắn cho xe chạy vào trong nghĩa địa một đoạn rồi mới tắt máy. Xe dừng lại. Vào trong nghĩa địa hắn có phần an tâm hơn. Hắn không nghĩ có người lại cả gan theo chân hắn vào vương quốc của người chết. Không cảnh giác nên hắn bị hai bóng đen bám riết. Họ nhảy, chạy, nấp xuống từng bia mộ của người chết. Theo dõi sát hắn.


Nó vẫn ung dung, tự tại làm như thế giới này chỉ có mình nó. Cô gái ăn sương vẫn mê man bất tỉnh trên vai nó.


Chống xe xuống, nó nhấc bổng cô gái đặt xuống đất, rồi tiến đến một lùm cây, đưa tay sâu vào trong, đẩy mạnh một cái. Cánh cửa được ngụy trang bằng một bụi cây um tùm mở bật ra.


Nó cho xe chạy vào đường hầm bí mật, xong quay ra vác cô gái lên vai đi vào trong, sau đó đóng cửa lại.


Trọng Danh quên hết sợ hãi, anh nói hồ hởi:


- Tìm ra hang ổ của của hắn rồi. Công nhận là hắn khéo chọn nơi này để ẩn nấp. Đố ai mà tìm ra cho được.


Anh trưởng phòng khoát tay làm điệu bộ xung phong:


- Ta tiến vào trong chứ chú em?


Trọng Danh hơi lo lắng. Anh khẽ nói:


- Lỡ nó có đồng bọn thì sao anh. Nếu nó phát hiện ra chúng ta, chắc chắn tiêu đời luôn quá.


Chưa lâm trận sao vội rút lui, máu nghề nghiệp nổi lên, anh trưởng phòng hăng hái:


- Không vào hang cọp sao bắt được cọp con.


Trọng Danh cười:


- Ấy là em chỉ nói đề phòng vậy thôi. Chứ em đâu phải là loại nhát gan, thỏ đế đâu anh.


- Biết rồi! Khổ lắm! Nói mãi. - Anh trưởng phòng nói đùa (giỡn) với Trọng Danh. - Ai mà chẳng biết tiếng tăm của nhà báo Trọng Danh gan lì cóc tía.


Họ thận trọng tiến đến cánh cửa bí mật. Anh trưởng phòng thò tay vào trong cánh cửa đẩy ra.


- Ôi! Sao nó nặng thế. Lúc nãy mình thấy hắn đẩy nhẹ một cái là cửa mở ra ngay mà.


- Biết đâu hắn đã khóa bên trong rồi.


- Nào! Cậu phụ với mình một tay xem sao.


Cả hai người phải cố hết sức mới nhích được cái cửa ra một chút. Đó là một khối sắt vô cùng nặng nề.


Trọng Danh thốt lên:


- Sao hắn khỏe thế, chỉ một tay đẩy nhẹ đã ra. Còn mình phải dùng hết lực mà chỉ nhích một tí (xíu).


- Cố lên chút nữa, chỉ cần đủ để lách người qua là được.


Cả hai đã lọt vào bên trong, một thứ mùi tanh nồng, ôi ôi khó chịu. Trọng Danh nhăn mặt:


- Ôi! Cái mùi gì ghê tởm quá.


- Ừ! Mình cũng ngửi thấy.


Đường hầm tối om om. Anh trưởng phòng thận trọng lấy chiếc đèn pin nhỏ xíu trong túi ra, soi đường. Hai người lần mò bước đi. Bỗng nhiên Trọng Danh vấp phải một vật gì, ngã sấp xuống đất.


Anh trưởng phòng vội vàng bước tới:


- Cậu có sao không?


- Hình như em vấp phải một khúc cây.


Anh trưởng phòng lia ngọn đèn pin xuống đất. Trọng Danh suýt hét to lên, may mà anh đã kịp đưa tay bịt mồm mình lại. Ôi trời! Trước mặt anh là một cái đầu lâu trắng hếu với hai hốc mắt trống rỗng.


Lia thêm một lượt đèn pin nữa, họ phát hiện ra vô số bộ xương người nằm rải rác trên lối đi. Đỡ Trọng Danh dậy, trưởng phòng tự hỏi:


- Sao có lắm xương người thế này?


Trọng Danh phán đoán:


- Nếu là hầm mộ, người chết cũng được bỏ vào quan tài tử tế mới đưa vào. Chứ ai lại vứt người chết bừa bãi thế này?


- Muốn khám phá sự thật, chúng ta chỉ còn cách tiến lên.


Hai người thận trọng bước đi, tới một khúc quanh, họ thấy có ánh đuốc lập lòe từ xa.


Cũng ngay lúc ấy, khi vừa rẽ qua khúc quanh, một mùi tanh nồng xông thẳng vào mũi hai người, cái mùi thật kinh tởm.


Trọng Danh không kiềm (kìm nén) được đã nôn thốc, nôn tháo ra ngoài. Anh trưởng phòng cũng phát nhợn trong họng vì cái mùi ghê tởm kỳ quái kia. Vỗ vỗ lưng của Trọng Danh, anh hỏi:


- Sao, cậu đã đỡ chưa?


- Ôi! Thật là kinh khủng, từ lúc cha sinh mẹ đẻ tới giờ em chưa từng nghe (ngửi) mùi nào khủng khiếp như thế này.


- Mình cũng phát ớn đây, đang cố ghìm. Hình như mình có chai dầu gió trong túi.


Anh vừa nói vừa đưa tay lục tìm trong túi, lấy ra một chai dầu xanh, đưa cho Trọng Danh.


- Cậu đổ vào mũi cho át cái mùi kinh tởm này đi.


Trọng Danh chụp lấy chai dầu như vị cứu tinh. Anh đổ vào miệng, hít vào mũi. Anh sức (bôi) nhiều đến độ nóng rát cả da thịt, cũng may mùi dầu đã át bớt cái mùi kia đi.


Anh trưởng phòng cũng đổ dầu vào miệng vào mũi. Đầu óc họ choáng váng cả đi vì cái mùi tử khí ấy.


Phải mất một lúc hai người mới lấy lại bình tĩnh. Họ tiếp tục đi về phía có ánh đuốc.


Anh trưởng phòng nhắc nhở:


- Gần tới rồi, phải thận trọng đừng gây ra tiếng động nào nhé, kẻo bị chúng phát hiện.


Càng tới gần, hai người càng khó thở vì cái mùi tanh tưởi nồng nặc xông lên ngày càng dày đặc hơn.


Trọng Danh không phải là người đàn ông yếu ớt, vậy mà người anh cứ như ngất đi vì cái không khí quái đản này.


Cố lấy hết can đảm, hai người đi dần đến gần căn hầm hơn.


Dưới ánh đuốc bập bùng, suýt một chút nữa thì cả hai người bật hét lên, may mà họ đã kiềm lại được.


Anh trưởng phòng điều tra vốn là một chiến sĩ gan dạ, dũng cảm nhất trong đội. Đã từng đối mặt với biết bao nhiêu loại tội phạm nguy hiểm, chưa một lần biết khiếp sợ bọn chúng. Vậy mà giờ đây, gương mặt anh không thể nào lột tả hết sự kinh sợ trên ấy. Đôi mắt trợn trừng mở to bất động, da mặt chuyển từ trắng sang tái dần, mồ hôi nhỏ giọt xuống đất.


Còn Trọng Danh thì gần như chết đứng. Mặt anh cắt không còn một giọt máu, chân tay run lẩy bẩy như người đang lên cơn sốt rét.


Trước mặt họ là một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra.


Chapter 11


Một con người. Không phải! Chắc chắn không phải là người rồi.


Nó có hai cái đầu trên một thân người. Thân nó chỉ cao khoảng tám tấc. Ba cái tay dài lòng thòng với những cái móng nhọn hoắt. Gương mặt trên hai cái cổ rất quái dị, hàm răng lởm chởm, mắt một con lòi ra, một con bị che bởi một cục thịt dư chà bá (thừa to tướng). Mũi nó cũng chỉ là một cục thịt màu đỏ.


Nó không phải là người, nó là một con quỷ hai đầu.


Con quỷ ấy đang cúi xuống xác cô gái, nó đang hút máu trên cổ cô ta. Xung quanh nó là những bộ xương của người chết chất đống. Rải rác có mấy cái xác chết không toàn thây. Cái mất tay, cái sứt chân. Mùi hôi thối xông lên nồng nặc.


Còn hắn thì đang ngồi dựa vào đống xương người, liếm môi đầy thèm khát. Chờ cho con quỷ hai đầu thỏa thích cơn khát máu. Khi con quỷ buông ra, hắn đã nhào tới hút lấy hút để dòng máu còn sót lại trên người cô gái.


Trọng Danh và cả anh trưởng phòng bàng hoàng trước cảnh tượng đang diễn ra trước mắt. Họ đang chứng kiến một thế giới xa lạ, mà chỉ có trong những phim kinh dị của Mỹ mới có được.


Với sức mạnh phi thường của mình, con quỷ hai đầu bẻ cánh tay của cô gái nghe kêu rắc một tiếng. Giật cánh tay ra khỏi thân mình nạn nhân, đưa lên gặm ngấu nghiến, máu đỏ từ cánh tay chảy thành dòng trên miệng nó. Con quỷ ăn cánh tay người, như người ta ăn một cái đùi gà.


Và kia hắn cúi xuống bấu bàn tay vào bộ ngực cô gái. Sau khi dùng hết sức mình, hắn banh lồng ngực cô ta ra một cách dễ dàng. Hắn thò tay vào chộp lấy trái tim rồi đưa lên miệng ăn ngon lành.


Máu tươi đỏ lòm tuôn ra từ hai bên khóe môi của nó.


Trọng Danh khuỵu hẳn người xuống, nếu không phải là một người đàn ông cứng rắn, chắc chắn anh đã ngất đi rồi.


Người đội trưởng thì quay đầu vào tường, anh đang nôn thốc, nôn tháo ra ngoài. Anh không còn sức để có thể chịu đựng được nữa. Với tất cả những gì mình vừa chứng kiến, anh cảm thấy bàng hoàng cả người, chân tay run cầm cập.


Anh cố gắng với tay qua đập đập vai Trọng Danh:


- Cậu có sao không?


Giọng Trọng Danh thì thào, run rẩy:


- Anh ơi! Mình đã chết chưa? Đây là tầng địa ngục thứ bao nhiêu vậy anh?


- Mình cũng không biết đang lọt vào cửa thứ mấy của địa ngục nữa, sao lại chứng kiến cái cảnh khủng khiếp thế này.


Trọng Danh nắm tay người đội trưởng lắc lắc:


- Anh coi em có còn sống không anh?


- Cậu đừng nói nhảm nữa.


Người đội trưởng quyết định đưa Trọng Danh ra ngoài. Anh biết tinh thần của Trọng Danh đã bị khủng hoảng nặng quá rồi. Bản thân anh là người cứng cỏi, từng đối đầu với biết bao nguy hiểm trong nghề nghiệp của mình. Vậy mà anh còn choáng váng trước cảnh tượng kinh hoàng ấy. Thật ra anh cũng không biết, có phải mình đã xuống địa ngục hay là còn ở trần gian.


Cúi xuống xốc nách Trọng Danh đứn lên, anh thì thào:


- Cậu dựa vào mình, chúng ta sẽ cố thoát ra ngoài, sau đó sẽ tính tiếp.


Trọng Danh như quả bóng (trái banh) xì hơi, người cứ mềm nhũn ra, phần vì quá sợ hãi, phần vì cái mùi hôi thối của xác chết xông lên nồng nặc, làm cho anh choáng váng cả đầu óc, chân tay rụng rời theo.


Anh đội trưởng cảnh giác:


- Chúng ta phải thân trọng hơn, kẻo bọn chúng phát hiện thì chết chắc.


Đoạn đường hầm không dài lắm, nhưng sao họ đi, đi mãi mà vẫn chưa thấy cửa ra. Đối với họ, bây giờ thoát được ra ngoài là điều mong ước duy nhất.


Có lẽ vì quá sợ hãi và choáng váng nên sức khỏe họ yếu đi và do cả cái mùi quái quỷ ấy, nên đọạn đường dường như dài ra gấp đôi.


Rồi cửa hầm cũng dần lộ ra, hai người dìu nhau thoát ra ngoài.


Bầu không khí mát lạnh, trong lành ập vào ngực họ, chưa bao giờ họ thèm hít thở không khí trong lành như thế này. Giờ đây họ mới thấy quý cái chất vô hình thường ngày vẫn ở quanh họ, đó là chút không khí sạch sẽ.


Hai người bước ra xa khỏi cửa hầm một đọạn, thì ngã vật ra đất. Đối với họ, lên được tới đây, tựa như lên tận thiên đàng. So với cái địa ngục tối tăm hôi thối lúc nãy.


Hai người cứ nằm thế, cố hít thở thật sâu, điều hòa không khí trong người. Đầu óc dần bớt căng thẳng hơn. Phải một lúc lâu sau họ mới lấy lại được sự bình tĩnh.


Trọng Danh vuốt mặt:


- Ôi! Thật là kỳ diệu, em cứ nghĩ mình vừa từ địa ngục trở về.


Anh trưởng phòng tiếp lời:


- Và chốn nghĩa địa lạnh lùng này, bỗng thành thiên đàng đối với chúng ta.


- Lúc nãy em cứ ngỡ là mình chết rồi chứ.


- Thật là khủng khiếp phải không?


Trọng Danh lật người lại, xoay qua hỏi anh trưởng phòng:


- Anh nói đi, cho em biết anh nghĩ gì với những việc vừa xảy ra.


- Thật ra mình cũng đang hoang mang lắm.


- Anh có nghĩ chúng ta đã gặp quỷ hay loài ma cà rồng gì đó không? Làm sao con người có thể sống trong căn hầm ấy với xác chết được. Chứ đừng nói đến việc hút máu và ăn thịt.
Anh đội trưởng trầm ngâm:



- Mình đã ngần này tuổi đầu, hơn ba mươi năm trong ngành. Đã trải qua biết bao nhiêu loại tội phạm nguy hiểm. Có lúc suýt phải mất mạng với những vụ trọng án. Nhưng thú thật chưa bao giờ mình đụng phải loại tội phạm đặc biệt thế này.


Ngừng lấy hơi một lúc rồi anh nói tiếp:


- Trong đời mình, có lẽ đây là lần đầu tiên mình biết đến hai từ khiếp sợ.


- Sợ có gì mà phải xấu hổ hả anh. Mình là con người mà, cái cảm giác ấy tất nhiên là phải có rồi. Ai thấy cảnh tượng ấy mà không khiếp vía cho được. Là anh em mình, chứ nếu là người khác có lẽ đã vỡ mật mà chết rồi.


- Cậu thử nghĩ xem họ thuộc loại người nào?


- Anh nghĩ gì về thế giới thứ hai của con người? - Trọng Danh trả lời bằng một câu hỏi.


- Mình nói thật, cuộc đời mình chưa bao giờ tin chuyện ma quỷ. Ngày xưa lúc còn ở chiến trường, sống bên cạnh xác chết của đồng đội. Vậy mà mình cũng chưa bao giờ thấy ma hoặc linh cảm sợ ma cả.


- Vậy anh trả lời giúp em đi, hai quái vât dưới căn hầm mộ ấy thuộc loại nào?


- Ma ư? Quỷ ư? Thật khó tin quá. Nhưng nói là người thì cũng không phải? Làm gì có loại người gớm ghiếc như thế chứ?


Trọng Danh ngồi bật dậy, tóc gáy anh dựng đứng lên khi nhớ lại hình ảnh của con quỷ hai đầu.


- Ta ra khỏi đây thôi anh rồi mình bàn tiếp.


Anh đội trưởng đồng ý, hai người rời khỏi nghĩa địa, tới phía sau bụi rậm phía bên kia đường, lôi chiếc xe ra.


Họ tấp vào một quán cà phê gần nhất, gọi hai ly cà phê đá đậm đặc. Họ cần thứ thức uống này cho đầu óc tỉnh táo lại.


Trọng Danh có cái thú uống cà phê nhâm nhi, để hưởng thụ cái mùi vị đặc biệt của nó. Vậy mà hôm nay anh không còn đủ kiên nhẫn để thưởng thức cái hương vị đậm đà ấy nữa.


Bưng ly cà phê anh uống ừng ực một hơi, cạn sạch. Anh muốn cái vị đắng của nó đè xuống, át cái mùi tanh tưởi đang đọng khắp người anh. Gọi chủ quán thêm một ly nữa. Bây giờ anh đã đủ tỉnh táo để bàn chuyện.


- Anh tính sao đây? Có quyết định gì không cho em biết với.


Người đội trưởng sau khi dùng khăn lạnh, lau kỹ mặt mình. Hơi lạnh từ cái khăn ướp đá đã làm anh sảng khoái hơn.


Anh từ từ rút điếu thuốc ra, châm lửa, rồi nói giọng đanh lại:


- Cho dù bọn chúng thuộc loại nào đi nữa, mình vẫn quyết định phải bắt cho bằng được chúng. Trừ mối nguy hại cho nhân dân.


Ngừng lại, anh rít một hơi dài rồi nhả khói lên trần nhà.


- Như cậu thấy đó, cô gái ăn sương đó, bị bọn chúng bắt cóc rồi ăn thịt luôn. Theo mình suy đoán, những cô gái bị mất tích gần đây cũng chung số phận như vậy.


Rồi anh vỗ trán:


- Thảo nào mà mấy vụ án gần đây, mình không tài nào tìm ra được chút manh mối. Người cứ như biến khỏi mặt đất. Mà quả thực là như vậy. Chúng ăn hết thịt còn trơ lại xương, mà lại nằm dưới một ngôi nhà mồ thế thì làm sao mà lần cho ra được.


Trọng Danh sốt ruột:


- Vậy anh cho bắt ngay đêm nay chứ?


Suy nghĩ một lúc anh mới trả lời:


- Khoan! Sự việc diễn ra lúc nãy cậu đã biết, đây là loại tội phạm quá đặc biệt, nên ta cần thận trọng. Hơn nữa, địa hình dưới ngôi mộ cổ ấy chúng ta cũng chưa biết rõ. Đồng bọn của chúng gồm những ai, chúng ta cũng không rõ. Vào trận mà chưa nắm được tình hình của đối phương thì không thể nắm chắc phần thắng.


- Vậy anh định thế nào?


- Theo như mình dự đoán, hắn chỉ có hai tên như mình và cậu đã trông thấy. Vậy thì mình sẽ cho bắn tỉa. Tức là sẽ bắt từng tên một. Lộ trình của tên kia mình theo dõi đã biết, chắc chắn đêm mai hắn sẽ lại chui lên khỏi ngôi nhà mồ ấy, lúc đó mình sẽ tóm hắn trước. Còn tên quái thú hai đầu dưới hầm mình sẽ bắt sau. Mà phải tìm cách bắt sao cho trót lọt, bởi vì bọn chúng không phải là người bình thường.


Trọng Danh rụt rè đặt câu hỏi:


- Nếu chúng là quỷ thật, chúng sẽ có phép tàng hình, làm sao mà bắt được anh?


- Tới lúc đó rồi sẽ tính tiếp. Mình cũng không biết nữa. Nhưng trước mắt mình cứ cho giăng lưới bắt cho kỳ được. Dù chúng có là ma hay là quỷ cũng phải bắt.


Bỗng dưng giọng anh trưởng phòng chùng xuống:


- Nhưng có lẽ điều mình lo lắng nhất, là làm sao giải thích với đồng đội đây, họ có tin mình không? Ai lại nói đội trưởng gặp quỷ bao giờ.


Rồi anh bật cười thành tiếng:


- Nếu như cậu không tận mắt chứng kiến cùng với mình, liệu câu chuyện mình kể hôm nay cậu có tin nổi không chứ?


Trọng Danh cũng cười theo:


- Ừ! Em sẽ đặt câu hỏi đấy! Xem anh có lên cơn sốt mà nói bậy không. Quả thực chuyện này khó tin quá đúng không anh? Giữa thời buổi này mà nói đến chuyện ma quỷ thì có mấy người tin.


Rồi Trọng Danh chợt reo lên:


- Anh lo gì, còn có em mà. Em là nhân chứng sống của anh đây. Nếu anh không ngại thì cho em tham gia cuộc họp sắp tới. Em sẽ làm chứng cho câu chuyện của anh.


Anh đội trưởng đập tay lên vai Trọng Danh:


- Chỉ sợ làm phiền cậu thôi, chứ mình thì có gì mà ngại. Cậu là người đã theo dõi vụ án này từ đầu cho tới giờ rồi còn gì mà bí mật nữa chứ. Nếu như phá được vụ án này, thì cậu là người có công lớn đầu đó. Mình sẽ đề nghị tặng bằng khen cho cậu.


Trọng Danh khoát tay, khiêm tốn:


- Em mà có công lao gì chứ, giúp được anh chút việc cỏn con thôi mà khen thưởng nỗi gì.


Anh trưởng phòng đứng lên:


- Thôi chúng ta về triển khai nhanh chóng. Mình còn nhiều việc phải làm lắm.


Trọng Danh gọi người ra tính tiền. Xong hai người lên xe phóng nhanh về trụ sở. Khẩn cấp triệu tâp một cuộc họp bất thường. Kim đồng hồ vừa chỉ đúng ba giờ sáng.


Tất cả các cán bộ, chiến sĩ của đội điều tra đều há hốc mồm, đầy vẻ kinh ngạc khi nghe đội trưởng thuật lại câu chuyện ly kỳ ấy. Giá mà không có Trọng Danh phát biểu thêm vào chắc chắn họ sẽ ngờ rằng trưởng phòng có vấn đề.


Những tiếng bàn tán xôn xao nổi lên không ngớt.


- Có ma thật sao? Ma cà rồng hút máu người?


- Không! Không phải là ma, mà là quỷ, chỉ có quỷ mới có hai đầu. Mình còn nghe nói có cả con quỷ một giò (chân) nữa cơ.


- Vậy là phen này chúng ta được đi bắt ma.


- Đây là một vụ án ly kỳ, hấp dẫn nhất từ trước tới nay. Mình cũng muốn gặp mặt mấy con quỷ ấy lắm. Xem chúng thế nào. Đời mình chưa bao giờ thấy ma.


Một chiến sĩ trẻ mới vào nghề thì lo âu, giọng anh ta run run:


- Bắt tội pham nguy hiểm mấy em cũng không sợ. Nhưng đối mặt với ma thì em thấy không ổn. Lỡ chúng ăn thịt luôn cả chúng ta thì sao?


- Mày lo gì, chúng ta còn có vũ khí. Cùng lắm thì hạ bọn chúng.


- Ấy! Em nghe nói là ma quỷ thì súng đạn bắn cũng chẳng ăn thua gì đâu.


- Vậy chứ mày biết bọn ma quỷ sợ thứ gì à?


- Em nghe bà nội em nói bọn nó sợ đồ dơ (bẩn).


- Đại loại là thứ gì?


- Thì thứ gì dơ nhất của con người đó.


- Phân người hả?


- Ừ! Đúng rồi.


Cả đội cười ầm (rần) lên. Có người nói to (lớn):


- Vậy thì giao cho chú mày tìm cái thứ vũ khí đặc biệt đó nghe. Ngày mai nhớ đem đi theo phòng thân đó.


Anh đội trưởng thông cảm cho những lời bàn ra tán vào ở phía dưới. Bởi đây là một vụ án quá đặc biệt. Giả như có một cấp dưới về báo cáo chuyện này. Bản thân anh cũng sẽ bán tín, bán nghi chưa chắc đã tin ngay.


Anh lên tiếng:


- Thôi các cậu giữ trật tự nào. Tôi hiểu sự hoài nghi của tất cả mọi người. Bởi vì chuyện này khó tin quá phải không nào. Nhưng tôi dám bảo đảm bằng tất cả danh dự của tôi, là chuyện này có thật. Không phải chỉ có riêng tôi trông thấy mà cả nhà báo Trọng Danh đây cũng trông thấy. Bốn con mắt thì ít có khi nào nhầm lẫn phải không? Bây giờ tôi quyết định. Dù cho bọn chúng có là ma hay là quỷ, chúng ta cũng phải bắt cho bằng được. Phải trừ mối hiểm họa này để trấn an nhân dân. Và tôi cũng xin nói, đây là một vụ án khá đặc biệt. Nên từ bây giờ trở đi, nếu không có lệnh của tôi. Bất cứ người nào cũng không được tự ý rời khỏi nơi này. Tất cả điện thoại di động đều phải tắt nguồn. Thứ nhất, để đảm báo bí mật cho vụ án. Thứ hai, tránh được những tin đồn thất thiệt lan nhanh sẽ làm cho quần chúng hoang mang. Trước khi chúng ta tìm ra sự thật của vụ án này.


Rồi anh quay sang nhà báo Trọng Danh nói:


- Mình cũng xin đề nghị cậu một việc.


- Dạ, anh cứ nói đi ạ.


- Chờ tới sáng, cậu sẽ gọi điện về tòa soạn xin nghỉ làm ngày hôm nay. Từ bây giờ cậu sẽ trở thành một chiến sĩ của đội đặc nhiệm rõ chưa?


Trọng Danh phấn khởi:


- Dạ rõ! Thưa thủ trưởng.


Sao anh lại không khoái cơ chứ. Anh là một nhà báo, lại được tham gia trận đánh này. Một vụ án ly kỳ của thế kỷ. Cái quan trọng là anh phải nắm tình tiết vụ án này một cách rõ ràng nhất. Nó sẽ giúp cho phóng sự của anh độc quyền và hấp dẫn hơn.


Anh đội trưởng nói tiếp:


- Chúng ta tạm thời đặt tên cho vụ án này là "Vụ án quái vật hai đầu". Các đồng chí nghĩ thế nào?


Có người phát biểu ý kiến:


- Theo tôi thì đặt là "Vụ án quỷ hút máu" đi nghe rùng rợn hơn.


- Không, đặt là "Vụ án ma cà rồng" mới đúng. - Người khác chen vào.


Anh đội trưởng xua tay:


- Thôi thôi! Đừng đặt những cái tên kêu thế. Thú thật tôi chưa khẳng định bọn chúng là ma hay quỷ. Nhưng trước mắt tôi thấy hắn có hai cái đầu thật. Vậy chúng ta cứ tạm đặt cho nó cái tên "quái vật hai đầu" là đúng nhất.


Cả đội tán thành ý kiến đó. Anh đội trưởng phân công:


- Sáng mai tôi và Trọng Danh sẽ đến nhà cô gái mà hắn đã tới chơi tối qua. Sẽ điều tra thêm thông tin về hắn. Còn hai cậu Tuấn, Mẫn đi điều tra về ngôi nhà mồ ấy, tìm hiểu xem nó thuộc về ai. Ai là người quản lý nó hiện nay. Còn cậu Sơn và cậu Tùng kiếm cho tôi một tấm lưới lớn bằng dây thừng, thật chắc chắn. Nếu có thể chúng ta sẽ bắt con quái vật ấy bằng lưới. Tôi không muốn bắn chết nó và cũng không muốn mạo hiểm sáp (áp sát) vào bắt sống nó. Sợ có điều không hay sẽ xảy ra cho các anh em đồng nghiệp.


Cuộc họp kéo dài khoảng một tiếng đồng hồ nữa thì kết thúc. Cũng vừa lúc ánh bình minh ló dạng phía trời đông.


Một ngày mới đầy căng thẳng đang chờ đón mọi người. Ai cũng có một tâm trạng bồn chồn khác thường.


Trước mỗi trận đánh lớn, ai cũng lo lắng cho nhiệm vụ sắp tới. Nhưng ở đây còn có điều gì đó khác lạ, một sự chờ đợi, hồi hộp, xen lẫn cảm giác tò mò đầy kích thích.


Vì đây là một vụ án đặc biệt mà. Vụ án bắt quỷ lần đầu tiên họ thực hiện trong đời.


Chuyện gì sẽ xảy ra, hãy cứ chờ tới khi màn đêm buông xuống, lúc ấy sẽ có câu trả lời chính xác nhất.


Chờ đợi... chờ đợi... và chờ đợi.


Chapter 12


Ăn vội bữa điểm tâm xong, Trọng Danh cùng anh đội trưởng vội vã lên đường làm nhiệm vụ ngay.


Len lỏi giữa dòng người tất bật, họ đến cái xóm nhỏ đêm qua. Cô gái ấy đang quét sân. Trông thấy hai người dừng lại trước cổng, Thiên Thu cúi đầu chào:


- Xin chào! Hai anh cần chi ạ?


Anh đội trưởng bước xuống xe, lịch sự cúi đầu chào lại, anh mở đầu câu chuyện:


- Mới sáng sớm mà đã làm phiền cô, thật ngại quá.


Thiên Thu cười dịu dàng:


- Không có gì đâu ạ. Em có thể giúp gì được cho các anh?


- Chúng tôi có chuyện cần trao đổi với cô. Cô có thể cho phép chúng tôi vào nhà được không?


- Dạ được! Xin mời hai anh.


Nàng cất cái chổi qua một bên, rồi dẫn đường mời khách vào nhà. Trọng Danh ghé vào tai anh đội trưởng nói nhỏ:


- Cô ấy có vẻ dịu dàng quá, sao lại có thể dính líu tới tên tội phạm khát máu ấy được nhỉ?


- Ừ! Mình cũng thấy cô ấy thật dễ mến. - Anh đội trưởng đáp.


Kéo ghế ra mời khách, Thiên Thu rót hai ly nước đẩy về phía trước mặt hai người nói:


- Mời hai anh uống nước.


Anh đội trưởng giới thiệu:


- Đây là nhà báo Trọng Danh. Còn tôi là Khải, đội trưởng đội điều tra trọng án. Xin lỗi cô tên gì?


- Dạ, em tên là Thiên Thu.


Trọng Danh bật lên tiếng khen:


- Ái chà! Cái tên nghe dịu dàng quá. Thật là một cái tên đẹp.


Nàng cười bẽn lẽn:


- Anh quá khen.


Anh đội trưởng đưa mắt nhìn bao quát căn nhà. Ngôi nhà đơn sơ với vài vật dụng rẻ tiền nhưng rất ngăn nắp, sạch sẽ dưới bàn tay của chủ nhắn.


Đập vào mắt anh là cái bàn thờ nghi ngút khói hương. Anh mở lời:


- Mới sáng sớm mà người nhà của Thu đã đi làm cả rồi sao?


Thiên Thu cúi đầu:


- Dạ không! Em chỉ sống có một mình thôi.


- Thế à! - Anh thốt lên vẻ thông cảm. - Vậy người ở trên bàn thờ kia chắc là mẹ của Thu.


- Dạ đúng vậy ạ.


- Bà mất đã lâu chưa?


- Dạ gần ba tháng.


Trọng Danh nhìn lên bàn thờ, người phụ nữ trong di ảnh giống hệt Thiên Thu. Anh nói:


- Xin lỗi! Chúng tôi thành thật chia buồn cùng Thiên Thu.


Quả thật vừa nhắc đến mẹ, hai giọt nước mắt đã long lanh trong đôi mắt nàng. Thiên Thu quay mặt đi, lau vội giọt lệ trên khóe mắt:


- Không sao đâu ạ. Em cũng đã quen rồi.


Hoàn cảnh cô gái thật đáng thương. Mồ côi, phải sống một mình. Thiên Thu lại là một cô gái hiền hậu, dịu dàng. Anh đội trưởng không muốn làm tổn thương cô gái tội nghiệp ấy, nên phải lựa lời trong từng câu hỏi với nàng.


- Thiên Thu này, chúng tôi cần biết một ít thông tin về một người.


- Dạ ai vậy ạ?


- Người thanh niên tối hôm qua đã tới đây.


Thiên Thu mở to mắt có vẻ ngạc nhiên:


- Các anh hỏi anh Kiên phải không?


Trọng Danh nhủ thầm:


- Thì ra hắn tên là Kiên.


Đội trưởng Khải gật đầu:


- Thu với anh ta có quan hệ như thế nào?


- Dạ! Chúng em chỉ là bạn bè.


Trọng Danh thầm nghĩ: một người xinh đẹp, dịu dàng như Thiên Thu làm sao có thể kết bạn với gã ấy được chứ.


Đội trưởng Khải tiếp tuc đặt câu hỏi:


- Thiên Thu biết gì về cái người tên Kiên ấy?


- Về cái gì ạ? - Nàng hỏi lại đầy ngạc nhiên xen lẫn khó
hiểu.



Đội trưởng giải thích:


- À! Ví dụ như lý lịch của anh ta. Nhà cửa ở đâu, làm gì và hai người quen nhau ra sao?


Thiên Thu lắc đầu:


- Em thực sự không biết gì cả. Em cũng chỉ mới quen anh ấy vài tháng gần đây thôi. Thú thật là em cũng không biết nhà của ảnh ở đâu, làm gì em cũng không rõ lắm.


Trọng Danh xen vào:


- Sao Thu lại có thể quen một người mà không biết chút gì về lý lịch của họ như vậy.


Đội trưởng nhấp một ngụm nước rồi hỏi tiếp:


- Thu quen anh ta trong trường hợp nào?


- Dạ, có một đêm em thấy anh ấy bị thương nằm trước cổng nhà em. Em đã đưa ảnh vào nhà và băng bó vềt thương giúp ảnh, bọn em đã quen nhau từ đó.


Trọng Danh bật nghĩ trong đầu: À, chắc có lẽ là cái lần mình rượt đuổi hắn. Hắn đã chạy vào đây và đã nằm trước cổng nhà Thiên Thu.


- Sau đó thì sao? Thu kể tiếp đi.


- Dạ! Sau đó anh ấy cũng thường lui tới đây chơi. Thấy ảnh cũng hiền lành, nên em đã kết bạn với ảnh. Thú thật là em không tò mò lắm về đời tư của người khác.


Trọng Danh cười:


- Nhưng ít ra Thu cũng phải biết chút gì về người bạn của mình chứ.


Nàng cúi đầu suy nghĩ một lúc rồi nói:


- Em thấy ảnh cũng là người hơi khác thường.


Đội trưởng chồm lên hỏi nôn nóng:


- Khác thường chỗ nào?


- Anh ấy ít nói. Hơi lầm lì một chút. Ảnh chỉ tới nhà chơi vào buổi tối. Chưa một lần tới vào ban ngày, có lần em nhờ ảnh chở đi đám ma của người bạn nhưng ảnh đã từ chối.


Trọng Danh đưa chân dưới bàn, đạp đạp vào chân của anh đội trưởng, cả hai như ngầm hiểu trước lời kể của Thiên Thu.


- Anh ta có nói gì về gia đình của mình không?


- Anh ấy bảo mồ côi từ nhỏ. Chỉ sống một mình. Có lần em đề nghị ảnh đưa về nhà chơi, nhưng ảnh cứ khất lần hoài, nói là không tiện vì ở một mình không ngăn nắp, nên không mời em về nhà chơi được.


Trọng Danh thoáng rùng mình khi nhớ lại căn nhà của hắn. Thật là kinh hoàng. Nếu Thiên Thu mà biết được chắc là nàng phải ngã ra mà chết vì sợ mất.


Đội trưởng Khải hỏi tiếp:


- Thu có chắc Kiên là tên thật của anh ta không? Hay còn có một cái tên nào khác nữa?


Thiên Thu bặm môi, suy nghĩ một lúc mới cất tiếng:


- Thực ra cái tên Kiên là do Thu đặt cho anh ấy. Lúc mới quen, Thu có hỏi ảnh tên gì thì ảnh nói ảnh tên là "không ai cả". Không biết ảnh nói thiệt hay nói giỡn (đùa) nữa. Lúc đó Thu nói tên gì lạ vậy, dài quá làm sao nhớ nổi. Gặng hỏi ảnh thì ảnh cứ nửa đùa nửa thật nói rằng không có tên. Ảnh kêu (bảo) Thu cứ đặt cho ảnh một cái tên nào đó cũng được. Vậy nên Thu đã nghĩ ra cái tên Kiên để đặt cho anh ấy.


Trọng Danh liếc mắt nhìn anh đội trưởng nhún vai. Ý nói: công cốc cả rồi. Cô gái này cũng chẳng biết tí gì về hắn.


Thiên Thu rụt rè hỏi:


- Hai anh cho Thu hỏi. Anh ấy đã phạm phải tội gì mà các anh lại điều tra về anh ấy?


Đội trưởng Khải đắn đo trước khi trả lời cho cô gái. Anh cân nhắc những lời nói của Thiên Thu. Cô ta có vẻ thành thật, không có gì dối trá cả. Cũng có thể cô ấy không biết tí gì về hắn ta thật. Với một người như cô gái này, vẻ hiền lành thật thà toát lên từ gương mặt dịu dàng của cổ, mình không nên nói sự thật ngay bây giờ.


- Hiện tại chúng tôi chưa thể nói gì cho Thu biết được. Mong Thu thông cảm cho.


Nàng không dám hỏi nữa, nhưng đôi mắt nàng lộ rõ vẻ lo lắng.


Chào tạm biệt Thiên Thu, hai người nhanh chóng quay trở về trụ sở.


Hai chiến sĩ trong đội lập tức báo cáo:


- Thưa anh, theo như người giữ nghĩa trang cho biết thì ngôi nhà mồ ấy, thuộc về dòng họ Lý, đã có từ rất lâu đời rồi. Trước kia còn có người đến chăm nom. Nhưng nghe nói sau này ngôi nhà mồ ấy không còn ai lui tới chăm nom nữa. Con cháu của dòng họ đó đã đi xa. Ngôi nhà mồ đã bị bỏ họang từ lâu lắm rồi.


- Được rồi! Tối nay chúng ta sẽ chia thành hai toán, ta sẽ đón đầu tên Kiên để bắt trước. Phải bắt cho thật gọn gàng. Sau đó chúng ta sẽ xông vào bắt nốt tên kia. Đồng chí Thanh phụ trách dẫn một nhóm năm người, đến ém (nấp) quanh ngôi nhà mồ ấy chờ lệnh tôi, số còn lại theo tôi.


Sau khi vạch rõ phương án tác chiến cụ thể, mọi người lập tức lên đường làm nhiệm vụ. Tất cả mọi người đều ở trong một tâm trạng đầy hồi hộp xen lẫn với lo lắng. Trọng Danh được lệnh phải gần như bám sát bên đội trưởng.


Không gì sốt ruột bằng sự chờ đợi. Mọi người cứ trông theo ông mặt trời, từng phút, từng giây.


Rồi hoàng hôn cũng dần buông xuống, ánh mặt trời khép dần nhường chỗ cho màn đêm tăm tối.


Mọi người đều vô cùng tập trung, căng mắt nhìn vào lối mòn của nghĩa địa.


Có lâm trận mới thấy hết được những gian lao, nhọc nhằn và sự kiên nhẫn của các chiến sĩ trinh sát. Trong lòng Trọng Danh thầm thán phục họ.


Đúng như dự đoán của đội trưởng, khoảng bảy giờ tối thì hắn xuất hiện.


Chiếc xe chạy được một đoạn thì đội trưởng Khải ra lệnh bám theo. Trên ba chiếc xe khác nhau chở sáu người, đang bám theo tên tội phạm nguy hiểm. Họ luôn giữ một khoảng cách an toàn với đối tượng để tránh bị hắn phát hiện.


Bỗng đội trưởng Khải ra hiệu cho một chiếc xe vọt lên trước.


Anh đã quyết định bắt hắn ở đoạn đường nào vắng nhất. Anh sợ nếu để hắn vào trong phố rồi, rất có thể cuộc truy bắt sẽ làm ảnh hưởng đến những người dân vô tội khác. Ai mà biết được hắn sẽ bày trò gì chứ.


Đêm nay trăng rằm mười sáu, tỏa ánh sáng dịu mát xuống trần gian, ánh trăng đã vô tình giúp cho cuộc truy bắt được dễ dàng hơn.


Chiếc xe vượt lên trước, đang chạy chợt quay ngang ra và dừng hẳn lại. Như một phản xạ, thấy có chiếc xe chắn ngang đường, nó vội đạp thắng (phanh) cho xe chạy chậm lại. Chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.


Chỉ chờ có thế, khi hắn vừa giảm tốc độ, hai chiếc xe chạy đằng sau bỗng trờ (lao) tới áp sát hai bên lại. Mấy họng súng đen ngòm đã chĩa vào hắn.


- Anh đã bị bắt, giơ tay lên. Chúng tôi sẽ không làm tổn thương anh. - Một giọng nói đanh thép vang lên.


Như vừa chợt hiểu ra chuyện gì đang đến với mình. Nó đâu có dễ dàng đầu hàng như vậy. Nó xô ngã chiếc xe của mình qua một bên rồi phóng người chạy. Nhưng chưa chạy được ba bước đã bị một chiến sĩ đứng chắn phía trước tung một cú đá quét vào chân nó, ngã khuỵu xuống, xong nó vùng ngay dậy chạy tiếp.


Một người nữa lao vào ôm nó quật xuống. Nhưng nó có một sức mạnh phi thường, hất văng anh ta ra xa chừng năm mét. Rồi bỏ chạy ra cánh đồng trống trước mặt. Có ai đó chĩa súng ra quát lớn:


- Đứng lại, nếu không tôi bắn.


Đội trưởng Khải vừa lao theo, vừa ra lệnh:


- Bằng mọi cách phải bắt sống, không được bắn.


Cả năm chiến sĩ lao theo, còn Trọng Danh đứng lại giữ mấy chiếc xe, anh biết mình không đủ sức để tham gia vào trận này.


Đội trưởng Khải đã chọn ra bốn chiến sĩ ngoài thể hình mạnh khỏe, còn phải nói tới võ thuật, họ là những tay giỏi võ nhất trong đội. Đội trưởng cũng đã lường trước sự nguy hiểm của tên tội phạm khác thường này.


Cũng may (hên) là trước mặt có cánh đồng trống, không phải là một khu rừng cây nào đó. Nên cuộc rượt đuổi không gặp khó khăn mấy.


Cuộc đọ sức không cân bằng này cuối cùng cũng đến hồi kết thúc. Nó bị vây hãm bởi năm người đàn ông to cao khỏe mạnh và thiện chiến.


Đội trưởng cố gắng thuyết phục:


- Anh hãy đầu hàng đi, đừng chống cự vô ích. Chúng tôi không muốn làm tổn thương anh.


Nó không nói gì, mặt đanh lại, người vẫn ở tư thế thủ.


Bất thình lình một người bay vào đạp mạnh vào lưng nó một cái, bị bất ngờ nó ngã sấp xuống đất, chỉ chờ có thế cả bốn người kia cùng xông vào đè chặt lấy nó. Nó cố sức vùng vẫy, phải nói là nó rất mạnh, với sức của năm người mà đè nó không nổi.


Nó gầm lên đầy hung hãn. Nó nhe răng ra, hai cái răng nanh dài lộ rõ dưới ánh trăng, đôi mắt trắng dã của nó vằn lên những tia máu hận thù đầy giận dữ. Giờ đây trông nó giống một quái vật dữ tợn hơn là con người.


Mấy anh em trong đội đã được đội trưởng Khải cảnh báo trước. Nhưng họ vẫn sởn hết cả tóc gáy trước bộ mặt ma quái của nó.


Nó gầm lên, rống lên giận dữ. Cuối cùng thì cũng đã còng được tay nó.


Họ lôi nó đi trong tiếng gầm như của loài thú dữ.


Đội trưởng Khải bấm điện thọại di động, chờ một lúc sau có chiếc xe chở tù nhân bằng sắt bít bùng lao tới.


Đội trưởng cất tiếng hỏi nó:


- Anh cho tôi biết dưới căn hầm mộ đó có mấy người nữa?


Nó không nói một lời nào kể từ lúc bị còng tay, cứ gầm lên. Nó chồm tới như muốn xé xác người đội trưởng, may mà có hai chiến sĩ giữ chặt hai bên.


Nghe tiếng gầm rú kỳ lạ của nó, không ai là không sởn da gà.


Trọng Danh tiến đến trước mặt nó hỏi:


- Anh có nhận ra tôi không?


Dường như nó đã nhận ra, nó lại gào lên, chồm tới:


- Tao sẽ giết mày.


Trọng Danh bất chợt rùng mình, lùi lại một bước trước vẻ hung hăng của nó.


Đội trưởng Khải biết không dễ dàng khai thác được gì từ nó, bèn quay lại nói:


- Hai đồng chí áp giải hắn về trụ sở, nhớ canh phòng cẩn thận đừng để hắn sổng mất. Cần thiết thì trói chặt hắn lại. Hắn không phải là người bình thường đâu.


- Dạ rõ!


Họ đẩy nó lên chiếc xe bít bùng. Vừa lúc đó chuông điện thọại di động của đội trưởng Khải reo vang. Anh mở máy ra:


- Alô! Tôi nghe đây!


- Anh Khải hả?


- Ừ tôi đây.


- Dạ, em bên tổ hai đang ém trong nghĩa địa, cần báo cáo.


- Nói đi. Tôi nghe đây.


- Dạ! Cái tên quái vật hai đầu vừa lên khỏi hầm mộ. Nếu không được anh báo trước chắc tụi em chạy hết quá. Đúng là một con quỷ hai đầu.


- Bây giờ nó đang ở đâu?


- Nó đang đào bới một cái mả mới chôn.


- Các cậu cứ bám sát theo dõi nó. Cử một người đón tôi ở lối vào.


- Dạ rõ.


Đội trưởng quay lại bảo:


- Con quái vật đã bò ra khỏi hang. Chúng ta phải tới đó nhanh lên.


Trọng Danh cho xe nổ máy, cùng với các chiến sĩ khác lao về hướng nghĩa địa.


Chapter 13


Gần tới nơi, họ tắt máy dẫn (dắt) xe giấu vào trong một bụi rậm.


Thận trọng đi vào lối mòn, một người đã ở đó đón họ.


Đội trưởng hỏi:


- Nó đang ở hướng nào?


- Dạ, đằng kia! Đi theo em.


Mọi người men theo các tấm bia mộ, vừa chạy vừa nấp, sợ con quỷ hai đầu phát hiện ra.


Khi tới gần, một chiến sĩ đang nằm sấp cạnh một ngôi mộ gần đó báo cáo:


- Dạ, hình như nó đang đào bới cái mộ mới chôn này.


Khoảng cách không xa lắm, họ trông thấy nó rõ mồn một dưới ánh trăng mờ nhạt.


Con quỷ hai đầu đang dùng một cái xẻng xúc đất để đào bới cái mả. Một mình nó làm việc bằng năm người khác. Đống đất nó đào cứ cao dần lên.


Đội trưởng ra lệnh cho một chiến sĩ trong đội, dùng máy chụp hình đặc biệt, chụp lại những hình ảnh này. Nó sẽ là những bằng chứng rất quan trọng sau này.


Đội trưởng Khải thì thầm:


- Ta sẽ bắt nó trong một tình huống bất ngờ nhất. Khi nào mình ra lệnh, các cậu sẽ tung tấm lưới trùm lên người nó, rồi cùng xông vào trói nó lại. Nhớ đừng để nó làm ai bị thương. Hàm răng nó rất nhọn và sắc bén lắm đấy.


Họ từ từ bò lại và tiếp cận con quỷ. Nó đã đào tới nắp quan tài, nó dùng một thanh sắt cạy nắp quan tài ra. Nó làm việc này rất thuần thục. Sau khi cạy nắp quan tài ra, nó nhấc bổng xác người chết quăng lên mặt đất. Phải nói là nó rất khỏe, nên mới làm được việc này. Rồi nó bám vào thành đất hai bên miệng hố leo lên khỏi huyệt mộ.


Nó vội vàng bước đến, xé bỏ làn vải trắng quấn xung quanh người chết. Cái cổ của người chết vừa lộ ra, nó vội vàng lao tới cắm phập hàm răng vào để hút máu.


Không thể diễn tả được những cảm giác đang xảy đến với mọi người. Họ toàn là những chiến sĩ gan dạ, dũng cảm nhất đội. Vậy mà thấy cảnh này ai cũng phải toát mồ hôi hột. Có người không kìm được quay mặt đi nôn ói, lấy tay bụm miệng lại để tránh gây ra tiếng động. Tất cả đều bàng hoàng sửng sốt, kinh ngạc không sao tả xiết. Bây giờ thì mọi mối nghi ngờ về lời kể của đội trưởng Khải và nhà báo Trọng Danh đã sáng tỏ.


Đội trưởng đoán biết, đây là thời điểm con quỷ đang tập trung vào việc hút máu người. Nó sẽ không chú tâm tới việc gì khác.


Anh khoát tay ra hiệu. Các chiến sĩ lom khom chạy lại bao vây xung quanh con quái vật hai đầu.


Một cái khoát tay nữa, chiếc lưới được tung lên cao, phủ chụp lên toàn bộ thân người của con quỷ. Quá bất ngờ, nó đang ngơ ngác chưa hiếu chuyện gì xảy ra. Thì bất thần một tốp người đã nhảy ra, đè chặt lấy nó, dùng luôn cái lưới quấn nó lại.


Con quỷ rống lên từng hồi nghe thảm thiết, nó cố gắng vùng vẫy để thoát ra, nhưng chiếc lưới bằng dây thừng đã quấn chặt lấy người nó.


Tiếng gầm của nó vang vọng nghĩa địa, tóc gáy mọi người đã dựng đứng hết lên trước tiếng gầm rú của nó.


Đội trưởng lia ánh đèn pin vào hai cái đầu đang ngục ngoặc trong lưới. Ánh mắt man dại của nó đỏ lòm, nhìn trừng trừng vào ánh đèn. Ba cánh tay của nó đầy những móng nhọn hoắt đang bấu vào tấm lưới.


Mọi người bàng hoàng không tin nổi ở mắt mình nữa. Họ vừa bắt được một con quỷ.


Đội trưởng ra lệnh:


- Các cậu hãy dùng cây khiêng nó ra khỏi đây. Cho hai người đi theo canh chừng nó. Tôi sẽ cho xe chở nó về trụ sở. Số còn lại theo tôi. Chúng ta sẽ tiến xuống ngôi nhà mồ kia xem nếu còn tên nào thì bắt luôn. Phải thận trọng, thật thận trọng vì chúng ta chưa nắm rõ địa hình dưới đó.


Mọi người theo chân đội trưởng xuống con đường hầm. Họ thận trọng tiến từng bước. Ánh đuốc lập lòe trong căn hầm tỏa sáng lối đi. Mọi người choáng váng trước cái mùi nồng nặc, tanh tưởi khó tả ở nơi đây. Khi họ xông vào căn hầm thì cảnh tượng ở đây không khác nào địa ngục.


Một núi xương người, đầu lâu nằm lăn lóc khắp căn hầm. Rải rác đây đó còn có các xác chết không toàn thây, cái thì bị ăn mất tay, mất chân; cái thì bị banh toang lồng ngực, lòng ruột trương sình (phềnh) lên, mùi hôi nồng nặc. Đội trưởng tiến qua khỏi căn hầm nhỏ đó. Anh bắt gặp một căn hầm khác. Ngôi nhà mồ này chia làm hai ngăn và có hai lối vào, một cửa chính và một cửa phụ.


Bên ngoài căn hầm chính đặt những cái hòm bằng đá, có cái đóng kín nắp, cũng có cái mở tung nắp ra. Bụi, màng nhện giăng đầy xung quanh. Còn lũ chuột thì nhiều vô số kể. Sau khi xem xét kỹ mọi ngóc ngách không phát hiện thêm điều gì, đội trưởng cho người chụp hình lại toàn bộ hiện trường. Rồi ra lệnh rút lui, đã có một vài người bị choáng suýt ngất đi vì cái mùi xác chết lâu ngày xông lên.


Họ rời khỏi ngôi nhà mồ. Lên được bên trên mặt đất, ai cũng ngã lăn ra,
há miệng hớp lấy hớp để không khí mà thở.



Cái mùi tử khí đã làm cho đầu óc họ choáng váng, chân tay rũ rượi cả ra.


Vụ án "quái vật hai đầu" kết thúc. Biết bao sự kỳ lạ và nỗi bàng hoàng, kinh sợ đã xảy ra. Một vụ án đặc biệt nhất từ trước tới nay.


Đưa con quái vật hai đầu về tới nơi. Họ giam chung nó cùng với gã thanh niên kia. Tiếng gào hú của chúng làm rung chuyển cả căn phòng tạm giam. Âm thanh ấy lọt ra bên ngoài. Một vài người dân đã bị đánh thức bởi tiếng hú quái dị ấy giữa thành phố đông đúc.


Không thể tiến hành hỏi cung ngay được, vì toàn thể anh em trong đội đã quá mệt mỏi. Đội trưởng Khải cho mọi người nghỉ ngơi, chờ trời sáng mới làm việc tiếp. Anh căn dặn mọi người kể cả nhà báo Trọng Danh đừng vội tiết lộ tin tức này ra ngoài sớm.


Sáng hôm sau đội trưởng đã lên trình báo cho cấp trên. Vài người có nhiệm vụ canh gác đã bị đinh (ù) tai bởi tiếng hú bất thường của hai con quỷ. Khi ánh sáng mặt trời bất chợt rọi vào trong căn phòng.


Nhìn qua song sắt, họ thấy hai con thú người ấy cứ chui đầu vào một cái xó mà gầm lên.


Một vài người của cấp trên đã xuống tận nơi tạm giam để xác minh sự việc.


Nghe tiếng gầm rú quái lạ, rồi nhìn hình hài của hai kẻ ấy. Họ vội vàng triệu tập một cuộc họp khẩn cấp.


Trọng Danh đến bên song sắt nhìn vào. Anh ngạc nhiên với thái độ và biểu hiện của hai con quái người ấy. Bọn chúng cứ chui đầu vào một cái xó rú lên. Trọng khi những ánh ban mai đang nhảy múa khắp căn phòng.


Trọng Danh thấy lạ liền nói:


- Này! Này anh kia, có chuyện gì hay sao mà anh cứ rú lên thế hả? Tôi có thể giúp gì cho anh?


Nó ngước đôi mắt sợ hãi, cùng với gương mặt nhợt nhạt lên van xin:


- Chúng tôi không thể chịu đựng được ánh sáng mặt trời. Xin hãy giam chúng tôi vào một căn phòng tối. Xin hãy làm ơn.


Đây là lần đầu tiên anh thấy nó xuống giọng van xin.


Trọng Danh nghe tiếng hú của nó sợ đánh động dân cư xung quanh. Anh vội vã đề xuất với trưởng phòng, chuyển nơi giam giữ bọn chúng. Ý kiến ấy được cấp trên phê duyệt. Sau khi biệt giam cả hai tên vào trong phòng tối. Chúng đã không còn gầm rú lên nữa.


Gã thanh niên thì bị còng tay ra phía sau và chân cũng bị trói chặt lại. Còn con quỷ hai đầu vẫn phải nằm trong cái lưới bằng dây thừng. Mọi người vẫn sợ sự manh động của chúng. Nếu để chúng sổng ra ngoài không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.


Bắt đầu là một cuộc hỏi cung. Gã thanh niên được đưa vào một căn phòng đã được đóng kín cửa. Một ngọn đèn được thắp lên. Đội trưởng Khải ngồi đối diện với gã, anh hỏi:


- Anh có cần dùng thứ gì không?


Nó nhìn anh đầy thù hận trả lời:


- Máu người! Ông có thứ đó không?


Nhá báo Trọng Danh ngồi kế bên, thoáng rùng mình.


Đội trưởng vẫn từ tốn:


- Ở đây chúng tôi không có sẵn những thứ đó. Thôi chúng ta vào việc cụ thể nhé. Tôi rất mong nhận được sự hợp tác của anh.


Đội trưởng lần lượt đặt câu hỏi:


- Anh là ai? Anh từ đâu tới?


- Tao chẳng là ai và cũng chẳng từ đâu tới cả. Đừng hỏi vô ích, chúng mày thích xử thế nào thì tùy.


Rồi từ đó, họ không thể nào cạy răng nó nói được một câu nào nữa. Quá mệt mỏi, họ lại giam nó lại. Qua bao nhiêu ngày đấu tranh vẫn không khai thác được chút thông tin gì.


Họ vẫn chưa xác định được hai kẻ ấy là ai, là quỷ hay là người.


Trọng Danh đề nghị được gặp gã thanh niên ấy một mình. Anh quyết định chơi bài ngửa với hắn:


- Tôi vừa gặp Thiên Thu, cô ấy nói rất nhớ anh.


- Thiên Thu! - Nó chồm lên khi nghe nhắc đến tên nàng.


Giọng nó run run:


- Làm sao ông biết được Thiên Thu! Làm sao ông biết được nàng?


Trọng Danh cười:


- Đó là chuyện của riêng tôi, anh không cần phải biết.


Nó cúi đầu im lặng một lúc thật lâu. Quả thực từ khi bị bắt vào đây, điều làm cho nó bận tâm nhiều nhất là nàng. Xa cách đã bao ngày, nó nhớ nàng tha thiết. Nó mong được thấy mặt nàng, được nghe giọng nói dịu dàng của nàng biết mấy.


Bỗng nó cất tiếng:


- Ông làm ơn nói cho tôi biết chút tin tức về Thiên Thu.


Trọng Danh trả lời nó bằng một câu hỏi:


- Hình như anh yêu cô ấy?


Nó thảng thốt:


- Làm sao anh biết?


Trọng Danh cười:


- Biết chứ. Chỉ có tình yêu mới làm cho anh buông tha mà không giết hại cô gái ấy. Có bao nhiêu người con gái vô tội đã nạp mạng cho anh. Tại sao anh quen cô ấy một thời gian khá dài mà vẫn chưa ra tay. Chung quy cũng chỉ vì một chữ tình, phải không?


Giọng nói từ tốn của Trọng Danh cùng những ngón đòn tâm lý mà anh tung ra, đã làm cho nó lọt vào tròng. Nó không coi đây là một cuộc hỏi cung, mà cảm thấy như một người bạn đã hiểu lòng nó, đang tâm sự cùng nó.


Trọng Danh đánh tiếp đòn thứ hai, khi nhìn thấy nét tư lự trên mặt nó.


- Tôi cũng là một thằng đàn ông, tôi hiểu lắm chứ. Khi yêu một người nào đó thật lòng. Ta sẵn sàng hy sinh vì người đó. Sẵn lòng làm mọi việc vì nàng có đúng không?


Nó gật đầu. Trọng Danh nói tiếp:


- Vây anh có yêu nàng đến mức độ vì nàng mà làm mọi chuyện không?


- Tôi có thể làm bất cứ việc gì cho nàng. Nếu nàng yêu cầu tôi.


- Anh có biết điều mà người con gái đau khổ nhất là gì không?


- Điều gì? - Nó hỏi.


- Cô ta sẽ rất đau lòng khi biết người mình thương yêu, quý mến đang gặp nạn. Mà lại không hiểu nguyên do tại sao. Thiên Thu đang sống trong một tâm trạng dằn vặt như vậy đó.


Nó kêu lên:


- Nàng đã biết tôi bị bắt.


- Đã biết.


Nó lo lắng, bồn chồn:


- Nàng đã biết rõ thân phận của tôi chưa?


Trọng Danh nhún vai:


- Tôi muốn tự anh giải thích cho nàng biết. Tôi không can dự vào chuyện này. Anh chọn lựa đi, một là tự anh nói cho nàng biết hoặc là người khác sẽ nói dùm (hộ). Một khi thông tin đã được truyền qua người khác thì sự thật thường khuếch đại lên, anh nghĩ sao?


Nó rơi vào trạng thái im lặng. Suy nghĩ rất căng thẳng.


Trọng Danh tiếp lời:


- Với tôi anh là ai cũng không quan trọng, là ma, là quỷ hay là người. Điếu đó chẳng hề chi. Nhưng với nàng, thân phận anh vô cùng quan trọng. Nàng sẽ nghĩ gì khi biết anh là một con quỷ hút máu người.


Nó ngồi ôm đầu suy nghĩ rất lâu rồi lên tiếng:


- Tôi muốn gặp nàng!


- Để làm gì? - Trọng Danh hỏi.


- Tôi muốn nàng là người đầu tiên biết tôi là ai.


- Được! Tôi sẽ cho người đưa Thiên Thu tới gặp anh.


Trọng Danh mừng như mở cờ trong bụng. Cuối cùng thì hắn đã chịu mở miệng. Rồi đây ta sẽ biết hắn thực sự là ai.


Họ sắp xếp cho Thiên Thu gặp hắn.


Gặp nàng, nó mừng rỡ như người ta bắt được vàng. Thiên Thu lo lắng, mặt buồn vời vợi.


- Anh đã phạm tội gì mà bị bắt vào đây?


- Người ta chưa nói gì với Thu cả sao?


- Không! Chẳng ai nói gì cả. Họ nói rằng chính anh sẽ nói cho Thu biết tất cả. Anh nói đi. Anh phạm tội gì? Người ta có thể tha cho anh được không? Thu thực sự rất lo cho anh.


Nó tỏ vẻ xúc động:


- Thu thật lòng lo cho tôi sao?


- Thật mà! - Nàng dịu dàng. - Với Thu, anh đã trở thành người thân từ lâu rồi.


Nó cụp mắt xuống, hai giọt nước mắt rơi ra. Lời nói của nàng làm nó sung sướng và mãn nguyện lắm. Ôi! Nàng đã coi nó như một người thân. Còn gì mơ ước hơn thế, cho dù cái chữ thân đó không đồng nghĩa với chữ yêu, nó cũng cảm thấy hạnh phúc lắm rồi, nàng như tia sáng lóe lên trong cuộc đời tối tăm của nó.


Anh mắt nó, trìu mến nhìn nàng nói:


- Thiên Thu! - Nó khẽ gọi tên nàng. - Cảm ơn, cảm ơn em nhiều lắm. Đã từ lâu tôi hằng mơ ước được nghe điều này từ chính miệng em. Thu có biết, em đã cho tôi biết bao nhiêu niềm hạnh phúc, mà trước kia, cũng như sau này tôi sẽ không bao giờ có được. Tôi đã yêu Thu, yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Hạnh phúc của tôi là được nhìn thấy em, được nghe giọng nói dịu dàng của em. Tôi không dám mong có ngày được em để mắt tới. Không mong em cho tôi tình yêu của em. Tôi chỉ biết mình hạnh phúc khi được quen biết em và được yêu em.


Chưa bao giờ nó nói nhiều đến thế, nói hay đến thế, nó cũng không ngờ những lời nói ấy lại có thể thoát ra từ miệng nó. Nhưng nó đã nói bằng chính trái tim chân thành của mình.


Nàng đã khóc khi nghe nó nói.


- Cuộc đời tôi tối tăm lắm, mờ mịt lắm. Cho đến khi tôi gặp được em, em như một điểm sáng, một viên kim cương lấp lánh hiện ra trước mặt tôi. Thiên Thu! Cho dù sau này có xảy ra chuyện gì. Tôi cũng muốn cho em biết, tôi đã yêu, sẽ yêu và mãi mãi yêu em đến trọn đời. Bây giờ tôi muốn em lắng nghe, muốn em cố hiểu về những gì tôi sắp kể ra đây. Đó là cuộc đời thật của tôi.


Và rồi câu chuyện của nó bắt đầu.


Cách đây gần nửa thế kỷ. Có dòng họ Lý sống trong thành phố này. Đó là một dòng tộc danh giá, giàu có. Người đứng đầu dòng tộc đó là Lý Gia. Người cháu nội đích tôn của dòng họ.


Khi lớn lên, Lý Gia yêu một người con gái và cưới nàng làm vợ. Chưa ai yêu vợ như Lý Gia. Ông ta say mê vợ mình vì sắc đẹp và sự dịu dàng của nàng. Mỗi ngày tình yêu của họ càng mặn nồng hơn.


Rồi đến một hôm nàng đã thụ thai, sinh hạ cho Lý Gia một cô con gái xinh đẹp giống y hệt như mẹ. Nhưng định mệnh trớ trêu. Cho cái này thì cướp đi cái kia. Khi đứa con gái cất tiếng khóc chào đời, cũng là khi người vợ yêu của Lý Gia từ giã cõi đời.


Đau đớn tột cùng, Lý Gia ôm xác vợ khóc ba ngày ba đêm. Người của dòng tộc phải can ngăn mãi mới đem chôn nàng được. Từ đó Lý Gia sống trong nỗi đau mất vợ.


Niêm vui duy nhất bây giờ là được nhìn thấy đứa con gái lớn lên mỗi ngày.


Càng lớn cô bé Lý Gia Hân càng xinh đẹp, giống người mẹ như hai giọt nước. Đó chính là điều bất hạnh. Và điều bất hạnh đó đã xảy ra. Sau một đêm nhậu say bên bàn tiệc, Lý Gia về nhà, thay vì đi vào phòng của mình, Lý Gia lại bước qua phòng con gái. Tội nghiệp cô gái ấy chỉ vừa tròn 16 tuổi. Nhìn thấy con mà Lý Gia cứ ngỡ là vợ mình. Trong cơn say mù quáng, ông ta đã gọi tên vợ và ngủ với đứa con gái của mình. Sáng hôm sau ông vô cùng ân hận trước hành động rồ dại của mình. Rồi chuyện tưởng chừng như đã nguôi ngoai đi. Nào ngờ càng ngày cái bụng của cô bé càng to ra trông thấy. Khi biết con gái đã mang thai với mình, ông đau khổ đưa con về một vùng quê chờ ngày hạ sinh. Định bụng sẽ đem cho đứa con, rồi sau đó sẽ đem con gái về nhà.


Nào ngờ khi Lý Gia Hân hạ sinh, bà mụ đỡ đã ngã ra ngất xỉu vì đứa bé quái thai hai đầu. Đứa nghiệt chủng hai đầu của họ Lý như một tiếng sét nổ sầm bên tai Lý Gia. Ông rùng mình nhìn hình hài quái dị của nó. Hai cái đầu và bộ mặt dị dạng cộng với ba cánh tay, nó như một con quỷ nhỏ. Nhìn đứa con, cũng là đứa cháu của mình. Lý Gia quyết định giết chết nó.


Nhưng thật là kỳ lạ, với bản năng của người mẹ, cô bé Lý Gia Hân đã quyết định che chở cho con, dù cho nó là một quái thai đi chăng nữa.


Sau khi không thể thuyết phục được con gái giết đứa bé đó. Lý Gia đành đem hai mẹ con Lý Gia Hân giấu xuống ngôi nhà mồ của dòng họ.


Ông lén lút tiếp tế lương thực xuống cho họ. Sợ tiếng thị phi của người đời, ông cam lòng giam cầm mẹ con họ dưới lòng đất.


Không biết với mãnh lực nào mà cô gái ấy đã sống cùng với đứa con hai đầu của mình dưới ngôi nhà mồ cổ đó. Nhưng cũng qua được với sự tiếp tế lương thực của người cha.


Cho đến một hôm, trên đường đi đến ngôi nhà mồ, ông đã bị tai nạn giao thông. Sau một thời gian nằm mê man bất tỉnh, ông đã chết.


Nguồn lương thực không còn nữa. Lại bị tạm giam cầm không biết lối ra, đứa con khóc vì đói, người con gái ấy đã vắt đến giọt sữa cuối cùng. Nhìn con gào khóc vì đói, cô gái đã cắn tay mình, nhỏ máu cho con uống. Rồi sau khi máu đã khô, cô ta bắt chuột cống lấy máu nuôi nó, lấy thịt để ăn.


Đến khi người ta đưa thi thể của người cha vào hầm mộ, cô gái đã đưa đứa con trốn sâu vào trong đường hầm. Khi cánh cửa sắt nặng nề đóng chặt hầm mộ lại. Nhìn thi thể của cha, cô gái đã khóc. Và rồi đành gạt nước mắt lấy thịt cha để nuôi con mình. Đứa con quái thai hai đầu đã được mẹ nuôi lớn bằng máu người và thịt người.


Khi hai mẹ con phát hiện ra lối đi bí mật phía sau ngôi mộ. Họ đã lên khỏi mặt đất và đi kiếm thức ăn vào ban đêm.


Khi mẹ chết, con quái vật hai đầu đã khóc thật nhiều với câu chuyện kể của mẹ. Cô ấy đã dặn con:


- Con đừng bao giờ xuất hiện trước con người. Người ta sẽ giết con vì hình hài quái dị của con. Nếu con muốn tồn tại thì phải ở yên dưới hầm mộ này.


Khi mẹ chết, con quái thai hai đầu ấy sống một mình. Nó lại đi đào xác chết, uống máu ăn thịt để sống qua ngày.


Rồi một ngày kia, khi đang đào xác chết, nó nghe tiếng khóc của một đứa bé. Nó lần mò đi tìm, bắt gặp một hình hài bé xíu, đỏ hỏn đang khóc oa oa. Một người đàn bà khốn nạn nào đó đã vứt đi đứa con mới đẻ ở nghĩa địa.


Không hiểu sao tiếng khóc của đứa bé lại làm cho nó động lòng. Nó không ăn thịt đứa bé, lại đem nó về nuôi nấng. Đứa bé ấy đã lớn lên từ máu chuột, máu người và thịt người.


Đứa bé đó chính là nó. Khi nó lớn lên trở thành một thanh niên khỏe mạnh, nó bắt đầu tò mò lân la tìm hiểu về cuộc sống xung quanh. Nó đã mò vào thành phố ban đêm, học hỏi dần dần cách sống của con người và xâm nhập vào xã hội của họ.


Nó nói:


- Khi tôi hiểu rõ xã hội của loài người, tôi thấy có gì đó tốt đẹp chứ. Đâu phải cái gì cũng hoàn hảo. Họ cũng đâm chém, giết chóc, trả thù lẫn nhau. Cũng dối gian, lọc lừa, nịnh hót nhau. Nhưng những điều họ làm đều có lý do cả. Còn chúng tôi như con người gọi, là loài ma quỷ hung ác hơn hay sao. Chúng tôi đã giết người, đã hút máu, vì đã quen rồi. Không thể nào từ bỏ được. Với số nữ trang lấy được từ trong hòm (quan tài) người chết. Tôi đã chi trả cho những cuộc chơi. Sắm sửa mọi tiện nghi để xâm nhập vào cuộc sống của con người.


Giọng nó chua chát:


- Tôi không biết mình là ai, thuộc về thế giới nào. Con người không chấp nhận chúng tôi. Mà ma quỷ cũng chẳng chấp nhận chúng tôi. Đó là toàn bộ cuộc đời khốn nạn của tôi và người cha hai đầu của tôi.


Nghe xong câu chuyện của nó, Thiên Thu vừa sợ vừa thương cảm. Nàng không biết phải nói sao. Nước mắt cứ tuôn rơi trên đôi gò má. Nàng thầm nghĩ: con người ngồi trước mặt mình đáng trách hay đáng thương? Nếu như ngày xưa mẹ của anh ta đừng vứt bỏ nắm ruột của mình ra nghĩa địa như vậy, thì số phận anh ta đã khác rồi. Sống trong tình yêu thương của một người mẹ, anh ta bây giờ ít ra cũng đã lớn khôn yêu đời như bao chàng thanh niên khác. Được yêu và có quyền yêu. Đâu như số phận khắc nghiệt phải chịu như bây giờ.


Còn người hai đầu kia, cũng chỉ là một bào thai dị dạng mà thôi. Nếu được phẫu thuật, được con người cưu mang như cưu mang một con người, thì đâu phải làm kiếp ma, kiếp quỷ như bấy lâu nay.


Thật là một bi kịch đáng thương. Nhà báo Trọng Danh sau khi biết được sự thật, anh đã bắt tay vào viết một phóng sự dài kỳ về câu chuyện ly kỳ, hấp dẫn này.


Còn số phận của hai con người ấy, được các nhà khoa học đem về nghiên cứu.
Họ muốn biết: vì sao con người có thể tồn tại trong bóng đêm, nơi mà không có ánh sáng mặt trời.



Làm sao họ sống được mà không bị dịch bệnh gì khi sử dụng những loại thức ăn khủng khiếp như vậy.


Có phải vì để thích nghi với cuộc sống ăn thịt người, mà răng nanh của họ lại dài hơn bình thường?


Những câu hỏi này đang chờ sự giải đáp của những nhà khoa học.


Chúng ta hãy cùng chờ đợi câu trả lời của họ.


HẾT.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Top Bottom