Full Con dâu tôi yêu em

Advertisement

Viet Writer

Và Mai Có Nắng
  • Chương 10

CON DÂU! TÔI YÊU EM
TÁC GIẢ: BẢO PHƯƠNG ( TRÁI TIM PHA LÊ)

CHƯƠNG 10:

Hôm đó nghe Vân thủ thỉ, trong lòng của Lành chợt cảm thấy buồn man mác. Chiều có giờ đi học thêm ôn tập, thế mà Lành cứ lơ ngơ như người mất hồn. Gần thi tốt nghiệp, khối lớp 10, 11 đã nghỉ hè hết, chỉ còn khối 12 ôn thi. Trước khi xảy ra biến cố, Lành học rất giỏi, nên ba mẹ rất tự hào về cô. Sau ngày Lành tự khóa kí ức, đầu óc cô thỉnh thoảng lơ ngơ, không tập trung lắm, cô biết mình kém, nên lấy cần cù bù thông minh. Hôm nay, dù đã cố gắng nghe giảng, nhưng Lành không nghe vô được chữ nào, đến giờ ra chơi, Lành quyết định cúp tiết ra về. Lành thơ thẩn đi dọc bờ sông, trong lòng nặng trĩu ưu tư, những lời Vân nói cứ lẩn quẩn trong đầu. Cô ôm đầu, ngồi thụp xuống dưới tán cây to ven bờ, cố gắng không suy nghĩ về chú. Càng cố gắng, hình ảnh về chú càng lấp đầy hơn trong trái tim, từng lời nói ấm áp, cử chỉ yêu thương đó... rõ ràng không chỉ là trả ơn, hay do cô đã nghĩ quá sâu rồi ảo tưởng.

Lành cúp học nên nhà trường nhanh chóng gọi điện thoại cho phụ huynh, Hiền đang chuẩn bị đi Cần Giờ xem trại tôm thì nhận được điện thoại. Hiền thở hắt ra, giao việc lại cho trưởng phòng kinh doanh, còn mình vội chạy đi tìm Lành. Lành là học sinh chăm học, hôm nay cúp tiết, phải chăng cô ấy nhớ lại chuyện gì? Hiền lo lắng, lái xe đi tìm, mà không biết tìm ở đâu, Lành sống khép kín, không giao tiếp nên không có bạn thân, "vậy biết tìm em ở đâu?". Chạy lòng vòng cả buổi không thấy Lành, Hiền mệt mỏi về nhà.

- Anh Hiền sao hôm nay về trễ vậy?

- Lành về chưa em?

- Chưa, chắc đi tụ tập bạn bè ăn chè rồi. Giờ cũng đâu có học hành gì nữa, toàn vô ngồi chơi rồi về.

- Lành không phải là người như vậy, em ấy rất có trách nhiệm.

- Anh không biết chứ tuổi trẻ mà, đi học về rồi la cà hàng quán là bình thường, anh đừng nghiêm trọng hóa vấn đề, rồi bệnh tái phát. Bệnh viện mới gửi thuốc chống thải ghép mới, anh ăn cơm đi rồi uống thuốc. Việc chăm sóc sức khỏe sau ca ghép rất quan trọng, đừng phí hoài tâm ý người tặng.

Nghe nhắc tới ba Lành, lòng của Hiền càng nặng trĩu. Anh đứng lên ra ăn cơm, uống thuốc nhanh còn đi tìm Lành. Đúng vậy, anh không thể phụ tấm lòng của Chinh, phải tìm được Lành. Thấy Hiền nghe lời mình ngoan ngoãn uống thuốc, môi Vân nhếch lên độ cong nham hiểm.

Hiền uống xong thuốc lại vội vàng đi ra xe, Vân ngăn lại:

- Anh Hiền ngồi chút xem thuốc thế nào, anh đi vậy lỡ bị sốc thuốc sao cứu kịp. Thuốc mới mà, lần trước anh bị dị ứng thuốc đó, nhớ không?

Hiền nhìn đồng hồ, đã gần 9 giờ, lòng anh sốt ruột hơn. Nhưng Vân nói đúng, Hiền có tiền sử bị dị ứng thuốc, cũng may lần đó có Vân. Thôi ngồi chút vậy, 9 giờ Lành chưa về mình ra báo công an, nếu cứ cố đi dọc đường mà gặp chuyện thì Lành lại bơ vơ. Hiền ngồi trên ghế sofa, ngửa cổ lên thành ghế dưỡng thần. Quả thật thuốc có vấn đề, 5 phút trôi qua, cơ thể Hiền bắt đầu toát mồ hôi lạnh, cổ họng khô nóng khát nước cực độ. Đầu óc ong ong choáng váng. Hiền xoa xoa mi tâm, gọi Vân:

- Vân, anh khát quá, lấy cho anh ly nước.

Biết thuốc bắt đầu phát tác, Vân khẽ cười, đi vào bếp bưng ra ly nước lọc đưa cho Hiền, ân cần hỏi han:

- Anh thấy sao rồi. Khó chịu thì nói em đưa anh đi súc ruột.

- Đúng là anh khó chịu, cảm giác giống như say xe, có lẽ say thuốc thôi, không phải sốc thuốc đâu.

- Vậy em đỡ anh lên phòng nằm nghỉ nha.

- Anh ngồi đây chờ Lành.

- Anh yên tâm, em sẽ tìm Lành về cho anh. Anh lên lầu nằm cho thoải mái. Lành về em dẫn lên phòng trình diện anh liền, ok không?

Nghe Vân nói tìm Lành, Hiền mới đồng ý lên phòng nằm, vì cơ thể anh ngày càng bứt rứt, mơ hồ. Dìu Hiền lên phòng xong, Vân tắt máy lạnh trong phòng, đóng cửa sổ. Ả ngồi bên giường nói với Hiền lúc này đã lơ mơ:

- Anh Hiền ngủ đi. Giờ em đi tìm Lành. À, em tắt máy lạnh rồi, nước em để trên bàn, anh khát lấy uống nha.

- Ừ, em đi đi.

Vân đi ra ngoài, trước khi đóng cửa còn xoay lại nhìn Hiền, môi ả cong nhẹ, khinh khỉnh rời đi. Vân đi về phòng mình, nhìn đồng hồ canh giờ. Ả mở tủ, lấy ra bộ đồ ngủ mỏng tang, che dưới hở trên ướm lên người, xoay vòng rồi tự cười khúc khích. Lành sau khi ngồi thẫn thờ, nghe tiếng kèn xe ngoài đường mới sực tỉnh, vội vàng đứng lên về nhà. Cô rón rén vô nhà, đang suy nghĩ nói sao với chú, Lành vô nhà trống trơn. "Kì lạ, chú đâu? hay chú đi làm chưa về?" Lành lên cầu thang, về phòng mình, trong lòng đầy thắc mắc, "bình thường chú sẽ chờ Lành cùng ăn cơm, nếu chú bận việc, chú cũng sẽ báo điện thoại về. Mà chị Vân cũng không thấy, chị ấy đâu có ngủ sớm vậy bao giờ?" Lên đến cầu thang, thấy cửa phòng của chú khép hờ, chắc chú chưa về thật. Phòng Lành và Hiền đối diện nhau, Lành quẹo qua phòng mình thì nghe tiếng nói khe khẽ phát ra từ phòng chú. Lành rón rén đi lại, lắng tai nghe ngóng.

- Đừng anh, đừng mà.... Lành sắp về rồi, con bé thấy ngại lắm. Để em ra đóng cửa.

Tiếng nói nũng nịu của Vân, Lành chưng hửng, há hốc phải bịt chặt miệng mình, "chú và chị Loan.... không lý nào...khôngggg, không phải vậy...." Tim Lành đau nhói, Lành lùi lại phía sau, mắt vẫn nhìn trưng trưng vào cánh cửa khép hờ, hình ảnh ngày càng nhòe đi trong nước mắt. Đột nhiên Vân đi ra, cả người cô mặc đầm ngủ ren mỏng manh màu đỏ ngắn cũn cỡn, Vân nhìn Lành e ngại, vội đóng cửa, đi về phía Lành, nói nhỏ:

- Hôm nay anh ấy lại muốn, không kìm chế được. Ngại quá, để em chứng kiến mấy việc này. Chị đã nói coi chừng em thấy mà ảnh cứ...

- Hihi, không sao đâu. Em học bài đây, em không thấy, không nghe gì hết á.

- Ừ gần thi rồi nhỉ. Em về phòng đi. Tụi chị sẽ cô gắng nhỏ tiếng lại, chỉ sợ ảnh sung quá lại không kìm được. Hí.hí

- Em đeo tai nghe học bài, không nghe gì đâu.

Nói xong, Lành lủi nhanh vô phòng đóng cửa "rầm". Vân nhìn theo khinh khỉnh cười, ả lại đi về phòng của Hiền. Trong phòng mình, Lành bịt miệng ngồi thụp xuống cửa rấm rứt khóc. Tim cô đau, đau đến thắt nghẹn, cứ tưởng tình cảm mình hợt hời, xao xuyến mối tình đầu, sao hôm nay khi chính thức thấy người ta có bạn gái, mới biết rằng mình đã yêu sâu đậm người ta rồi.

Lành leo lên giường, trùm mền kín mít khóc nhiều hơn. Bên ngoài bắt đầu phát ra tiếng rên rỉ của hoan ái, Lành bịt tai, đeo tai nghe cũng không thể xua đi thứ âm thanh ám dục kia. Cô quăng tai nghe lên giường, Lành mở hộc bàn, lấy ra điện thoại Nokia cũ, cầm theo ví tiền bỏ chạy ra ngoài. Lành có điện thoại, nhưng đi học ở trường, cô thường để điện thoại ở nhà, chỉ khi đi đâu ra ngoài một mình, Lành mới mang theo.

Lành thơ thẩn đi ngoài đường, cuối cùng đi tới quán bar nổi tiếng ở Sài Gòn, nơi đây phải có chứng minh nhân dân trên 18 tuổi mới được vô. Khi nãy Lành có mang theo bóp, CMND đã hơn 18 tuổi nên Lành vô bar chơi dễ dàng. Lần đầu tiên vô chốn hỗn tạp, Lành có hơi bị sốc vì tiếng nhạc xập xình đinh tai, đèn không đủ sáng, nhấp nháy liên hồi. Lành tìm một chỗ trong góc ngồi. Anh bồi tới hỏi cô uống gì. Lành cứ ngơ ngơ:

- Uống gì quên sầu, anh cho em 1 ly.

- Ok, anh sẽ kêu batender pha cho em.

- Dạ, cảm ơn anh.

Anh phục vụ nhìn Lành mỉm cười. "Cô gái này trông như nữ sinh, ngoan ngoãn lễ phép sao lại vô chỗ này, hay bị thất tình?" Anh lắc lắc đầu rời đi lại quầy bar: "1 ly giải sầu, bàn số 1". Batender gật đầu, lấy bình lắc, chế vào hai ba loại rượu, lắc lắc rồi rót ra ly thủy tinh chất lỏng mà xanh dương, gắn thêm trên miệng ly lát chanh đưa lại cho phục vụ. Anh phục vụ mang lại để lên bàn cho Lành. Lành nhận ly cooktail, gật đầu cảm ơn. Anh phục vụ thấy cô bé này khá thú vị, nên ngầm quan sát, sợ mấy thanh niên ở đây thấy cô ngồi một mình sẽ giở trò. Lành cầm ly rượu màu xanh bắt mắt đưa lên hửi hửi, thơm mùi trái cây, nếm thử có vị ngọt, liền tu một hơi cạn sạch. Uống hết một ly , Lành mới nhăn mặt vì vị rượu hậu nó đắng và nồng, không ngọt như vị đầu cô nếm. Và thoáng chốc, chất cồn đậm đặc xông lên tới não rần rần nhức buốt, nước mắt cũng long lên vì độ cay nồng. Lành ngả ngửa ra ghế, đầu óc ong ong. Thử tưởng tượng bạn bóp cả chai mù tạc vào miệng, cảm giác tê rần rần chảy nước mắt là nó. Anh phục vụ nhìn cái cách của Lành biết ngay nai tơ ngơ ngác, anh thấy không ổn, liền đi lại lay lay cô:

- Em gái, em có sao không? Rượu mạnh mà em uống như uống nước lã vậy, sốc rồi đúng không? Nhà em ở đâu? Anh gọi người nhà đến đón.

- Em... em mệt quá.

Lành lơ mơ, lắc lắc đầu giữ chút tỉnh táo, cô mở bóp, đưa điện thoại cho phục vụ gọi cho Hiền, cô quên mất Hiền đang bận, lý do vì sao mình tới đây. Lúc này, Lành không bị say mà bị sốc rượu giống như say bất tỉnh.

Phục vụ cầm con Nokia mở khóa, tìm danh bạ chỉ lưu 1 số duy nhất, anh đành bấm gọi đại. Phải rất lâu sau bên kia mới bắt máy. Giọng Hiền alo khàn khàn, khá mệt mỏi như mới ngủ dậy:

- Alo!

- Alo, xin hỏi anh có phải người nhà của cô gái chủ nhân điện thoại này.

Hiền xoa xoa mi tâm, cố nhìn màn hình điện thoại, là số của Lành, anh tỉnh người, ngồi hẳn dậy.

- Đúng, cô ấy bị gì sao?

- Cổ đang bị say, anh tới quán Xxx đón cổ về.

- Được, tôi tới ngay, canh chừng cô ấy giúp tôi.

Hiền cúp máy, mở mền leo xuống giường, mặc lại quần áo, tức tốc lái xe tới quán Xxx
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Top Bottom