• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.ME SANG VIETWRITER.INFO TỪ NGÀY 1/4

Full Mở mắt thấy thần tài Trần Hạo / Hóa ra tôi là Phú nhị đại gia (1 Viewer)

Advertisement
Advertisement
  • Chap-311

Chương 311





Chương 311: Nguồn gốc của miếng ngọc bội



Khải Minh rút điện thoại ra kiểm tra thì thấy đúng



là Lê Tâm đang gọi cậu.



“Cậu Khải, tôi đã tìm được tin tức về miếng ngọc



bội rồi!” Lê Tâm nói. “Vậy à? Hiện giờ anh đang ở đâu?” Khải Minh hỏi.



Ngụy Lâm Nguyên là một nhà giám định trang sức nổi tiếng ở Huế, đã từng gặp Khải Minh tại một buổi tiệc rượu, Khải Minh còn từng kính ông một ly.



Sau lần đó, bởi vì tiện đường làm công chuyện nên Lê Tâm đưa ông Hứa đi gặp ông Nguyên, họ biết là miếng ngọc bội này có xuất xứ từ Tây Nam Thục Xuyên.



Thế nhưng lai lịch cụ thể của nó thì họ chưa tra ra được.



Bây giờ Lê Tâm gọi cho cậu, chắc là đã có kết quả rồi.



“Hiện giờ tôi đang ở trang viên của ông Nguyên. Cậu Khải à, giờ cậu có muốn qua đây không?” Lê Tâm hỏi.



“Được, anh chð một tí, tôi qua ngay đây!” Sau khi cúp điện thoại, Khải Minh chào hỏi đám Hoàng Vĩnh



Hào rồi đi thẳng đến trang viên của ông Nguyên.



Gia tộc của ông Nguyên rất phát triển ð Huế, thanh danh họ vô cùng vang dội, được người người kính trọng.



Nhưng mà theo lời Lê Tâm thì quê quán ông ở Hoàn Kim.



Thuở thiếu thời, ông cũng phất lên từ Hoàn Kim.



Hiện giờ ông Nguyên đã già mới có dịp trở về quê hương.



Ông là một nhân vật nổi tiếng trong yến hội lần đó, nhà họ Ngụy của ông cũng có thể được coi là một



gia tộc đức cao vọng trọng.



Đương nhiên Khải Minh không thể hời hợt với ông được, cậu phải đích thân đến tiếp đón ông.



Nhà họ Ngụy ở trong một trang viên, lúc Khải Minh đến nơi thì ông Nguyên đang uống trà với Lê Tâm và ông Hứa.



“Cậu Khải!” Lê Tâm và ông Hứa cùng đứng dậy,



cung kính chào cậu.



“Ừm, được rồi. Ông Nguyên, chuyện lần này tôi phải cảm ơn ông nhiều lắm!” Khải Minh gật đầu rồi



quay sang nói với ông Nguyên. “Cậu Khải đừng khách sáo, mời cậu ngồi!”



Sau khi hàn huyên chuyện cũ một lúc thì ông



Nguyên đi thẳng vào vấn đề chính.



“Cậu Khải à, tôi biết về miếng ngọc bội này. Nó đến từ một gia tộc trong Thục Xuyên, Minh Thành, là một loại ngọc cực kỳ hiếm. Cũng vừa khéo năm mươi năm trước tôi từng đến Minh Thành với thầy tôi, nhưng khi đó người đeo miếng ngọc bội kia là một cậu nhóc trong vùng, hình như đó là đồ gia truyền của nhà cậu



ta!” Ông Nguyên nói. “Đó là gia tộc nào vậy?” Khải Minh vội hỏi.



Nói thật, bố cậu mà muốn tìm một người phụ nữ



tên Mộng Hân thì cậu cũng chẳng hứng thú lắm. Thế



nhưng cả Tô Tường Vy và bố cậu đều muốn tìm Mộng Hân, lại còn vào cùng một lúc thì Khải Minh không



khỏicảm thấy tò mò.



Rốt cuộc Tô Tường Vy có phải là em gái cùng cha



khác mẹ của cậu không?



Vì sao lần nào gặp Tô Tường Vy thì cậu cũng cảm



thấy cô rất thân thiết? Chuyện này chắc chắn có uẩn khúc.



Khải Minh biết rằng cho dù cậu có hỏi thì bố cũng không nói thật, nhưng cậu vẫn muốn điều tra rõ ràng



chân tướng.



Ông Nguyên nghe vậy thì lắc đầu: “Khi nãy tôi có bàn chuyện này cùng ông Tâm và ông Hứa. Bởi vì lúc tôi gặp thì cậu bé kia còn quá nhỏ, cũng chẳng có ấn tượng gì sâu sắc nên tôi cũng không biết cậu bé kia thuộc gia tộc nào ở Minh Thành hay không. Tôi và ông Tâm vừa đi khắp các gia tộc ở Minh Thành để hỏi một lượt, nhưng chẳng gia tộc nào có đồ gia truyền như



thế cải” “Không sao đâu, nếu miếng ngọc này có xuất xứ



từ Minh Thành thì sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ tìm



được thôi.” Khải Minh cười nhẹ nói.



Tiếp theo đó, mọi người chuyển chủ đề hàn huyên



chuyện khác.



Mà bấy giờ, ông Hứa tiến lại gần cái đồng hồ quả



lắc trong nhà, tò mò hỏi ông Nguyên:



“Ông Nguyên này, cái đồng hồ quả lắc này được làm từ thời dân quốc phải không?”



Ông Nguyên gật đầu: “Đúng đấy! Đây là đồ từ thời dân quốc, là hàng quốc nội, đã từng được Tổng thống



lúc bấy giờ chạm vào đấy!”



Ông Hứa vô cùng ngạc nhiên: “Đồ quý thế này mà ông cũng có à?” “Haha, ông bạn cứ đùa, đây là đồ của nhà họ










Long ở Thành phố Hồ Chí Minh mừng thọ tôi đấy!”



Nhìn dáng vẻ này của ông Nguyên thì chắc là ông cũng không biết nhà họ Long có xích mích với Khải



Minh, cho nên giờ ông cũng chẳng tỏ thái độ gì khác.



Khải Minh cười lạnh nhạt, cậu nâng tách trà lên



nhấp một ngụm.



“Ông ơi, trễ thế này rồi còn có nhiều khách đến



chơi vậy ạ?” Lúc này, một cô gái bước xuống từ lầu hai



rồi nhìn đám người Khải Minh với vẻ tò mò.



“Đúng rồi. Thúy Kiều à, cháu qua đây mà nhìn cậu Khải này! Trước giờ cháu cứ hỏi về cậu Khải ở Hoàn



Kim mãi còn gì?” Ông Nguyên cười nói.



“Cậu ấy là cậu Khải, Khải Minh ư?“ Trịnh Thúy



Kiều khoan thai bước xuống.



Hai hàng lông mày của cô hơi giương lên, cô nhìn



Khải Minh một lượt từ trên xuống dưới.



“Hi, chào anh Khải. Tôi là Trịnh Thúy Kiều, anh cứ gọi tôi là Thúy Kiều thì được rồi!” Trịnh Thúy Kiều mỡ lời.



“Ừm, chào cô, Thúy Kiều!” Khải Minh nắm lấy tay cô.



Cô gái này rất xinh đẹp, cô ta là một người đẹp hiếm gặp.



Sau khi hàn huyên một hồi thì cậu thấy cách cô ta



đối nhân xử thế cũng rất phóng khoáng.



Ấn tượng đầu của Khải Minh với cô ta khá tốt, cô



ta có vẻ còn rất hoạt ngôn nữa.



“Khải Minh, anh là cậu cả trong gia đình giàu có, như vậy sẽ thường đi đến những nơi có hoạt động giải trí hả?” Trịnh Thúy Kiều hỏi.



“Tôi hả? Tôi không hay tham dự các hoạt động



cho lắm!” Khải Minh lắc đầu.



“Hừ, tôi không tin đâu. Anh ăn chơi trác táng lắm chứ gì, hì hì!“ Trịnh Thúy Kiều đáp, rồi đột ngột hỏi. “Đúng rồi, trưa mai tôi định mời một vài người bạn ở Hoàn Kim đi ăn cơm, nếu anh không bận thì đi với



chúng tôi được không?” Khải Minh lặng thinh, không nói gì.



“Thúy Kiều, đừng thất lễ! Sao cậu Khải có thể đi chơi với đám trẻ con các cháu được chứ!” Ông Nguyên



nghe vậy thì không kìm được tiếng cười khổ. “Vậy thì thôi!” Trịnh Thúy Kiều trề môi.



Khải Minh lúc trước có mang ơn của ông Nguyên, giờ lại thẳng thừng từ chối lời mời của cháu ông thì cũng không hay, nên cậu đành gật đầu rồi cười nói:



“Cũng được, ngày mai mà có thời gian thì tôi sẽ đi!”



“Được được, anh nói rồi đó nha!” Trịnh Thúy Kiều cười.



Không lâu sau, Khải Minh và Lê Tâm rời khỏi Trang



viên nhà họ Ngụy.



Vốn dĩ Khải Minh định đến biệt thự Vân Đỉnh để nghỉ ngơi, nhưng cậu nhớ ra mình đã cho Dương Lan Xuyên mướn chỗ đó rồi nên cậu đành nhờ Lê Tâm sắp



xếp một phòng khách sạn biệt lập.



“Thằng ăn mày này, cút ra ngoài ngay! Nghe chưa?” Lúc Khải Minh đến nơi thì đám bảo vệ ngoài cửa khách sạn đang xô đẩy một ông già bẩn thỉu, tóc



tai xơ xác ra ngoài.



“Ai là ăn mày cơ? Tôi không cần cơm, tôi chỉ xin



được vào đây tắm rửa một chút thôi!” Ông cụ nói.



“Tắm rửa cái đầu ông ấy, ông nhìn thử xem đây là



chỗ nào của Hoàn Kim?” Bảo vệ cười lạnh lùng.



“Hừ, tôi nói cho các anh biết, thực ra tôi không phải người ngoài! Tôi là ông của cậu Khải, còn cậu ấy



là cháu tôi. Cho tôi vào nhanh đi!”



“Mẹ nó, ông già thối tha này! Ông muốn chết hả?”



Bảo vệ bắt đầu muốn động tay động chân với ông cụ.



Khải Minh thấy có người gây chuyện thì cũng chả



để ý, những việc thế này đã có bảo vệ lo. Cậu cũng chẳng để bụng mấy lời ông cụ nói.



Nhưng đến khi cậu liếc mắt nhìn ông cụ thì ngay



lập tức cậu phải dừng lại…



“Dừng tay.” Khải Minh hô lên.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Mở mắt thấy thần tài ( bản dịch chậm)
Truyện Mở mắt thấy thần tài convert
  • 3.00 star(s)
  • Hai Nhĩ Chính Là Bồ Đề
Trò Chơi Sinh Tồn: Khởi Đầu Mở Khóa Ngàn Tỉ Thiên Phú
Khi Bác Sĩ Mở Hack
  • Thủ Ác Thốn Quan Xích

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom