Hot Chiến Vương Ở Rể - Tiêu Hào

Advertisement

Viet Writer

Và Mai Có Nắng
  • Chương 1092-1100

    New
Chủ tịch thành phố tiếp tục dửng dưng nói: "Ba thế lực lớn ở thành phố Đêm Đen đang ở thế kiềng ba chân. Ngàn năm qua, cục diện này chưa từng thay đổi."

"Một khi cán cân này bị phá vỡ, thành phố Đêm Đen nhất định sẽ phát động chiến tranh."

"Vậy nên bây giờ tôi xin tuyên bố môn phái Vạn Kiếm, Hội Trung Thành và Thiên Lôi Cốc, ba thế lực này sẽ không bao giờ chủ trương gây chiến!"

"Bất kỳ bên nào dám gây chiến sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc!"

Thực tế, nhiều người đều hiểu trước đó môn phái Vạn Kiếm và Hội Trung Thành nổ ra tranh chấp cũng đều do một tay Chủ tịch thành phố lên kế hoạch.

Chủ tịch thành phố muốn thống nhất ba thế lực lớn này để thống nhất thành phố Đêm Đen.

Hiện tại Chủ tịch thành phố nói vậy chính là muốn ba thế lực lớn chung sống hòa thuận, tạo thành thế kiềng ba chân để không ai có thể đánh vỡ.

Nhiều người không hiểu vì sao Chủ tịch thành phố lại đưa ra quyết định như vậy.

Ai cũng không nghĩ đến trường hợp Chủ tịch thành phố đã bị đổi thành một người khác vào lúc này.

Tất nhiên vẫn có người cho rằng Chủ tịch thành phố làm vậy là để lùi một bước tiến hai bước.

Bởi vì Hội Trung Thành và Thiên Lôi Cốc hiện giờ quá mạnh mẽ khiến môn phái Vạn Kiếm tổn thất nặng nề về người. Thế nên Chủ tịch thành phố mới đi đến quyết định này.

Cứ tu tâm dưỡng tính rồi tính toán sau.

Có điều, những suy đoán của đám người này không còn quan trọng nữa.

Kể từ bây giờ, toàn bộ thành phố Đêm Đen đều thuộc quyền quản lý của bố Tiêu Hào - Tiêu Kình.

Hội Trung Thành và Thiên Lôi Cốc sẽ sớm đầu hàng trước Tiêu Hào và Tiêu Kình.

Nhưng người của dinh thự Chủ tịch thành phố và môn phái Vạn Kiếm sẽ luôn phục vụ cho Chủ tịch thành phố.

Toàn bộ thành phố Đêm Đen đã bí mật hợp thành một thể thống nhất.

Lấy thực lực cảnh giới Đế vương hùng mạnh của Tiêu Kình, ông hoàn toàn có tư cách trở thành vương giả đứng trên vạn người của thành phố Đêm Đen.

Sau khi Chủ tịch thành phố tuyên bố xong, ông đưa người của môn phái Vạn Kiếm và người trong dinh thự của Chủ tịch thành phố rời đi.

Những vị khách có mặt ở đây cũng giải tán.

Người của Hội Trung Thành bắt tay thu dọn tàn cuộc và dọn dẹp hiện trường.

Vào thời điểm này, Tiêu Hào đang ở cùng em gái Tiêu Vân, anh dùng xe ô tô đưa em gái về dinh thự của Chủ tịch thành phố.

Ở trên xe, Tiêu Vân hỏi anh trai cô: "Anh đưa em đi đâu thế? Sao tỏ ra bí ẩn vậy? Mau nói cho em biết với."

Tiêu Hào đáp: "Anh muốn cho em một niềm vui bất ngờ nên tất nhiên không thể nói cho em biết rồi."

Tiêu Vân thắc mắc: "Nhưng tại sao anh lại dẫn em đến dinh thự của Chủ tịch thành phố?"

"Em không thích nơi này. Người của môn phái Vạn Kiếm đó giờ đều là kẻ thù của chúng ta, người trong dinh thự của Chủ tịch thành phố cũng từng đối phó chúng ta."

"Anh hai, anh đưa em đến đây làm gì?"

Tiêu Hào nói: "Đừng hỏi vì sao nữa, từ từ anh sẽ cho em biết, giờ cứ đi theo anh là được."
Tiêu Vân quấn lấy Tiêu Hào để đòi anh bật mí cho cô.
Nhưng Tiêu Hào không hé miệng nửa lời nên làm Tiêu Vân vô cùng sốt ruột.
Chiếc xe thuận lợi lăn bánh đến dinh thự của Chủ tịch thành phố.
Các lính canh trong dinh thự của Chủ tịch thành phố để cho chiếc xe tiếp tục chạy đến trước một tòa biệt thự sang trọng nhất dinh thự này.
Tiêu Hào xuống xe và dắt tay em gái đi vào trong căn biệt thự.
Người hầu trong biệt thự rất nhiệt tình đón tiếp hai người.
Dọc đường đi, Tiêu Vân rất mờ mịt, cô không hiểu vì sao người trong dinh thự lại nhiệt tình như vậy.
Hai người uống trà và ăn đồ tráng miệng ở phòng khách.
Không lâu sau đó, toàn bộ người hầu ở đại sảnh đều lui ra.
Một người đàn ông trung niên với vóc người to lớn, gương mặt cương trực đang chậm rãi bước xuống từ lầu hai.
Tiêu Vân vô thức quay đầu lại nhìn.
Khi Tiêu Vân nhìn rõ người đàn ông trung niên kia là ai, đáy mắt cô bỗng trào ra nước mắt.
Đó là gương mặt vô cùng quen thuộc, là máu mủ tình thâm!
Người đến chính là Tiêu Kình.
Tiêu Vân chạy như bay đến bố mình, cô ôm chặt lấy ông và bắt đầu nức nở.
"Vì sao bố lại bỏ rơi con ở nơi này nhiều năm như vậy?"
"Nhiều năm trôi qua, con còn tưởng bố không cần con nữa!"
"Những năm qua bố đã đi đâu vậy?"
"Tại sao lại không đến thăm con? Con rất nhớ bố...hức hức..."
Tiêu Kình nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của con gái, ông nở một nụ cười hiền hòa.
Ông nói: "Đứa nhỏ ngốc này, làm sao bố có thể bỏ rơi con, làm sao bố không cần con được chứ?"
"Vì bố bị kẻ thù truy sát nên bố đã trốn đến nơi khác."
"May mắn là bố đã gặp anh trai con và được nó cứu sống. Cuối cùng bố cũng gặp con được rồi."
Tiêu Kình dắt con gái đến sofa, gia đình họ trải lòng và trò chuyện xuyên đêm.
Đối với thân phận của Tiêu Kình, Tiêu Hào chỉ dám tiết lộ cho một mình em gái.
Ngay cả Từ đại sư cũng không thể tiết lộ, càng ít người biết càng an toàn.
Tiêu Vân gặp được bố mình thì vô cùng thỏa mãn.
Bây giờ cô đã đoàn tụ với bố và anh trai, chỉ thiếu mẹ nữa thôi.
Tiêu Kình đã kiểm soát toàn bộ thành phố Đêm Đen trong tay nên mẹ cô có thể đến đây bất cứ lúc nào.
Cục diện lúc này đều đang diễn ra tốt đẹp.
Giờ đây, bố của Tiêu Hào, Tiêu Kình đang nắm giữ thành phố Đêm Đen còn mẹ Lâm Như Tuyết thì nắm giữ thành Di Thất.
Lấy thực lực của bố mẹ, hai người hoàn toàn có thể khống chế hai nơi này.
Chỉ cần thâm nhập dần dần vào thế lực nơi đây.
Nói khó nghe một chút, coi như thân phận của hai người bị bại lộ thì cũng không thành vấn đề.
Bất kể là thành Di Thất hay thành phố Đêm Đen.
Những thế lực hùng mạnh kia đã khuất phục dưới tay của bố mẹ Tiêu Hào.
Người sống ở thành Di Thất là người của Yêu tộc, mà mẹ của Tiêu Hào, Lâm Như Tuyết đang nắm giữ huyết thống của hoàng thất Yêu tộc.
Chủ nhân của Hội Trung Thành, Cốc chủ Thiên Lôi Cốc ở thành phố Đêm Đen đều biết thân phận của Tiêu Hào và bố anh nhưng bọn họ vẫn nguyện làm bề tôi trung thành để cống hiến cho hai người.
Bố mẹ bên này đã dàn xếp ổn thỏa rồi nên không còn vấn đề gì nữa.
Ngay sau đó, đề tài nói chuyện chuyển sang vấn đề của Tiêu Hào.
Hiện tại Tiêu Hào đang bị Đế vương Khu Kỳ Hạ truy nã.
Tiêu Hào tuyệt đối không thể trở về Đế vương Khu, cũng không thể bại lộ thân phận mà chỉ có thể sống trong bóng tối.
Tình huống này rất bất lợi với Tiêu Hào.
Tiêu Hào là người Kỳ Hạ, là một trong Ngũ đại Đế vương của Kỳ Hạ.
Tiêu Hào đã cống hiến hầu hết mọi thứ cho Kỳ Hạ trong những năm qua.
Cuối cùng anh lại bị Đế vương Khu Kỳ Hạ truy nã và trở thành kẻ phản bội của Kỳ Hạ.
Chuyện này đều do mối quan hệ giữa Tiêu Hào và Ma Đế của Ma Đô gây ra.
Thậm chí nhiều người còn cho rằng cuộc chiến giữa Ma Đô và Kỳ Hạ năm đó là âm mưu của Tiêu Hào và Ma Đô.
Vậy nên Tiêu Hào đã trở thành mục tiêu bị công kích.
Toàn bộ Đế vương Khu đều truy sát Tiêu Hào.
Họ săn lùng Tiêu Hào trên quy mô toàn cầu và thậm chí còn lan sang các vùng biển xung quanh thành phố Đêm Đen. Bốn phía Hải Châu đã bị cường giả của Đế vương Khu phong tỏa.
Tiêu Hào biết bố đang lo lắng cho mình, anh suy nghĩ một chút rồi nói: "Bố à, những chuyện này con sẽ giải quyết từng bước."
"Cho dù là Kỳ Hạ hay Đế vương Khu truy nã đều không quan trọng."
"Bởi vì ngài Viêm Đế rất tin tưởng con, ngày đó chính tay ngài đã thả con đi."
"Con nhất định sẽ nghĩ ra cách để giải quyết mọi chuyện."
Tiêu Hào có kế hoạch của riêng mình.
Thân phận hiện giờ của anh là Trương Hồng Long, người làm việc vì Niếp gia của Đế vương Khu.
Ngày trước Tiêu Hào thi đấu ở Ma Đô, người của Niếp gia đã chào hỏi người phụ nữ mặc áo choàng đỏ cai quản Tháp Ma Thần với ý định trừ khử Tiêu Hào.
Ở Đế vương Khu, nơi chống lưng cho Liễu gia chính là Niếp gia.
Thậm chí kẻ thù của Tiêu Hào, Liễu Kiến Phong cũng trở thành Niếp Vô Tình để làm việc cho Niếp gia.
Nhiều chuyện đều do Niếp gia đứng phía sau sắp đặt.
Nói cách khác, đằng sau Niếp gia vẫn còn âm mưu to lớn hơn.
Lần này Tiêu Hào dự định theo Niếp Vô Tình trở lại Đế vương Khu và cùng anh ta đến Niếp gia.
Anh cần điều tra chuyện này rõ ràng và đập tan toàn bộ âm mưu tiếp theo!
Sau khi nghe kế hoạch của con trai mình, Tiêu Kình nói: "Nếu con muốn làm thì hãy làm đi."
"Con hãy cho bố một tháng, chắc chắn bố sẽ chấn chỉnh lại tất cả mọi thứ của thành phố Đêm Đen."
"Tất cả thế lực sẽ phục tùng bố. Đến lúc đó, bố sẽ trở thành Đế vương chân chính của thành phố Đêm Đen!"
"Còn có mẹ con là Chủ tịch thành phố của thành Di Thất, sư phụ con Ninh Khinh Vân là Ma Đế của Ma Đô!"
"Không những vậy, con còn có người bạn Võ Thần từ thủ đô Võ Thần đã vào sinh ra tử cùng con. Nói khó nghe một chút, cho dù con và Đế vương Khu trở mặt thì chúng ta vẫn có những lá bài tẩy này!"
Tiêu Hào chỉ đơn giản thuật lại cho bố anh một số chuyện anh đã trải qua mà ông lại có thể phân tích tình hình cặn kẽ như vậy.
Tiêu Hào chưa từng nghĩ đến chuyện trở mặt với Kỳ Hạ. Vì anh là người Kỳ Hạ, anh sinh ra ở Kỳ Hạ và còn là Đế vương ở nơi này.
Tiêu Hào nói: "Bố, hãy để con giải quyết chuyện của chính mình."
"Với thực lực hiện tại của con mà nói, hiện tại không ai có thể cản trở con."
Sau khi tán gẫu chuyện của Tiêu Hào xong, ba người bắt đầu chuyển đề tài đến chuyện của Tiêu Kình.
Tiêu Hào nghiêm túc nhìn bố, anh hỏi: "Bố ơi, năm đó bố và mẹ bị truy sát."
"Những kẻ truy sát đó có phải là những người bên trong thành Hư Ảo đúng không?"
Vấn đề này đã được Tiêu Hào hỏi bố anh từ trước nhưng lại bị ông tránh né.

Tiêu Hào cười nói: "Bố không trả lời chính là chấp nhận. Thực ra con đã đoán được rồi."

"Những người nắm giữ dòng máu bạc đều đạt đến cảnh giới Đế vương. Họ vô cùng mạnh mẽ, thậm chí còn là Đế vương cấp cao!"

"Theo như con biết, Đế vương trong phạm vi toàn cầu chỉ đếm được trên đầu ngón tay."

"Mà từ trước đến nay, con chưa từng nghe qua Đế vương có dòng máu bạc."

"Nếu như những Đế vương này xuất hiện ở thế giới của chúng ta, họ tuyệt đối có thể quét bay thế giới này mà không có ai có khả năng ngăn cản!"

Tiêu Hào nhớ đến trận chiến trong thành Hư Ảo.

Những vị Đế vương đó quá mạnh mẽ, ngay cả khi anh và bố anh liên thủ cũng không phải là đối thủ của bọn họ.

May là lúc đó Ma Tôn chủ động đưa anh và bố anh ra khỏi thành Hư Ảo.

Nếu không, hai bố con anh sẽ bị nhốt trong đó suốt một trăm năm!

Tiêu Hào tiếp tục nói: "Con đã nghĩ rất lâu rồi nhưng vẫn không nghĩ ra được lai lịch của những vị Đế vương đó."

"Con đã loại trừ mọi khả năng và cuối cùng đi đến một đáp án vô cùng kinh hoàng."

Nói đến đây, sắc mặt của Tiêu Hào liền trở nên nghiêm trọng.

Tiêu Hào nói tiếp: "Đáp án không ai nghĩ ra chính là đáp án thật sự. Nếu con đoán không sai, những vị Đế vương cường đại này không thuộc về thế giới của chúng ta!"

Tiêu Kình hơi ngạc nhiên sau khi nghe được những lời Tiêu Hào nói, sắc mặt ông thay đổi.

Tiêu Vân ở bên cạnh xen vào: "Anh, anh nói những vị Đế vương kia không phải người của thế giới chúng ta sao?"

"Chẳng lẽ còn có những thế giới khác?"

Tiêu Hào gật đầu trả lời: "Thế giới rộng lớn như vậy, không có gì là không thể."

"Bố và mẹ sống ẩn dật trong thành Danh Nam nhỏ bé kia, dùng thân phận người thường ẩn nấp nhiều năm mới sinh ra anh và em."

"Bố mẹ làm vậy là để tránh thoát khỏi sự truy lùng của kẻ thù. Lấy thực lực của hai người, trên thế giới này có mấy người là đối thủ của bọn họ được chứ."

"Vậy nên những kẻ truy sát bố mẹ là những kẻ nắm giữ dòng máu bạc. Năm đó bố mẹ giả vờ chết trong trận hỏa hoạn."

"Bố mẹ bỏ lại con vì muốn bảo vệ con."

"Mà bố đưa em gái đến thành phố Đêm Đen, giao cho Từ đại sư nuôi nấng cũng là vì bảo vệ em đó."

"Bố à, con nói vậy đúng không?"

Tiêu Hào chăm chú nhìn bố anh, chờ đợi ông trả lời.

Tiêu Kình hít một hơi thật sâu, ông gật đầu đáp: "Đúng vật, lúc trước bố và mẹ bị người ta truy sát."
"Khi đó vì không muốn con và em gái bị liên lụy nên chúng ta đành chọn cách rời bỏ các con."
Vào lúc này, Tiêu Hào đã có câu trả lời khẳng định.
Tiêu Vân rất ngạc nhiên.
Tiêu Hào còn nhớ anh đã phát hiện ra Bí Long bị phong ấn bên dưới mật thất của Đoạn Hồn Nhai ở núi Bàn Long.
Bên trong mật thất đó còn có một pho tượng bằng ngọc trắng tạc hình mẹ anh.
Sau đó Tiêu Hào biết mẹ anh đang yên giấc trong chiếc quan tài thủy tinh của Hạ gia ở thủ đô Võ Thần.
Hóa ra việc Tiêu Hào và mẹ anh quen biết nhau cũng đều do một tay bố anh sắp đặt.
Vào thời điểm đó, bố mẹ anh đã lưu lại dấu vết ở mật thất dưới lòng đất ở Đảo Bí Long Ma Đô.
Đó là trận chiến giữa Tiêu Kình và Ma Đế đương thời trên tầng chín của Tháp Ma Thần.
Tiêu Kình xông vào Tháp Ma Thần và lấy được Ma Thần Huyết.
Điều quan trọng nhất chính là chữa trị vết thương cho Tiêu Vân và dùng Ma Thần Huyết đối phó với kẻ thù!
Mà kẻ thù của Tiêu Kình không ai khác ngoài những vị Đế vương nắm giữ dòng máu bạc.
Tiêu Hào hỏi: "Thưa bố, những Đế vương nắm giữ dòng máu bạc kia rốt cuộc là ai?"
"Bố nhất định phải nói cho con biết. Con nhớ ngày trước, khi những người kia thấy con sử dụng Bạch Sắc Hỏa Diễm đã đề cập đến Thái Hư thánh hỏa gì đó. Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?"
Tiêu Kình nói: "Con trai, con có biết Sàn đấu Đế vương không?"
Tiêu Hào là Đế vương nên anh đương nhiên biết đến sự tồn tại của Sàn đấu Đế vương.
Dường như ở mỗi quốc gia ở Đế vương Khu đều có Sàn đấu Đế vương.
Ở thủ đô Võ Thần hay Ma Đô đều sẽ có Sàn đấu Đế vương. Sàn đấu Đế vương của mỗi quốc gia có thể rét lạnh đến buốt da, hoặc nóng hầm hập đến chảy người.
Ngoại trừ những người có cảnh giới Đế vương ra thì những người khác không vào được.
Có tin đồn rằng Sàn đấu Đế vương đã tồn tại từ thiên cổ đến nay.
Hàng năm, mỗi quốc gia đều bỏ ra rất nhiều nhân lực và tài chính để giữ gìn Sàn đấu Đế vương.
Mà Sàn đấu Đế vương chính là nơi diễn ra trận chiến quyết định giữa các vị hoàng đế.
Cũng có tin đồn khác nói rằng Sàn đấu Đế vương có thể là cơ hội để đột phá cảnh giới Đế vương.
Tương truyền, chỉ cần một thế hệ Đế vương có thể tìm được cơ hội này thì người đó sẽ đột phá được cảnh giới Đế vương, thực lực cảnh giới cũng sẽ nâng lên một tầm cao mới.
Tất nhiên đây đều là những lời đồn đại chỉ được lưu truyền trong sách cổ.
Tiêu Hào có chút bối rối: "Vì sao bố lại hỏi con về Sàn đấu Đế vương?"
Tiêu Kình giải thích chậm rãi: "Chỉ có Đế vương mới có thể đến Sàn đấu Đế vương."
"Khi cảnh giới Đế vương đột phá đến Đại viên mãn. Người đó sẽ có thể đến Sàn đấu Đế vương, mở ra một lối đi bí ẩn và đến một thế giới khác."
"Cũng chỉ có những người đạt cảnh giới Đế vương Đại viên mãn mới có thể tìm được lối đi kia."
"Sau khi đi đến một thế giới khác, họ sẽ không bao giờ có thể quay trở lại."
"Và những người nắm giữ dòng máu bạc chính là người đến từ thế giới khác."
Mặc dù Tiêu Hào đã đoán được gì đó nhưng anh vẫn sốc khi nghe câu trả lời từ bố mình.
Tiêu Hào vội vàng hỏi: "Bố, làm sao bố biết được chuyện này?"
"Thế giới khác là thế giới nào? Làm sao những người kia có thể đến được thế giới của chúng ta?"
Tiêu Kình chìm đắm vào hồi ức sâu thẳm, ông nói: "Kể từ khi bố có ký ức, bộ tộc Kỳ Lân của chúng là đã là những người bảo vệ thành Hư Ảo."
"Khoảng chừng năm, sáu ngàn năm trước, bộ tộc Kỳ Lân của chúng ta có hơn ba trăm người. Mỗi người đều là những Đế vương hùng mạnh.”
"Sau này Sàn đấu Đế vương bị phá hủy bởi một cuộc chiến tranh kinh thiên động địa nên con đường đến thế giới khác không may bị mở ra."
"Một vị cường giả của thế giới khác đó đã đi qua đường lớn để đến được thế giới của chúng ta."
"Mà trách nhiệm của bộ tộc Kỳ Lân chính là bảo vệ lối đi của thành Hư Ảo, ngăn chặn những kẻ ngoại thế đi vào thế giới của chúng ta."
"Những người nắm giữ dòng máu bạc đến từ thế giới Thái Hư. Họ cũng không biết nhiều về thế giới này."
"Bố chỉ biết đám người của thế giới Thái Hư đến thế giới chúng ta là vì muốn tìm kiếm thánh vật Thái Hư thánh hỏa, cướp giật tài nguyên của thế giới này."
"Mỗi lần người có dòng máu bạc xuất hiện, bộ tộc Kỳ Lân chúng ta đều sẽ tiêu diệt."
"Người của tộc Kỳ Lân và cường giả của thế giới Thái Hư vẫn luôn chiến đấu không ngừng, mãi cho đến hơn một ngàn năm trước, tộc Kỳ Lân chỉ còn sót lại một mình bố."
Sau khi nghe bố giải thích, trong lòng anh em Tiêu Hào nổi lên một trận sóng to gió lớn.
Họ không ngờ mọi chuyện lại phức tạp như vậy.
Bố của hai người đã sống hơn năm ngàn năm, ông hính là Huyết Kỳ Lân mạnh nhất của bộ tộc Kỳ Lân!
Người bố tiếp tục câu chuyện.
Hàng ngàn năm trước đây, nhiều nhân vật lợi hại của thế giới Thái Hư đã lợi dụng lối đi của thành Hư Ảo để đến đây.
Một cuộc chiến khủng khiếp đã nổ ra giữa người của tộc Kỳ Lân và người của thế giới Thái Hư.
Cuộc chiến đó kéo dài qua năm tháng!
Cuối cùng, bộ tộc Kỳ Lân đã quét sạch kẻ thù và phong ấn lại lối đi trong một ngàn năm.
Đáng tiếc chính là bộ tộc Kỳ Lân cũng phải nhận một cái giá nặng nề khi chỉ có bố của Tiêu Hào, là Huyết Kỳ Lân duy nhất còn sống.
Bộ tộc Kỳ Lân gần như bị tiêu diệt.
Tuy nhiên, trước khi những cường giả của bộ tộc Kỳ Lân chết đi, họ đều truyền toàn bộ sức mạnh lại cho Huyết Kỳ Lân.
Lối đi bị phong ấn ngàn năm còn Huyết Kỳ Lân thì sống cô độc trong thành Hư Ảo.
Cho đến một ngày nọ, Huyết Kỳ Lân tìm thấy một quả trứng ở nơi hẻo lánh của thành Hư Ảo.
Đó là một quả trứng có kích thước như trứng gà, nhỏ nhắn và nhiều màu sắc.
Huyết Kỳ Lân không biết quả trứng này đến từ đâu, cũng không biết chủng loại của nó là gì nhưng Huyết Kỳ Lân có thể cảm nhận được một sinh mệnh yếu ớt từ trong quả trứng.
Toàn bộ thành Hư Ảo không có thực vật hay bất kỳ động vật nào sinh sống, chỉ có Huyết Kỳ Lân sinh hoạt một mình ở đây.
Huyết Kỳ Lân dã sống hơn một trăm năm nhưng vẫn không biết quả trứng này đến từ đâu. Huyết Kỳ Lân đã lục tung cả thành Hư Ảo nhưng vẫn không tìm được câu trả lời.
Ban đầu, Huyết Kỳ Lân có ý định ăn quả trứng này nhưng vì cảm nhận được sự sống trong quả trứng nên ông đã buông bỏ ý định đó.
Vì Huyết Kỳ Lân đã cô độc quá lâu rồi. Nếu bên trong quả trứng này có sinh mệnh thì nhất định đó sẽ là một sinh vật có trí tuệ.
Vậy nên Huyết Kỳ Lân đã tự mình ấp trứng, ông muốn sinh vật có trí tuệ này sẽ bầu bạn cùng mình. Như thế ông sẽ không cô độc nữa, bằng không thời gian đợi chờ ngàn năm cũng quá dài rồi.
Dưới sự ấp ủ của Huyết Kỳ Lân, quả trứng dần dần lớn lên. Cuối cùng ba năm sau cũng nở ra, là một loài chim rất đáng yêu.
Con chim này có bộ lông vô cùng sặc sỡ và rất tinh khôn.
Dù chim nhỏ không biết nói chuyện nhưng mỗi ngày đều hót líu lo và nhảy trên vai Huyết Kỳ Lân.
Chim nhỏ bay tới bay lui trước mặt Huyết Kỳ Lân và trở thành người thân của ông.
Năm mươi năm sau, chim nhỏ trở thành chim lớn, bắt đầu có trí tuệ nhân loại.
Huyết Kỳ Lân đã sớm biết đây không phải là con chim bình thường mà là thần chim Thất Thái. Ông cũng biết thần chim Thất Thái đến từ thế giới Thái Hư.
Huyết Kỳ Lân đã từng động sát ý vì chức trách của ông là bảo vệ lối đi, giết chết tất cả người của thế giới Thái Hư.
Hơn nữa, nguồn gốc của thần chim Thất Thái cũng được Huyết Kỳ Lân điều tra rõ ràng.
Lần đó là đại chiến cường giả giữa bộ tộc Kỳ Lân và thế giới Thái Hư.

Sau cái chết kỳ lạ của thần chim Thất Thái hùng mạnh, một giọt máu đã được lưu lại.

Giọt máu này, dưới nhiệt độ linh khí của không gian Thái Hư đã hóa thành vỏ trứng để bảo vệ bên trong.

Huyết Kỳ Lân ấp trứng để thần chim Thất Thái sống lại.

Tuy nhiên sau khi thần chim Thất Thái tái sinh, bà lại không có bất kỳ ký ức truyền thừa nào.

Thần chim Thất Thái không biết mình đến từ thế giới Thái Hư, cũng không biết gì về thế giới đó.

Huyết Kỳ Lân phát hiện thần chim Thất Thái đến từ không gian Thái Hư thì thực sự đã động sát ý.

Ông muốn giết thần chim Thất Thái nhưng Huyết Kỳ Lân biết thần chim Thất Thái không còn ký ức gì về thế giới Thái Hư.

Huyết Kỳ Lân liền mềm lòng.

Bởi vì thần chim Thất Thái là linh vật mà Huyết Kỳ Lân đã bỏ ra mấy chục năm để chuyên tâm nuôi dưỡng.

Huyết Kỳ Lân hoàn toàn không nỡ xuống tay mà thần chim Thất Thái cũng lao thẳng đến Huyết Kỳ Lân và cho rằng ông là người thân của bà.

Hơn hai trăm năm trôi qua.

Dưới sự giáo dục của Huyết Kỳ Lân, thần chim Thất Thái rốt cuộc cũng hóa thành người. Bà biến thành một cô gái vô cùng xinh đẹp, khuynh quốc khuynh thành!

Có thần chim Thất Thái bầu bạn, mỗi ngày Huyết Kỳ Lân đều vui vẻ.

Thành Hư Ảo là mái nhà của hai người, dần dần cả hai bắt đầu nảy sinh tình cảm.

Cô nam quả nữ, tuấn nam mỹ nữ.

Hai người đã yêu nhau từ lúc nào không hay.

Hơn nữa, Huyết Kỳ Lân cũng biết ông nhất định phải có truyền thừa đời sau.

Bởi vì con cháu của ông phải tiếp tục canh giữ thành Hư Ảo. Đây là trách nhiệm của bộ tộc Kỳ Lân.

Mà thần chim Thất Thái là đỉnh cấp linh vật của thế giới Thái Hư.

Đứa con được sinh ra có huyết mạch của Huyết Kỳ Lân và thần chim Thất Thái nhất định sẽ vượt qua huyết mạch của hai người họ. Đó là huyết thống kỳ ảo trong truyền thuyết.

Nghe đến đây, Tiêu Hào đã hiểu.

Huyết Kỳ Lân và thần chim Thất Thái chính là bố mẹ của anh em Tiêu Hào!

Người bố tiếp tục kể.

Huyết Kỳ Lân và thần chim Thất Thái bái đường thành thân của thành Hư Ảo.

Năm năm sau, thần chim Thất Thái mang thai.

Trong bụng bà là một bé trai, đứa bé này kế thừa huyết mạch của bố mẹ.

Trước khi ra đời, đứa bé đã được bố mẹ toàn tâm nuôi dưỡng suốt hai trăm năm.

Và trở thành huyết thống kỳ ảo trong truyền thuyết.

Cuối cùng cũng có một ngày, đứa trẻ này ra đời, mang trên người huyết thống kỳ ảo trong truyền thuyết.
Đây là một loại huyết thống nghịch thiên, thời khắc sinh ra sẽ khiến toàn bộ thành Hư Ảo đối mặt với một thảm họa vô cùng khủng khiếp.
Đó là tuyệt thế Thiên kiếp. Toàn bộ thành Hư Ảo tràn ngập trong tử lôi, ngay cả lối đi được phong ấn cũng bị nổ tung!
Lúc ấy, Huyết Kỳ Lân và thần chim Thất Thái đã ôm con chạy khỏi thành Hư Ảo.
Huyết Kỳ Lân và thần chim Thất Thái đã hợp lực để phong ấn thành Hư Ảo từ bên ngoài.
Sau đó họ rời khỏi đó và đưa con mình đến một thành phố nhỏ, thành Danh Nam.
Huyết Kỳ Lân và thần chim Thất Thái dùng tên giả là Tiêu Kình và Lâm Như Tuyết.
Họ ẩn nấp ở thành Danh Nam. Vì Giang Nam có nhiều phong cảnh đẹp nên họ đã đặt tên con trai mình là Tiêu Hào, cũng là tên của thành Danh Nam.
Hai người biến thành người bình thường và sinh sống ở thành Danh Nam vài thập kỷ.
Trong mấy chục năm đó, cả hai đã trấn áp cơ thể linh hoạt và huyết thống kỳ ảo của Tiêu Hào.
Để Tiêu Hào trở thành một người bình thường.
Bởi vì cơ thể linh hoạt quá kinh người, đến cả bọn họ cũng không ngờ thân thể kỳ ảo sẽ dẫn đến tuyệt thế Thiên kiếp.
Nếu ai đó biết được Tiêu Hào là thân thể kỳ ảo thì sẽ khiến toàn bộ giới tu luyện bị náo loạn.
Hoặc dẫn đến những hậu quả khó lường.
Vì vậy, Tiêu Kình và Lâm Như Tuyết mới dùng thân phận người bình thường để sinh sống ở thành Danh Nam.
Họ nuôi lớn Tiêu Hào. Sau đó Lâm Như Tuyết lại mang thai và sinh ra Tiêu Vân.
Nhưng ngày Tiêu Hào tròn mười tám tuổi, huyết mạch của thân thể kỳ ảo vẫn dẫn tới một cảnh tượng kỳ dị của trời đất.
Năm đó, toàn bộ thành Danh Nam mưa gió liên miên, động đất không ngừng.
Mưa rơi tầm tã ba tháng.
Linh khí của toàn bộ giới tu luyện đã bị suy tàn, thánh vật tối cao của cái đại môn phái cũng thay phiên nhau vỡ thành từng mảnh!
Tuy nhiên, Tiêu Kình và Lâm Như Tuyết rất mạnh, hai người phong bế khí tức và sức mạnh của Tiêu Hào lại để không ai tìm tới được nơi này.
Nhưng cuối cùng vẫn có người tìm ra Tiêu Hào.
Người này chính là người của bộ tộc Phượng Hoàng ở thế giới Thái Hư!
Nghe đến đây, Tiêu Vân kinh ngạc, cô không khỏi thốt lên: "Bố ơi, mẹ của con, thần chim Thất Thái chính là Phượng Hoàng trong truyền thuyết đúng không?"
Tiêu Kình gật đầu đáp: "Không sai, mẹ con chính là Phượng Hoàng trong truyền thuyết."
"Không những vậy, bà còn là Phượng Hoàng mạnh nhất trong Phượng Hoàng Lửa!"
Tiêu Hào nói: "Bố, ngày trước bố nói mẹ đã mang thai con trong thành Hư Ảo."
"Trước khi ra đời, con đã được nuôi dưỡng hơn hai trăm năm."
"Mẹ đã hoài thai con hơn hai trăm năm sao?"
Tiêu Kình gật đầu đáp: "Không sai, đối với tuổi thọ lâu đời của bộ tộc Kỳ Lân và bộ tộc Phượng Hoàng mà nói, hơn hai trăm năm chỉ như một cái chớp mắt thoáng qua thôi."
"Sau đó con lớn lên từng ngày, bố và mẹ con đã dùng mấy chục năm mới có thể áp chế tất cả sức mạnh và huyết thống trong cơ thể con để giúp con biến thành người thường."
"Vì thân thể kỳ ảo rất đáng sợ. Bố và mẹ con cũng không ngờ sẽ gây ra nhiều phiền toái như vậy."
Trong lòng Tiêu Hào là giông tố!
Không ngờ lại có thể hoài thai hơn hai trăm năm!
Sau khi ra đời, khi Tiêu Hào còn là một đứa trẻ, bố mẹ Tiêu Hào đã một mực áp chế huyết mạch của anh!
Tiêu Hào chưa từng nghe qua những chuyện này!
Tiêu Hào tò mò hỏi: "Bố à, chính xác thì thân thể kỳ ảo là gì?"
Tiêu Kình giải thích: "Thân thể kỳ ảo là thể chất nghịch thiên, nó là thể chất mạnh nhất thiên hạ."
"Nó có thể gánh chịu được sức mạnh vạn vật của trời đất, có thể tu luyện mọi môn phái trên đời và chịu tải được tất cả loại huyết thống."
"Ban đầu bố và mẹ con muốn bồi dưỡng huyết mạch của con để con trở thành người bảo vệ của thành Hư Ảo."
"Nhưng mọi chuyện lại đi ngược lại mong muốn của bố khi mẹ con không đồng ý."
"Mẹ con khao khát thế giới bên ngoài. Bà không muốn con của mình bị vây hãm trong thành Hư Ảo, nơi chim chóc còn không thèm đậu."
"Bà không muốn con cô độc cả đời."
Tiêu Hào không ngờ quá trình ra đời của anh lại quanh co và phức tạp như vậy.
Ban đầu gia đình anh chỉ muốn sống lặng lẽ ở thành Danh Nam.
Thân thể kỳ ảo không thể bại lộ, nếu không sẽ thu hút rất nhiều cường giả đến truy sát.
Thậm chí bọn họ còn muốn đoạt lấy thân thể và huyết mạch kỳ ảo.
Vậy nên Tiêu Kình và Lâm Như Tuyết đã để con cái của họ trở thành người thường.
Chờ thời cơ thích hợp sẽ nói cho bọn trẻ.
Nhưng họ không ngờ bộ tộc Phượng Hoàng của thế giới Thái Hư lại có năng lực mở được phong ấn của thành Hư Ảo và rời khỏi đó.
Có điều, mỗi khi người của tộc Phượng Hoàng dùng đại pháp lực chỉ có thể truyền tống được hai người đi ra và chỉ có một cơ hội.
Người của tộc Phượng Hoàng không biết về thân thể kỳ ảo.
Bọn họ chỉ muốn đưa Lâm Như Tuyết về thế giới Thái Hư.
Bởi vì Lâm Như Tuyết là Phượng Hoàng Lửa duy nhất của thế giới Thái Hư, là Thánh nữ của bộ tộc Phượng Hoàng.
Lâm Như Tuyết không muốn trở về chút nào.
Nhưng họ đánh không lại người của tộc Phượng Hoàng, Tiêu Kình và Lâm Như Tuyết cũng không muốn con mình bị liên lụy.
Vì vậy, hai người dùng trận hỏa hoạn lớn để giả chết, lừa tất cả mọi người. Tiêu Kình giao Lâm Như Tuyết cho Hạ gia ở thủ đô Võ Thần và đặt bà vào bên trong quan tài thủy tinh.
Để người của tộc Phượng Hoàng không tìm được Lâm Như Tuyết.
Sau đó, vì phong ấn của thành Hư Ảo bị bộ tộc Phượng Hoàng phá hoạt mà gặp phải vấn đề lớn.
Tiêu Kình phải tới thành Hư Ảo để canh giữ đường đi.
Vậy nên mấy năm nay, Tiêu Kình đã luôn ở trong thành Hư Ảo để chờ đợi.
Mỗi lần Huyết Kỳ Lân và người của thế giới Thái Hư đại chiến, ông đều bị thương nặng và phải vào đại điện để khôi phục sức mạnh.
Người của thế giới Thái Hư muốn giết chết Huyết Kỳ Lân cũng vô cùng khó khăn.
Chỉ cần Huyết Kỳ Lân trốn trong đại điện không ra. Lấy sức mạnh to lớn và các trận pháp gia trì của đại điện, người của thế giới Thái Hư không có cách nào để trừ khử Huyết Kỳ Lân.
Không những vậy, toàn bộ thành Hư Ảo là một trận pháp mạnh mẽ và không thể phá hủy.
Người của thế giới Thái Hư muốn phá bỏ cấm chế, đi đến thế giới này, nhất dịnh phải phá hủy hoàn toàn thành Hư Ảo.
Nhưng người của thế giới Thái Hư không làm được.
Trừ phi giết chết Huyết Kỳ Lân và hủy diệt cấm chế mạnh mẽ của bộ tộc Kỳ Lân.
Đương nhiên, bộ tộc Phượng Hoàng có biện pháp để phá bỏ cấm chế từ thế giới bên ngoài.
Có điều, người của tộc Phượng Hoàng chỉ có một cơ hội mà thôi.
Cuộc gặp gỡ giữa Tiêu Kình và Tiêu Hào lần này là cơ duyên, hoặc có thể nói là số mệnh an bài.
Hiện giờ gia đình được đoàn tụ và mọi chuyện cũng được giải thích rõ ràng.
Lần này Tiêu Hào và Tiêu Kình đã thoát ra khỏi thành Hư Ảo, nơi đây sẽ bị phong ấn trong vòng một trăm năm.
Một trăm năm nữa mới có thể mở ra nên thời gian một trăm năm này là an toàn.
Tiêu Kình nói: "Hồi đó bộ tộc Phượng Hoàng có phái hai người đến để truy bắt bố và mẹ con."
"Một người đã gặp chuyện, chết trong tay của Đế vương thế giới này nhưng bố không biết Đế vương đó là ai."
"Nhưng vẫn còn một người được tộc Phượng Hoàng cử ra còn sống ở thế giới này."
"Hắn chưa tìm được mẹ con nhưng nếu tìm ra, bố khẳng định hắn vẫn sẽ mang mẹ con về."
"Vậy nên chúng ta phải để ý người này."
Tiêu Vân hỏi: "Bố ơi, người đó là ai vậy?"
Tiêu Kình lắc đầu đáp: "Người của tộc Phượng Hoàng rất giỏi biến hóa. Bố chỉ biết đó là một cô gái trẻ tuổi."
"Sức mạnh có thể đạt đến cấp bảy của Đế vương nhưng bố không biết tên của mụ ta."
"Nói chung người này cực kỳ nguy hiểm."
"Từng ấy năm qua, vì không đưa mẹ con trở về được thế giới Thái Hư mà cô gái này đã trở thành một người điên. Mụ ta vẫn luôn muốn giết gia đình chúng ta."
Trong mấy năm qua, Tiêu Kình và Lâm Như Tuyết đều cố gắng trốn tránh người phụ nữ thần kinh kia.
Lâm Như Tuyết ngủ say bên trong quan tài thủy tinh còn Tiêu Kình thì canh giữ lối đi trong thành Hư Ảo.
Mụ điên không tìm được Lâm Như Tuyết lẫn Tiêu Kình.
Bây giờ Lâm Như Tuyết thoát ra khỏi phong ấn của quan tài thủy tinh.
Tiêu Kình cũng rời thành Hư Ảo.
E rằng không bao lâu nữa, người phụ nữ thần kinh kia sẽ đánh hơi được tin tức.
Những năm gần đây, Tiêu Kình và Lâm Như Tuyết luôn chiến đấu chống lại người phụ nữ thần kinh kia nên hai người đã có thể bảo vệ chính mình.
Người Tiêu Kình lo lắng nhất chính là Tiêu Hào.
Tiêu Vân ở lại thành phố Đêm Đen, còn Tiêu Kình sẽ bảo vệ Tiêu Hào.
Thế nhưng hiện tại Tiêu Hào đang bị Đế vương Khu truy nã, tình thế vô cùng nguy hiểm.
Nếu bị mụ điên kia theo dõi và phát hiện ra thân phận của Tiêu Hào thì hậu quả sẽ rất khó lường.
Trước đó, người phụ nữ thần kinh kia không tìm được Tiêu Hào là bởi vì trong huyết thống của anh có huyết mạch của Yêu tộc nên chuyện mới được giữ kín.
Mà huyết mạch của Tiêu Hào giống Tiêu Kình nên huyết mạch Huyết Kỳ Lân đang dần thức tỉnh trong cơ thể anh.
Tiêu Kình cũng lấy được máu của Tiêu Hào.
Sử dụng sức mạnh kỳ ảo của tứ chi để khôi phục thương thế.
Nếu giờ mụ điên đụng phải Tiêu Hào thì nhất định mụ ta sẽ nhận ra việc Tiêu Hào có cùng quan hệ với Tiêu Kình và Lâm Như Tuyết.
Tiêu Kình suy nghĩ một lúc rồi nói: "Con trai, mấy năm qua bố chưa dạy con bất kỳ sức mạnh nào. Bây giờ bố sẽ kích hoạt sức mạnh của dòng máu bạc đang chảy trong người con."
"Con hãy dùng sức mạnh này kết hợp với Thái Hư thánh hỏa. Bố tin rằng người ở thế giới này sẽ không có ai là đối thủ của con."
Tiêu Hào ngẩn người.
Anh biết bộ tộc của mẹ mình là Phượng Hoàng, là người của thế giới Thái Hư nên theo lẽ tự nhiên, trong cơ thể anh cũng đang chảy ra dòng máu bạc.
Chỉ là Tiêu Hào không biết, trước đó mẹ anh bị thương thì máu chảy ra cũng là màu đỏ.
Tiêu Hào nói: "Thưa bố, sức mạnh huyết mạch của thế giới Thái Hư mạnh như thế nào ạ?"
"Nếu con tu luyện sức mạnh của dòng máu bạc thì thật sự có thể đánh bại những người lợi hại hơn mình sao?"
Tiêu Kình gật đầu chắc nịch, ông trả lời: "Sức mạnh của dòng máu bạc chia ra làm nhiều loại, hiện tại sức mạnh huyết mạch mà bố đang kích hoạt trong cơ thể con là Phượng Hoàng Huyết."
"Thái Hư thánh hỏa chính là sức mạnh mạnh nhất của thế giới Thái Hư."
"Nếu con phối hợp với Phượng Hoàng Huyết thì Đế vương đứng trên đỉnh cao cũng không phải đối thủ của con."
Tiêu Kình bắt lấy động mạch chủ của Tiêu Hào, một luồng sức mạnh kỳ diệu của huyết mạch rót vào cơ thể anh.
Tiêu Hào biết sức mạnh huyết mạch của bố anh là Kỳ Lân Huyết.
Kỳ Lân Huyết có thể thức tỉnh sức mạnh huyết thống tiềm ẩn trong cơ thể Tiêu Hào.
Một dòng máu bạc bắt đầu xuất hiện bên trong mạch máu của Tiêu Hào.
Sức mạnh này mạnh mẽ đến nỗi chúng đã nhanh chóng lưu thông vào huyết quản của Tiêu Hào và bắt đầu hòa vào dòng máu khác.
Dòng màu bạc sẽ không sinh ra bất kỳ bài xích nào với dòng máu đỏ.
Đây vốn là Võ Thần Huyết, huyết mạch tối thượng của nhân loại và Yêu tộc.
Vì cơ thể của Tiêu Hào rất kỳ ảo nên anh có thể dung nạp tất cả sức mạnh từ vạn vật mà không phải chịu bất kỳ bài xích nào.
Tiêu Kình vừa kích hoạt sức mạnh của dòng máu bạc bên trong cơ thể Tiêu Hào, vừa giảng dạy: "Bố sẽ truyền cho con một bộ công pháp tên là Thái Hư Quyết."
"Đây là công pháp bí tịch của thế giới Thái Hư. Con nhất định phải luyện tập thật tốt!"
Thái Hư Quyết là một loại tu luyện huyết thống có phương pháp vô cùng đặc thù.
Nó có thể tôi luyện huyết thống trong bản thể và có thể dung hợp với các loại huyết thống khác nhanh chóng.
Điều này rất có ích với Tiêu Hào.
Bởi vì trong cơ thể Tiêu Hào có Võ Thần Huyết, huyết mạch Yêu tộc, huyết mạch Kỳ Lân và giờ còn có Phượng Hoàng Huyết.
Nếu anh kết hợp toàn bộ sức mạnh này với nhau thì sẽ cho ra một loại huyết thống mới.
Đối với người ở cảnh giới Đế vương mà nói tu luyện công pháp này không quá khó.
Tiêu Hào đả thông công pháp này một lần từ đầu đến cuối đã thấu hiểu đạo lý.
Chỉ cần cho anh thời gian tu tập là được.
Trong thời gian này, mỗi ngày Tiêu Hào đều tu luyện.
Bên cạnh đó, bố anh cũng truyền thụ cho Tiêu Vân rất nhiều phương pháp tu luyện.
Dù cơ thể của Tiêu Vân không kỳ ảo nhưng cô cũng được di truyền huyết mạch và gen của bố mẹ nên có thiên phú dị bẩm.
Tiêu Hào liên tục tu luyện ở thành phố Đêm Đen hơn ba tháng, rốt cuộc cũng tu luyện thành công Thái Tuế Huyệt.
Anh đã có thể dung hợp tất cả huyết thống vào cơ thể.
Trước đây Tiêu Hào không biết ngọn lửa trắng này chính là Thái Hư thánh hỏa.
Tiêu Hào chỉ biết đây là một trong những tuyệt chiêu của anh.
Dòng màu bạc còn được gọi là Thái Hư huyết thống, khi Thái Hư thánh hỏa dung hợp cùng Thái Hư huyết thống thì tất cả sức mạnh huyết thống trong cơ thể Tiêu Hào sẽ hợp nhất lại với nhau.
Sau khi những sức mạnh này bộc phát, chúng sẽ trợ năng lẫn nhau. Điều này khiến một người như Tiêu Hào cũng phải thấy hồi hộp!
Như bố anh cũng từng nói, một khi sử dụng sức mạnh của Thái Hư Quyết thì không ai trên thế giới này có thể trở thành đối thủ của Tiêu Hào.
Thế nhưng Tiêu Kình vẫn lo lắng người của bộ tộc Phượng Hoàng sẽ tìm đến Tiêu Hào.
Bởi vì sức mạnh của bộ tộc Phượng Hoàng có thể khắc chế Thái Hư thánh hỏa.
Năm tháng sau, lệnh phong tỏa trên Hải Châu của thành phố Đêm Đen được dỡ bỏ.
Đế vương Khu đã phong tỏa thành phố Đêm Đen hơn năm tháng qua để tìm kiếm Tiêu Hào.
Đám người đó lo sợ rằng Tiêu Hào đã chạy trốn tới thành phố Đêm Đen.
Sau năm tháng phong tỏa, bọn họ không có bất kỳ manh mối nào, cũng không tìm thấy bất cứ tung tích nào từ Tiêu Hào.
Đương nhiên những người ở Đế vương Khu chỉ dám phong tỏa từ bên ngoài chứ không người nào có gan tiến vào thành phố Đêm Đen cả.
Thành phố Đêm Đen chính là thiên đường cho tội phạm nên Đế vương Khu hay bất kỳ thế lực nào cũng không được đến đây để tróc nã hay truy lùng tội phạm.
Sau khi lệnh phong tỏa được dỡ bỏ, Niếp Vô Tình là người đầu tiên liên hệ Tiêu Hào.
Anh ta muốn đưa hàng hóa buôn bán ở thành phố Đêm Đen trở về Đế vương Khu và vận chuyển hàng hóa đến Niếp gia để báo cáo kết quả.
Mấy tháng nay, Niếp Vô Tình và Tiêu Hào đã không có liên lạc qua lại nhiều.
Bởi vì Tiêu Hào đã hay tin từ Thúy Yên chuyện Niếp Vô Tình đã bắt đầu nghi ngờ thân phận của anh.
Tất nhiên, với màn trình diễn tuyệt vời của Tiêu Hào ở thành phố Đêm Đen, anh có thể giao thủ với các cường giả Đỉnh cao Dương Thần cũng như kỹ năng luyện đan siêu bá.
Dựa theo tất cả điểm này, Niếp Vô Tình đã sớm hoài nghi Trương Hồng Long là giả!
Nhưng Niếp Vô Tình không hề vạch trần anh.
Anh ta lo lắng rằng nếu mình vạch trần thân phận của anh thì anh ta sẽ không thể rời khỏi thành phố Đêm Đen.
Anh ta sợ người của thành phố Đêm Đen sẽ đến giết mình.
Bởi vì Niếp Vô Tình vẫn đang làm ăn với người của Hội Trung Thành. Hiện giờ địa vị của Tiêu Hào ở Hội Trung Thành rất cao.
Vậy nên Niếp Vô Tình dự định sẽ giả vờ không biết, anh ta sẽ đưa Tiêu Hào đến Niếp gia.
Sau khi đến Niếp gia ở Đế vương Khu, Niếp Vô Tình nhất định sẽ báo cáo hết thảy mọi chuyện cho người của Niếp gia.
Niếp gia đương nhiên sẽ giải quyết vấn đề này.
Niếp vô tình và thuộc hạ của anh ta đã không thể chờ đợi nữa, bọn họ muốn rời đi.
Trong năm tháng bị nhốt này, tuy rằng bọn họ không có chuyện gì làm nhưng bọn họ đều bàng hoàng mỗi ngày.
Vì thành phố Đêm Đen rất đáng sợ.
Các cuộc chiến nổ ra liên miên giữa ba thế lực lớn. Nếu ngọn lửa chiến tranh lan đến chỗ anh ta thì nhất định sẽ thiêu đốt đến tan xương nát thịt.
Ngày đó, Tiêu Hào chia tay bố và em gái.
Sau đó anh gửi lời cáo từ đến những người bạn của thành phố Đêm Đen, chủ nhân của Hội Trung Thành, Cốc chủ của Thiên Lôi Cốc, Từ đại sư và Lưu Đan Bình.
Tiêu Kình và Tiêu Vân không nỡ để Tiêu Hào rời đi.
Nhưng họ đều biết Tiêu Hào có chuyện quan trọng phải làm.
Tiêu Hào bị Đế vương Khu truy nã, anh nhất định phải tìm cách giải oan cho bản thân.
Tiêu Hào và Niếp Vô Tình gặp nhau tại một chi nhánh của Hội Trung Thành.
Niếp Vô Tình và thuộc hạ của anh ta đã chuẩn bị xong hàng hóa và đóng gói vào các thùng rương lớn.
Sau đó, mọi người vận chuyển hàng hóa để lối ra của thành phố Đêm Đen.
Con tàu đã chờ sẵn trên Hải Châu.
Mọi người cùng nhau khuân vác hàng hóa lên tàu. Con tàu cũng bắt đầu đón gió mà đi!
Buổi tối dùng bữa trên thuyền, Tiêu Hào nhìn Niếp Vô Tình cười cợt: "Em trai, thành phố Đêm Đen xảy ra nhiều chuyện như vậy, lẽ nào cậu không nghi ngờ anh đây sao?"
Tiêu Hào cố ý vạch trần chuyện này, anh muốn quan sát xem Niếp Vô Tình sẽ trả lời như thế nào.
Niếp Vô Tình cười khan, "Đại ca, anh đang nói gì vậy?"
"Vì sao em phải nghi ngờ đại ca, anh là người của Hồn Điện mà."
"Cường giả của Hồn Điện mạnh như vậy. Đại ca che giấu thân phận và kỹ năng siêu phàm của mình thì có gì đâu?"
"Với lại em cũng có thân phận khác, đại ca không biết sao?"
Tiêu Hào dĩ nhiên biết Niếp Vô Tình là con trai của Liễu Kiến Hưng của thành Danh Nam, anh cả của Liễu Vĩnh - Liễu Kiến Phong.
Chỉ là Tiêu Hào không ngờ Liễu Kiếm Phong có thể sống đến giờ.
Nhưng mà lần đến Đế vương Khu này, Tiêu Hào nhất định sẽ tự tay giết chết Liễu Kiến Phong.
Tiêu Hào cười đáp: "Trong lòng cậu suy tính gì, tôi đều biết. Có phải cậu muốn báo cáo chuyện này cho Niếp gia đúng không?"
"Có phải đã sớm hoài nghi tôi không phải là Trương Hồng Long đúng không?"
"Tôi khuyên cậu tốt nhất đừng nên nói ra."
"Tôi là người của Hồn Điện. Cho dù tôi có mục đích gì hay làm gì thì hãy để cho người Hồn Điện xử lý."
"Niếp gia các người không có tư cách giải quyết chuyện này. Tôi nói vậy cậu có hiểu không?"
Tiêu Hào muốn dùng thân phận của Trương Hồng Long để lẻn vào Niếp gia và điều tra âm mưu của gia tộc này.
Vậy nên anh tạm thời chưa muốn bại lộ thân phận, càng không muốn Niếp gia điều tra ngược lại mình.
Lời của Tiêu Hào là đang cảnh cáo Niếp Vô Tình.
Niếp Vô Tình không ngờ Tiêu Hào đã biết chuyện này,
Hơn nữa, Tiêu Hào đang ám chỉ suy nghĩ và kế hoạch của Niếp Vô Tình.
Niếp Vô Tình cảm nhận được sát ý của Tiêu Hào.
Niếp Vô Tình biết Tiêu Hào rất mạnh, một chiêu của anh đã có thể giải quyết Đao Hoàng.
Trận chiến giữa Tiêu Hào và Đao Hoàng đã sớm lan rộng khắp thành phố Đêm Đen!
Cho nên bây giờ Niếp Vô Tình không dám chọc giận và đắc tội Tiêu Hào.
Những người trên tàu đều không đấu lại anh.
Niếp Vô Tình cười ha ha hai tiếng như muốn che giấu sự chột dạ của chính mình, anh ta vội trả lời: "Đại ca Trương Hồng Long ơi, anh đang nói gì vậy? Anh em chúng ta là huynh đệ kết bái mà."
"Em tuyệt đối sẽ không nói gì về những chuyện đã xảy ra ở thành phố Đêm Đen."
"Em xin bảo đảm với đại ca Trương Hồng Long, bọn thuộc hạ của em đều sẽ miệng kín như bưng, tuyệt đối sẽ không nói lung tung."
"Nếu có kẻ nào dám lan truyền chuyện ở thành phố Đêm Đen thì lúc đó đại ca Trương Hồng Long cứ đến lấy đầu của em đi."

Tiêu Hào tiếp tục cảnh cáo: “Miễn là cậu làm tốt việc làm ăn của cậu, đảm bảo việc làm ăn của nhà họ Niếp, hàng hóa an toàn chuyển tới thì có thể.”
“Nếu như cậu phản bội tôi, tôi nhất định sẽ lấy đầu cậu!”
Niếp Vô Tình liên tục đáp ứng, anh ta không dám lỗ mãng, không dám có bất cứ phản kháng nào.
Niếp Vô Tình cười nói: “Dặn dò của anh, em nhất định ghi nhớ trong lòng.”
Buổi tối, Tiêu Hào đang nghỉ ngơi ở trong khoang thuyền, từ trong chiếc nhẫn không gian anh lấy ra một ngọc hạp.
Bên trong ngọc hạp này là thứ gì, Tiêu Hào cũng không rõ.
Đây là đồ vật mà lúc Tiêu Hào gần rời đi bố đã đưa cho anh.
Bố từng nói, đợi sau khi rời đi hãy mở chiếc hộp.
Sau khi Tiêu Hào mở hộp, phát hiện bên trong là một chiếc vảy, một chiếc vảy màu máu.
Bên trên chiếc vảy tỏa ra một chút hơi thở kỳ lạ và bí ẩn.
Chiếc vảy này dường như cùng với trước đây sau khi bố hóa thân thành Huyết Kỳ Lân, trên thân của chiếc vảy vô cùng giống.
Có điều bố đưa chiếc vảy này cho mình để làm gì chứ?
Tiêu Hào mơ hồ khó hiểu, đang lúc muốn dùng sức mạnh kiểm tra chiếc vảy, đột nhiên trong không gian, nơi sâu thẳm trong linh hồn của Tiêu Hào xuất hiện một âm thanh vô cùng hưng phấn và kích động.
Đây là âm thanh của Ma Tôn.
“Nghịch lân!”
“Đây là nghịch lân của Huyết Kỳ Lân, rồng có nghịch lân, chạm vào phải chết!”
Tiêu Hào nghe được hai chữ “nghịch lân” này, kinh hãi tột độ!
Đương nhiên Tiêu Hào biết nghịch lân vô cùng quan trọng đối với long và kỳ lân nhất tộc, cũng biết bên trong chứa đựng sức mạnh vô cùng to lớn.
Nếu như Huyết Kỳ Lân đã mất đi nghịch lân, sức mạnh của bản thân nhất định sẽ có tổn thất, cũng sẽ mất đi một loại bảo đảm và nội lực!
Ma Tôn nói: “Bố của cậu thật sự yêu thương cậu có thừa, vậy mà lại cương quyết cầm nghịch lân đưa cho cậu.”
“Nhanh chóng hấp thụ toàn bộ sức mạnh của nghịch lân, luyện hóa đi.”
“Đây chính là lúc cậu có nội lực mạnh mẽ nhất rồi, cho dù gặp phải người của gia tộc Phượng Hoàng cũng không cần sợ nữa.”
Tiêu Hào cũng rõ rồi, cuối cùng biết được tại sao bố lại bắt mình sau khi rời đi mới mở ngọc hạp.
Bởi vì bố đưa nghịch lân trước mặt Tiêu Hào, Tiêu Hào tuyệt đối sẽ không nhận.
Đây là bùa hộ mệnh mà bố đưa cho Tiêu Hào.
Thế nhưng làm thế này, sức mạnh của bố sẽ tổn hại rất nhiều.
Tiêu Hào thật sự nghĩ muốn trả nghịch lân lại, đưa cho bố lần nữa.
Ma Tôn nói: “Đây là sự yêu thương của bố cậu với cậu.”
“Lại nói nữa, sau khi cậu luyện hóa sức mạnh của nghịch lân, dựa vào sức mạnh huyết thống cơ thể linh hoạt của cậu còn có thể tiến hóa nghịch lân.”
“Tới lúc đó sau khi tiến hóa nghịch lân tới đỉnh cao, đem trả lại bố cậu không phải là tốt hơn sao?”
“Còn có một điểm, trên người cậu đã có nghịch lân của bố cậu. sau này nếu như bố cậu có chuyện gì, bố con hai người đều có thể cảm ứng lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau.”
Tiêu Hào cuối cùng cũng nghe theo lời đề nghị của Ma Tôn, ngay lập tức hấp thụ sức mạnh của nghịch lân.
Nghịch lân đã hóa thành từng luồng sức mạnh huyết sắc kỳ diệu, tiến vào trong cơ thể của Tiêu Hào, đạt tới đan điền, ẩn náu ở nơi sâu nhất trong đan điền của Tiêu Hào.
Con tàu đang đi với tốc độ cao trên biển lớn.
Cả một chặng đường, Niếp Vô Tình rất kính trọng Tiêu Hào, chăm sóc ăn mặc sinh hoạt của Tiêu Hào vô cùng tỉ mỉ chu đáo.
Trước đây Niếp Vô Tình còn nghĩ đợi sau khi quay về, thông báo tất cả mọi chuyện của Tiêu hào cho nhà họ Niếp.
Có điều anh ta nghĩ rồi lại nghĩ, có lẽ dự định không nói bất cứ điều gì nữa.
Bởi vì nói ra cũng không có lợi ích gì đối với bản thân, những việc tốn sức không tính toán tốt, đương nhiên không thể làm.
Cả chặng đường vô cùng an toàn.
Tiêu Hòa phát hiện lộ trình mà những con tàu này đi đều là lộ trình bí mật.
Thậm chí tới những khu vực không an toàn, đều có người của Hồn Điện bảo vệ trong âm thầm.
Thế lực lớn mạnh của Đế vương Khu, cùng với Hồn Điện hợp tác làm ăn kinh doanh, bất cứ người nào khác đều không dám đụng chạm.
Ba ngày sau, con thuyền tới cập bến vào cảng.
Hàng hóa được chất lên một chiếc xe tải lớn.
Bốn chiếc xe tải nhỏ hộ tống hàng hóa của xe tải lớn, tiến thẳng về phía của Đế vương Khu.
Xe đi trên đường mất ba ngày, mọi người nghỉ ngơi trong khách sạn một ngày.
Sau khi Tiêu Hào ở trong khách sạn, lập tức dùng nhẫn truyền âm liên lạc với Liễu Nguyệt Hân.
Anh lập tức liên lạc với vợ của mình.
Hơn nửa năm trở lại đây, người mà Tiêu Hào nhớ nhất cũng là Liễu Nguyệt Hân.
Phút giây nhẫn truyền âm được kết nối đó.
Liễu Nguyệt Hân nghe được âm thanh của Tiêu Hào, kích động vô cùng, nghẹn ngào nấc lên.
Mà Tiêu Hào cũng vô cùng khó chịu…
Điện thoại bên đó, Liễu Nguyệt Hân đang ở bên trong linh trì tu luyện, ở cùng với Chu Tước.
Chu Tước nghe thấy giọng nói của Tiêu Hào, vô cùng kích động.
Cô ta phấn khích nói: “Đại nhân, đã hơn nửa năm rồi, cuối cùng cũng có thông tin của anh rồi!”
“Nghe được giọng nói của anh thật sự là quá tốt rồi!”
Liễu Nguyệt Hân cũng không kìm được mắng mỏ: “Anh đồ khốn nạn này!”
“Đã lâu như vậy rồi, không liên lạc với em, rốt cuộc là chết ở đâu rồi?”
Mặc dù Liễu Nguyệt Hân đang mắng Tiêu Hào, thế nhưng trong lòng cô vô cùng nhớ nhung Tiêu Hào.
Bây giờ hận không thể gặp được Tiêu Hào, xông vào trong lòng của Tiêu Hào khóc một trận.
Tiêu Hào nói: “Thời gian nửa năm nay đã xảy ra rất nhiều chuyện, anh luôn phải ở thành phố Đêm Đen.”
“Bởi vì người của Đế vương Khu luôn truy nã anh, anh không có cách nào, chỉ có thể trốn ở thành phố Đêm Đen, đó là nơi an toàn nhất.”
“Mọi người không cần lo lắng, anh sẽ không ở quá lâu nữa, anh sẽ quay về thăm mọi người.”
Liễu Nguyệt Hân nói: “Vậy anh phải cẩn thận, bởi vì toàn bộ núi Bàn Long đều bị người của Đế vương Khu phong tỏa rồi.”
“Đế vương Khu đã biết vợ của anh, còn có bạn bè của anh, đều đang ở trong đây.”
Lần trước Tiêu Hào bị truy nã, bị truy sát, Tiêu Hào vẫn luôn chạy trốn, Tiêu Hào còn cho rằng Liễu Nguyệt Hân và bạn bè của anh được Ninh Khinh Vân đưa tới Ma Đô.
Hoặc là nói mẹ sẽ đưa người của Liễu Nguyệt Hân đi.
Nhưng không ngờ rằng, người của Liễu Nguyệt Hân và Chu Tước vẫn đang ở bên trong hang động Huyền Âm linh trì của núi Bàn Long tu luyện.
Có điều, Tiêu Hào hiểu rõ, sau khi bản thân bị truy nã, Viêm Đế nhất định sẽ lập tức bảo vệ tất cả người thân và người bên cạnh mình.
Mặc dù người của Đế vương Khu phong tỏa núi Bàn Long, nhưng không có ai dám động vào vợ của Tiêu Hào, không có ai dám động vào bất cứ một người bạn nào ở bên cạnh Tiêu Hào.
Tiêu Hào và Liễu Nguyệt Hân, Chu Tước ba người nói chuyện một lúc.
Liễu Nguyệt Hân nói với Tiêu Hào thật ra Ninh Khinh Vân luôn muốn đón bọn họ đi, tới Ma Đô sinh sống.
Nhưng sau đó Viêm Đế phái người nói với Ninh Khinh Vân, tuyệt đối không thể làm như vậy.
Nếu như Ninh Khinh Vân đón người thân bạn bè của Tiêu Hào tới Ma Đô, vậy việc Tiêu Hào phản bội Kỳ Hạ, phản bội Đế vương Khu là hoàn toàn chắc chắn rồi.
Mà người của Viêm Đế phái tới nói với Liễu Nguyệt Hân và mọi người, xin mọi người yên tâm, Viêm Đế nhất định sẽ toàn lực bảo vệ sự an toàn của người thân Tiêu Hào.
Vì vậy người của Liễu Nguyệt Hân và Chu Tước vô cùng yên tâm sống ở trong này, vốn.dĩ không cần lo lắng xảy ra chuyện,
Tiêu Hào nghe được mọi người đều bình an, cuối cùng cũng yên tâm được chút.
Tiêu Hào và Liễu Nguyệt Hân hai người trò chuyện dài thâu đêm.
Mà thực lực hiện tại của Liễu Nguyệt Hân đã đạt tới cảnh giới Dương Thần.
Tiêu Hào không dám tin, trong thời gian một năm này, thực lực của Liễu Nguyệt Hân, lại tiến bộ nhanh tới như vậy.
Làm thế nào mới một chút đạt tới cảnh giới Dương Thần?
Đây rõ ràng là bằng với tốc độ bay, thậm chí có thể so với tốc độ tu luyện năm đó của Tiêu Hào.
Năm đó Tiêu Hào tốn thời gian ba năm, từ một con người bình thường đã biến thành Nhất Đại Đế vương.
Tốc độ tu luyện nhanh như vậy, vậy là do Tiêu Hào có được thể chất không gì bằng trên thế giới này – cơ thể linh hoạt.

Có điều, Tiêu Hào nghĩ ngợi.

Liễu Nguyệt Hân vì vậy tu luyện tới mức thần tốc như vậy, đó là vì trước đây Liễu Nguyệt Hân hôn mê, huyết mạch Cửu Âm đã bị người ta lấy đi.

Sau đó Tiêu Hào đi tới thủ đô Võ Thần, đi tới Ma Đô, đi tới Thành Di thất, chia ra lấy được Võ Thần Tinh Huyết, Ma Thần Huyết và máu yêu đế.

Ba loại tinh huyết này, kết hợp cùng với nhau còn mạnh mẽ hơn huyết mạch Cửu Âm!

Lại cộng thêm, Tiêu Hào dùng huyết mạch của bản thân để tôi luyện cơ thể của Liễu Nguyệt Hân.

Tất cả các điều này cộng lại, vì vậy tu luyện của Liễu Nguyệt Hân mới thần tốc đến như vậy!

Tiêu Hào rất vui mừng.

Chỉ cần sau khi đạt được cảnh giới Dương Thần, có Tiêu Hào và Ninh Khinh Vân, còn có sự giúp đỡ của mẹ, vậy Liễu Nguyệt Hân muốn đột phá cảnh giới Đế vương, cũng là gần trong gang tấc!

Ngoại trừ Liễu Nguyệt Hân ra, những người khác dưới sự dạy bảo của Chu Tước, luôn luôn ở trong linh trì tu luyện.

Thực lực, tu vi của mỗi người đều tiến bộ rất nhiều.

Đương nhiên những người khác chỉ là tu vi gần thêm một bước, hoặc là hai bước, căn bản không có cách nào so sánh với huyết mạch nghịch thiên của Liễu Nguyệt Hân.

Người thân và bạn bè của Tiêu Hào đều không có chuyện gì, Tiêu Hào cũng hoàn toàn yên tâm, có thể thả lỏng để làm chuyện mà bản thân cần làm.

Sau khi nói chuyện xong với Liễu Nguyệt Hân, đã là hơn hai giờ sáng rồi.

Tiêu Hào ôm lấy chăn tiến vào bên trong giấc mộng ngọt ngào.

Ngày thứ hai, Tiêu Hào và đoàn người tiếp tục xuất phát.

Trên đường, tới bất cứ giao lộ cao tốc nào, đều không có người kiểm tra hàng hóa.

Sau hơn nửa tháng, hàng hóa thuận lợi đi tới Đế vương Khu.

Cuối cùng đã về rồi, sau khi Tiêu Hào tới Đế vương Khu, nhìn thấy tất cả cảnh tượng quen thuộc trước mắt, nhớ lại năm đó ở Đế vương Khu cũng được một năm.

Thời gian hơn một năm đó, Viêm Đế luôn ở bên dạy bảo Tiêu Hào.

Toàn lực bồi dưỡng Tiêu Hào, Tiêu Hào cũng vì Đế vương Khu mà nỗ lực rất nhiều.

Thế lực của nhà họ Niếp ở Đế vương Khu vô cùng lớn, tất cả hàng hóa vận chuyển của nhà họ Niếp căn bản đều là miễn kiểm, trực tiếp đưa vào địa bàn của nhà họ Niếp.

Niếp Vô Tinh đã sớm dùng nhẫn truyền âm liên lạc với người của nhà họ Niếp.
Vài nhân vật cấp cao của nhà họ Niếp đã tới, sau khi bọn họ lấy được hàng hóa, Tiêu Hào và đám người Niếp Vô Tình nhận được rất nhiều thù lao, sau đó liền nghỉ ngơi.
Tiêu Hào lấy được chỗ thù lao này, tám mươi phần trăm phải đưa cho Hồn Điện, những người này đã ở trên biển bảo vệ nhà họ Niếp trong âm thầm.
Nhà họ Niếp và thành phố Đêm Đen làm ăn, Hồn Điện ở bên trong rút phần.
Trước đây Trương Hồng Long đóng vai trò áp tải hàng hóa, đây cũng là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ lần này, nghỉ ngơi một hai tháng.
Sau đó nhà họ Niếp lại thu xếp thêm một nhiệm vụ, tiếp tục kinh doanh với thành phố Đêm Đen.
Tuy rằng Niếp Vô Tình làm việc cho nhà họ Niếp, thế nhưng Niếp Vô Tình lại không phải là nhân vật cấp cao, chỉ có thể được xem là lãnh đạo cấp trung.
Bởi vì anh ta luôn liều lĩnh nguy hiểm sinh tử làm ăn với thành phố Đêm Đen, đạt được sự tán thưởng của cậu chủ nhà họ Niếp.
Mỗi lần sau khi làm ăn trở về, cậu chủ của nhà họ Niếp đều sẽ tổ chức tiệc chiêu đãi những người trở về.
Cậu chủ của nhà họ Niếp quan hệ vô cùng rộng, thuộc hạ là dị sĩ và cường giả tài giỏi cũng vô cùng nhiều.
Việc kinh doanh của cậu chủ nhà họ Niếp, không những kinh doanh với thành phố Đêm Đen, hơn nữa còn có kinh doanh qua lại nhất định với thủ đô Võ Thần, Ma Đô.
Chuyện làm ăn với thành phố Đêm Đen, không còn nghi ngờ gì chính là nguy hiểm nhất.
Nhưng hội Trung Thành của thành phố Đêm Đen, chế tạo rất nhiều đan dược đều vô cùng mạnh mẽ.
Sau khi nhà họ Niếp mua đan dược của hội Trung Thành về, một phần để lại cho gia tộc mình, dùng để nghiên cứu.
Còn có một phần, đều sẽ bán ra với giá cao, thu lại lợi nhuận khổng lồ.
Tiêu Hào và Niếp Vô Tình cùng ở lại nhà họ Niếp.
Tiêu Hào có ký ức của Trương Hồng Long, vì vậy đối với tất cả mọi thứ xung quanh đều vô cùng quen thuộc.
Ở trong đây cũng không có chuyện gì, chỉ là đang đợi tới nhiệm vụ tiếp theo.
Thời gian Tiêu Hào không có việc gì làm thì đi loanh quanh ở Đế vương Khu, nghe ngóng chuyện lệnh truy nã.
Đế vương Khu truy nã Tiêu Hào, lệnh truy nã đã thực thi một năm rồi.
Thế nhưng Đế vương Khu vẫn chưa rút lại lệnh truy nã, luôn muốn bắt được Tiêu Hào mới dừng.
Nhà họ Niếp ở Đế vương Khu và Viêm Đế có ngọn nguồn rất sâu, là thành viên của Đế vương Khu Hoàng thất.
Một chân của cậu chủ nhà họ Niếp đã tiến vào cảnh giới Đế vương, hơn nữa quan hệ với Đông đế vô cùng tốt.
Từ trước tới nay nhà họ Niếp luôn đưa ra kế hoạch đối phó với Tiêu Hào ở sau lưng.
Tới giờ trong lòng Tiêu Hào cũng rất phức tạp.
Nếu như chuyện này kiểm tra rõ ràng cháy nhà lòi mặt chuột, Tiêu Hào với người của nhà họ Niếp sẽ trở mặt.
Nếu như kéo Viêm Đế vào bên trong, điều này khiến Tiêu Hào và Viêm Đế hai người sẽ vô cùng khó xử.
Thế lực của nhà họ Niếp rất lớn, hơn nữa trước đây người của nhà họ Niếp cung cấp thông tin cho người của Ma Đô, đối phó Tiêu Hào.
Còn phát sát thủ của Hồn Điện, ám sát Tiêu Hào.
Rõ ràng lúc đó căn bản không biết Tiêu Hào là Đế vương.
Khi đó, Tiêu Hào ở tháp Ma Thần của Ma Đô thử luyện.
Là nhà họ Niếp cung cấp thông tin cho người phụ nữ áo dài đỏ của tháp Ma Thần Ma Đô, nhưng cũng đều là một số thông tin bên ngoài của Tiêu Hào.
Sau mấy ngày điều tra trong bí mật, Tiêu Hào phát hiện lý do nhà họ Niếp và nhà họ Liễu của Đế vương Khu có quan hệ nhất định.
Đó là vì cậu chủ của nhà họ Niếp Niếp Khải Hoàn, và đệ tử của Bắc vương Trần Bắc Huyền là Liễu Nguyên Thần có quan hệ vô cùng tốt.
Cuối cùng tất cả các mũi nhọn đều chĩa về hướng Niếp Khải Hoàn.
Tiêu Hào tin rằng kẻ chủ mưu phái người truy sát mình, giúp đỡ nhà họ Liễu, ở sau hậu trường chính là Niếp Khải Hoàn.
Niếp Khải Hoàn hơn ba mươi tuổi, ở Đế vương Khu là một kẻ con ông cháu cha vô cùng có tiếng.
Trong bậc hậu bối của thành viên Hoàng thất cũng là một thiên tài.
Tu vi của Niếp Khải Hoàn không cao, chỉ là cảnh giới lĩnh vực.
Thế nhưng chỉ số thông minh của anh ta rất cao, quan hệ rất rộng, cường giả quen biết như mây.
Những năm này nhà họ Niếp kinh doanh rất nhiều, đều là Niếp Khải Hoàn một tay chống đỡ.
Các thế lực khác bên ngoài nhà họ Niếp và Đế vương Khu kinh doanh đều do Niếp Khải Hoàn tự mình xử lý.
Niếp Khải Hoàn có thể làm ăn kinh doanh với thủ đô Võ Thần, Ma Đô và thành phố Đêm Đen, có thể thấy vô cùng lợi hại, thủ đoạn mạnh bạo.
Tiêu Hào từng có thời gian ở Đế vương Khu, anh cũng nghe nói qua về Niếp Khải Hoàn này.
Niếp Khải Hoàn chỉ lớn hơn Tiêu Hào vài tuổi mà thôi, anh biết Niếp Khải Hoàn là thiên tài trong thế hệ sau của Đế vương Khu.
Trước đây khi thành viên Đế vương Khu Hoàng triều tụ họp, đủ loại Đế vương tham gia, Tiêu Hào và Niếp Khải Hoàn cũng có một mặt duyên cớ.
Năm đó Niếp Khải Hoàn đặc biệt thăm hỏi Tiêu Hào, còn muốn làm bạn với Tiêu Hào, có điều khi đó bị Tiêu Hào từ chối rồi.
Tiêu Hào đang xem xét cách đối phó với Niếp Khải Hoàn.
Nếu như trực diện xung đột, ở đây là Đế vương Khu, tuyệt đối sẽ kinh động tới Viêm Đế, kinh động tới các Đế vương khác.
Nếu như âm thầm ám sát, thần không biết quỷ không hay giết chết Niếp Khải Hoàn, điều này cũng vô cùng bất thường.
Bởi vì Niếp Khải Hoàn đang sống trong tổng bộ của nhà họ Niếp.
Mặc dù Tiêu Hào là cảnh giới Đế vương, thế nhưng muốn bí mật lẻn vào thần không biết quỷ không hay, điều này không làm được, tuyệt đối sẽ bị người khác phát hiện.
Cưỡng chế giết chết Niếp Khải Hoàn không thành vấn đề, thế nhưng sau khi giết anh ta, còn muốn bí mật rời đi thì khó rồi.
Tiêu Hào nhớ tới lần trước sau khi anh gặp xong Viêm Đế, bí mật rời khỏi Đế vương Khu, sau đó vị Bắc đế Trần Bắc Huyền truy đuổi.
Trần Bắc Huyền không phải là đối thủ của Tiêu Hào, thế nhưng Trần Bắc Huyền đã mời Viêm Đế Thần Mộc Đế vương nhậm chức tới đối phó với Tiêu Hào.
Cuối cùng nếu không phải là Viêm Đế xuất hiện, Tiêu Hào cậu chủt nữa không có cách nào trốn thoát khỏi Đế vương Khu.
Tiêu Hào từng ở Đế vương Khu hơn một năm, tất cả mọi thứ của Đế vương Khu cũng hiểu rất rõ.
Vì vậy Tiêu Hào muốn đối phó với Niếp Khải Hoàn, nhất định phải kiểm tra kỹ lưỡng những chuyện này.
Muốn có thời cơ, phải đợi Niếp Khải Hoàn rời khỏi Đế vương Khu, lúc đó mới là thời khắc ra tay tốt nhất.
Điều quan trọng hơn là, Niếp Khải Hoàn là cậu chủ của nhà họ Niếp, người của nhà họ Niếp và Viêm Đế có ngọn nguồn rất sâu.

Vì vậy muốn giết Niếp Khải Hoàn tuyệt đối không thể kinh động Viêm Đế.

Tiêu Hào không muốn làm khó Viêm Đế, hoặc nói là trở mặt với Viêm Đế.

Nơi Tiêu Hào sống chỉ là một bộ phận trong trang viên của nhà họ Niếp, Tiêu Hào sống ở trong này, anh vẫn đang chờ dợi thời cơ.

Niếp Vô Tình cũng sống ở bên trong trang viên, trước đây mỗi lần anh ta hoàn thành xong nhiệm vụ, sẽ đều ở cùng với Trương Hồng Long.

Hai người hầu như hình bóng không rời, hàng ngày uống rượu ghẹo gái, chơi bời bên ngoài.

Có điều khi Niếp Vô Tình biết thân phận của Trương Hồng Long có vấn đề, Niếp Vô Tình cũng không dám làm phiền Tiêu Hào quá nhiều.

Nửa tháng sau, Niếp Vô Tình tới tìm Tiêu Hào.

Anh ta nói với Tiêu Hào hôm nay chín giờ tối ở Thiên Hương Các, cậu chủ của nhà họ Niếp Niếp Khải Hoàn mời bọn họ dùng bữa.

Mỗi lần sau khi Niếp Vô Tình và Trương Hồng Long làm ăn xong, cậu chủ của nhà họ Niếp sẽ đều tìm thời gian, mời bọn họ dùng bữa chiêu đãi bọn họ.

Cách làm này vô cùng tốt, sẽ làm cho bọn thuộc hạ khăng khăng một lòng cống hiến cho cậu chủ.

Niếp Khải Hoàn đối đãi với thuộc hạ vô cùng tốt.

Chỉ cần là người cố gắng làm việc, bất luận thân phận cao thấp, Niếp Khải Hoàn sẽ đều thành thật đối đãi.

Hơn nữa cho bọn họ cơ hội đề bạt, hoặc là cho bọn họ bí kiếp tu luyện.

Nói tóm lại, Niếp Khải Hoàn dùng người không có gì để nghi ngờ, hơn nữa ở phương diện quản lý thuộc hạ, có phương pháp quản lý riêng biệt của bản thân.

Tối nay tám giờ tròn, Tiêu Hào và Niếp Vô Tình, còn có tám người cùng đi tới thành phố Đêm Đen bàn việc làm ăn lần này, đã tới Thiên Hương Các.

Ở Thiên Hương Các phòng Thiên Tự Hào, đợi Niếp Khải Hoàn tới.

Khách của Thiên Hương Các vô cùng nhiều, ngày nào cũng đông vui náo nhiệt.

Đây là quán rượu tốt nhất của Đế vương Khu.

Tới đây dùng bữa uống rượu giá cả cũng vô cùng đắt đỏ, một bữa cơm là giá trên trời.

Có điều, người có thể tới đây ăn cơm uống rượu đều là người không thiếu tiền.

Hơn tám giờ bốn mươi phút tối, cuối cùng Niếp Khải Hoàn cũng xuất hiện.
Phút chốc Niếp Khải Hoàn tiến vào quán rượu Thiên Hương Các, nhìn thấy người của Niếp Khải Hoàn, đều rào rào cúi người thi lễ với Niếp Khải Hoàn.
Thậm chí rất nhiều cường giả của Đế vương Khu đều vây xung quanh, kính trọng chào hỏi thi lễ với Niếp Khải Hoàn.
Trên gương mặt của Niếp Khải Hoàn mang theo nụ cười mỉm như gió mùa xuân.
Đối với từng người chào hỏi thi lễ anh ta không hề có chút kiêu căng ngạo mạn, vô cùng nhiệt tình.
Bất cứ người nào chào hỏi Niếp Khải Hoàn, Niếp Khải Hoàn sẽ đều chào hỏi lại đối phương.
Cho dù là một nhân vật nhỏ không có danh tiếng, Niếp Khải Hoàn đều sẽ mỉm cười với đối phương, nhẹ nhàng gật đầu.
Niếp Khải Hoàn là một người vô cùng hoàn mỹ.
Ít nhất là trong đánh giá của người ngoài giới, Niếp Khải Hoàn không có bất cứ khuyết điểm nào, vô cùng hoàn mỹ mạnh mẽ, đối đãi với từng người ở bên cạnh đều vô cùng tốt.
Sau đó, Niếp Khải Hoàn đi thẳng về phía phòng Thiên Tự Hào.
Sau khi Niếp Khải Hoàn tiến vào, Tiêu Hào và Niếp Vô Tình, còn có những người khác ở hiện trường toàn bọ đều đã đứng dậy, thi lễ chào hỏi với Niếp Khải Hoàn.
Một người trung niên mặc sườn xám đứng bên cạnh Niếp Khải Hoàn.
Người trung niên này một từ cũng không nói, sắc mặt lạnh lùng.
Tiêu Hào cảm nhận được hơi thở của đối phương, người này là cường giả trên Dương Thần cấp tám.
Sau khi hai bên chào hỏi xong, mọi người ngồi vào chỗ.
Niếp Khải Hoàn ngôi khô phóng khoáng, cười tươi như gió xuân, hơi thở trên người vô cùng ôn nhu.
Niếp Khải Hoàn đích thân nâng cốc, kính rượu tất cả mọi người.
“Việc làm ăn với thành phố Đêm Đen lần này, mọi người vất vả rồi!”
“Hải phận của thành phố Đêm Đen bị cường giả của Đế vương Khu phong tỏa cũng đã nửa năm rồi.”
“Khiến cho mọi người chịu khổ ở thành phố Đêm Đen nửa năm, đây đều là lỗi của tôi.”
“Ly rượu này tôi kính mọi người, hy vọng mọi người bỏ qua cho!”
Niếp Khải Hoàn là nhân vật như thế nào, anh ta chính là cậu chủ của nhà họ Niếp.
Là chủ nhân của nhà họ Niếp sau này!
Anh ta lại tự mình thi lễ xin lỗi, kính rượu nhận lỗi với những nhân vật cấp trung này của nhà họ Niếp!
Đây là loại rộng lượng gì, chí khí gì!
Đám người Niếp Vô Tình đứng dậy, từng người hết sức lo sợ, thụ sủng nhược kinh.
Trong lòng Tiêu Hào cũng khâm phục vô cùng.
Thủ đoạn này của Niếp Khải Hoàn vô cùng xuất sắc, hạ thấp mặt mũi, hạ thấp thân phận, thoải mái tâm sự với những người này.
Làm cho mỗi người giống như bạn bè, hơn nữa Niếp Khải Hoàn liên tục quan tâm tới cảm xúc của từng người đang có mặt.
Khiến cho tâm trạng của mọi người đều vô cùng dễ chịu, càng lúc càng tôn trọng Niếp Khải Hoàn.
Sau ba lượt uống rượu, Niếp Khải Hoàn bắt mọi người tiếp tục uống rượu.
Anh ta hét lên với Niếp Khải Hoàn đi ra ngoài, nói có chuyện quan trọng cần thương lượng.
Niếp Khải Hoàn và Niếp Vô Tình hai người, đi tới phòng riêng bên cạnh.
Sau đó, cường giả mặc sườn xám bên cạnh Niếp Khải Hoàn dựng lên một lớp cách âm.
Thứ này vừa xuất hiện, cuộc hội thoại giữa Niếp Khải Hoàn và Niếp Vô Tình, những người khác đều không nghe thấy.
Có điều Tiêu Hào là Đế vương cường giả, thần niệm của anh nhất động, đã dễ như trở bàn tay xuyên qua bức từng, xuyên qua lớp cách âm.
Một Đế vương cường giả, muốn xuyên qua lớp cách âm của cảnh giới Dương Thần, vô cùng đơn giản.
Hơn nữa thần không biết, quỷ không hay, đối phương căn bản không phát giác được.
Đương nhiên, ai cũng không ngờ ở đây có một Đế vương cường giả.
Niếp Khải Hoàn và Niếp Vô Tình hai người ngồi đối diện nhau.
Nét mặt của Niếp Khải Hoàn đột nhiên nghiêm trọng, nói: “Niếp Vô Tình, chuyện cậu với nhà họ Liễu của Đế vương Khu nhờ vả tôi điều tra trước đây, tôi đã hoàn toàn điều tra rõ ràng rồi.”
“Vào mấy tháng trước tôi đã biết tất cả tình hình rồi.”
Niếp Vô Tình nghe thấy lời của Niếp Khải Hoàn, trên mặt hiện lên vẻ kích động.
Anh ta nói: “Cậu chủ, lẽ nào anh đã tìm thấy tung tích của Tiêu Hào rồi?”
Niếp Khải Hoàn gật gật đầu, nói: “Không sai, tôi đã biết thân phận thật sự của Tiêu Hào rồi.”
“Tiêu Hào bắt đầu từ thành Danh Nam, luôn gây thù với nhà họ Liễu, bên cạnh có đủ loại kẻ thù.”
“Thế nhưng trước giờ Tiêu Hào chưa từng thất bại, thậm chí tôi tìm sát thủ của Hồn Điện đi giết Tiêu Hào trong âm thầm.”
“Sau đó tìm tới Tiêu Hào gây phiền phức, thậm chí Tiêu Hào tới tháp Ma Thần của Ma Đô thử luyện, tôi cũng đã tìm cường giả của Ma Đô giết chết Tiêu Hào trong âm thầm, thế nhưng một lần rồi một lần hoàn toàn thất bại!”
Niếp Vô Tình nói: “Cậu chủ, nếu anh đã tìm được tung tích của Tiêu Hào, tôi tin rằng với năng lực của cậu chủ, muốn giết chết Tiêu Hào, tuyệt đối có thể làm được!”
“Trước đây Tiêu Hào một lần rồi lại một lần trốn thoát truy sát, đó là vì chúng ta một lần rồi lại hai lần đánh giá thấp Tiêu Hào.”
“Cậu chủ, lần này anh nhất định phải giúp tôi, nhất định phải giúp đỡ nhà họ Liễu.”
Niếp Khải Hoàn đột nhiên hít một hơi thật sâu.
Anh ta lắc lắc đầu, nói: “Chúng ta thật sự là một lần rồi lại một lần đánh giá thấp Tiêu Hào.”
“Đương nhiên sau khi tôi biết thân phận thật sự của Tiêu Hào.”
“Cả ba ngày ba đêm tôi không chợp mắt, không ngủ, tinh thần luôn luôn căng thẳng.”
“Tôi căn bản không dám tin kết quả mà tôi điều tra!”
Niếp Vô Tình nghe tới đây, trong lòng đột nhiên có một loại dự cảm không lành.
Thân phận của Tiêu Hào rốt cuộc có gì lợi hại và cường đại?
Như thế nào lại khiến cho cậu chủ của nhà họ Niếp ba ngày ba đêm không chợp mắt?
Vẻ mặt Niếp Vô Tình tràn ngập nghi hoặc, anh ta hỏi: “Cậu chủ, vây thân phận của Tiêu Hào rốt cuộc là gì?”
Lẽ nào thân phận của Tiêu Hào so với thân phận của cậu chủ còn cao hơn sao?
Điều này làm sao có thể?
Trong tay Niếp Khải Hoàn cầm một ly rượu, một hơi uống cạn, sau đó mỉm cười vô cùng bất lực.

“Chúng tôi kiểm tra ra thân phận của Tiêu Hào.”

“Anh ta chính là người bị Đế vương Khu truy nã – Nam Đế!”

“Anh nói cái gì?”

Niếp Vô Tình vốn dĩ không tin lời của Niếp Khải Hoàn.

Anh ta đã chuẩn bị tốt tinh thần để kinh ngạc.

Cũng chuẩn bị tiếp nhận thân phận to lớn của Tiêu Hào.

Bởi vì chiến đấu với Tiêu Hào lâu như vậy, Niếp Vô Tình biết, mỗi lần Tiêu Hào đều sẽ để lộ ra một thân phận mới.

Khiến người ta bất ngờ không kịp đề phòng.

Niếp Vô Tình đã quen rồi.

Nhưng không ngờ rằng, Niếp Khải Hoàn đột nhiên nói với bản thân, Tiêu Hào là Đế vương cao cao tại thượng!

Tiêu Hào là một trong năm đại Đế vương của Kỳ Hạ!

Niếp Vô Tình căn bản không dám tin!

Anh ta cho rằng mình nghe nhầm rồi, hoặc nói là Niếp cậu chủ đang đùa giỡn.

Thế nhưng Niếp Vô Tình biết, chuyện quan trọng thế này, làm sao có thể nói đùa được?

Làm sao có thể nghe nhầm được!

“Cậu chủ…điều này không có khả năng! Điều này tuyệt đối không có khả năng!”

“Cho dù Tiêu Hào có lợi hại, có mạnh mẽ, làm sao có khả năng là Đế vương cao cao tại thượng được?”

Nếu như anh ta thật sự là Nhất Đại Đế vương, tại sao khi đó còn muốn tới thành Danh Nam?”

Tại sao còn muốn đi tìm Liễu Nguyệt Hân?

Tại sao còn muốn hóa trang thành một thằng nhóc nghèo cái gì cũng không biết cái gì cũng không có?

Tôi không tin, tôi tuyệt đối không tin!

Trong lòng Niếp Vô Tình đang tức giận, đang gào thét!

Thật ra, anh ta đã tin rồi!

Không dám để tiếp nhận mà thôi!

Chuyện này, quá kinh hoàng rồi!

Niếp Khải Hoàn nói: “Khi tôi điều tra được thông tin này, tôi cũng không tin.”

“Tôi còn cho rằng người điều tra xảy ra sai sót, hoặc nói là tên của hai người trùng lặp rồi.”

“Thế nhưng người điều tra chuyện này cung cấp cho tôi thông tin cực kỳ chính xác.”

“Hơn nữa tôi còn đích thân nghe ngóng từ người bạn tốt của tôi Liễu Nguyên Thần.”
“Tiêu Hào chính là Nam Đế!”
Niếp Khải Hoàn khi đó biết được thông tin này, cũng kinh hãi một lúc lâu!
Khi đó cả người đều ngẩn ra!
Bây giờ, Niếp Vô Tình so với Niếp Khải Hoàn còn thêm phần kinh hoàng!
Cả người anh ta mềm nhũn trên ghế, anh ta vốn dĩ không có cách nào tiếp nhận chuyện này!
Giống như sấm sét giữa ban ngày!
Niếp Vô Tình há to miệng thở hổn hển.
Toàn thân nhễ nhại mồ hôi lạnh!
Anh ta đột nhiên nhớ ra, khi đó ở thành Danh Nam, anh ta và em trai, bố, ông, cả nhà họ Liễu luôn luôn đối phó với Tiêu Hào.
Bọn họ nghĩ mọi cách để đưa Tiêu Hào vào chỗ chết.
Thế nhưng Tiêu Hào giống như lừa vậy, mỗi lần đều thoát khỏi miệng hổ, mỗi lần đều chiến thắng!
Sau này nhà họ Liễu tìm rất nhiều cường giả, thậm chí là Kinh Đô nhà họ Tần, sau đó là nhà họ Liễu Đế vương Khu.
Cuối cùng, tất cả đều thất bại!
Không có nổi một lần thắng!
Trước giờ Tiêu Hào chưa từng thất bại!
Bây giờ Niếp Vô Tình cuối cùng cũng đã rõ.
Hóa ra Tiêu Hào là Đế vương cao cao tại thượng!
Ở trong mắt Đế vương, tất cả những người khác, tất cả những cường giả, đều giống như loài kiến!
Bất luận người của nhà họ Liễu có cố gắng nhiều, bất luận anh ta nghĩ ra âm mưu thủ đoạn nào để đối phó với Tiêu Hào, đều không có tác dụng!
Cuối cùng đều là thất bại thảm hại!
Bây giờ nhớ lại, tất cả những gì nhà họ Liễu làm nực cười đến thế nào!
Ngu dốt như thế nào!
Một con kiến lại luôn muốn đối phó với một con cự long!
Con kiến nghĩ đủ loại phương pháp, đều không có tác dụng!
Cuối cùng chỉ có một con đường chết!
Liễu Kiến Phong càng nghĩ càng tức giận!
Hóa ra Tiêu Hào vẫn luôn chơi đùa với nhà họ Liễu!
Chơi đùa cả nhà họ Liễu, chơi đùa tất cả kẻ thù bên cạnh mình trong lòng bàn tay!
Mà đối thủ của Tiêu Hào đều hoàn toàn không biết!
Mỗi lần bọn họ đều nhận thấy kế hoạch của bọn họ không chê vào đâu được, có thể đẩy Tiêu Hào vào chỗ chết.
Hoặc là nói có thể giết chết người thân của Tiêu Hào, lấy đi tất cả mọi thứ bên cạnh Tiêu Hào.
Thế nhưng cuối cùng, đều thất bại!
Niếp Vô Tình nghĩ tới đây, đột nhiên điên cuồng cười lớn.
Trong giọng cười của anh ta tràn ngập sự bất lực!
Tràn ngập sự tự giễu cợt!
Tràn ngập sự không cam tâm!
Tràn ngập sự nực cười!
Tất cả những cảm xúc tiêu cực đến cùng một lúc!
Lập tức phá hủy tâm trạng của Niếp Vô Tình!
Niếp Vô Tình bùng nổ rồi!
Phụt!
Niếp Vô Tình đột nhiên tức giận phun ra một ngụm máu!
Vốn dĩ lần này Liễu Kiến Phong hóa thân thành Niếp Vô Tình, làm việc cho nhà họ Niếp.
Leo lên nhà họ Niếp cao cao tại thượng ở Đế vương Khu!
Hơn nữa còn tạo quan hệ tốt với cậu chủ của nhà họ Niếp!
Khiến cậu chủ nhà họ Niếp Niếp Khải Hoàn giúp đỡ điều tra Tiêu Hào, đối phó với Tiêu Hào.
Vốn tưởng rằng bất luận Tiêu Hào lợi hại thế nào, đều có thể giết chết Tiêu Hào.
Thế nhưng bây giờ Niếp Vô Tình biết được đáp án, thế nhưng đáp án này, khiến anh ta hoàn toàn chết trong lòng!
Đối phương là một Đế vương, báo thù thế nào?
Làm thế nào giết chết Tiêu Hào?
Chỉ sợ cả đời này Niếp Vô Tình cũng không làm nổi!
Niếp Khải Hoàn nhìn thấy dáng vẻ Niếp Vô Tình một mặt nguội lành, vỗ vỗ bả vai của Niếp Vô Tình.
Đích thân rót cho Niếp Vô Tình một ly rượu.
“Anh cũng không cần phải nản lòng, mặc dù kẻ thù của anh vô cùng mạnh mẽ, là Đế vương cao cao tại thượng.”
“Nhưng hiện tại ở Đế vương Khu đang truy nã Nam Đế, hơn nữa là truy nã toàn cầu!”
“Nếu như có bất cứ thông tin nào của Tiêu Hào, tất cả Đế vương đều sẽ ra tay, thủ tiêu Tiêu Hào!”
“Đây không những là lệnh truy nã, mà còn là lệnh truy sát!”
Mặc dù là như vậy, thế nhưng Niếp Vô tình có thể làm gì?
Bây giờ cũng không có ai tìm được Tiêu Hào!
Một Đế vương muốn ẩn mình trong thế giới rộng lớn, rất khó tìm thấy!
Tìm một Đế vương, giống như mò kim đáy biển!
Niếp Khải Hoàn tiếp tục nói: “Thời gian một năm nay, Tiêu Hào vẫn luôn ẩn mình bên ngoài, căn bản không dám xuất hiện, không dám để lộ thân phận.”
“Tiêu Hào bây giờ, là con chuột qua đường, người người đánh đập.”
“Hơn nữa lệnh truy nã và lệnh truy sát vĩnh viễn sẽ không miễn trừ và hủy bỏ.”
“Vì vậy Tiêu Hào trong cảnh phải chết, chỉ là vấn đề thời gian.”
“Anh không cần lo lắng.”
Niếp Vô Tình nghe thấy lời an ủi của Niếp Khải Hoàn, tâm trạng cuối cùng cũng tốt hơn một chút.
Mặc dù Tiêu Hào là Đế vương cao cao tại thượng, thế nhưng Niếp Vô Tình vẫn còn cơ hội báo thù.
Cho dù không có cách nào tự tay báo thù, thế nhưng toàn bộ Kỳ Hạ đều đang truy sát toàn cầu Nam Đế, cũng có một ngày Tiêu Hào sẽ bị bắt được, sẽ bị giết chết!
Hơn nữa sẽ xử tử công khai!
Tới lúc đó Niếp Vô Tình có cơ hội tới nơi hành quyết, chiêm ngưỡng cảnh tượng Tiêu Hào bị giết.
Người thân của Niếp Vô Tình đều bị Tiêu Hào giết chết, vì vậy anh ta nhất định phải báo thù.
Ngay cả nhà họ Liễu của Đế vương Khu cũng bị Tiêu Hào sát hại, thù hận sâu như biển.
Tiêu Hào ở phòng bên cạnh nghe được những lời này cũng vô cùng kinh ngạc.
Tiêu Hào cũng không ngờ rằng Niếp Khải Hoàn đã điều tra rõ ràng thân phận của mình.
Đó là vì thế lực của nhà họ Niếp ở Đế vương Khu vô cùng lớn mạnh, hơn nữa còn quen biết Đế vương.
Bọn họ thông qua một vài thông tin trong miệng Đế vương, nhất là thông tin tới từ Trần Bắc Huyền, nhất định sẽ biết được thân phận của Tiêu Hào.
Niếp Khải Hoàn lại nói: “Vô Tình, lần này tôi tới tìm anh, không chỉ muốn nói anh những thông tin này, tôi còn muốn cho anh một cơ hội, cơ hội báo thù!”
Tâm trạng của Niếp Vô Tình đã ổn định hơn rất nhiều, anh ta nghe được Niếp Khải Hoàn đề cập tới báo thù, khó hiểu nói: “Cậu chủ, tôi báo thú như thế nào?”
Niếp Khải Hoàn nói: “Mặc dù hiện tại Tiêu Hào là con rùa rụt đầu, ẩn náu không dám xuất hiện.”
“Thế nhưng bạn bè của Tiêu Hào, người nhà của anh ta, tất cả mọi người đều đang ở cùng một chỗ.”
“Bây giờ tôi cho anh một cơ hội, anh có thể tìm thấy người thân của anh ta.”
“Giết chết toàn bộ những người này, tới đó cũng tính là báo thù rồi.”
Tiêu Hào ở phòng bên cạnh nghe được lời này của Niếp Khải Hoàn, trong lòng đã xuất hiện sát ý!
Tên Niếp Khải Hoàn đáng chết này, lại muốn động tới người thân của mình!
Ánh mắt Niếp Vô Tình lóe sáng, nói: “Cậu chủ, rốt cuộc thì tôi nên làm thế nào?”

“Người thân của Tiêu Hào đang ở đâu?”

Niếp Khải Hoàn nói: “Người thân của Tiêu Hào được cường giả của Đế vương Khu bảo vệ, đang ở trong núi Bàn Long.”

“Có thể nói là đích thân Viêm Đế hạ lệnh xuống, bắt người của Đế vương Khu giam lỏng người thân của Tiêu Hào.”

“Thế nhưng bất cứ người nào cũng không thể làm hại người thân của Tiêu Hào.”

“Toàn bộ núi Bàn Long bị cường giả của Đế vương Khu phong tỏa tới mức nước không ngấm qua được.”

Gương mặt Niếp Vô Tình tràn đầy khó hiểu, nói: “Tiêu Hào là phạm nhân truy nã, tại sao Viêm Đế còn muốn hạ lệnh bảo vệ người thân và bạn bè của Tiêu Hào?”

“Còn có, người ở bên cạnh Tiêu Hào, được Viêm Đế hạ lệnh bảo vệ, được Đế vương Khu cưỡng chế phong tỏa núi Bàn Long.”

“Vậy tôi có năng lực gì đi giết chết người thân của Tiêu Hào?”

“Dựa vào thực lực của tôi…một trăm năm nữa cũng không làm được!”

Nghĩ tới đây, Niếp Vô Tình rất đau khổ.

Tu vi của bản thân quá yếu!

Cả đời này, anh ta không có khả năng đạt tới cảnh giới Đế vương.

Niếp Khải Hoàn giải thích: “Quy định và pháp luật của Đế vương Khu, bất cứ người nào cũng không thể chống lại.”

“Họa bất cập gia nhân, vì vậy Viêm Đế đại nhân mới hạ lệnh bảo vệ người thân bạn bè của Tiêu Hào.”

“Nếu như Viêm Đế đại nhân làm ra việc tổn hại tới người thân của Tiêu Hào, vậy những Đế vương khác đánh giá thế nào?”

“Những thế lực khác của Đế vương Khu đánh giá thế nào?”

“Vì vậy chuyện này, Viêm Đế đại nhân tự có chừng mực, tuyệt đối sẽ không làm sai.”

“Hơn nữa giam lỏng toàn bộ người thân và bạn bè của Tiêu Hòa, cũng là muốn ép Tiêu Hòa xuất hiện.”

“Nhưng thế này Tiêu Hào vẫn luôn không dám xuất hiện, giống như vứt bỏ người thân của anh ta vậy.”

Thạt sự Niếp Khải Hoàn không biết quan hệ thật sự giữa Tiêu Hào và Viêm Đế.

Viêm Đế vô cùng tin tưởng Tiêu Hào, cảm nhận được cảm xúc của Tiêu Hào, giống như bố con vậy!

Viêm Đế thật ra đang bảo vệ người thân và bạn bè của Tiêu Hào, không phải là giam lỏng.

Niếp Vô Tình hiểu rất rõ Tiêu Hào, nói: “Cậu chủ, Tiêu Hào tuyệt đối sẽ không bỏ rơi người thân của mình.”

“Tôi chiến đấu với Tiêu Hào lâu như vậy, Tiêu Hào rất coi trọng tình cảm, nhất là vô cùng yêu vợ của mình Liễu Nguyệt Hân.”

“Năm đó sau khi Tiêu Hào trở lại, đã tới thành Danh Nam, chính là vì Liễu Nguyệt Hân.”
“Hơn nữa đâu đâu cũng bảo vệ người thân của Liễu Nguyệt Hân.”
“Tôi nghĩ hiện tại Tiêu Hào không xuất hiện nhất định có nguyên nhân khác.”
“Bởi vì anh ta biết người thân của anh ta sẽ không gặp nguy hiểm, vì vậy mới không xuất hiện.”
“Nếu như có người muốn làm hại người thân và bạn bè của anh ta, Tiêu Hào nhất định sẽ xuất hiện!”
Niếp Khải Hoàn gật gật đầu: “Vì vậy, lần này tôi giao cho anh một nhiệm vụ vô cùng quan trọng.”
“Để anh đi đối phó với người thân của Tiêu Hào.”
“Tới lúc đó nếu như Tiêu Hào xuất hiện, ha ha…”
“Thù có thể một mẻ hốt gọn Tiêu Hào!”
Niếp Vô Tình nghe thấy những lời này, đáy lòng kinh ngạc, vội vàng hỏi: “Cậu chủ, kế hoạch của anh rốt cuộc là gì?”
Niếp Khải Hoàn mỉm cười: “Thật ra kế hoạch vô cùng đơn giản.”
“Cường giả của nhà họ Niếp chúng ta mời tới núi Bàn Long bảo vệ người thân và bạn bè của Tiêu Hào, phong tỏa núi Bàn Long.”
“Tới lúc đó, anh đưa thêm một đội quân tới, bí mật ẩn náu trong núi Bàn Long.”
“Tôi sẽ cho anh rất nhiều cường giả, anh đưa đám người này tới giết chết người thân và bạn bè của Tiêu Hào!”
“Nếu như người thân và bạn bè của Tiêu Hào chết rồi, Tiêu Hào xuất hiện, đó là tốt nhất.”
“Tới lúc đó các Đế vương của Đế vương Khu đều sẽ mai phục ở núi Bàn Long, một mẻ tóm gọn Tiêu Hào!”
Niếp Vô Tình sau khi nghe thấy kế hoạch này của Niếp Khải Hoàn, trong lòng vô cùng kinh ngạc.
Anh ta biết Niếp Khải Hoàn làm việc vô cùng độc ác.
Anh ta muốn làm một chuyện, sẽ lên kế hoạch vô cùng tỉ mỉ, áo trời không vết chỉ may.
Lần này muốn đối phó với người thân của Tiêu Hào, còn muốn dụ anh ta xuất hiện, Niếp Khải Hoàn nhất định đã lên kế hoạch rất lâu!
Đôi mắt Niếp Vô Tình phát sáng, vội vàng nói: “Cậu chủ, chỉ cần anh ra lệnh, tôi nhất định xông pha khói lửa, dốc hết sức lực.”
“Chỉ cần có thể giết chết Tiêu Hào và giết chết người thân của anh ta, báo thù cho người thân của tôi, cái gì tôi cũng nghe anh!”
“Cho dù bắt tôi chết, tôi cũng sẽ không hối tiếc!”
Niếp Khải Hoàn vô cùng hài lòng vỗ bả vai của Niếp Vô Tình, cười nói: “Anh yên tâm đi, anh tuyệt đối sẽ không chết.”
“Chỉ cần lần này có thể bắt được Tiêu Hào xử tử, có thể nói anh công trạng không thiếu!”
“Địa vị của nhà họ Niếp chúng ta ở Đế vương Khu sẽ càng thêm vững mạnh.”
“Tới lúc đó tôi đảm bảo, anh sẽ có một đời vinh hoa phú quý!”
Nghe tới đây, đôi mắt của Niếp Vô Tình càng sáng hơn!
“Cậu chủ, tất cả đều nghe theo anh sắp xếp!”
“Cậu chủ, kế hoạch cụ thể thì?”
Niếp Khải Hoàn hài lòng cười nói: “Tất cả kế hoạch tôi đã sắp xếp ổn thỏa rồi.”
“Đợi tới thời cơ hành động, tôi sẽ sắp xếp người tới.”
“Anh chỉ cần nghe theo kế hoạch cảu tôi, từng bước từng bước thực hiện, tuyệt đối sẽ không xảy ra bất cứ sai sót nào.”
Cuộc nói chuyện bí mật của hai người kết thúc rồi.
Kế hoạch cụ thể sắp xếp thế nào, đợi tới thời cơ hành động, Niếp Khải Hoàn mới nói với Niếp Vô Tình.
Tiêu Hào sau khi biết kế hoạch của Niếp Khải Hoàn, trong lòng chấn động không thôi.
Lần này Niếp Khải Hoàn muốn đối phó với người thân của mình, hơn nữa còn muốn dụ bản thân xuất hiện giết chết!
Bây giờ Đế vương Khu đang truy nã toàn cầu với Tiêu Hào, nếu như Tiêu Hào bị Đế vương nào giết chết, Đế vương đó nhất định sẽ đạt được phần thưởng cao nhất của Đế vương Khu!
Nếu như Đế vương của Kỳ Hạ giết chết Tiêu Hào, anh ta có khả năng đạt được tư cách trở thành Viêm Đế tiếp theo!
Đây là quy tắc của Đế vương Khu!
Bất cứ Đế vương nào phản bội, đều phải trả cái giá vô cùng đắt!
Hơn nữa có thể giết chết kẻ phản bội, cũng sẽ có được phần thưởng cao nhất!
Trước giờ Tiêu Hào chưa từng phản bội lại Kỳ Hạ.
Đáng tiếc… chuyện bất đắc dĩ, không thể không làm.
Tiêu Hào nhất định phải nghĩ cách bảo vệ người thân và bạn bè.
Tuyệt đối không thể để bọn họ ra tay.
Bây giờ Tiêu Hào muốn tìm ai để giúp đỡ?
Muốn đối phó với cường giả cảnh giới Đế vương, thì phải tìm bố mẹ và Ninh Khinh Vân.
Thế nhưng, Tiêu Hào không thể để bố mẹ và Ninh Khinh Vân xuất hiện.
Nếu không, tội danh phản bội lại Kỳ Hạ của Tiêu Hào sẽ càng được khẳng định!
Bởi vì Ninh Khinh Vân là Ma Đế, bố mẹ của Tiêu Hào, một người là Chủ tịch thành phố của thành Di Thất, một người là Chủ tịch thành phố của thành phố Đêm Đen.
Tiêu Hào ở Đế vương Khu cũng không có cách nào liên lạc với bố mẹ và Ninh Khinh Vân.
Đế vương Khu và quy tắc Võ Thần Ma Đô giống nhau, đều là không gian biệt lập.
Tín hiệu âm thanh của nhẫn truyền âm trong không gian không lưu thông được.
Tiêu Hào nghĩ ngợi, dựa vào thực lực bản thân hiện tại hoàn toàn có thể một mình chiến đấu với toàn bộ Đế vương Kỳ Hạ!
Cho dù là Thần Mộc Đế vương lần nữa đấu đơn với Tiêu Hào, Tiêu Hào đảm bảo có thể hạ gục đối phương!
Hơn nữa, bố từng nói.
Sức mạnh của Thái Hư thánh hỏa cộng với sức mạnh của huyết mạch Thái Hư, toàn bộ thế giới này không có bất cứ một Đế vương nào có thể căn trở những sức mạnh này!
Ngoại trừ người của Phượng Hoàng nhất tộc xuất hiện mới có thể đánh bại Tiêu Hào.
Cho dù như vậy, Tiêu Hào cũng không yên tâm.
Lần này nếu như Niếp Vô Tình đã muốn đối phó với người thân của mình.
Vậy Tiêu Hào nhất định phải tìm cơ hội giết chết Niếp Vô Tình, nhổ cỏ tận gốc!
Đối với âm mưu thủ đoạn của nhà họ Niếp, Tiêu Hào cũng nhất định phải xử lý!
Loại trừ khối u ác tính Niếp Khải Hoàn này!
Niếp Khải Hoàn và Niếp Vô Tình sau khi kết thúc cuộc trò chuyện bí mật, hai người đã quay trở lại phòng Thiên Tự Hào.
Mọi người lại bắt đầu uống rượu, sau khi uống thêm một lúc, Niếp Khải Hoàn nói có chuyện phải rời đi.
Những người khác cao hứng tột độ, còn đang uống rươu, hơn nữa tìm mấy mỹ nữ trò chuyện kết bạn.
Sau khi uống ba bốn tiếng, mọi người mới chịu tàn cuộc.
Tiêu Hào và Niếp Vô Tình hai người cùng trở về trang viên của nhà họ Niếp.
Lúc này đã hơn một giờ sáng.
Hai người sau khi trở về, Tiêu Hào dự định trở về phòng nghỉ ngơi, mà Niếp Vô Tình lại giữ chặt cánh tay của Tiêu Hào.
“Anh Trương Hồng Long, em có chuyện vô cùng quan trọng muốn thảo luận với anh!”
 
Advertisement

Bình luận facebook

Top Bottom