Hot Dưới vương triều cổ đại

Advertisement

Viet Writer

Đọc nhanh tại VietWriter
  • Chương 63-66

    New
Dưới Vương Triều Cổ Đại


CHƯƠNG 63: HIỀN PHI XUẤT CUNG.

Bữa tối là Kỳ ma ma chuẩn bị, Nguyên Chiêu Lâm không có khẩu vị, chỉ uống một ngụm canh sau đó kêu bà ta dọn đi.

Kỳ ma ma cảm thấy tâm trạng của cô không tốt, cũng không dám hỏi những chuyện khác, dặn Lục Nguyệt đi vào đồng thời bưng đồ ăn đi.

Lúc Kỳ ma ma quay người rời đi, Nguyên Chiêu Lâm hỏi: “Kỳ ma ma, Hỏa Ca Nhi khỏe chưa?”

Kỳ ma ma nghe thấy cô lên tiếng nói chuyện, vội vàng quay người laiij nói: “Tạ vương phi quan tâm, thằng bé đã không có vấn đề gì rồi.”

“Ngày mai ta sẽ đi thăm thằng bé.” Nguyên Chiêu Lâm nói.

“Vâng, cảm ơn!” Kỳ ma ma không ngờ trong lúc tâm trạng của cô không tốt nhưng vẫn nhớ đến Hỏa Ca Nha, nhất thời trong lòng cảm thấy vô cùng cảm động.

Nguyên Chiêu Lâm đọc sách một lúc, sau đó định đi ngủ, hi vọng có thể mơ được một giấc mơ đẹp.

Kỳ ma ma lại đi vào, sau khi đi vào thì đóng cửa lại.

Nguyên Chiêu Lâm nhìn bà ta: “Có chuyện?”

Kỳ ma ma cung kính, khẽ nói: “Hay là vương phi nói thẳng ra đi, muốn xử lý lão nô như thế nào?”

Nguyên Chiêu Lâm khẽ cười: “Không xử lý như thế nào.”

Giọng nói Kỳ ma ma rất nhỏ: “Vậy lão nô hiểu rồi, ý của vương phi là muốn lão nô tự tự mình cắt đứt, đây nhất định cũng là ý của hoàng thượng.”

Nguyên Chiêu Lâm cười nói: “Hoàng thượng có ý gì, ta không biết, không dám suy đoán lung tung, nhưng thái thượng hoàng đã nói với ta, kêu ta đối xử tốt với ngươi.”

Kỳ ma ma sững sờ nhìn cô, đôi môi run rẩy: “Thái thượng hoàng thực sự nói như vậy?”

“Ta không cần phải lừa ngươi, về phần ngươi tự mình cắt đứt ân oán, hay là sống thật tốt để báo đáp phần ân đức này của thái thượng hoàng, ngươi tự mình suy nghĩ đi, ta không thể làm chủ thay cho người. Trở về đi, ta muốn nghỉ ngơi.” Nguyên Chiêu Lâm trực tiếp hạ lệnh đuổi người.

Kỳ ma ma nặng nề quay người rời đi, đã đi rất lâu rồi nhưng Nguyên Chiêu Lâm vẫn nghe thấy tiếng thở dài của bà ta.

Cảm giác bà ta mang lại đến cho Nguyên Chiêu Lâm là bà ta có rất nhiều rất nhiều sự bất lực và nỗi khổ trong lòng mà không nói ra được, Nguyên Chiêu Lâm không có ý đánh giá tất cả hành vi của bà ta, cũng không có quyền, chỉ là mỗi người đều phải chịu trách nhiệm về việc mình đã làm.

Về phần Chử Minh Thúy, hoàng thượng có xử lý nàng ta không, Nguyên Chiêu Lâm cảm thấy không liên quan gì đến mình, phía sau Chử Minh Thúy là nhà họ Chử, hoàng hậu là con gái nhà họ Chử, về mặt tình cảm, kiểu gì hoàng thượng cũng sẽ chống đỡ, nhiều nhất cũng chỉ cảnh cáo hai câu.

Một đêm không nằm mơ.

Sau khi tỉnh lại, Nguyên Chiêu Lâm vẫn mơ màng, cho dù đây là giấc ngủ ngon nhất sau khi cô xuyên không về đây, nhưng cô vẫn có chút không vui.

Sau khi rửa mặt, chải đầu, cô đi thăm Hỏa Ca Nhi.

Vết thương của Hỏa Ca Nhi về cơ bản đã khỏi, nhưng vẫn để lại sẹo.

Hỏa Ca Nhi vừa cung kính vừa sợ cô, không dám nói chuyện, thi thoảng chỉ dám dùng ánh mắt sùng bái để nhìn cô.

“Không sao!” Nguyên Chiêu Lâm đưa tay lên xoa đầu nó: “Sau này ngươi không cần phải làm những công việc khổ cực nữa, lứa tuổi giống như mày, nên học đi học chữ.”

“Học chữ?” Hỏa Nhi Ca trợn tròn mắt.

“Đúng vậy, ta sẽ tìm trường học cho ngươi.” Cô vừa nói xong mới biết ở đây ngay cả trường học có thể cũng không có, những gia đình giàu có sẽ tự mở học đường mời thầy về dạy cho con cháu trong gia tộc mình, thằng nhóc muốn đi học dường như là chuyện không thể nào.

Nhưng lời đã nói ra, cô có chút ngượng ngùng,

Kỳ ma ma giải vây nói: “Vương phi có lòng là được rồi, thằng bé là con cháu của gia nô, phải làm việc để sống.”

“Bà nội, cháu muốn học chữ.” Hỏa Ca Nhi nhỏ giọng nói.

“Không được nói linh tinh!” Kỳ ma ma trừng mắt với cậu nhóc.

Hỏa Ca Nhi rụt cổ lại, không dám nói nữa.

Khát vọng trong ánh mắt dần dần biến mất, cậu nhóc biết đây là vọng tưởng.

Trong lòng Nguyên Chiêu Lâm có chút khó chịu, đây không phải là một xã hội công bằng, mà năng lực của cô cũng có hạn.

Có hạ nhân vội vàng đi vào, dường như có chuyện gấp, thấy Nguyên Chiêu Lâm cũng ở đây, hạ nhân sững sờ một lúc, sao vương phi lại ở Ải Viện?”

“Có chuyện gì thế?” Kỳ ma ma hỏi.

Hạ nhân hoàn hồn lại, bái kiến Nguyên Chiêu Lâm trước sau đó mới nói: “Hoằng đại nhân bảo người chuẩn bị cẩn thận một chút, nói trong cung truyền đến tin tức, Hiền Phi nương nương muốn xuất cung đến phủ.”

“Hiền phi nương nương muốn đến?” Kỳ ma ma đột nhiên phấn chấn tinh thần lại: “Được, ngươi trở về nói với Hoằng đại nhân ta sẽ sắp xếp ổn thỏa.”

Kỳ ma ma là của hồi môn của Hiền Phi năm đó, lúc Vũ Văn Dụ được phân đất phong hầu, có phủ đệ, Hiền Phi đã giao bà ta cho Vũ Văn Dụ.

Nghe thấy lão chủ tử muốn đến, Kỳ ma ma đương nhiên là vui mừng rồi.

Trong lòng Nguyên Chiêu Lâm lại hiện lên một bóng đen.

Hiền Phi, là người không thích cô nhất ở trong cung. Lần này xuất cung, có lẽ là chuyện Vũ Văn Dụ bị thương đã truyền đến hậu cung? Thực ra Hiền Phi muốn nghe ngóng chuyện này cũng rất dễ, chỉ là trước đây vẫn luôn lấy cớ bị ốm không ra ngoài, để giấu tài.

Cô trở lại Phượng Nghi Các, Hiền Phi đến, cô với thân phận là con dâu đương nhiên phải trang điểm, ăn mặc lỗng lẫy đi đón tiếp.

Viết sẹo trên trán Kỳ ma ma dùng một lớp phấn dày phủ lên, nhưng vẫn để lại dấu vết, giống như ấn kí vậy, vô cùng rõ ràng.

Ngoại hình Nguyên Chiêu Lâm cũng được, nhưng không phải tuyệt sắc giai nhân, so với Chử Minh Thúy thì vẫn kém một chút, nhưng cô thắng ở đôi mắt trong sáng vô tư, biểu cảm đúng mực, tự có một khí chất điềm đạm.

Kỳ ma ma và cô nhìn nhau trong gương đồng, trong lòng lại có một cảm giác hổ thẹn không nói ra được.

Đáy mắt của Nguyên Chiêu Lâm đã bình lặng không gợn sóng.

Lúc Hiền Phi đến phủ, đã gần trưa.

Ánh nắng trời mua thu rất độc, mặc dù có gió mát nhưng lúc Nguyên Chiêu Lâm đứng ở cửa phủ nghênh đón, vẫn cảm thấy đầu mình có chút choáng váng.

Xe phượng của Hiền Phi đến cửa phủ, bức màn lụa màu vàng nhạt được cung nữ vén lên, để lộ ra chuỗi châu ngọc màu vàng sáng chói, sau đó, là khuôn mặt được trang điểm tinh xảo của Hiền Phi.

Nguyên Chiêu Lâm chỉnh lại biểu cảm, dẫn theo Hoằng Kỳ, Từ Quá và những người khác đi về phía trước nghênh đón, bái kiến.

Hiền Phi xuống xe ngựa, bà ta mặc một bộ đồ trong cung bằng gấm được thêu hoa văn sẫm, tóc được búi chéo phi thiên, cắm một chiếc trâm vàng phi phượng được chạm rỗng, một viên bảo ngọc màu hồng rủ trước trán, rõ ràng trông phú quý nhưng lại uy nghiêm, bà ta liếc nhìn Nguyên Chiêu Lâm: “Miễn lễ!”

Nguyên Chiêu Lâm nghiêng người: “Mời mẫu phi!”

Hiền Phi dẫn theo ma ma và cung nữ đi vào trong phủ, Kỳ ma ma đứng ở một bên, Hiền Phi nhìn thấy bà ta, đáy mắt lóe lên một tia bất thường, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình thường.

Hiền Phi được đón tiếp trong phòng của Vũ Văn Dụ, thấy thương thế của Vũ Văn Dụ nghiêm trọng như vậy, đột nhiên quay đầu nhìn Nguyên Chiêu Lâm, tức giận nói: “Hôm nay ở ngự thư phòng, tại sao ngươi không nhắc đến một chữ?”

Nguyên Chiêu Lâm nói: “Phụ hoàng không cho nói.”

“Lúc đó không nói, ngươi không biết lén lút tìm người đến thông báo một tiếng sao?” Hiền Phi lạnh lùng nói.

“Sau đó, thái thượng hoàng hạ lệnh kêu bọn con xuất cung.” Nguyên Chiêu Lâm mặt vẫn không biến sắc trả lời, không vì sự tức giận của Hiền Phi mà cảm thấy sợ hãi.

“Mẫu phi!” Vũ Văn Dụ gọi một tiếng, hơi cau mày lại: “Được rồi, con đã không có vấn đề gì lớn, hơn nữa phụ hoàng không cho phép nói chuyện này cho người biết, là sợ người lo lắng mà làm ảnh hưởng đến thân thể, nàng ấy sao dám làm trái lại lệnh của hoàng thượng?”

Hiền Phi nhướng mày, lão Ngũ sao thế? Lại còn nói giúp Nguyên Chiêu Lâm?

“Giấu ta, nếu như thật sự xảy ra chuyện, con bảo mẫu phi phải làm sao?” Hiền Phi vẫn còn tức giận, nhìn vết thương trên mặt lại đau lòng không thôi, ngồi bên cạnh giường, lấy khăn tay ra khẽ lau bên cạnh vết thương, đau lòng hỏi: “Có đau không?”

“Không đau nữa rồi.” Vũ Văn Dụ nói.

“Nói dối, vết thương lớn như vậy, sao có thể không đau chứ?” Hai mắt Hiền Phi đỏ ứng: “Rốt cuộc là do ai làm?”

“Phụ hoàng sẽ điều tra.” Vũ Văn Dụ khẽ nói.

Trong lòng hắn biết rất rõ, sẽ không điều tra ra được, hung thủ đã tự sát, muốn tìm ra kẻ đứng sau khó hơn lên trời.





Dưới Vương Triều Cổ Đại


CHƯƠNG 64: VẬY BỔN CUNG SẼ GIẾT NÀNG TA.

Hiền Phi lo lắng: “Rốt cuộc là con đã đắc tội với ai? Sao lại ra tay nặng như vậy chứ?”

“Con không đắc tội với ai cả.” Vũ Văn Dụ an ủi nói: “Được rồi, không sao rồi, hung thủ đã biến thành tro rồi, con cũng sẽ không gặp phải nguy hiểm nữa.”

“Mẫu phi không phải là đồ ngốc…” Bà ta ngẩng đầu lên liếc nhìn Nguyên Chiêu Lâm, thực sự tức giận nói: “Ngươi còn ngây người ra đấy làm gì? Không biết căn dặn hạ nhân nấu cho vương gia một chút canh sao? Có người hầu hạ người khác như ngươi sao?”

Nguyên Chiêu Lâm nhìn Vũ Văn Dụ: “Vương gia muốn ăn gì?”

Hiền Phi tức giận nói: “Ngươi hạ lệnh cho người khác đi làm, ăn cái gì không tốt? Ngay cả người bị thương nên ăn cái gì ngươi cũng phải hỏi, một chút chuyện cũng không làm được, xem ra, chuyện trong vương phủ này ngươi cũng không gánh vác được, không bằng ta tìm người khác đến thay ngươi chia sẻ gánh nặng.”

Nguyên Chiêu Lâm cười khẩy trong lòng, đến vì chuyện muốn cưới trắc phi sao? Sợ cô làm loạn? Đánh giá cao cô rồi, cô không thể làm loạn được.

Hiền Phi từ từ ngồi thẳng dậy, vẻ mặt nghiêm túc: “Lần này mẫu phi đến, ngoài việc xem vết thương của con, còn có một chuyện muốn thương lượng với con.”

Vũ Văn Dụ biết bà ta muốn nói gì, nói: “Trước tiên cứ xếp lại đã, bây giờ con bị thương vẫn chưa khỏi, tạm thời không muốn nói.”

“Nhất định phải nói.” Hiền Phi cương quyết nói: “Mẫu phi đã nhắc chuyện này với phụ hoàng của con, phụ hoàng của con không phản đối, chỉ đợi cho người đi hỏi nhà họ Chử, nếu như nhà họ Chử đồng ý, chuyện này xem như xong, hơn nữa, nếu như phụ hoàng mở miệng thay con, nhà họ Chử không thể không đồng ý, chỉ cần con yên tâm dưỡng thương, vết thương khỏi rồi, chuyện này có lẽ cũng thành.”

“Được rồi, đừng nói nữa.” Trong lòng Vũ Văn Dụ cảm thấy rất phiền, không muốn nhắc đến chuyện này vào lúc này.

Hiền Phi nghiêm mặt nói: “Ở đây không có người ngoài, có gì mà không thể nói? Nếu như không có chuyện của phủ công chúa một năm trước, con sớm đã cưới Thúy Nhi rồi, sao có thể rơi vào mảnh đất này, bị phụ hoàng con ghét bỏ cũng thôi đi, còn để mặc cho người khác xâu xé, bị ám sát một cách tùy tiện, nhưng phàm là người có chút lương tâm, đều sẽ không phản đối chuyện con nạp trắc phi, củng cố địa vị.”

Lời này, rõ ràng Hiền Phi muốn nói cho Nguyên Chiêu Lâm nghe.

Sự oán hận của Hiền Phi dành cho Nguyên Chiêu Lâm không chỉ có một chút, hi vọng nhiều năm, một khi bị mất đi, trở tay không kịp, kiến bà ta không thể buông bỏ suốt một năm qua.

Một năm nay sức khỏe của bà ta không được tốt, cũng là vì bà ta hay nóng giận.

Bà ta lạnh lùng liếc nhìn Nguyên Chiêu Lâm, nhưng không biết cô lại làm như không nghe thấy, vẻ mặt không hề thay đổi, lập tức nổi giận, lạnh lùng nói: “Bổn cung cảnh cáo ngươi, chuyện này ngươi muốn chấp nhận, không muốn chấp nhận cũng phải chấp nhận nếu như dám làm chuyện gì ở sau lưng, người đầu tiên bổn cung không tha thứ chính là ngươi.”

Nguyên Chiêu Lâm khẽ nói: “Cho dù thôi ta, ta cũng không có ý kiến, chứ đừng nói đến chuyện nạp trắc phi, chuyện này, ta đã thể hiện thái độ trước mặt hoàng thượng, hai người từ từ nói chuyện, ta xin phép ra ngoài!”

Nói xong, cô quay người rời đi.

Hiền Phi không ngờ Nguyên Chiêu Lâm lại có thái độ như vậy với bà ta, đây không phải là thái độ thỏa hiệp, mà là thái độ muốn gây chuyện, xem ra, cô ta phản đối chuyện nạp trắc phi cho lão Ngũ.

Vẻ mặt Hiền Phi trở nên nu ám, lạnh lùng liếc nhìn Vũ Vă Dụ: “Con cứ để mặc nàng ta như vậy sao?”

Vũ Văn Dụ ngước mắt lên: “Cái mạng này của con là nàng ấy cứu, lúc đó tất cả ngự y đều đã từ bỏ rồi.”

Hiền Phi sững sờ: “Nàng ta? Nàng ta biết y thuật?”

Sau đó, giễu cợt nói: “Nhìn dáng vẻ không có tiền đồ này của con, lúc đầu con không tình nguyện cưới nàng ta như thế nào, bây giờ còn nói đỡ cho nàng ta, lúc này mới được có một năm, đã có tình cảm rồi? Nhưng con đừng quên, nàng ta và Tịnh Hầu đã tính kế con như thế nào, hơn nữa, Tịnh Hầu thực sự không thể trọng dụng, con nhất định phải lấy được sự ủng hộ của nhà họ Chử, mới có thể lật mình được.”

Vũ Văn Dụ có chút không kiên nhẫn: “Mẫu phi, một số chuyện sau này hãy nói? Bây giờ con thực sự không có tâm trạng nghĩ đến mấy chuyện linh tinh này.”

Hiền Phi thở dài: “Mẫu phi là vì muốn tốt cho con, địa vị thái tử này con không tranh giành thì người khác cũng sẽ không bỏ qua cho con, vậy tại sao không nỗ lực để nắm lấy? Lúc đầu nếu như không phải nhà họ Chử chọc gậy bánh xe, mẫu phi con đã là hoàng hậu rồi, con chính là hoàng tử của con vợ cả, sao còn cần phải tranh giành chứ?”

Vũ Văn Dụ dứt khoát nhắm mắt lại, giành? Từ đầu đến bây giờ, hắn chưa từng nghĩ đến chuyện muốn tranh giành.

Phụ hoàng vẫn còn trẻ, cho dù lập thái tử, địa vị thái tử này có thể ổn định được bao lâu? Từ ngày đầu lên hắn lên chiến trường, tất cả những suy nghĩ trong lòng đều là vì trông giữ biên cương Bắc Đường.

Nhưng hắn mạnh dạn như vậy, tất cả mọi người đều nghĩ là hắn muốn tranh giành địa vị thái tử này.

Hiền Phi thấy tư tưởng của hắn không tập trung, dường như đã không còn ý chí chiến đấu, không khỏi tức giận: “Con xem con bây giờ thành cái dạng gì rồi? Con cứ sa sút tinh thần như vậy, sớm muộn gì phụ hoàng con cũng thu lại phong hiệu Thân vương của con, con không thể vì mẫu phi mà tranh giành sao?”

Vũ Văn Dụ đột nhiên mở mắt ra, trong đáy mắt dường như có sự thù nghịch: “Tranh giành? Mẫu phi muốn con tranh giành cái gì? Đứng lên đi tranh giành địa vị thái tử sao?”

“Con lớn tiếng như vậy làm gì? Không sợ người khác nghe thấy sao?” Hiền Phi đứng dậy, lạnh lùng nhìn hắn: “Địa vị thái tử này vốn dĩ con nên có được, bây giờ rơi vào con đường phải tranh giành, đã rất không công bằng với con với mẫu phi rồi, nhà mẹ của mẹ vì con, đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết con có biết không? Sao con có thể phụ lòng bọn họ như vậy?”

Vũ Văn Dụ nghe thấy những lời này, không những không tức giận mà còn mỉm cười: “Bỏ ra bao nhiêu tâm huyết? Nhưng bọn họ đòi lấy của bổn vương bao nhiêu? Bổn vương chưa từng nói muốn bọn họ bỏ ra cái gì, bọn họ là thần tử của phụ hoàng, trung thành với phụ hoàng với triều đình là tốt, phụ hoàng còn trẻ, có những ý định kia làm cái gì?”

“Con quả thật ngang ngạnh!” Hiền Phi tức giận đến mức cả người run rẩy: “Xem ra, hôm nay bổn cung đến sai rồi, con hồ đồ, ngu xuẩn, không nhận ý tốt của người khác, sẽ có lúc con phải chịu khổ.”

Hoằng Kỳ ở bên cạnh nghe thấy vậy, vội vàng đi tới giải vây: “Hiền phi nương ngương, bây giờ vương gia vẫn còn bị trọng thương, thực sự không thích hợp để nói những chuyện này, hay là, đợi vương gia hồi phục rồi tính tiếp?”

“Không có cái gì mà tính hết, chuyện nạp trắc phi, nhất định phải làm, hiếm khi phụ hoàng con đồng ý, nếu như con sợ Nguyên Chiêu Lâm phản đối mà không nạp, bổn cung sẽ giết chết nàng ta trước.”

Vũ Văn Dụ quả thật không có tâm tư để dây dưa chuyện này với bà ta, khẽ nói: “Giết đi, mẫu phi vui là được.”

Ánh mắt Hiền Phi vô cùng lạnh lùng: “Con đừng có ăn nói tùy tiện, đến lúc mẫu phi thật sự ra tay, con đừng có oán trách mẫu phi.”

Hoằng Kỳ cười nói: “Nương nương, người đừng tức giận, vương gia bị thương rất đau, quả thật không thể quan tâm đến những chuyện khác, người đi ra ngoài ăn chút điểm tâm, Kỳ ma ma biết người đến, từ sớm đã đi làm những món mà người thích.”

Trong lòng Hiền Phi vẫn tức giận, lạnh lùng nói: “Không ăn được, bổn cung ngay cả con trai của mình còn bị sỉ nhục, ăn cái gì được? Ngươi hầu hạ nó để cho nó dương thương thật tốt, bổn cung đi đây.”

Hiền Phi nhìn khuôn mặt của Vũ Văn Dụ không có biểu cảm gì, càng mất hứng, tâm tàn ý lạnh, quay người rời đi.

Hoằng Kỳ vội vàng đưa bà ta ra ngoài, đúng lúc Kỳ ma ma bưng điểm tâm đến: “Nương nương, nô tỳ làm cho người….”

Hiền Phi không thèm liếc nhìn, đưa tay lên phất một cái, điểm tâm rơi xuống đất, Kỳ ma ma bị dọa sợ, vội vàng quỳ xuống: “Lão nô có tội!”

Hiền Phi lại không dừng lại, lướt qua bậc thềm đá, lạnh lùng rời đi.





Dưới Vương Triều Cổ Đại


CHƯƠNG 65: NÀNG TA.

Kỳ ma ma nhìn tâm huyết của mình bị nhiễm bụi, đột nhiên sợ hãi, Từ Quá đi ra nói: “Ma ma đứng dậy đi, Hiền Phi nương nương không phải tức giận với ma ma, người tức giận với vương gia.”

Kỳ ma ma không dám hỏi, chỉ nhặt điểm tâm trên mặt đất lên, lui xuống.

Hiền Phi nương nương trên đường trở về cung, càng nghĩ càng tức giận, gọi tâm phúc đến, nói: “Ngươi đi truyền lời đến với phụ thân, nói là chuyện nạp trắc phi có trở ngại, bảo ông ấy tìm Tịnh Hầu nói mấy câu.”

“Vâng!” Tâm phúc ma ma nhận lệnh, rời đi.

Gần đây Tịnh Hầu thực sự đang rất phiền não, ngày hôm đó Tề vương phi phái người đến truyền lời, bảo ông ta đến Tề vương phủ đợi, kết quả đi hai ngày, Tề vương phi cũng không gặp ông ta.

Ông ta vốn dĩ không muốn đi, nhưng hoàn cảnh bây giờ của mình quả thật không thể chịu nổi, chỉ có thể đợi ở cửa phủ, đợi hơn nửa canh giờ, mới nhìn thấy kiệu của Tề vương phi trở về.

Ông ta thu lại sự bất bình trong lòng, nở nụ cười bước lên trước hành lễ: “Thâm kiến Tề vương phi.”

Chử Minh Thúy vén màn lên, lạnh lùng liếc nhìn ông ta: “Là Hầu gia sao?”

“Đúng, đúng!” Tịnh Hầu thấy giọng nói của nàng ta không tốt, cũng không nói nhiều.

Chử Minh Thúy thờ ơ nói: “Mời Tịnh Hầu trở về đi, cửa của Tề vương phủ thấp, sợ ủy khuất ngài, nếu như Sở vương phi không vui, ở trước mặt hoàng thượng bịa đặt về ta mấy câu, như vậy sẽ không tốt, ngài đi đi.”

Nói xong, bỏ rèm xuống, chiếc kiệu lại tiếp tục đi về phía trước, để mặc Tịnh Hầu đứng ở đó.

Tịnh Hầu dù gì cũng là người của phủ đệ Hầu Tước, đến và đứng đợi ba ngày liền nhưng lại bị đuổi ra ngoài, quả thực vô cùng nhục nhã, khuôn mặt đột nhiên trở nên tím tái, về không được, vào cũng không được.

Đến khi bắt gặp ánh mắt chế giễu của những người ở cửa Tề phủ, ông ta mới tức giận quay người muốn đi.

“Tịnh Hầu!” Phía sau truyền đến một tiếng gọi.

Tịnh Hầu tức giận quay người lại, thấy thị nữ của Chử Minh Thúy đi xuống, trên mặt còn mang theo ý cười nhàn nhàn: “Vương phi nói lúc nãy thất lễ rồi, bảo nô tỳ nhận lỗi với ngài.”

Trong lòng Tịnh Hầu có chút tức giận, cho một thị nữ đến để nhận lỗi? Không phải làm mất thân phận của ông ta sao? Tề vương phi này đúng là xem thường người khác mà.

Thị nữ nói: “Tịnh Hầu, ngài đừng tức giận, vương phi là chịu ủy khuất ở trong cung.”

Nghe đến chuyện ở liên quan đến trong cung, Tịnh Hầu vô cùng ngạc nhiên, thận trọng hỏi: “Không biết Tề vương phi chịu ủy khuất gì?”

Thị nữ khẽ nói: “Không dám nói nhiều, Tịnh Hầu vẫn nên quay về hỏi Sở vương phi đi, hoàng hậu nương nương nói, làm người phải để lại đường lui, hoàng thượng chưa chắc đã coi trọng nàng ta, chỉ là không muốn làm mất mặt hoàng thất, Tịnh Hầu tự mình cân nhắc đi, đừng để đến lúc còn bị Sở vương phi liên lụy đến tiền đồ của mình, haiz, đúng là đáng tiếc, Tề vương phi vốn dĩ cón muốn dẫn Tịnh Hầu đi gặp thủ phụ đại nhân….”

Thị nữ nói xong, cúi người làm lễ rồi đi vào.

Tịnh Hầu nghe thấy câu này, vừa kinh ngạc vừa tức giận, rốt cuộc Nguyên Chiêu Lâm đã làm gì? Chọc Tề vương phi tức giận như vậy.

Ông ta biết Tề vương phi gọi ông ta đến vương phủ, là có lòng dẫn dắt lôi kéo quan hệ, không ngờ lại bị Nguyên Chiêu Lâm phá hỏng.

Nghịch nữ này, không giúp được gì cho ông ta, ngược lại vẫn luôn phá hỏng chuyện của ông ta, quả thật khiến người khác vô cùng tức giận mà.

Suy nghĩ một lúc, cho người truyền tin đến Sở vương phủ, nói bệnh tình của lão phu nhân trở nên nặng hơn, mời Sở vương phi về nhà mẹ một chuyến.

Chử Minh Thúy đi vào trong phủ, nhàn nhã uống trà, thấy thị nữ trở về, thờ ơ hỏi: “Lời đã truyền chưa?”

Thị nữ nói: “Vương phi yên tâm, đã truyền rồi ạ, một chữ cũng không rò rỉ, Tịnh Hầu rất tức giận.”

Chử Minh Thúy ừ một tiếng, không nói gì nữa.

Lần này trước khi xuất cung, hoàng thượng cho Mục Như công công đến cảnh cáo nàng ra, nói sau này chuyện trong cung ít tham gia vào thôi.

Cô mẫu cũng mắng nàng ta một trận, nếu không phải nhắc đến tổ phụ, chỉ sợ cô mẫu cũng sẽ không dễ dàng tha thứ cho nàng ta.

Nguyên Chiêu Lâm cái gì cũng nhìn rõ? Quả thật nằm ngoài dự đoán của nàng ta.

Người này không thể không đề phòng, nơi có thể quản được cô ta, chỉ có Tịnh Hầu phủ, Tịnh Hầu phủ nếu như còn muốn tiền đồ, nhất định phải kẹp chặt cái đuôi Nguyên Chiêu Lâm.

Nguyên Chiêu Lâm không nhận được sự sủng ái trong Sở vương phủ, Dụ ca ca căn bản không đặt nàng ta trong mắt, nàng ta không thể mất đi sự ủng hộ của nhà mẹ, vì vậy, lời nói của Tịnh Hầu, nàng ta không thể không nghe, cũng không thể không làm theo.

Chỉ là trong lòng Chử Minh Thúy vẫn nghi hoặc, Nguyên Chiêu Lâm biết y thuật đã quá bất ngờ rồi, lại còn tâm tư trong sáng như vậy, trừ khi trước đây đều là giả heo ăn hổ?

Xem ra, nếu như Tịnh Hầu không quản được, Nguyên Chiêu Lâm cũng không thể giữ lại.

Người bên cạnh Tịnh Hầu đã đến Sở vương phủ báo tin, nói thân thể của lão phu nhân không được tốt, mong Nguyên Chiêu Lâm rút chút thời gian về thăm.

Nguyên Chiêu Lâm nghe thấy câu nói này, trong đầu bắt đầu cố gằng nhớ lại tình hình của Tịnh Hầu phủ.

Lão phu nhân của Tịnh Hầu phủ Lỗ Thị, xuất thân là huyện chủ, lúc còn trẻ là một nhân vật mạnh mẽ, vang đội, lúc bà còn lo việc nhà, Tịnh Hầu Phủ thuận buồm xuôi gió, Tịnh Hầu nắm giữ chức vụ thị lang trong quân đội cũng là một tay bà sắp xếp.

Nhưng, tám năm trước, lão phu nhân bị bệnh, phải nằm liệt giường, đại phu nói mấy lần là bà không thể qua được, nhưng bà thực sự rất kiên cường, dù chỉ còn một hơi thở, bà cũng nghiến răng chống đỡ qua từng cửa.

Bây giờ lão phu nhân không quản chuyện nữa, mẹ của nguyên chủ Nguyên Chiêu Lâm, Hoàng thị là một người không có chủ kiến, tất cả mọi chuyện trong phủ đều giao cho nhị lão phu nhân Chu thị xử lý.

Nói đến Chu thị, quả thực cũng được xem là một nhân vật.

Bà ta vốn dĩ là nha đầu đi theo từ nhà mẹ của lão phu nhân, theo con đường bình thường, cuối cùng bà ta có thể làm thông phòng của lão thái gia, nhưng bà ta có ngoại hình tốt, lại có thủ đoạn, không biết làm cách nào để có thai với nhị lão gia, vốn dĩ tình huống như vậy, kêu nhị lão gia nhận bà ta làm thiếp là được, nhưng thà chết bà ta không muốn làm thiếp, bà ta treo cổ tự vẫn khiến nhị lão gia vô cùng đau lòng và cảm động, dù sao có một người phụ nữ tình nguyện vì mình mà chết, thảo mãn lòng hư vinh của đàn ông.

Sau khi cứu được người, không quan tâm đến sự phản đối của gia đính lấy bà ta làm chính thê.

Sau khi lão phu nhân đổi bệnh, về cơ bản bà ta làm chủ mọi chuyện trong phủ, chức vị Tịnh Hầu phu nhân kia, cũng là mẹ của Nguyên Chiêu Lâm Hoàng thị cũng phải nghe lời bà ta.

Tịnh Hầu vô cùng tin tưởng và kính trọng người thím này, bây giờ trong phủ không ai nhớ đến lão phu nhân bị bệnh nằm trên giường nữa, chỉ biết nhị lão phu nhân, ra ngoài giao tiếp, xã giao cũng đều là nhị lão phu nhân một tay làm.

Có lẽ tình cảm của nguyên chủ với tổ mẫu rất tốt, bởi vì lúc Nguyên Chiêu Lâm nghe thấy bệnh của tổ mẫu trở xấu, trái tim siết chặt lại.

Cô sắp xếp một chút, nói ngày mai sẽ lập tức quay về nhà mẹ đẻ thăm.

Kỳ ma ma cũng giống như trước đây, đem hành tung của Nguyên Chiêu Lâm nói cho Hoằng Kỳ biết, Hoàng Kỳ đi nói với Vũ Văn Dụ.

Vũ Văn Dụ nghe thấy vậy, lạnh lùng cười: “Xem ra, lão trượng của bổn vương không kiềm chế được rồi.”

“Thật ra, vương gia có thể không cho phép vương phi trở về.” Hoằng Kỳ cảm thấy tình thế bây giờ đang rất xấu, một khi vương phi trở về, không biết Tịnh Hầu sẽ làm ra chuyện gì, dù sao, vương phi cũng nghe lời Tịnh Hầu nhất, trước đây, lúc quan hệ với vương gia còn kém, vì chịu áp lực của Tịnh Hầu, vương phi sẽ dùng đủ mọi cách để quấn lấy vương gia.

Nhưng chuyện kia, Hoằng Kỳ nghĩ đến cũng cảm thấy chán ghét.

“Lão phu nhân bệnh nặng, nàng ta phải quay về, đợi sau khi trở lại, nàng ấy lại tìm mọi cách lăn qua lăn lại, chỉ cần làm như không thấy là được, cũng không cho phép nàng ta đến chỗ của bổn vương.” Vũ Văn Dụ lạnh lùng nói.

“Chỉ sợ không biết Tịnh Hầu lại dạy cách gì, lại làm cái chuyện thắt cổ tự sát thì không được hay, dù sao bây giờ thái thượng hoàng cũng vẫn đang rất quan tâm đến ngài ấy, cũng phải Kỳ ma ma xuất cung cùng.” Hoằng Kỳ lo lắng nói.

Vũ Văn Dụ nhớ lại cảnh tượng khóc lóc làm loạn đòi thắt cổ trước đây, đáy mắt lóe lên một tia chán ghét: “Nếu như lại như vậy, cho dù bổn vương bị hoàng thượng trách móc, trừng phạt cũng phải thôi nàng ta.”





Dưới Vương Triều Cổ Đại


CHƯƠNG 66: VỀ NHÀ NGOẠI

Hoằng Kỳ rùng mình, nếu như vậy, hoàng thượng cùng thái thượng hoàng sẽ rất tức giận.

Tuy nhiên, tức giận chỉ là nhất thời, thôi vương phi, từ nay trong phủ yên bình, không cần chịu sự làm phiền của Tĩnh Hầu, nghĩ theo hướng lâu dài, lợi nhiều hơn hại.

“Còn việc lấy nhị tiểu thư nhà họ Chử, vương gia người nghĩ sao?” Hoằng Kỳ hỏi.

Mặc dù Vũ Văn Dụ cảm thấy mệt mỏi với chủ đề này, nhưng mà, cả phụ hoàng và mẫu phi luôn đề cập tới, là vấn đề không thể tránh được mà phải đối mặt thôi, hắn hỏi ngược lại Hoằng Kỳ: “Ngươi nghĩ sao?”

Hoằng Kỳ phân tích nói: “Nhìn từ toàn cục, quả thực có lợi cho vương gia, tuy là nhà họ Chử đã gả đại tiểu thư cho Tề Vương, nhưng mà Chử Thủ Phụ không hoàn toàn thể hiện sẽ ủng hộ Tề Vương, bởi vì thái hậu, Chử Thủ Phụ vẫn luôn có chút lo lắng, thêm vào đó thái thượng hoàng luôn tán thưởng vương gia người, như vậy nhà họ Chử phải hành xử cẩn thận rồi. Đây là cục diện bây giờ, nhưng một khi vương gia lấy nhị tiểu thư nhà họ Chử, nhà họ Chử ít nhiều gì cũng sẽ lo cho vương gia người, nếu như Tề Vương không còn tác dụng gì, Chử Thủ Phụ sẽ đặt toàn bộ lực lượng lên người.”

Vũ Văn Dụ lạnh nhạt nói: “Xem ra, ngươi cũng đồng ý với lời của mẫu phi.”

Hoằng Kỳ lắc đầu: “Không phải, phân tích đại cục là như vậy, nhưng ti chức biết rằng trong lòng vương gia không có tâm theo đuổi, nhưng mà, ti chức vẫn hy vọng vương gia sẽ lấy nhị tiểu thư nhà họ Chử làm trắc phi, nếu như nhị tiểu thư nhà họ Chử đồng ý làm trắc phi.”

“Sao lời ngươi nói lại mâu thuẫn trước sau vậy?” Vũ Văn Dụ chau mày.

“Không mâu thuẫn, Hiền Phi nương nương kêu người lấy nhị tiểu thư nhà họ Chử là vì để tranh giành, nhưng ti chức hy vọng vương gia sẽ được nhà họ Chử chiếu cố bảo vệ.”

“Bổn vương cần nhà họ Chử bảo vệ?” Vũ Văn Dụ lạnh lùng nói.

“Vương gia, có một số việc, người không thể làm được, nhưng nhà họ Chử có thể.” Hoằng Kỳ nói rõ: “Như lần trước ra tay với Kỷ Vương, nếu như nhà họ Chử đứng bên phía của người, còn không thể cho Kỷ Vương chút giáo huấn sao? Kỷ Vương bây giờ thật sự quá ngạo mạn rồi.”

Kiêu binh tất bại, nhưng trước khi bại, vẫn luôn có tính sát thương.

Vũ Văn Dụ lạnh nhạt nói: “Ý của ngươi, bổn vương đã hiểu.”

“Vậy….” Hoằng Kỳ thăm dò hỏi: “Vương gia trong lòng người nghĩ như thế nào?”

“Không cần!” Vũ Văn Dụ nói.

Hoằng Kỳ biết điều, không nói nữa.

Vũ Văn Dụ lại hỏi thêm một câu: “Thôi Nguyên Chiêu Lâm, ngươi nghĩ sao?”

Hoằng Kỳ do dự một hồi đáp: “Ti chức đồng ý.”

Vũ Văn Dụ im lặng.

Sáng sớm mai, Nguyên Chiêu Lâm kêu Kỳ ma ma đến nhà kho lấy chút nhân sâm tổ yến đem về nhà ngoại.

Lần này cô đi, không dẫn theo Kỳ ma ma cũng không dẫn theo Hỷ ma ma, mà chỉ dẫn Lục Nguyệt về.

Xe ngựa đến phủ Tĩnh Hầu, người gác cổng dẫn vào trong.

Tĩnh Hầu sớm đã dặn dò, nói hôm nay cô quay về, cho nên nhị lão phu nhân dẫn nữ quyến ngồi ở sảnh chính chờ đợi, nhìn thấy Nguyên Chiêu Lâm bước vào, nhị lão phu nhân mỉm cười đứng dậy: “Lâm Nhi về rồi sao? Mau qua đây ngồi.”

Theo quy tắc, bà ta phải gọi một tiếng vương phi, còn phải hành lễ, nhưng một tiếng Lâm Nhi, đã phân ra vai vế trước.

Nguyên Chiêu Lâm cũng không phải ngốc, nghe ra được, lại nhìn những người trong nhà, sau khi nhị lão phu nhân đứng dậy, họ mới đứng dậy, vẻ mặt không phải quan tâm lắm, uể oải gọi một tiếng tỷ tỷ hoặc là muội muội, mà không phải là vương phi.

Nguyên Chiêu Lâm không trả lời, trực tiếp đi qua đó ngồi xuống.

Vừa nhìn một cái đã nhận ra, đứng ở bên cạnh nhị lão phu nhân là con dâu cả Loan Thị của bà ta, mặc đầm lụa thiêu hoa màu xanh, hàng mày nhàn nhạt, mắt đan phượng, sống mũi lõm, khóe mi có chút nếp nhăn, nhưng không lộ rõ, có thể thấy chăm sóc rất tốt.

Bên cạnh là người vợ Thôi Thị của đại ca nguyên chủ Nguyên Luân Văn, mặc đầm hoa lông vũ màu vàng bằng lụa, trên tay đeo một cái vòng phỉ thúy, trang sức trên đầu đều rất quý giá, nàng ta xuất thân danh giá, tính cách khá ngạo mạn, bây giờ nhìn Nguyên Chiêu Lâm, ánh mắt có vài phần kiêu căng.

Người đứng bên cạnh nàng ta là muội muội của nguyên chủ, Nguyên Chiêu Bình, mười lăm tuổi, vừa cập kê, thoa phấn thơm, nhìn chằm chằm cô với đôi mắt tròn xoe, tròng trắng mắt nhiều hơn tròng đen, trông có chút giống mắt tam giác, đôi môi cũng mỏng, xem ra, là người nói lời cay nghiệt, nhưng mà, nhìn qua một cái, vẫn cảm thấy khá xinh đẹp.

Ngoài ra, là hai con gái thứ của nhị phòng, ngoan ngoãn đứng một bên, cúi đầu xuống, bởi vì là con thứ, trang điểm cũng không đẹp đẽ.

Trong phủ còn có rất nhiều nữ quyến, không đi ra, có thể thấy là do nhị lão phu nhân thấy ít người quá, kêu hai cháu ngoại thứ đi ra cho đủ người.

Nguyên Chiêu Lâm nhìn nhị lão phu nhân lần nữa, bây giờ bà ta khá đẫy đà, khuôn mặt tròn, nếp nhăn rất ít, đầu tóc xem ra cũng đã nhuộm qua, không nhìn thấy sợi tóc trắng nào. Bà ta ăn mặc rất sang trọng, cả người là tơ lụa, đầu búi cao, trâm cài trông rất quý giá, còn đâu dáng vẻ xơ xác của nha hoàn bồi gả? Nếu như không biết, e là cho rằng xuất thân của bà ta luôn cao quý như vậy.

Trên mặt mỗi người đều nở nụ cười nhạt, nụ cười đó có vài phần giễu cợt, nhưng nghĩ cũng biết, phủ Tĩnh Hầu thật sự không xem trọng vị vương phi thất sủng này.

Nguyên Chiêu Lâm hỏi: “Trong phủ báo đến, nói rằng bệnh tình của tổ mẫu trở nặng, bây giờ sao rồi?”

Nhị lão phu nhân nhìn ra ngoài một cái, nhìn thấy cô quả thật chỉ dẫn theo một nha đầu mà không dẫn theo Kỳ ma ma của vương phủ tới, sắc mặt chùng xuống, nói: “Tổ mẫu của cháu vẫn luôn như vậy, nhưng mà lần này là phụ thân của cháu kêu cháu về, cháu đến thư phòng tìm ông ta đi.”

Nguyên Chiêu Lâm biết tâm ý của bà ta, không dẫn theo ai đến, đương nhiên cũng không cần nể mặt vương phủ, cũng lười tiếp đãi cô, trực tiếp đẩy cô đi đến thư phòng.

Nguyên Chiêu Lâm chau mày, muốn gặp cô, trực tiếp đi vương phủ tìm cô là được, sao lại phải nói dối tổ mẫu bệnh rồi?

Nếu như không phải tổ mẫu bệnh rồi, cô cũng không cần gấp gáp, lạnh nhạt nói: “Cháu vẫn chưa ăn sáng.”

Cô không phải ra dáng gì, sáng sớm nay chạy về đây, bữa sáng vẫn chưa ăn, đói đến mức chân tay có chút bủn rủn.

Nhị lão phu nhân nhìn cô một cái, nói: “Vậy cháu đến thư phòng trước, ta sẽ cho người chuẩn bị chút cháo kê cho cháu.”

“Bây giờ!” Nguyên Chiêu Lâm nhìn thẳng bà ta.

Nhị lão phu nhân nhìn cô một lát, quay người ra lệnh: “Người đâu, đưa cháo kê lên.”

Con dâu cả Loan Thị của nhị lão phu nhân ngồi xuống, bĩu môi: “Đúng là oai phong mà, về phủ thì phải ăn cháo kê, ở vương phủ không được ăn món gì ngon sao?”

Loan Thị nói như vậy, những nữ quyến còn lại đều bật cười.

Loan Thị là con gái của huyện lệnh, đối với Hầu phủ mà nói, là gia đình nhỏ bé, vào lúc phụ thân của Loan Thị còn chưa làm quan, Loan Thị từ nhỏ đã theo mẫu thân bán hàng thêu thùa ở ngoài để giúp đỡ gia đình, đã lăn lộn quen ở nơi chợ búa, dáng vẻ của tiểu thương vẫn còn, lấy lòng kẻ có thế lực, nhìn thấy Nguyên Chiêu Lâm ra dáng, nhịn không được châm biếm vài câu.

Nguyên Chiêu Lâm không nhìn lên, nói: “Ý của bá mẫu là vương phủ nghèo tới nỗi không thể ăn được cháo kê đúng không?”

Loan Thị ngơ ra: “Ta không có nói vương phủ nghèo.”

“Vậy chính là nói vương phi ta thất bại, lăn lộn ở trong vương phủ đến cả không ăn được miếng cơm no, phải về nhà ngoại xin miếng cháo ăn.”

Ánh mắt của Nguyên Chiêu Lâm sắc bén, nhìn chằm chằm Loan Thị.

Loan Thị cảm thấy ấm ức, gặp quỷ rồi sao? Nguyên Chiêu Lâm bình thường về nhà ngoại, không phải đều bám vào nhà ngoại sao? Sao hôm nay lại ra oai như vậy?

Nhị lão phu nhân cười gượng nói: “Được rồi, hai người các ngươi sao lại nói móc nhau vậy? Điểm tâm sao còn chưa đến? Nhanh kêu người đi xem thử, phải rồi, hôm nay Trương ma ma không phải có làm bánh quế hoa sao? Lấy một chút ra cho vương phi đi.”

Đúng là kẻ nịnh hót, nếu như không nói gì, thì chỉ ăn cháo kê thôi.

Nói ra một đống, thì có bánh quế hoa ăn.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Top Bottom