Full Con dâu tôi yêu em

Advertisement

Viet Writer

Và Mai Có Nắng
  • Chương 1

Ảnh bìa
Tác giả
Bảo Phương ( Trái Tim Pha Lê)
Thể loại
  1. Ngôn tình
  2. Truyện Việt
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
25
Nguồn
https://www.facebook.com/traitimphale3112
Lượt đọc
1,576
Cập nhật
Con dâu tôi yêu em
CON DÂU! TÔI YÊU EM
TÁC GIẢ : BẢO PHƯƠNG ( TRÁI TIM PHA LÊ)

CHƯƠNG 1:

Đang trong giờ học, thầy giám thị lên lớp 12A2 thì thầm vô tai giáo viên gì đó, thấy mặt cô dạy văn biến sắc nhìn xuống Lành. Khi thầy giám thị đi ra ngoài, cô văn đi xuống bàn của Lành, nói nhỏ:

- Lành! Em thu xếp tập vở về nhà gấp.

- Dạ nhà em có chuyện gì hả cô?

- Ba em gặp nạn rồi, em về nhanh đi.

- Dạ, dạ, emmm, em về liền. Dạ. Em chào cô.

- Ừ, đi đi.

Lành thu dọn sách vở rồi chạy ùa ra khỏi lớp. Vừa chạy mà nước mắt vừa chảy nên cả đoạn đường cứ nhòe nhoẹt, vì Lành có linh tính chuyện không hay. Về tới căn nhà lá đơn sơ nơi bãi biển, từ bên ngoài hàng rào, Lành đã nghe tiếng gào khóc của mẹ, hàng xóm bu quanh rất đông. Cô chạy ào vô sân, nhìn hàng xóm ai ai cũng đượm buồn. Tim Lành đập thình thịch, cô từ từ đi vô căn chòi lá của mình, mẹ cô đang xỉu lên xỉu xuống trong vòng tay cô Hai ghe đáy. Lành ngơ ngác không hiểu, đi đến ngồi bên chõng tre, nắm tay mẹ, nhìn cô hai ngơ ngác. Cô hai nhìn Lành thở dài, từ tốn kể:

- Ghe của ba con gặp cướp, ba con và cả nhà chú Tư đều....đều....

- Cô Hai, cô nói giỡn phải không? Thời này sao có cướp?

- Thời nào chẳng có bây? Dạo này mưa bão, dân chài mình thất nghiệp, nên trộm cướp lộng hành lắm. Bên nhà chú Tư đi hai người, chú tư và anh Năm và ba của con nữa là 3 người, không một ai trở về hết.

- Không, không thể nào đâu. Hôm qua ba đã hứa lần này ba về, ba mua cho con xấp vải may áo dài mới mà. Cô Hai, con không cần áo dài nữa, cô kêu ba con về đi. Ba con không bao giờ thất hứa, chắc ba chưa tìm được vải ưng ý, nên ba chưa về. Nhất định ngày mai, không, lát nữa ba sẽ về. Huhuhu.

- Lành, bình tĩnh nghe cô nói, bây giờ ba con mất rồi, mẹ con thì có bệnh tim, con là con gái lớn trong nhà, phải cứng rắn lên, thay ba làm chỗ dựa cho mẹ, bây hiểu hông?

- Không đâu, ba con chỉ đi lạc thôi, rồi ba con sẽ về mà. Huhuhu!

- Lành! Lành, con mà như vậy thì làm sao. Mẹ bây xỉu lên xỉu xuống, không lẽ giờ tao thay ba bây coi sao đặng? Bây lớn rồi, phải hiểu chuyện chớ. Bên nhà ông Tư mất hai người, mất luôn cái ghe kìa, mà họ vẫn tử tế, biếu nhà bây số tiền nhỏ lo cho mẹ bây. Quê mình còn nghèo, ai cũng khổ hết, mình không thương, không cứu mình thì không ai cứu đâu con, hiểu hông? Bây cũng lớn, tuổi ta tính ra 18 rồi, còn mè nheo tao chi. Tính cô hai nói thẳng, bây được thì nghe, không nghe thì bây chịu, chứ tao có chịu đâu.

Cô hai nói một hơi, người chân quê chân chất thật thà, nghĩ sao nói vậy, nên Lành nghe cũng thấm. Cô im lặng, đỡ mẹ tựa vào người mình, thất thần nhìn ra ngoài khơi xa qua khung cửa sổ, nước mắt vẫn lặng lẽ rơi, nhưng không còn lời nói mê sảng nữa, mà chỉ còn sự trầm mặc, cố nuốt nước mắt ngược vào tim. Cô Hai nhìn Lành, vỗ vỗ vai cô bé, cô móc trong túi áo bà bà cọc tiền được gói trong giấy báo, nhét vào tay Lành.

- Đây là tiền bên Ông Tư gửi nhà con, bây giữ cẩn thận. Thôi, cô hai dìa, mai tao qua phụ cúng kiến ba bây. Chết mất xác, khỏi làm đám ma chi, bây lên chùa, nhờ sư thầy thỉnh vong ba về, cúng mâm cơm, mời ba về ăn là được rồi. Tiền này là tiền tử tức, coi như lúa giống đó, xài chi cũng nên cẩn thận tính toán, hiểu hông?

Lành với đôi mắt ráo hoảnh gật gật, cô hai nhìn thấy vậy cũng thương xót, nhưng biết sao được, nó không chấp nhận sự thật ngày càng khổ thêm thôi. Cô Hai ra về, hàng xóm cũng tản đi hết. Lành ngồi thất thần một lúc, cô đỡ mẹ nằm xuống, còn mình đi vô nhà sau nấu cơm. Mở tới lu gạo, còn đúng một lon đủ nấu cháo, Lành múc ra vo, rồi thổi lửa nhóm bếp. Từ trước tới giờ, tuy nhà nghèo, nhưng ba mẹ yêu thương, không cho Lành làm gì hết, cô chỉ việc ăn học. Mẹ bị bệnh tim khá nặng, nên trong ngoài chỉ mình ba lo toan. Những ngày đi biển, ba sẽ kho nồi cá bống to đùng, hoặc nồi mắm kho quẹt ba mẹ và Lành ăn tới ngày ba về. Giờ ba đi rồi, Lành mới ngớ ra sao từ trước tới giờ, cô lại để cho ba vất vả, mà chưa bao giờ nghĩ học nấu ăn phụ ba, giờ muốn học đâu còn ai dạy nữa, mà mẹ đang ngất. Lành đốt lá dừa khô nhóm bếp, lửa chẳng thấy đâu, chỉ thấy Lành ho sặc sụa, mặt đỏ gay, khói mù mịt như cháy nhà. May sao dì Hai quay lại, tính dặn thêm gì đó, dì thấy khói đen bao trùm cả căn nhà, vội chạy xuống bếp. Dì kéo Lành đứng lên đẩy ra sau, kéo tàu dừa ra khỏi bếp, đập đập xuống đất dập lửa, dì đạp đạp lên thêm mấy cái cho tắt hẳn, rồi ra sau hè, múc gáo nước dội lên. Một lúc sao, khói giảm rồi tan.

- Bây thiệt là, muốn đốt nhà hả?

- Dạ, con tính nấu cháo cho mẹ con.

- Ừa, nhìn Hai chỉ nè. Nhóm bếp không ai đốt nguyên tàu lá dừa hết, con tước lá khô, vo lại thành bùi nhùi, trong bếp xếp sẵn củi chụm lại, mồi lửa bùi nhùi, đặt vô giữa, bên dưới cây củi, quạt quạt cho lửa cao, bén vào củi, lửa yếu thì thảy thêm bùi nhùi lá vô, đến khi nào cây củi đỏ hồng lên là được. Rồi đặt nồi cháo lên nấu, chờ sôi mấy dạo tới khi nhừ, nêm nếm rồi nhắc xuống. Nhớ canh lửa không cháo khét đó. Mai mốt muốn nấu gì, kêu hai qua chỉ cho.

- Dạ, con cảm ôn cô Hai.

- Ừa, hai dìa đây. Quên, má bây bị bệnh, tao cho uống thuốc hồi trưa rồi, còn hai liều tao để trên bàn, bây cho mẹ uống cho đúng cửa nghen hông?

- Dạ.

- Thôi hai dìa thiệt đây, có gì không biết cứ qua hỏi tao.

- Dạ, con cảm ơn cô hai nhiều lắm.

Cô Hai nhìn Lành , thở hắt ra, đội nón lá ra về. Lành ở lại canh lửa nồi cháo, bao kí ức vế ba lại ùa về. Nồi mắm kho quẹt còn đó, khung cảnh vẫn vậy, chỉ là thiếu đi bóng dáng của một người. Nhìn lu gạo, Lành mới biết tại sao ba nhất mực đòi đi biển những ngày bão, nhưng đâu biết rằng chuyến đi này, ba mãi mãi không bao giờ về nữa.

Mẹ của Lành sau cái ngày nghe tin dữ, bà bệnh , mệt nhiều hơn, nằm thoi thóp trên giường. "Tại mình mà chồng bà mới chết, nếu không phải vì mình vô dụng, nghèo mà bày đặt mắc bệnh nhà giàu, thì chồng chắc không phải cực nhiều thế. Giờ rề ra nằm đây báo tới con, phải chi người chết là mình, cuộc sống hai cha con sẽ đỡ vất vả hơn." Nằm nghĩ ngợi rồi khóc, chính bản thân bà cũng không còn tha thiết sống nữa. Lành nghỉ học, sáng sớm cô ra bãi cào nghêu mang đi bán, trưa đi mò cua, tối đi săn ếch, Lành làm mọi việc mình có thể làm kiếm tiền nuôi mẹ, mua thuốc trị bệnh tim của bà. Còn tiền tử tức của ba, Lành cất kĩ, để dành thêm cho mẹ đi mổ tim. Trong làng chài bé nhỏ, Lành là cô gái có thể coi là đẹp nhất làng. Trẻ em làng này ít học, đa số học hết cấp một là quá đủ, con trai theo nghề đi biển, con gái thì làm việc nhà, đến tuổi cập kê là lấy chồng. Chỉ có mình Lành, tuy nghèo nhưng được học đến cấp 3, trường cách nhà khá xa, nên mỗi ngày cô đều dậy sớm đi học. Lớp 12 có học trái buổi, nên trời tối Lành mới về. Ba mẹ thương con, Lành không phải bươn chải nên cô có làn da trắng mịn, gương mặt tròn, mái tóc thề đen nhánh nhìn rất yêu. Bao nhiêu anh trong làng ngấp nghé, mà Ba mẹ Lành không chịu, duyên của Lành do cô tự quyết, họ không quá cổ hữu để ép duyên con. Từ ngày ba mất, Lành chật vật nhiều hơn, lam lũ nên làn da cũng sạm đi, được cái da của Lành nhả nắng rất nhanh, nhưng bây giờ, làn da trắng sáng ngày xưa không có cơ hội trắng trở lại. Cỡ hai tháng sau, trên tỉnh có chiếc xe du lịch 16 chỗ xuống làng tuyển nhân viên đi phục vụ nhà hàng, bao ăn ở, lương 2 triệu một tháng. Họ đi phát loa vòng vòng khắp xóm. Lành nhẩm tính, "mình còn thiếu 25 triệu, mình đi làm một năm được 24 triệu, tiền thưởng chắc đủ 25 triệu cho mẹ mổ tim rồi." Cô hí hửng về nhà, kể cho mẹ nghe mình tìm được việc trên tỉnh, cô kêu mẹ qua ở chung với cô hai, chờ ngày cô về đưa mẹ lên bệnh viện tỉnh mổ tim. Bà nhìn con gái, thương con vất vả đượm buồn. Nhưng bưng bê trong nhà hàng vẫn hơn bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Con gái bà đẹp xinh, mới có 1 thời gian mà tiều tụy quá. Bà Liên gật đầu, chấp nhận cho con đi:

- Con yên tâm, mẹ ở một mình được mà. Mẹ uống thuốc củ bác sĩ đỡ nhiều rồi. Con đi làm, để dành tiền đi học lại đi. Học gần hết 12 năm , bỏ phí lắm. Bao nhiêu mồ hôi nước mắt của ba....

Nói tới đây, tim bà Liên nghẹn lại, bà cố kiềm nén, sợ Lành lo, quay mặt nhìn mông lung ra cửa sổ. Lành biết mẹ lại nhớ tới ba, nên cũng không nói gì, cô đi vô buồng soạn đồ, sớm mai theo xe lên tỉnh đi làm.

Có ai đó đã nói nghèo thường xui. Ở trường, chúng ta học rồi mới kiểm tra, nhưng ở trường đời, chúng ra kiểm tra rồi mới rút ra bài học. Cuộc sống đâu như ngôn tình trong tiểu thuyết, đâu phải ai ai cũng tốt. Hồng nhan bạc phận, câu nói ấy lại ứng vào cái tuổi 18 của Lành, lứa tuổi đẹp đẽ nhất của đời con gái. Cứ ngỡ vượt qua cơn sóng to, mặt biển lại bình yên, nhưng biển luôn có sóng sau xô sóng trước, Lành mới chập chững vào đời, đã sa chân và động gái trá hình, mở đầu chuỗi ngày bầm dập dưới những lằn roi.

Sáng sớm trời còn mờ sương, chiếc xe 16 chỗ đậu ngay trước nhà, Lành rón rén đi ra, đắp lại mền cho mẹ, đóng cửa cẩn thận rồi lên xe. Trên xe có thêm 9 cô gái nữa cùng làng, họ cỡ tuổi Lành, Lành biết sơ sơ thôi. Mấy cô gái này nghỉ học đi phụ việc sớm, còn Lành đi học nên hầu như ít giao tiếp. Mấy cô gái nhìn Lành đẹp mặn mòi, tuy cùng làng nhưng cũng sớm sinh lòng đố kị. Dù Lành chào hỏi làm quen, nhưng ai cũng ngó lơ, không trả lời. Họ lên tới trung tâm huyện, vào một khu nhà hàng khá tồi tàn, không sáng trọng như Lành tưởng tượng. Chiếc xe vừa chạy thẳng vô sân, cánh cửa sắt nặng trịch bên ngoài lập tức đóng lại, không gian bên trong tối om. Tên tài xế xuống mở cửa xe, 10 cô gái bước xuống nhìn quang cảnh ngơ ngác. Nơi đây giống như khu nhà kho bỏ hoang, tối om, chỉ có duy nhất cây đèn huỳnh quang lưu mờ trên vách tường cuối nhà. Môt bà cô tuổi trung niên bước vào, bà ta trang điểm lòe loẹt, ăn mặc diêm dúa, tay cầm điếu thuốc phì phèo. Bà ta ngồi trên chiếc ghế duy nhất đặt trong đó, nhìn một lượt 10 cô gái:

- Đợt này hơi xấu đó, có chắc còn zin hết không?

- Chị hai nhìn kĩ đi, tụi nó đậm mùi phèn, chưa lập gia đình, còn zin chắc. Em phải về hóc bà tó tìm mới ra đó. Mấy đứa ở gần đây, chị hốt hết rồi, còn không hết cũng có chồng, hoặc nát bét. Chúng nó gần thành phố, nên tập tành, ham hố lắm, không như mấy đứa này đâu. Lần này đảm bảo 10 đứa zin đủ 10.

Bà ta nhìn khắp một lượt, nghĩ nghĩ rồi mở bóp, móc ra cọn tiền 500k đưa cho tên tài xế. Mấy cô gái kinh ngạc nhìn nhau, họ biết mình đã bị lừa, bắt đầu run rẩy. Riêng Lành, cô nhìn quanh quẩn , tìm cửa để thoát. Nơi đây kín cổng cao tường, đèn tối quá nên không thấy lối ra, cô chỉ còn biết cầu khấn ba phù hộ cho con gái thoát được nạn kiếp.
FB_IMG_1637821604252.jpg
 
Advertisement
Last edited:

Danh sách chương

  • Loading...

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Top Bottom