New Ai sẽ đưa em về với gió

Advertisement

Bỉ Ngạn Tình

Tác giả VW
  • Chương 13: Ác quỷ trở lại (2)

Chương 13: Ác quỷ trở lại (2)
Sau khi bị Death hành hạ một hồi cuối cùng Lãnh Thanh Phong cũng không chịu được mà ngất đi. Hắc Báo cứ tưởng bản thân sẽ nghe được thanh âm của tiếng gõ thứ ba nhưng Đường Vũ Hạo lại lạnh nhạt bước ra khỏi phòng trước khi đi còn để lại một câu lãnh khốc sau đó rời đi.

- Từ đâu tới thì quẳng về đó!

Thuộc hạ trong phòng ngỡ ngàng vì mệnh lệnh này. Lần đầu tiên có người rời khỏi Ám Nguyệt mà giữ được mạng sống. Phải nói những ai đi ra khỏi đây đều được làm chuột bạch của Phong Dật không có một phát chết luôn mà phải chịu đựng vô vàn đau đớn đủ trò biến thái của tên kia cho tới lúc đi gặp diêm vương mới thôi. Đấy chính là hậu quả của việc trọc vào nơi không nên trọc đắc tội người không nên đắc tội. Vậy mà lần nay Lãnh Thanh Phong chỉ bị chút xíu độc nhẹ không ảnh hưởng tính mạng là sao? Tất cả đều làm việc mà đầu đầy dấu hỏi.

Hắc Báo cho thuộc hạ ném Lãnh Thanh Phong trước cửa Lãnh gia trước khi đi còn không quên tặng thêm món quà nhỏ. Chỉ nghe người hầu Lãnh gia sáng hôm sau mở cửa thấy một màn này mà thất kinh vội vàng chạy vào nhà gọi người, khi Hàn Tư Cầm biết chuyện chạy đến thấy Lãnh Thanh Phong máu me đầy người, khuôn mặt tái nhợt như người chết mất nhắm nghiền khiến cô ta sợ run nhưng càng tức giận hơn khi trông thấy mảnh giấy gián trên mặt Lãnh Thanh Phong 'phế nhân bỉ ổi'. Hàn Tư Cầm thấy người đàn ông mình yêu bị hành hạ đến nỗi người không ra người quỷ không ra quỷ lại còn bị sỉ nhục như vậy thì tức đến xuýt ngất xỉu may mà có người hầu đỡ. Chuyện này cô ta nhất định sẽ không để yên.

Sau khi giải quyết xong mọi chuyện hắn liền trở về Bách Uyển.. Phong Dật bước vào thư phòng chỉ thấy một mảng đen tối tĩnh mịch, tiến lên thì thấy hắn đang im lặng đứng bên cửa sổ một mình. Nhìn bóng lưng to lớn vững trãi kia Phong Dật không khỏi thở dài trong lòng. Thật là lần đầu tiên thấy hắn để tâm một người phụ nữ như vậy, Hạ Uyển Nhi đau hắn sẽ đau hơn gấp vạn lần. Làm bạn với con người này lâu như vậy làm sao anh không biết hiện tại hắn đang tự trách bản thân không bảo vệ tốt cô. Haiz thật là..

- Cô ấy sẽ thế nào?

Hắn đung đưa điếu thuốc đang cháy dở trong tay.

- Hạo, không phải cậu đã cai thuốc lá rồi sao?

Phong Dật vừa ngồi xuống ghế sofa trong phòng vừa hỏi.

Hắn im lặng không nói gì chỉ đung đưa điếu thuốc, ánh mắt lạnh băng đen thăm thẳm như bầu trời ngoài kia khiến người ta khi nhìn vào sẽ bị lạc trong đó không ai biết ở đó ẩn chứa những thứ gì.

Thấy Đường Hạo không nói gì Phong Dật thở dài

- Được rồi! Hạo, Uyển Nhi cô ấy không sao rồi.

- Tốt!

Hắn dập tắt điếu thuốc rồi xoay người đi tới hướng cửa.

- Nhưng mà, Hạo..

Phong Dật ngập ngừng. Anh thật không muốn hắn biết điều nay. Hắn tốn rất nhiều thời gian công sức và tâm tư giúp Hạ Uyển Nhi có thể vượt qua đoạn thời gian đen tối kia. Vậy mà chỉ trong mấy tiếng đồng hồ đã phá hủy đi tất cả.

- Mình biết rồi!

Hắn chỉ khựng lại trong một giây rồi dứt khoát mở cửa ra khỏi thư phòng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Trong căn phòng thanh tĩnh phảng phất mùi hoa bách hợp Hạ Uyển Nhi nằm trên giường hai mắt nhắm chặt giữa hai hàng lông mày thi thoảng cau lại tựa như ngủ không an ổn. Hắn bước tới ngồi xuống bên giường nâng tay vuốt giữa mi tâm cô ánh mắt như ẩn như hiện sự ôn nhu mà xót xa.

- Ngoan, tôi sẽ bảo vệ em!

Chỉ một lời thủ thỉ bên tai nhưng lại như có phép thuật khiến giấc ngủ của cô trở nên yên bình. Không cần những lời thê non hẹn biển, không cần những thứ cao quý xa hoa chỉ cần mỗi khi lâm đau thương sẽ có một người một vòng ôm ấm áp bên cạnh thế là đủ rồi.

Vén chăn lên nằm xuống, hắn ôm cô vào lòng tựa báu vật. Bàn tay thon dài của hắn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen mượt của cô môi bạc khẽ khàng chuyển động

- Sẽ không có chuyện gì.

Hạ Uyển Nhi đang chìm ngập trong cơn ác mộng không thể nào thoát được. Cô thấy mình lạc trong một cái hang động đen mịt không lối thoát, càng cố chạy ra cửa hang thì càng bị hút vào. Cô cố gắng muốn tìm đường thoát nhưng càng cố bao nhiêu thì càng tuyệt vọng bấy nhiêu. Hạ Uyển Nhi lại thấy bản thân đang ở cái ngày đen tối kia, ngày mà Lãnh Thanh Phong cầu hôn Hàn Tư Cầm rồi đem cô biến thành thứ đồ chơi mua vui của hắn ta. Rồi cứ thế những kí ức đáng sợ như một thước phim lưu động chiếu ra. Căn phòng tối tăm mù mịt chỉ có một khe sáng duy nhất nơi cô bị nhốt, quán bar đèn nhạc ầm ĩ nơi cô bị người ta nhục mạ đánh mất tôn nghiêm một người phụ nữ. Tiếp đó là căn phòng mà bọn người kia làm chuyện đồi bại một lũ người xích lõa thân thể ghê tởm, cả lão già bụng phệ xấu xí dâm dục muốn cưỡng hiếp cô cùng những lời nhục mạ cay độc Lãnh Thanh Phong mắng chửi. Mọi thứ xảy ra trong quá khứ Hạ Uyển Nhi cứ ngỡ bản thân đã quên được nhưng những bóng ma ấy một lần nữa lại xuất hiện ám ảnh tâm trí cô.

- Không.. tha cho tôi..

- Hạo.. anh ở đâu?

Hạ Uyển Nhi không ngừng vùng vẫy, vì sợ hãi mà tay chân bắt đầu phát run trong lòng hắn.

Đường Hạo nhìn người con gái trong lòng đang chìm trong thống khổ gọi tên hắn không biết bao lần mà trái tim như có cái gì đâm sâu vào rất đau đớn. Từ khi hắn vào đã hai tiếng rồi mà cô vẫn chẳng có dấu hiệu bình tĩnh trở lại vẫn luôn đắm chìm trong sự bi thống. Cảnh tượng này đã quá quen thuộc..

Đè chặt bàn tay đang tự làm thương chính mình của cô lại hắn mới lấy ống tiêm ở đầu tủ tiêm một liều thuốc cho cô. Sau khi thuốc có tác dụng Hạ Uyển Nhi mới an tĩnh ngủ lại. Thấy cô không còn bất ổn gì hắn mới xuống giường ra khỏi phòng đóng cửa lại.

- Chủ thượng..

- Gọi dì Giản vào!

Phi Hổ đứng đợi ngoài cửa thấy hắn bước ra thì lên tiếng nhưng còn chưa nói hết đã bị cắt ngang.

- Chủ thượng.. có nhất thiết lại phải trói tiểu vào sao?

Phi Hổ ngập ngừng hỏi.

Thật là cái tên kia đáng chết hàng vạn lần. Phải biết là thời gian qua chủ thượng đặt hết tâm tư vào việc chữa trị của Hạ tiểu thư. Hơn một năm qua anh và Phong Dật là người chứng kiến cũng là người hiểu nhất những gì mà chủ thượng cùng Hạ tiểu thư đã trải qua..

- Không được làm cô ấy bị thương.

Bỏ lại một câu rồi hắn lại bước vào thư phòng.

- Dạ!

Phi Hổ ở lại không khỏi ảo não.

Thấy cửa mở Phong Dật biết là hắn trở lại liền nói:

- Hạo, Uyển Nhi sẽ vượt qua được.

- Mai cậu mang thuốc mới đến.

Hắn lạnh lùng ngồi xuống ghế sofa:

- Được!

Ngừng một chút Phong Dật hỏi:

- Cậu tha cho tên kia dễ vậy sao?

Đường Hạo bật cười nhìn anh:

- Dật, cậu nghĩ sao?

Phong Dật nhìn hắn đầy suy tư:

- Nếu cậu giết hắn ta thì Uyển Nhi có chấp nhận được không? Cô ấy vẫn chưa biết thân phận thực sự của cậu.

Căn phòng bỗng chốc rơi vào im lặng, chỉ nghe thấy tiếng hít thở cùng tiếng của máy điều hòa đang chạy.

Hắn nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ một lúc rồi cất giọng trầm thấp

- Mình biết. Nhưng Dật, mình sẽ không bao giờ buông tay Uyển Uyển kể cả cô ấy có chấp nhận hay không!

- Cậu không sợ một ngày sẽ giống như tên Lãnh Thanh Phong kia, sẽ làm tổn thương cô ấy sao?

- Sẽ không! Dù tổn thương bất kỳ ai cũng được nhưng mình sẽ không làm tổn thương cô ấy!

Bàn tay hắn gõ nhẹ lên bàn đầy chắc chắn.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Top Bottom