Full Hot NẾU CÓ THỂ KHÔNG YÊU CHÀNG

Advertisement

Viet Writer

Và Mai Có Nắng
  • Chương 12

    New
Ta là Đại hoàng nữ của đất nước này.

Nhưng mẫu thân không thích ta, người bà ấy thương yêu nhất là muội muội: Mộc Thích Linh. A Linh là hài tử hạnh phúc.

Từ nhỏ ta đã biết mẫu hoàng không thích ta, nghe ma ma nuôi lớn mình bảo phụ thân ta không được sủng ái. Ta là do ông ấy tính kế mà có được, từ nhỏ đến giờ ta chưa từng được gặp phụ thân, nhưng ta nghĩ, ông ấy nhất định rất yêu mẫu hoàng.

Ta muốn gặp phụ thân.

Ma ma nói phụ thân bị nhốt ở lãnh cung.

Ta tới đó.

Âm u, ẩm ướt, còn có mùi mốc meo, một cung nhân cũng không thấy. Ta cố nhịn cảm giác buồn ngôn.

Ở đó, ta gặp được ông ấy. Ông ấy gầy ốm, nhưng gương mặt lại rất đẹp, đôi mắt phượng rất giống ta.

Ông ấy hỏi ta là ai.

Ta nói ta tên Mộc Du Cừ.

Ông ấy sửng sốt.

Bộ dáng ông ấy ngẩn ra cũng rất đẹp. Ta ngây ngốc nhìn ông ấy, hi vọng ông ấy có thể nói với ta gì đó.

Sau, ông ấy đột nhiên quỳ gối trước mặt ta.

Ông ấy ngẩng đầu, tỉ mỉ nhìn ta, cười nói: "Lúc trước ta đã thề với nàng ấy, đời này không gặp con, nếu làm trái lời thề, liền tự kết thúc sinh mệnh. Ta vẫn luôn chờ con tới, ta... Muốn gặp con." Hai hàng lệ đã treo trên mặt ông ấy, "Không thể ở bên nhìn con trưởng thành, xin lỗi!"

Ông ấy vẫn cười.

Ta đau lòng đến không thể hít thở nổi.

Ta muốn ôm ông ấy.

Xác thật ta cũng muốn làm vậy.

"Phụ thân."

Ta ôm chầm lấy ông ấy, thề: "Không ai biết con tới cả, người không cần chết, người chờ con, nhiều nhất là ba năm con sẽ đến đón người ra ngoài, được không?"

Ông ấy cười gật đầu.

Ta vội quay về phòng.

Bắt đầu mưu đồ bí mật.

Nhưng sáng sớm hôm sau, lại có người tới nói với ta, Minh Phi ở lãnh cung tự sát.

Ta bắt đầu hận.

Ông ấy không chờ ta.

Ta chạy đi tìm mẫu hoàng.

Bà cười lạnh: "Con đi gặp ông ta? Ông ta là người cao ngạo đương nhiên sẽ không tiếp tục sống như vậy. Nếu con cả đời không gặp ông ta, ông ta sẽ sống ở đó, mang theo sự áy náy đối với con."

Ta hỏi phụ thân rốt cuộc đã làm sai điều gì?

Bà tát ta một cái.

Bà ấy thoạt nhìn rất tức giận, giống như ta đã chạm tới giới hạn của bà ấy.

Ta bắt đầu điên cuồng hận mẫu hoàng.

Ngày bức vua thoái vị ấy.

Bà ấy chết ngay dưới chân ta.

Vốn dĩ muốn đưa A Linh mà bà ấy yêu thương nhất tới trước mặt, lại để muội ấy đào tẩu.

Tiểu công tử gầy yếu kia được ta đón vào cung, tuy là Hoàng Hậu của ta, nhưng người đời đều biết y không được sủng ái.

Ta thờ ơ lạnh nhạt trước tất cả, cảm thấy vô cùng tịch mịch.

Phụ thân, ông ấy không quay lại được nữa.

Ta không biết giữa ông ấy và mẫu hoàng rốt cuộc có ân oán gì, cũng không có ai tới nói với ta.

Ta cũng không gặp được người mình thích.

Hậu cung nhiều nam nhân như vậy, một người ta cũng không thích.

Kỳ thật, ta hâm mộ A Linh.

Từ nhỏ muội ấy đã có người yêu thương, muội ấy cũng có người mình yêu. Vì nam nhân gầy yêu kia, muội ấy đã làm như vậy. Lòng ta thật sự hâm mộ, nhưng càng hâm mộ, ta càng muốn hủy hoại y.

Vì sao một mình ta không thể hạnh phúc?

Con sai rồi sao?

Phụ thân.

Vì sao người không chờ con!

[Hết]
 
Advertisement

Bình luận facebook

Top Bottom