New CHUYỆN LOẠN XỊ NGẬU

Advertisement

Viet Writer

Đọc nhanh tại VietWriter
  • Chương 15

    New
Gió ở đâu mát vl, tao đang nằm dài trên triền đê thoải thoải nghe tiếng gió thổi vu vu vào những sợi dây diều móc qua ống bơ sữa. Chiều quê bình dị đến tĩnh mặc, đám trẻ nhỏ tắm kênh đùa nhau náo nhiệt 1 một góc, không rõ chúng thách đố nhau gì mà có 1 thằng lội lên đứng hẳn ở thành cầu rồi làm động tác như vận động viên thi đấu, rồi cu cậu nhảy ùm phát xuống dòng kênh sâu, bọn trên bờ bắt đầu đếm. À, hóa ra là bọn ranh con đang thi lặn. Tao lại ngước lên nheo mắt nhìn trời, vài cánh cò dập dờn bay ngang qua, mấy gợn mây đủ hình hài sắc thái cho kẻ nhàn rỗi thỏa sức tưởng tượng. Tiếng đếm của bọn trẻ đến tân 90 91 vẫn chưa dừng, tao thoảng nghĩ thằng ranh nào lặn khá thế nhỉ, nhưng ý nghĩ vừa vụt qua thì tao phải giật mình ngồi dậy, người thường nín thở đến 60s đã giỏi rồi, sao thằng nhãi nào giỏi quá vậy. Tiếng bọn trẻ đếm đến 120 vẫn ko dừng, tao tò mò pha chút lo lắng bèn vùng dậy đi xuống xem sao. Bọn trẻ đếm đến 170 bắt đầu yếu ớt, nháo nhác. Tao xuống đến nơi, dòng kênh nước đục chảy xiết, kênh này tao biết rõ, vị trí chỗ cầu này người lớn đứng vút đầu với chưa chạm đáy, đâu đó cũng phải sâu 3m. Chỗ thông thường khác cũng sâu từ 1,5-2m, hoàn toàn có thể đánh chì một đứa trẻ. Lo lắng xuất hiện, tao quát lớn sư cha chúng mày khéo nó chết đuối rồi, đi gọi người lớn ngay. Nhưng ko, đéo đứa nào phản ứng gì, dường như chúng nó ko nghe thấy lời tao nói thì phải. Tao lại lớn tiếng quát ê ê, vẫn ko đứa nào nhìn về phía tao, có chuyện gì thế gì. Tao thấy bọn trẻ bắt đầu hoảng loạn, mấy đứa hò nhau đi gọi người lớn, thậm chí có 2 thằng cao cao chắc lớn hơn tí còn liều mình nhảy xuống mò. Tao cũng sốt ruột bèn nhảy xuống luôn nhưng đéo hiểu sao thấy thân thể mình cứ bồng bềnh trên mặt nước, đm, thế là sao nhỉ, tao cúi xuống nhìn, ô, đéo thấy bóng mình đâu cả, tao bước lên bờ, ánh chiều tà nắng đỏ rọi bóng cây gạo già loang lổ xuống bề mặt kênh, tao ngoái đầu lại, ko thấy bóng mình đâu…

Thôi xong rồi, đéo ổn rồi, hình như tao đã chết, tao chỉ còn là một linh hồn vất vưởng thôi sao. Vừa nghĩ ngợi lung tung thì nghe tiếng xôn xao, có mấy người lớn ở đâu chạy đến đều nhảy vội xuống kênh, người kép đến mỗi lúc một đông, vẻ mặt ai cũng sốt sắng, có tiếng khóc tu tu cất lên từ một người phụ nữ, tao để ý sao nhìn quen thế nhỉ. Người phụ nữ chắc khoảng chừng ngoài 30, nhìn giản dị, vừa khóc vừa gọi tên X ơi, ơ thế đéo nào lại đúng với tên tao. Cả đám đông lại lao xao lần nữa, ai đó hô lớn vớt được rồi, vớt được rồi. Tao tiến lại phía đám đông, chẳng ai nhìn thấy hay cảm nhận thấy linh hồn này, tiếng trầm trầm của một người đàn ông bảo mọi người đứng giãn ra, tao thì lại bước vào. Đứa bé tầm 10 tuổi, gương mặt sáng nhưng nhợt nhạt vì nước, tao lại nói to hãy hô hấp nhân tạo cho nó ngay, mới hơn chục phút thôi. Vẫn đéo ai nghe tiếng. Lại có tiếng gọi lớn, tiếng người chạy phình phịch, là một trung niên chắc cũng gần 40, nhìn cũng quen thuộc vl, giống với bố tao lắm. Vị trung niên thở hồn hển bảo thằng X đâu, cả đám người giãn ra cho y bước vào. Người phụ nữ khi nãy vẫn khóc ngất, gương mặt vị trung niên thất thần, vẻ nguy muốn quỵ xuống, tao ngồi xuống cạnh đứa bé, tao chạm tay vào người nó, cảm giác nó vẫn sống, mấy người nhà quê này ko hề được đào tạo về hô hấp hay sao. Tao giận mình ko có cách nào cứu được đứa bé, tao cầm tay nó định kéo lên hoặc chí ít là tạo dấu hiệu gì đó để mọi người biết nó còn sống mà làm hô hấp, nhưng cánh tay nặng trịch, tao nhắm mắt, nghiến răng, chửi mình, chửi người cố gắng hất mạnh tay thằng bé. Hình như có rung động, ai đó nói Ơ tay nó cử động kìa, dường như vị trung niên cũng thấy được sự cử động đó, y ngay lập tức quỳ xuống ép ngực, hà hơi. Tất cả xung quanh im lặng và hồi hộp chờ đợi. 5 phút trôi qua, vị trung niên nước mắt chảy 2 hàng, miệng lẩm bẩm cố lên con, cố lên con. 8 phút trôi qua, khi những động tác người cha dần chậm lại trong vô vọng, đứa bé bỗng giật nghiêng người nôn thốc nôn tháo ra toàn nước. Cả đám ồ lên, đứa bé đã tỉnh, phải nửa tiếng sau, trời dần tối đám đông mới về dần. Người cha trung niên bế đứa bé đi bộ về, vẻ mặt y giống như chính y vừa chết đi sống lại, người phụ nữ khóc khi nãy cũng vậy. Đó chính là tình phụ tử, tình mẫu tử. Tao đi theo về nhà đứa bé, ơ kìa, đây chính là nhà tao mà. Đúng rồi, 2 người kia chính là bố mẹ tao, thằng bé kia chính là tao, là tao cũng 20 năm trước.

Trời tỗi sẫm, tao nhớ lại rồi, tao đã chết, tao bị mấy mũi sáng của 2 kẻ áo đen khốn kiếp kia đâm vào xuyên từ lưng sang bụng. Mẹ kiếp, phong thần cái khỉ gió gì mà chết lãng nhách quá. Nhưng sao tao lại du hành về đây, hay là thượng đế cho đi một vòng quá khứ trước khi được về cõi vĩnh hằng. Đéo hiểu nổi, chỉ biết tao ko thể nói chuyện với ai, ko ai thấy tao, tao hoàn toàn cô đơn ở thế giới này. Tao lầm lũi lại bước ra kênh, hóa ra nơi đây thằng tao hồi nhỏ từng chết hụt. Tao bước xuống, ơ, lạ, bước được này, chân chìm xuống nước chứ ko nổi như lúc chiều nữa. Tao cứ thế lội xuống, lội xuống, đến khi nước ngập dần ngập dần toàn bộ thân thể, lại kỳ lạ nữa, đéo thấy ngạt thở gì cả, tao cảm nhận thấy nước đang ngấm dần vào cơ thể, hay đúng hơn cơ thể tao đang tan dần theo dòng nước. Trôi đi nhẹ bẫng.

Ánh sáng chói lóa khiến tao mở mắt. Ủa, đang ở đâu đây. Nhìn quanh thấy dây dợ ống xông các thứ linh tinh cả, hình như là giường bệnh viện, tiếng bíp bíp gì đó kêu liên hồi, cạnh tao là 1 vị bác sĩ nhìn chắc đứng tuổi, kế bên là 1 nữ ý tá trong bộ báo xanh lá thùng thình. Bác sĩ nhìn tao, tao nhìn lão, lão lẩm bẩm kêu thần kỳ thật, mau gọi người nhà vào nhanh lên, có thể là lần cuối được nói chuyện đấy. Y tá vội chạy ra ngoài, chưa đến 1 phút sau thì vợ tao bước vào tiến đến ngồi cạnh, nét mặt đầy vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt còn bừng sáng nhìn tao. Lão bác sĩ già lại nói tôi ko biết đã xảy ra chuyện gì nhưng chồng chị đã tỉnh, đây là dấu hiệu ko nói trước được là tốt hay xấu, tốt nhất xem anh ta có dặn dò được gì ko. Đm, làm như tao sắp chết ấy, ơ mà tao đã chết rồi cơ mà, sao lại ở đây. Vợ nắm tay tao, tao cảm nhận được rõ ràng, tao bóp bóp tay lại, rõ ràng là tay vợ. Tao muốn hỏi vợ nhiều điều mở mồm ra thế đéo lại lại thành câu nói “Anh còn sống hay chết rồi”. Vợ mỉm cười mà nước mắt rưng rưng. Anh ko sao đâu, cố lên anh.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Top Bottom