Full Hot Giông Trong Tâm, Tình Trong Mắt [ 18+]

Advertisement

Viet Writer

Và Mai Có Nắng
Ảnh bìa
Tác giả
Nguyễn Nhật Thương
Thể loại
  1. Ngôn tình
  2. Sắc
  3. Sủng
  4. Truyện Việt
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
30
Nguồn
https://www.facebook.com/thuong.tit.9295
Lượt đọc
1,914
Cập nhật
Giông Trong Tâm, Tình Trong Mắt [ 18+]
‼COMING SOON

Giông Trong Tâm, Tình Trong Mắt
Người viết: Nguyễn Nhật Thương

Trailer

Tiếng đế giày nện xuống sàn gạch bóng loáng vang lên nhưng âm thanh “cộp,cộp” rồi bất chợt dừng lại trước 1 cánh cửa mà đưa tay lên gõ “cốc, cốc”:

⁃ Báo cáo, K25 “Nhạn” theo lệnh điều động đã có mặt!

Sau câu đấy, giọng nói của người đàn ông trung tuổi bên trong truyền ra:

⁃ Vào đi!

Cánh cửa được mở ra, bước vào là dáng người thon gọn của 1 cô gái với gương mặt xinh đẹp đến mê mẩn phải mạnh.
Cô đi lại phía người đàn ông trong quân phục màu xanh mà nghiêm mình tay chào quân đội.

⁃ K25 “Nhạn” đã sẵn sàng tiếp nhận nhiệm vụ!

Người đàn ông khẽ gật đầu 1 cái rồi đi lại bàn làm việc của mình, lấy trong tập tài liệu ra 1 bức ảnh để lên bàn mà nói:

⁃ Nhiệm vụ mật, cấp trên hạ lệnh cho cô tiếp cận người này vì nghi ngờ anh ta có liên quan đến 1 đường dây buôn vũ khí xuyên quốc gia

Cô tiến lại gần, đưa tay cầm bức ảnh lên, người đàn ông ở trong đấy cũng còn khá trẻ, ăn bận vest Tây sang trọng, đặc biệt gương mặt mang vài phần cuốn hút, từng đường nét như được tạo ra từ nghệ nhân tài giỏi, rất khó để thấy được 1 khuyết điểm nào.

⁃ Thông tin về anh ta?

⁃ Vũ Khải Huy, 35 tuổi, sở hữu khối tài sản đồ sộ. Hiện là Chủ tịch của khách sạn 5 sao bậc nhất ở tỉnh D - Ngự Thiên. Bên cạnh đó cũng nắm trong tay 1 số bất động sản, nhà hàng, quán bar. Sức ảnh hưởng của anh ta cũng có phần liên quan đến kinh tế nước nhà, thế nên nhiệm vụ này cần phải bí mật, không được để lộ sơ hở. Nếu như bị nghi ngờ, lập tức rút khỏi. Chuyên án này khá nghiêm trọng, tránh bứt dây động rừng.

⁃ Tôi nhất định sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ!

Ông ta nghe vậy hài lòng gật đầu, với những thành tích đã lập được, ông khá là tin tưởng với quân của mình chỉ là ông không bao giờ ngờ được, có những chuyện luôn nằm ngoài dự tính. Sau đó lấy ra 1 phong thư rồi đưa cho cô:

⁃ Đây là vé máy bay bay đến tỉnh D vào sáng mai, cấp trên đã chuẩn bị sẵn rồi. Tất cả mọi chi phí dù là ăn ở trong nhiệm vụ lần này sẽ được Bộ chi trả nên cô không cần phải lăn tăn điều gì.

Cô nhận lấy phong thư rồi khẽ mỉm cười:

⁃ Chỉ sợ họ không chịu được độ chi tiêu của tôi thôi.

⁃ Đừng lo, hoàn thành nhiệm vụ cô xứng đáng được nhiều hơn thế nữa.

⁃ Vậy được, nếu không còn gì tôi trở về để chuẩn bị.

⁃ Để đảm bảo an toàn trên Bộ sẽ phái thêm 1 người đến hỗ trợ cô. Quá trình hoạt động vẫn luôn sử dụng biệt danh “Nhạn”.

Cô nghe vậy khẽ gật đầu:

⁃ Cảm ơn!

Nói rồi, cô cũng quay người trở ra ngoài nhưng đi đến cửa thì ông ta lại lên tiếng:

⁃ Đông Nghi!

Cô sau đó cũng khựng bước mà ngoái mặt lại nhìn, ông ta tiếp lời:

⁃ Xong nhiệm vụ này tôi sẽ kiến nghị lên trên thăng quân hàm cho cô. Mặc dù không được công khai, nhưng ít ra cũng là sự động viên cho thành tích mà cô đã nỗ lực lập được.

Đông Nghi nghe vậy chỉ khẽ cười 1 cái rồi quay đi, có vẻ như việc mà cấp trên cô vừa nói đối với cô chẳng quan trọng. Ngày cô chính thức ở trong ngành, trải qua những đợt huấn luyện, cô đơn thuần chỉ là muốn tìm ra kẻ đã sát hại ba mẹ mình. Có chức có phận cũng được, mà không cũng được, cô không hề để tâm đến.

******

Khách sạn Ngự Thiên

Hôm nay quan khách ở đây đông đúc đứng quây lại ở phòng ăn, Đông Nghi kéo chiếc vali bước vào quầy lễ tân nhận phòng rồi tiện miệng hỏi:

⁃ Hôm nay ở đây, có chuyện gì vậy?

Nghe thế, nữ lễ tân liền niềm nở trả lời:

⁃ À, hôm nay Chủ tịch của chúng tôi đích thân xuống bếp để trổ tài nấu nướng ngay trước mặt Quan khách cho mọi người cùng thưởng thức miễn phí đấy ạ!

⁃ Vậy sao?

⁃ Dạ, nếu Quý khách có thời gian hãy lại đó thử. Chủ tịch của chúng tôi rất ít khi mới xuống bếp, nhưng anh ấy thật sự nấu rất ngon!

Đông Nghi nghe vậy mỉm cười gật đầu, sau đó kéo theo hành lý của mình đi lại phía phòng ăn.
1 mùi hương thơm thoảng lan toả cả không gian, tiếng mỡ rán xèo xèo vang lên kích thích dạ dày, cô buông chiếc vali ra rồi len qua đám người đấy mà tiến lên phía trước.

Trước mắt lúc này là 1 bàn bếp di động được trải dài, trên đó vô vàn gia vị và thực phẩm, thứ đáng nhìn hơn vẫn là người đàn ông trong chiếc áo sơmi cùng quần âu có quân thêm 1 chiếc tạp dề, gương mặt chuẩn tỉ lệ vàng khiến bao cô gái ở đây cũng chăm chú nhìn.

Cái dáng vẻ nghiêm túc làm việc, ánh mắt mang vài phần tâm huyết, bàn tay dẻo dai liên tục chuyển động, dường như anh không quan tâm đến tất cả người đang ở đi, bản thân như rơi vào 1 thế giới của riêng mình. Cẩn thận từng chút hoàn thiện và bày biện ra món ăn đẹp mắt.

Quan khách lúc này không ngừng trầm trồ:

⁃ Thơm quá!

⁃ Anh ấy khéo tay thật, nhìn thôi đã thấy ngon mắt rồi, ăn vào chắc không cưỡng lại được mất!

⁃ Cực phẩm như vậy đã xuống bếp nấu thì đắng cay, mặn ngọt thế nào nhất định tao cũng sẽ ăn ngon.

Lúc này, Vũ Khải Huy - Chủ tịch của khách sạn 5 sao bậc nhất này lại nhàn nhã cởi chiếc tạp dề ra, không nói 1 lời nào nữa mà quay đi.
Nhưng lúc đấy, Đông Nghi bước đến nhìn món ăn mà anh vừa làm xong lên tiếng:

⁃ Nếu không nhầm thì đây là Pie bò Wagyu Anh, 1 phần của nó được bán với giá 15.900 USD. Mặc dù là tôi chưa thử nhưng tôi có thể chắc vị của nó không thể giống được với so với Đầu bếp ở đó làm ra được. Nhìn bề mặt của thịt bò là thấy thời gian nướng thịt lâu hơn khiến thịt sẽ dai hơn và không còn giữ lại được mùi vị đặc trưng của nó.

Câu nói ấy khiến anh bỗng khựng bước, sau đó quay người lại nhìn hướng thẳng đến cô, mà Đông Nghi cũng không ngần ngại đối mặt với anh khẽ cười:

⁃ Nếu anh đã chọn việc nấu ăn trước mọi người như vậy chắc không tự ái khi có người ý kiến về món ăn của mình chứ?

Anh nhìn cô 1 hồi, sau đó vẫn không nói gì mà đi lại, đưa tay cắt 1 miếng nhỏ mà đưa lên miệng mình ăn thử. Quả thật Đông Nghi nói không sai, bò có phần dai và mất đi mùi vị gốc của nó.
Anh buông dĩa xuống bàn sau đấy bình thản cầm cái đia đó gạt luôn món ăn đấy vào thẳng thùng rác khiến mọi người ở đây tròn mắt. Nhất là sau khi nghe cô nói cái giá của nó càng khiến họ cảm thấy tiếc nuối.

Huy lúc này cũng quay người đi, anh tiện với lấy tờ giấy mà lau bàn tay của mình.
Người trợ lý của anh vội vàng theo sau chân:

⁃ Chủ tịch, anh đừng để ý đến lời của cô ta, người như cô ta làm sao hiểu được những thứ này.

Huy đưa tờ giấy vừa lau cho trợ lý của mình cầm, nét mặt vẫn bình thản tiến về phía trước:

⁃ Người mà chỉ nhìn qua là biết sai sót ở đâu, dám lên tiếng chỉ ra nó thì không phải tầm thường. Điều tra cô ta xem đến đây với mục đích gì!

⁃ Tôi biết rồi, tôi sẽ làm ngay!

Ps: Câu chuyện này viết bằng trí tưởng tượng cá nhân, không đụng đến bất cứ tổ chức chính quyền nào. Nó hoàn toàn là hư cấu và rất hư cấu nên chúng ta đọc để thư giãn chứ không phải soi mói so sánh với thực tế.

CE nghĩ thế nào nếu nữ 9 là cảnh sát đặc vụ còn nam 9 lại là ông trùm đột lốt 1 doanh nhân?

Ngày mai trong nhóm sẽ lên chap đầu tiên, phí vào vẫn 50 kha nhé mng. Mng vào sớm hưởng quyền lợi sớm đc đọc luôn ngoại truyện ko phải chờ đợi như bên ngoài.
Trong nhóm thì đầy đủ gia vị, chém hoa quả các loại luôn, lại có ngày 2c trong tuần nữa, ngại j ko vào.
FB_IMG_1633857995660.jpg



Screenshot_2021-10-10-16-26-49-149_com.facebook.katana.jpg

FB_IMG_1633857396046.jpg
 
Advertisement
Last edited:

Danh sách chương

  • Loading...

Bình luận facebook

Top Bottom